Chương 6: Ngọc Ý đối diện Hoàng đế

Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp

Chương 6: Ngọc Ý đối diện Hoàng đế

Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lời ngươi nói không sai, nhưng vì sao ngươi lại không thích nơi này?
Ở đây chẳng khác nào chim hoàng yến bị nhốt trong lồng, có gì tốt đẹp đâu chứ? Ta thích được thỏa sức ngao du núi sông, một mình say sưa với rượu, sống những ngày tháng tiêu dao tự tại giữa nhân gian hơn. Ngọc Ý đáp.
Vu Kì Thiên nhìn người phụ nữ bên cạnh với ánh mắt thâm sâu, không ngờ nàng ta lại có thể nói ra những lời tự do, phóng khoáng đến vậy. Những ngày tháng như thế, Vu Kì Thiên cũng từng khao khát.
Dù gương mặt Ngọc Ý cực kỳ xấu xí, nhưng đôi mắt trong veo của nàng lại toát lên vẻ bình tĩnh, ung dung, tự tin cùng khao khát khiến Vu Kì Thiên thoáng chút thất thần.
Ngự Thư phòng.
Công công bảo hai người đợi ở ngoài cửa, còn mình thì bước vào bẩm báo.
Thế tử, lát nữa ngài phải bảo vệ ta đấy, ta nhát gan lắm. Ngọc Ý nhìn Vu Kì Thiên với vẻ đáng thương.
Khóe miệng Vu Kì Thiên khẽ giật giật. Dù tiếp xúc với người phụ nữ này chưa lâu, nhưng hắn đã nhận ra nàng không phải người đơn giản. Nàng ta rõ ràng là đang giả heo ăn thịt hổ, vô cùng xảo quyệt.
Được, ta sẽ cố gắng hết sức. Vu Kì Thiên phối hợp đáp.
Đa tạ Thế tử.
Hoàng thượng triệu Vu Thế tử, Ly Vương phi yết kiến! Giọng nói the thé của vị công công vọng vào.
Ngọc Ý và Vu Kì Thiên bước vào. Vừa nhìn thấy Bạch Tử Huân bên trong, Ngọc Ý liền nhận ra hắn đang trừng mắt, sắc mặt đen sì, đôi con ngươi đen láy toát ra vẻ hung dữ, căm hận khát máu, như thể muốn xé xác nàng ra từng mảnh.
Ngọc Ý nhìn về phía Ly Vương với vẻ khiêu khích, đôi mắt phượng tràn đầy khinh thường cùng giễu cợt. Nàng chỉ thoáng giấu đi sự sắc bén nơi đáy mắt, rồi dùng vẻ mặt ủy khuất hành lễ với Hoàng đế.
Thần nữ bái kiến Bệ hạ, Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!
Vi thần tham kiến Bệ hạ. Vu Kì Thiên cũng hành lễ theo, có điều hắn không quỳ xuống mà chỉ hơi khụy gối.
Hoàng đế biết sức khỏe Vu Kì Thiên không tốt, đặc biệt cho phép hắn không cần quỳ lạy.
Bình thân. Ngươi chính là Ngọc Ý? Giọng nói lạnh lùng của Hoàng đế vang lên.
Hồi bẩm Bệ hạ, thần nữ chính là Ngọc Ý. Ngọc Ý ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang ngự trên ghế cao, có chút ngạc nhiên.
Vốn tưởng Hoàng thượng là một lão nhân gia, không ngờ lại còn trẻ đến vậy, trông có vẻ lớn hơn Ly Vương vài tuổi.
Trên long bào màu vàng thêu hình biển xanh rồng cuộn, mái tóc đen dài được búi cao, đội mũ cửu long, đôi lông mày lưỡi mác thẳng tắp toát vẻ anh tuấn, đôi môi mỏng hơi mím lại, đường nét góc cạnh rõ ràng, lộ ra vẻ lạnh lùng xa cách nhưng khí thế bức người. Giữa sự đơn độc lẻ loi ấy lại toát lên sự cường thế coi thường trời đất.
