We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"P'Q, P'Q ơi, mình đi đâu tiếp đây?" - Tôi nắm tay P'Q đung đưa khi ra bãi gửi xe.
“Thì đưa em đi tập nhảy chứ gì.”
"Vẫn chưa đến thời gian hẹn, em không muốn đến đấy ngồi đợi đâu, em muốn ở cùng anh cơ." - P'Q bật cười, rồi nắm tay tôi, đồng thời chỉnh lại túi đàn guitar trên vai.
"Thế qua quán P'Oh không?" - Tôi mỉm cười với anh vì câu trả lời của anh rất đúng ý tôi luôn.
"Đi đi đi, đi uống sữa lắc với anh bút chì nào." - P'Q xoa đầu tôi đến khi tóc rối tung, anh đặt đàn guitar vào ghế sau rồi hai đứa khởi hành đến quán P'Oh.
Cứ hôm nào tôi rảnh mà hai đứa không biết đi đâu, quán P'Oh luôn là lựa chọn hàng đầu. Có hôm chúng tôi còn ngồi ở đó từ sáng đến tối. Thỉnh thoảng P'Q cũng mang bài tập ra đây vẽ, tôi rất thích giúp anh nhưng anh lại bảo tôi chỉ tổ phá thôi T^T. Mỗi lần quay trở lại đây tôi đều có một cảm giác rất tuyệt, lại được đi cùng P'Q với tư cách là người yêu khiến tôi vô cùng hạnh phúc vì nơi đây là chốn kỷ niệm của cả hai.
“Ơ, khách quen đến đấy à, Q Toey hai đứa hôm nay đẹp trai quá đấy, vừa đi đâu về vậy?”
“Chào chị Bow ạ, P'Q đưa em đi xem phim, P'Q còn ôm em trong rạp luôn, ghen tị không nào, mà P'Oh đâu rồi ạ?”
“Vâng, ghen tị quá đi, chỉ mong được đi qua crush thôi cũng đủ ngất rồi, nếu mà được ôm nữa chắc ngơ cả năm mất. P'Oh đưa người yêu đi rồi, để chị lại một mình trông quán đây này, chắc một lúc nữa mới về.”
"Ghê thật, dạo này anh tôi còn đưa cả bạn gái đến quán cơ." - P'Q ghẹo anh trai trước mặt em gái người ta.
“Ôi dời, cái người đó hay lắm nhé Q, chị nhìn mà tí thì ngất, mặc váy ngắn lắm luôn, áo thì rộng cổ đến mức nhìn thấy cả xôi lạc.”
“Hahahahaha, thật thế ạ P'Bow, P'Oh có đồ ngon mà chả chia cho em.”
“Chia cái gì?”
"Ối ối, đau nhé Toey, sao em đá anh?" - Lại còn hỏi, chứ anh định đòi chia cái gì với P'Oh chứ.
“Haha, đừng có giết nhau ở quán chị đấy kẻo khách đến lại bị dọa hết hồn. Đi ra chỗ ngồi đi, bàn quen vẫn trống đó, bánh socola trắng và hai cốc sữa lắc như mọi khi chứ hả?”
“Vâng ạ, cốc của em cho nhiều mật ong nha chị.”
“Ừ, đợi chị một lát nhé.”
Tôi lè lưỡi với P'Q, còn anh chỉ cười rồi đi theo tôi về góc bàn gần chiếc gương thân thuộc. P'Q xoa đầu tôi rồi ngồi xuống đối diện, đấy chính là cách anh dỗ tôi và tôi thì chỉ cần thế là hết dỗi, hihi.
P'Q cầm cây đàn guitar lên gảy, chắc là anh đang thử dây sau khi thay.
Lúc chơi đàn guitar hoặc lúc đang tập trung vẽ tranh là lúc P'Q của tôi ngầu nhất, vô cùng quyến rũ luôn.
"P'Q, P'Q có thấy mình yêu nhau quá dễ dàng không, chỉ nói chuyện qua giấy nhớ mà đã thấy yêu rồi." - P'Q rời mắt khỏi chiếc đàn guitar rồi nhíu mày nhìn tôi đang ngồi khoanh chân đợi câu trả lời.
“Em muốn khó khăn à, không bảo sớm để anh viết công thức vật lý với bảng tuần hoàn hóa học cho.”
“Hứ, không phải như thế mà P'Q, ý em là chúng ta chưa từng gặp nhau, chưa từng đi hẹn hò nhưng mà chúng ta vẫn gắn bó với nhau như thế, P'Q nghĩ trên thế giới này còn có cặp đôi nào có tình yêu phép màu như chúng ta không?”
“Phép màu cơ à, hờ hờ, ừm... chắc phải có chứ, tình yêu có nhiều kiểu mà. Điều kỳ diệu của tình yêu là chúng ta sẽ không biết được nó sẽ đến lúc nào, bắt đầu ra làm sao và với ai.”
“Như Krai Thong với Chalawan*, Pra Aphai Mani với nàng tiên cá nhỉ P'Q.”
