Chương 45: Nhan Sắc Khuynh Thành, Tài Năng Trỗi Dậy

Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp

Chương 45: Nhan Sắc Khuynh Thành, Tài Năng Trỗi Dậy

Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Liêu Tinh đứng cạnh cũng trợn tròn mắt nhìn. Trước kia, phu nhân là người phụ nữ xấu xí nhất nước Thiên Hòa, vậy mà giờ đây dung nhan lại xinh đẹp tuyệt trần, quốc sắc thiên hương, còn hơn cả Thượng Quan Như.
Làm sao đây có thể là gương mặt xấu xí được? Rõ ràng là một mỹ nhân xinh đẹp động lòng người, xem ra Thế tử đã nhặt được bảo vật rồi!
Ngọc Ý dưới nước nhìn ba người đàn ông đang đứng ngây người nhìn mình chằm chằm, nàng hơi bực mình liếc nhìn mặt nước cạnh bên. Lúc này, nàng mới thấy gương mặt mình đã khôi phục vẻ bình thường.
Ngọc Ý thanh thoát bước lên từ dưới nước, nàng giải thích: “Gần đây ta vẫn luôn đắp mặt nạ giải độc, các độc tố trên mặt đã được hóa giải, nên đã khôi phục lại dung mạo ban đầu.”
Vu Kì Thiên thấy nàng bước lên, liền đưa tay nắm chặt lấy tay nàng: “Cẩn thận đó. Liêu Tinh, mau lấy áo choàng tới đây.”
Liêu Tinh không hề nhúc nhích, vẫn sững sờ đứng đó nhìn chằm chằm Ngọc Ý.
Vu Kì Thiên lập tức lạnh lùng nói: “Liêu Tinh!”
Liêu Tinh bất giác rùng mình một cái, lập tức đi vào khoang thuyền nhỏ lấy áo choàng. Trong lòng hắn vừa mừng vừa kích động.
Nếu để Ly Vương nhìn thấy dung mạo thật sự của phu nhân mình, e rằng hắn sẽ hối hận đến chết mất. Không được, tuyệt đối không thể để Ly Vương nhìn thấy. Lỡ như hắn hối hận rồi chạy đến cướp dâu của Thế tử thì sao đây?
Gió lạnh thổi tới, Ngọc Ý theo bản năng rùng mình. Vu Kì Thiên thấy vậy, liền dùng nội lực thổi khô quần áo và tóc cho nàng.
Quần áo còn đang ẩm ướt đột nhiên khô ráo hẳn, Ngọc Ý vui vẻ nói: “Thế tử, chàng tài giỏi quá đi! Quần áo ướt cũng có thể làm khô ngay lập tức, còn giỏi hơn cả máy sấy.”
“Máy sấy?” Vu Kì Thiên không hiểu.
“Chính là thứ có thể làm quần áo từ ẩm ướt thành khô, nhưng mà phải cần có thời gian, tốc độ làm sao nhanh bằng Thế tử được chứ. Yêu Thế tử chết mất.
Nhưng mà Thế tử à, chàng dùng nội lực có cảm thấy không thoải mái không?” Ngọc Ý quan tâm hỏi.
“Không sao, cũng chỉ thổi khô quần áo mà thôi, không có gì đáng ngại.” Vu Kì Thiên đáp, trên mặt đong đầy ý cười.
Liêu Tinh mang áo choàng tới: “Phu nhân.”
Ban đầu Ngọc Ý định nói không cần, nhưng Vu Kì Thiên đã lấy rồi tự tay khoác lên cho nàng: “Nàng vừa mới xuống nước, vẫn nên chú ý giữ ấm thân thể, đừng để bị cảm lạnh.”
“Ta biết rồi, cảm ơn Thế tử đã quan tâm.”