Bên thắt lưng hắn ta đeo một miếng bạch ngọc hình tròn nhẵn, khắc hoa văn rồng, càng làm nổi bật thân phận tôn quý.
Đây chính là Mặc Trì Dã, Hoàng đế của nước Thiên Hòa, là Hoàng huynh của Ly Vương.
Trẫm nghe Ly Vương nói ngươi gả mình cho Vu Kì Thiên làm tiểu thiếp, có thật vậy không? Hoàng đế lạnh lùng hỏi.
Bẩm Hoàng thượng, đúng là có chuyện như vậy. Ngọc Ý đáp.
Ngọc Ý, con đừng sợ. Có gì uất ức cứ nói ra cho Hoàng thượng biết, vi phụ nhất định sẽ đòi lại công đạo cho con. Một người đàn ông trung niên đứng bên cạnh nói.
Người đó mặc bộ quan phục màu đen, ngũ quan lạnh lùng nghiêm nghị, khuôn mặt vuông chữ điền, khí chất ổn trọng điềm tĩnh. Sự phẫn nộ và lo lắng hiện rõ giữa trán.
Đây chính là cha của nguyên chủ, đương kim Thừa tướng đại nhân - Ngọc Hiển.
Hay cho Ngọc Ý ngươi! Tự mình thừa nhận rồi đó sao? Hoàng huynh, người nữ nhân không giữ đạo đức phụ nữ, không biết liêm sỉ này, thần đệ tuyệt đối không muốn nàng ta nữa, mong Hoàng huynh cho phép thần đệ thôi vợ! Ly Vương giận dữ gầm lên.
Ly Vương, lời này của ngài không đúng rồi! Rõ ràng là ngài đã viết giấy bỏ vợ trước, còn sai người treo trên cửa ở Thiên Hạ Lâu, làm cho chuyện này náo động đến mức khắp thành đều biết, cả kinh thành đều biết rằng ta đã bị ngài bỏ rồi. Nếu ngài đã bỏ ta thì ta chính là người tự do. Tối qua ngài bỏ ta, sáng nay ta mới gả cho Thế tử, vì vậy không liên quan đến ngài một chút nào! Ta muốn gả cho ai thì gả cho người đó, đó chính là tự do của ta. Ngài có tư cách gì mà khinh thường ta? Vẫn mong Hoàng thượng minh xét, thần nữ gả cho Thế tử là hợp tình hợp lý hợp pháp, chứ không phải cắm sừng Ly Vương! Ngọc Ý phẫn nộ đáp.
Ly Vương tức đến xanh mặt, hai mắt đỏ ngầu, như thể phát điên mà trừng mắt nhìn nàng: Muốn cắm sừng bổn vương? Chỉ ngươi cũng xứng sao? Bổn vương nhìn ngươi thêm một cái cũng cảm thấy ghê tởm!
Ta đối với Ly Vương cũng vậy, vừa nhìn ngài ta liền cảm thấy buồn nôn, ọe! Ngọc Ý còn cố ý làm ra động tác muốn nôn.
Ngươi! Ly Vương tức giận nắm chặt tay, xương cốt phát ra tiếng răng rắc.
Người phụ nữ chết tiệt này đang lạt mềm buộc chặt sao? Bất kể nàng ta làm gì, mình cũng sẽ không thèm nhìn nàng ta thêm một cái nào nữa!
Vu Kì Thiên trực tiếp đứng chắn trước mặt Ngọc Ý: Chẳng lẽ Ly Vương còn muốn đánh Ngọc tiểu thư trước mặt Hoàng thượng sao?
Vu Kì Thiên, ngươi đừng nói lung tung! Bổn vương đánh nàng ta còn chê bẩn tay mình nữa. Ly Vương khinh thường nói.
Ly Vương, hôm nay ngài không thèm ngó tới, sau này đừng hối hận! Giọng nói của Vu Kì Thiên lạnh lùng.
Hừ, bổn vương cả đời này cũng sẽ không hối hận! Một ả đàn bà xấu xí mà thôi, nàng ta còn có thể lật trời được sao?