* Câu chuyện nôm na thì Chalawan là một con cá sấu thành tinh ăn thịt người và tất cả các loại động vật vì nó cho rằng nó là nhân vật có sức mạnh và nó đã bắt con gái phú ông về làm vợ còn Krai Thong là người người tiêu diệt Chalawan và cứu con gái phú ông ra.
"...ha, đây là cách bé Toey ẩn dụ đó à? Krai Thong có vợ tên là Chalawan hả, hahaha." - P'Q cười ác luôn. Mà tôi nói sai chỗ nào chứ, tôi cũng từng đọc truyện cổ, từng được biết những câu chuyện tình yêu vô cùng cảm động, nhưng câu chuyện không thể tin được lại có thật. Thế còn Pra Aphai Mani thì buồn cười chỗ nào, cơ mà thấy P'Q cười tôi cũng cười theo.
“E hèm, sữa lắc với bánh xong rồi đây, ồ Q, em mang cả đàn guitar đến đây chơi cơ à?”
“Vâng, em mới thay dây chị ạ.”
“Chả trách khách nữ trong quán cứ nhìn sang bàn này suốt, bé Toey cẩn thận kẻo bị hớt tay trên đó.”
“Chị không phải lo đâu ạ, P'Q của Toey không ai cướp mất được đâu.”
“Haha, bé nhà em còn cay hơn bé nhà P'Oh nữa Q ạ, vậy chị đi làm việc tiếp đây, cần gì thêm cứ gọi chị nhé.”
"Vâng, P'Bow xinh đẹp." - P'Bow quay trở lại quầy, tôi rủ P'Q ăn bánh dù anh không thích món này, hihi.
“P'Q ăn nhanh nào, em đút cho.”
“Không thích, béo quá.”
“Nào nào, em đút cho, a a a.”
"Em đúng là." - Dù anh bảo là không thích ăn nhưng tôi vẫn có cách để anh ăn được, haha. Nó ngon thật mà thế nên tôi mới muốn P'Q ăn cùng.
"Toey, yêu người như anh có thấy mệt không, em suốt ngày vì anh như thế có thấy mệt không?" - Đột nhiên P'Q hỏi tôi một câu kỳ lạ, tôi ngậm thìa ngồi đơ ra.
“Hở, không mệt tí nào, sao lại mệt chứ, dù P'Q có tốt hơn hay tệ hơn, xấu xa hơn, khốn nạn hơn chỉ cần P'Q vẫn là P'Q thì em vẫn yêu, hahaha, sao mặt anh lại như thế?”
“Anh sẽ cố gắng nghĩ rằng không phải em đang chửi anh.”
"Hahaha, P'Q ơi là P'Q, thế P'Q yêu em có thấy mệt không? Anh không hối hận khi không chọn một người nào đó tốt hơn em chứ?" - P'Q cười rồi vươn người qua bẹo má tôi.
“Sao lại nghĩ như thế, anh không thấy tiếc chút nào vì với anh tình yêu bướng bỉnh, nghịch ngợm như em là tuyệt nhất rồi.”
"^__^ tình yêu đẹp trai như P'Q cũng là tuyệt nhất với em." - P'Q bật cười rồi cầm cốc sữa lắc lên uống.
“Toey, nghe nhạc không?”
“Nghe chứ, anh hát cho em hở?”
“Ừm, ha, không cần phải nghiêm túc thế đâu, anh cũng đâu phải làm gia sư cho em.”
P'Q bắt đầu gảy đàn và nhẹ nhàng cất tiếng hát. Tôi thấy mấy bạn nữ bàn bên lén nhìn rồi cười ngại, quay sang vui vẻ bảo nhau điều gì đó. Giọng P'Q vô cùng ấm, tôi phải chú tâm vào khuấy cốc sữa lắc cho bớt ngại nhưng nó cũng chẳng giúp được gì mấy vì cứ mỗi lần ngẩng mặt chạm mắt với P'Q là cơ thể tôi lại run lên.
(Thế giới này có cả triệu người
Ai cũng có trong mình nhiều mối bận tâm
Anh cũng chỉ là một người trong số đó
Thế giới bao la
Còn bầu trời thì xa tít
Em có thấy lạ không?
