1. Bắt Đầu Từ Đây

Vương Tình

Bắt Đầu Từ Đây

Vương Tình thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- "Mẹ, mẹ không đùa chứ?" cô gắt lên, chẳng biết trời có hay chăng khi giờ cô đang rối bời đến mức nào. Mới cách đây vài tiếng đồng hồ thôi, mọi chuyện vẫn yên ả, vậy mà chỉ trong nháy mắt đã biến thành như thế này. Cô tức giận với số phận lắm.
- "Tiểu Nghi, mẹ nói thật! Mẹ vừa nhận điện thoại của ba con xong." Giọng mẹ cô đầy tuyệt vọng, một người mẹ đang trong sự tuyệt vọng xen lẫn đau khổ. Bà nhẹ nhàng ôm con gái vào lòng, cố giấu đi những giọt nước mắt, cố gắng nuốt trôi những lời chồng gửi gắm vào trong lòng. Vì bà là mẹ, với cương vị một người mẹ, bà không cho phép mình làm tổn thương đứa con gái nhỏ bé này.
- "Tiểu Nghi... nếu sau này chúng ta chẳng còn nhà, chẳng còn nơi nào để đi nữa, con sẽ làm gì?" Giọng nói ấm áp nhưng hòa quyện với nước mắt khiến người nghe không khỏi thương tâm.
Cô ngẩng đầu nhìn người mẹ yêu quý của mình. Từ nhỏ đến giờ, cô chưa bao giờ thấy mẹ phải khóc. Thế mà... Cô đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt mẹ: "Không còn nhà thì Nghi Nghi sẽ mua nhà cho ba mẹ. Không có tiền thì Nghi Nghi sẽ đi làm kiếm tiền. Mẹ, mẹ đừng khóc có được không!!!" Đôi mắt long lanh kia từ khi nào đã ngập nước. Cô cố kìm nén để không khóc, lau nhanh những giọt nước trên mặt rồi sà vào lòng mẹ. Bà chẳng nói gì, chỉ ôm chặt cô vào lòng.
Gia đình cô đâu phải đang hạnh phúc sao? Tại sao lại ra nông nỗi này? Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức một người phụ nữ bao năm đứng trên thương trường như mẹ cô còn không kịp thích ứng, nói gì đến cô - một cô gái bình thường.
Tối hôm ấy, bữa cơm gia đình cô không còn vui vẻ nữa. Ba cô họ Phương, một người tài giỏi, đứng trên thương trường chưa từng thất bại, vậy mà hôm nay lại phải chịu cảnh này. Tuyệt vọng - một người như ông không tuyệt vọng sao có thể.
- "Tiểu Nghi." Ông nhìn con gái mà lòng đau như cắt. Phương Thiên Nghi là con gái duy nhất của ông. Ông không muốn con gái phải chịu đựng cực khổ. Cô không nói gì, chỉ ngước nhìn người cha mà cô kính trọng. Cô biết, cô biết chứ, giờ phút này đây cha cô đang rất đau khổ. Cô cũng muốn gánh vác phần nào nỗi đau ấy cho gia đình, nhưng lực bất tòng tâm.
- "Con hãy kết hôn đi! Ta cầu xin con, bây giờ chỉ có con mới cứu được gia đình này, chỉ có con mới giữ lại được sản nghiệp của ông nội con." Ông cố gắng nói ra từng chữ để che đi nỗi đau trong lòng, nhưng những lời vừa rồi của ông lại là đòn chí mạng cho cô.
- "Anh nói gì vậy? Anh có biết mình vừa nói gì không hả?" Mẹ cô, bà Triệu Phi Vân, không khỏi tức giận mà gắt lên thật lớn.
- "Anh biết, anh biết chứ, nhưng chúng ta không còn cách nào khác!" Ông bây giờ không kìm nổi xúc cảm trong lòng, nước mắt đã rơi trên khuôn mặt ông. Ông rơi nước mắt vì bất lực, rơi nước mắt vì có lỗi, nhưng có lỗi với ai đây? Với đứa con gái bé bỏng, hay với tổ tiên gia đình?
Cô nhìn hai người trước mặt mà đau lòng. Nếu cô kết hôn mà gia đình được cứu, nhất định cô sẽ làm. Nhưng còn tuổi trẻ, còn ước mơ thì sao? Cô còn chưa thực hiện ước mơ, còn chưa tô vẽ thanh xuân của mình. Nhưng cha cô, ông chưa từng cầu xin ai vậy mà giờ đây lại đi cầu xin chính con gái mình. Cô đau lòng, cô khóc. Nhìn con gái như vậy, ông lại không đành lòng.
- "Con cứ suy nghĩ đi, ta không ép con đâu. Ta tôn trọng quyết định của con." Ông nhẹ xoa đầu con gái rồi buông đũa bước lên phòng. Cô nhìn theo bóng lưng ấy mà lòng đau nhói. Cô phải làm sao đây? Làm sao mới đưa mọi chuyện quay về quỹ đạo ban đầu được? Cô rối bời lắm, mọi thứ đến quá nhanh, còn cô thì lại đi quá chậm. Cô ngồi đó bàn ăn, giờ chỉ còn mình cô. Cô ngồi đó với tâm trạng rối bời. Trong đầu cô không ngừng lặp đi lặp lại câu ba cô nói. Cô lê từng bước chân nặng nề đến trước phòng ba mẹ, nhẹ gõ cửa. Ba cô từ phòng bước ra, mở cánh cửa kia. Giờ ông đang đối mặt với con gái mình, nhìn cô - bây giờ làm một người cha, ông không khỏi đau lòng.
- "Con chưa ngủ sao?"
- "Con đồng ý!" Cô không trả lời câu hỏi của ông mà nói thẳng điều mình muốn nói, rồi lặng lẽ về phòng. Cô nằm gọn trên giường, nhắm hờ đôi mắt. Hôm nay là một ngày thật dài, phải, thật dài đối với cô.