Tứ hoàng tử đứng bên cạnh bị ép phải chứng kiến cảnh tình tứ của đôi uyên ương, lúc này hắn đột nhiên cảm thấy thà mình nhảy xuống sông còn hơn. Nhìn đôi vợ chồng này cứ chàng chàng thiếp thiếp, buồn nôn chết đi được.
“Vu Kì Thiên, y phục của bổn hoàng tử cũng ướt rồi, ngươi mau giúp bổn hoàng tử thổi khô đi.” Bạch Chiến vênh mặt ra lệnh.
Vu Kì Thiên không thèm quay đầu lại: “Liêu Tinh, ném Tứ hoàng tử xuống sông đi.”
“Vâng.”
“Đừng, cứ coi như ta chưa nói gì không được sao. Ta cũng không muốn bị con thuyền kia đụng cho tan nát, quá đáng sợ, các người cứ coi như ta câm điếc rồi đi.” Bạch Chiến lập tức bị dọa.
Cảnh tượng lúc nãy vẫn khiến hắn cảm thấy ám ảnh. Hắn nghĩ có lẽ trong nước có thứ gì đó không sạch sẽ, nếu bị ném vào rồi bị thứ đó quấn lên người thì rất không an toàn. Mặc dù hai người này cứ dính lấy nhau, nhưng dù sao cũng tốt hơn là ngâm mình trong nước.
Ngọc Ý liếc mắt nhìn về phía chậu cá, khuôn mặt nhỏ nhắn liền xịu xuống: “Thế tử câu được nhiều cá như thế, ta thua rồi.”
“Không sao hết, của ta là của nàng.” Vu Kì Thiên nói.
Nghe đi nghe đi, câu này êm tai biết bao!
Ngọc Ý vô cùng hưởng thụ: “Câu nói này của Thế tử vô cùng đúng. Nếu đã có nhiều cá như vậy, chúng ta đi làm cá nướng đi. Hôm nay để chàng nếm thử tay nghề của ta, đảm bảo đầu bếp tứ quốc cũng không thể nấu ăn ngon bằng ta.”
“Nói khoác hả.” Bạch Chiến châm biếm.
Ngọc Ý lườm Tứ hoàng tử một cái, sau đó lại nhìn về phía Vu Kì Thiên: “Thế tử, chờ một lát nữa ta nướng xong sẽ mời chàng nếm thử. Nếu như cảm thấy ngon thì có thể bán trong tửu lâu của chàng.”
“Được.” Vu Kì Thiên vô cùng phối hợp.
“Ta không chỉ có thể làm cá nướng mà còn biết nấu cá kho tiêu, lẩu cá, cá chiên, cá viên...” Ngọc Ý cố ý nói ra một loạt.
Tứ hoàng tử nghe thấy mà trợn tròn cả mắt, hối hận mình không có lộc ăn. Nhưng bảo hắn nhận sai thì sẽ mất hết mặt mũi, nên bây giờ hắn đang vô cùng khó chịu.
Thuyền cập bờ, Ngọc Ý đi theo Vu Kì Thiên đến khu bếp dã ngoại đằng kia. Đó là nơi chuyên cung cấp dịch vụ ăn uống hoặc câu cá nấu nướng cho khách, có thể tự mình làm, cũng có thể nhờ người khác làm hộ, chỉ cần trả chút tiền là được.
Ngọc Ý nhờ những người ở đó xử lý nội tạng cá cho thật sạch sẽ, sau đó thêm gia vị để ướp mấy con cá.
Một lát sau, Ngọc Ý cho người nhóm lửa, còn mình thì bắt tay vào việc nướng cá. Nàng lấy gia vị từ trong túi ra, nướng sơ qua rồi rắc lên một ít, sau đó lại thoa dầu nướng, rồi lại rắc gia vị, cứ lặp đi lặp lại như thế.
Vu Kì Thiên ngồi ở bàn vuông bên cạnh dùng trà, nhìn Ngọc Ý thuần thục nhanh nhẹn như thế, hắn cảm thấy có chút bất ngờ.