Là tình cờ hay mọi sự đều đã được sắp đặt
Là sự thật hay chỉ là mơ
Chuyện ta gặp được nhau giữa thế giới này ấy
Anh chẳng biết nói sao nhưng từ tận sâu thẳm trong trái tim này
Anh tin rằng…
Ta gặp nhau là một điều kỳ diệu
Ta yêu nhau là một điều kỳ diệu
Anh đã gặp một điều kỳ diệu
Và em... chính là điều kỳ diệu
Ngày mà anh được nói lời yêu em Cảm giác như anh đã có được tất cả, anh đã gặp được trái tim. Anh sẽ đứng bên em từ giây phút này Và sẽ không đi đâu cả Là tình cờ hay mọi sự đều đã được sắp đặt Là sự thật hay chỉ là mơ Chuyện ta gặp được nhau giữa thế giới này ấy Anh chẳng biết nói sao nhưng từ tận sâu thẳm trong trái tim này Anh tin rằng... Ta gặp nhau là một điều kỳ diệu Ta yêu nhau là một điều kỳ diệu Anh đã gặp một điều kỳ diệu Và em... chính là điều kỳ diệu) Bài hát P'Q tặng tôi thay cho câu trả lời rằng tất cả những gì đã xảy ra giữa hai đứa đều là một điều kỳ diệu. Tôi chưa từng thấy tiếc hay hối hận vì đã hết mình cho tình yêu. Tất cả mọi thứ tôi làm từ trước đến giờ đều xứng đáng. Tôi thấy mừng vì ngày đó dám nói yêu anh, mừng vì đã làm theo gợi ý của các anh ^^.
Tôi hy vọng mọi người ai cũng có thể làm theo tiếng gọi của trái tim như tôi, đừng sợ thất vọng, đừng quan tâm kết quả, chỉ cần nói hết ra nỗi lòng, nói cho người mà bạn đang thầm thương trộm nhớ biết. Hãy thử làm theo trái tim mách bảo một lần như Steve Job đã từng nói "Chẳng có lý do gì để bạn không làm theo trái tim cả.". Tôi rất sẵn lòng giúp đỡ mọi người.
“P'Q cũng chính là điều kỳ diệu của em, hay mình chơi cái gì vui vui đi.”
"Cái gì?" - Khuôn mặt đang nở nụ cười của P'Q ngay lập tức chuyển thành nét nghi ngờ khi nghe ý tưởng của tôi.
“Đó, chúng ta sẽ không nói chuyện với nhau mà sẽ viết lên giấy nhớ để trao đổi mỗi khi đến quán P'Oh được không anh?”
“Để làm gì?”
“Thì em muốn ôn lại kỷ niệm xưa của hai đứa mình mà.”
“Thế nếu anh không chơi thì sao?”
“Thì em sẽ không vui, từ đó em sẽ dỗi rồi em sẽ không nói chuyện với P'Q, rồi...”
"Đủ rồi đủ rồi, đưa giấy nhớ đây." - Yeahhh, P'Q chịu chơi với tôi rồi. P'Q đặt đàn guitar xuống rồi thở dài một tiếng thật to, haha. Dù anh hay mắng tôi nhưng anh vẫn rất chiều tôi.
“Bắt đầu nhé, đây đây, em chuẩn bị giấy nhớ hai màu rồi, màu xanh da trời của em, màu xanh lá cây của anh.”
“Em tính cả rồi đúng không Toey?”
“Ai bảo thế, lúc nào mà em chả đem giấy nhớ trong túi, nào, bắt đầu nhé.”
Tôi bắt đầu viết rồi dính miếng giấy đầu tiên lên chiếc gương bên cạnh P'Q, P'Q đọc rồi bật cười, anh quay sang nhìn tôi lắc đầu vì tôi viết là:
“P'Q đẹp trai quá:D”
"Muốn gì nữa nào?" - P'Q đáp lại rồi dính giấy ngay lên trên trán tôi, aaa, em có phải cương thi đâu.
“Muốn P'Q đó.”
“Đợi một năm nữa nhé, anh sẽ hết mình luôn.”
“Sao lại một năm ạ, phải hai năm chứ, sao anh bảo đợi tốt nghiệp đã mà.”
“Thì đúng rồi còn gì, một năm nữa là anh tốt nghiệp rồi.”
“Hơ, chuyện tốt nghiệp là nói P'Q à, chơi ăn gian quá, phải đợi cả em tốt nghiệp nữa chứ.”
"Haha, thế sao lúc anh nói em không thắc mắc đi hả nhóc?" - Tôi nhìn mặt P'Q, rất muốn hét lên chửi nhau nhưng P'Q chỉ tay vào tập giấy nhớ rồi làm dấu "suỵt". Hừ... nhưng mà tôi cũng thích thế, haha.
"Cũng hay, như thế P'Q sẽ được ôm em nhanh hơn." - Tôi viết xong dán xong, P'Q đọc xong thì đơ người rồi nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
“Vớ vẩn, anh có phải Pra Tang Samjang bị trách tội vì phá vỡ giới nghiêm đâu.”
"Haha, dù sao thì cũng cảm ơn anh, cảm ơn P'Q đã chịu đựng vì Toey." - Người qua đường hay khách trong quán nếu nhìn sang bên này chắc nghĩ hai đứa bị thần kinh khi cứ viết qua viết lại rồi cười với nhau.
Tờ giấy nhớ cuối cùng tôi dính lên cốc sữa lắc của P'Q, đây là một câu hỏi và tôi đã viết tắt các chữ cái đầu nhưng P'Q vẫn đọc hiểu và mỉm cười. Điều khiến tôi hạnh phúc nhất là khi đọc được câu trả lời của anh.
“Y E K?”
“Y”