Ly Vương vĩnh viễn không ngờ rằng sau này, ả đàn bà xấu xí phế vật trong miệng hắn ta sẽ khuấy đảo cả nước Thiên Hòa long trời lở đất, khiến tứ quốc bão táp không ngừng.
Ngọc Ý, con thật sự đã nghĩ kỹ rồi sao? Thật sự muốn hủy hôn sao? Ngọc Thừa tướng lo lắng hỏi.
Cha, con thật sự đã nghĩ thông suốt rồi. Dưa cố hái thì không ngọt, nữ nhi không thể cả đời độc thủ phòng không. Ly Vương cũng không thể 'cương' được nữa, con không muốn Dù đã có chồng, nhưng vì chồng lâu ngày vắng nhà hoặc không nhòm khó đến nên không khác gì ở góa. Bây giờ nữ nhi đã là người của Vu Thế tử rồi, gạo đã nấu thành cơm rồi. Khi Ngọc Ý nói lời này, vẻ mặt nàng thẹn thùng, vô cùng xấu hổ.
Ngọc Thừa tướng sững sờ, kinh ngạc nhìn Vu Kì Thiên, miệng há hốc đến nỗi có thể nhét vào mấy quả trứng gà: Hai người các con, thật sự, thật sự đã có chuyện đó rồi sao?
Ngọc Ý khẽ gật đầu, vẻ mặt xấu hổ.
Hoàng đế liếc nhìn Ly Vương, trong đáy mắt lóe lên một tia sắc bén. Ly Vương không thể 'cương' được nữa sao?
Hoàng huynh, người đã nghe thấy hết rồi chứ? Thần đệ chưa từng chạm vào nàng ta! Nữ nhân xấu xí Ngọc Ý này không giữ nữ tắc đã theo Vu Kì Thiên rồi. Vì vậy, mong Hoàng huynh hủy bỏ hôn sự giữa thần đệ và Ngọc Ý. Ly Vương tức giận nói.
Hoàng thượng, thần nữ cũng đã là người của Vu Thế tử rồi, cho dù muốn làm Ly Vương phi cũng không thể nữa. Nếu Hoàng thượng không tin, có thể phái người tới kiểm tra thân thể của thần nữ. Nếu những gì thần nữ nói là thật, mong Hoàng thượng thành toàn giúp đỡ, như vậy thần nữ, phụ thân và cả Vu Thế tử đều vô cùng cảm kích Bệ hạ. Ngọc Ý vội vàng nói.
Người đâu, mời Tô ma ma của hậu cung đến! Hoàng đế lạnh lùng ra lệnh.
Công công ngoài cửa lập tức nhận lệnh, vội vàng đi truyền người. Không lâu sau, Tô ma ma đã lớn tuổi bước vào. Ngọc Ý cũng đi theo bà ta đến điện phụ để kiểm tra.
Một lúc sau, Tô ma ma bước ra, hành lễ với Bệ hạ: Bẩm Bệ hạ, Ngọc tiểu thư quả thực không còn là trinh nữ. Hơn nữa, khắp người nàng đều có vết bầm tím, xem ra rất nghiêm trọng.
Nghe lời đó, trái tim thắt chặt của Ly Vương cuối cùng cũng buông lỏng: Hoàng huynh, người đã nghe thấy rồi chứ? Thần đệ chưa từng chạm vào nàng ta! Nữ nhân xấu xí Ngọc Ý này không giữ nữ tắc đã theo Vu Kì Thiên rồi. Vì vậy, mong Hoàng huynh hủy bỏ hôn sự giữa thần đệ và Ngọc Ý.
Sắc mặt Hoàng đế vô cùng lạnh lùng, tức giận trừng mắt nhìn Vu Kì Thiên: Vu Kì Thiên, ngươi đã biết tội chưa?
Bẩm Hoàng thượng, vi thần không biết. Lúc vi thần và Ngọc tiểu thư ở bên nhau, nàng ấy đã bị Ly Vương bỏ rồi. Hai chúng thần đều là người tự do, kết thành phu thê thì có gì là không được? Vu Kì Thiên hỏi ngược lại.