Nha đầu này không phải là đích nữ phủ Thừa tướng sao? Từ nhỏ được cưng chiều nên kiêu căng, Thừa tướng lại chiều chuộng nàng, hẳn là không biết làm mấy thứ này mới đúng chứ. Nhớ đến những lần trước nàng nói những điều mình không hiểu, Vu Kì Thiên lại càng nhíu chặt mày hơn.
Nàng giống như một nữ tử bí ẩn, nhìn không thấu đoán không được, thỉnh thoảng lại mang đến cho hắn một bất ngờ. Rốt cuộc thì nàng là người như thế nào?
Còn Tứ hoàng tử đứng bên cạnh cứ nhìn không chớp mắt, không phải chỉ là cá nướng thôi sao? Chờ hắn học xong rồi thì sẽ mở bán trong Xuân Phong Lâu của mình, chắc chắn có thể bán đắt.
Kết quả Tứ hoàng tử nhìn thấy Ngọc Ý móc một cái hộp nhỏ từ trong túi ra, có hình dạng rất kỳ quái, không biết là cái gì. Hắn chỉ thấy nàng rải nó lên trên cá nướng.
Không bao lâu sau, hương thơm cá nướng xộc thẳng vào mũi, chỉ ngửi thôi đã cảm thấy vô cùng thơm ngon.
Liêu Tinh chóp chép nuốt một ngụm nước bọt. Từ khi uống trà sữa của phu nhân, chỉ cần là đồ ăn Ngọc Ý làm, Liêu Tinh đều vô cùng chờ mong, chẳng những mùi vị thơm ngon đặc biệt mà còn mới lạ. Hơn nữa phu nhân lại còn xinh đẹp như thế, đúng là lên được phòng khách xuống được nhà bếp.
Ly Vương có mắt như mù, có phu nhân như bảo vật mà lại không muốn, nhất định phải bỏ, cho hắn ta hối hận đi!
Chẳng mấy chốc cá đã được nướng xong, Ngọc Ý đặt vào mâm rồi bưng tới.
“Thế tử nếm thử đi, hơi nóng đó, chàng cẩn thận một chút.” Ngọc Ý đặt đĩa trước mặt hắn.
“Được.” Vu Kì Thiên cầm đũa gắp một miếng thịt cá, thổi thổi rồi ăn vào miệng: “Mùi hương thơm ngát, thịt lại ngon, dường như còn có mùi trà đã lấn át đi mùi tanh của cá. Món cá nướng này quả thật rất ngon!”
“Đó là đương nhiên rồi, đây chính là phương pháp tẩm ướp độc nhất vô nhị của ta đó. Con cá này là của ngươi, ngươi ăn đi, nhân lúc còn nóng.” Ngọc Ý xoay người lại bưng hai con cá cho Liêu Tinh.
“Đa tạ phu nhân.” Liêu Tinh lập tức đưa tay nhận lấy, không thèm để ý tới chuyện có nóng hay không mà bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Sau đó, Ngọc Ý lại chia hai con cho hạ nhân đã giúp mình, còn nàng thì mang cá đến ngồi đối diện với Vu Kì Thiên, bắt đầu ăn.
“Tay nghề của nàng thật sự rất tốt, món này có thể bán trong tửu lâu.” Vu Kì Thiên nói, hắn gắp thịt cá để vào trong bát của Ngọc Ý.
“Đa tạ Thế tử, ta vẫn luôn rất tự tin vào tay nghề nấu nướng của mình. Sau khi trở về, ta sẽ viết công thức tẩm ướp cho chàng, những gì học được đều truyền cho chàng. Sau này chàng cứ đảm đương trách nhiệm tuấn tú, ta sẽ nghĩ cách kiếm tiền nuôi gia đình.” Ngọc Ý kiêu ngạo nói.
“Không thành vấn đề.” Vu Kì Thiên không hề tức giận chút nào, ngược lại còn vô cùng cảm động và hưởng thụ.