We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Kế hoạch nổi loạn và những bí mật tình cảm
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giờ này chắc đã quá trưa, tôi, Fang, Q, Toey và Beer đang ngồi nhìn nhau bên chiếc bàn dài trước khoa Khoa học Chính trị. Nếu hỏi chúng tôi rủ nhau ra đây làm gì, có phải ngồi 'bán dáng' để các cô gái ngắm nhìn hay không, thì câu trả lời là không. Chúng tôi đến đây vì...
“Mẹ kiếp, đây mà gọi là dân chủ à? Bảo là không đủ phiếu bầu, nhưng thực ra là không đủ người tài thì đúng hơn. Cứ tranh giành, đấu đá, gian dối. Mở mắt ra mà xem, cái đất nước này đang lùi về thời kỳ đồ đá rồi kia kìa!”
Chúng tôi, tất cả đều im lặng.
“Ờ...”
Hơn mười phút ngồi đây, chúng tôi thực sự không làm gì khác ngoài việc án binh bất động, chỉ biết quay sang nhìn Pun, người đang nheo mắt và gác chân lên bàn. Chúng tôi đã ngồi đây nghe nó chỉ trích thể chế chính trị được một lúc rồi. Rốt cuộc, mày gọi chúng tao đến đây để nghe mày đọc diễn văn à, Pun?
Thật ra, chúng tôi không phải cam tâm tình nguyện ngồi đây nghe Pun càm ràm đâu, chẳng qua giờ này tôi khá rảnh rỗi. Buổi triển lãm học thuật đã bị dời lịch sang cuối tháng, do có nhiều thứ bị ảnh hưởng bởi trận lũ vẫn chưa thể khôi phục như trạng thái ban đầu. Hơn nữa, một số sinh viên cho biết họ chưa sẵn sàng vì còn bận cùng gia đình khắc phục hậu quả sau thảm họa, nên trường đã đồng ý lùi lịch. Điều này thì tôi hoàn toàn đồng ý, hahaha.
“Mày học Khoa học Chính trị thì cũng biết rõ rồi mà, đảng phái như một trò chơi, ai tranh cử cũng phải cố gắng làm tất cả vì bản thân mình. Vấn đề này đâu chỉ riêng nước ta mới có, Trung, Mỹ, Ấn Độ đều trải qua những cuộc khủng hoảng đẫm máu mà. Mấy nước đó cũng có những vấn đề tương tự nước mình đó, Pun.” – Đúng thế, hãy rửa tai mà nghe ý kiến từ vị luật sư tương lai – thiếu gia Beer đây này.
“Nhưng bên đó, kết quả xứng đáng với các hoạt động tranh cử. Thứ nữa là họ cũng không lề mề kéo dài thời gian, mày hiểu không? Nước mình chỉ được cái nói mồm, còn đâu thì cứ lề mà lề mề.” – Ờ... bạn ơi, mày nói gì cũng để ý cái mồm kẻo lại có ngày vào ăn cơm nhà nước đấy, tao sợ lắm.
“Thôi nào, thì văn hóa và suy nghĩ của mỗi bên không giống nhau, vậy nên cách giải quyết vấn đề cũng không giống nhau thôi.” – Beer vẫn là người duy nhất ở đây tương tác với Pun, vì ngoài nó ra chẳng đứa nào quan tâm hết. Toey đang bận nghịch tóc P'Q của mình, còn người yêu nó thì lăn ra ngủ vì mấy nay bận làm bài. Fang thì liếc mắt đưa tình với mấy bạn nữ khoa khác, hừ, tao sẽ lôi Thaen đến đây để nó chứng kiến cảnh này.
“Thế mày chọn màu gì hả Pun?” – Tôi hỏi nó, chủ đề này đảm bảo gãi đúng chỗ ngứa, haha. Nó quay lại nhìn mặt tôi rồi làm biểu cảm ghê tởm như thể tôi là đống tàn tích mà lũ lụt để lại.
*(Ở Thái Lan, khi tranh cử, các đảng sẽ chọn màu làm đại diện. Ví dụ, đợt vừa rồi, hai đảng lớn nhất có màu đại diện là đỏ và cam đó các bạn.)*
“Mẹ kiếp Peem, câu hỏi vừa rồi quá xúc phạm đối với sinh viên khoa học chính trị như tao.”
“Ờ, xin lỗi nhé, thế rốt cuộc mày gọi bọn tao đến làm gì hả Pun?” – Nghe xong câu hỏi của tôi, nó nhếch mép. Pun đứng thẳng người dậy, ngẩng mặt lên trời rồi đưa nắm tay giơ lên, cười mấy tiếng rồi thông báo rằng...
“Tao sẽ tiến hành một cuộc nổi loạn!!! Chúng mày chính là những người lính hy sinh vì tao.”
Đùng!!! Mẹ kiếp! Nổi loạn? Còn có gì vi diệu hơn thế này không? Còn có ai dị hơn bạn tôi không? Ôi, tao đến chết mất thôi, Pun ạ. Kéo được Pun xuống Trái Đất, chúng tôi cũng mệt bở hơi tai. Tôi không rõ lắm về chuyện chính trị đảng phái nước mình, thỉnh thoảng nghe Pun xàm xí thế thôi là đủ rồi. Ai có chê tôi ếch ngồi đáy giếng, kiến thức hạn hẹp, mắt mù tai điếc thì tôi cũng kệ. Tôi chỉ muốn tiếp xúc với những thứ tốt cho sức khỏe tinh thần mà thôi. Nhưng tôi tin là cái gì cũng có thời điểm của nó, đến một lúc nào đó nó sẽ tự động tốt lên.
Bố từng nói với tôi, vấn đề đảng phái này cũng giống như vấn đề tắc đường vậy, các bạn có hiểu sự so sánh này không, haha. Nó nhức nhối và ai ai cũng muốn vấn đề được giải quyết, nhưng cố gắng cũng chỉ được đến thế. Dù tắc đường nhưng bạn vẫn phải đi, dù vấn đề đảng phái gây phẫn nộ nhưng nó vẫn phải được diễn ra. Thôi nào, cũng không phải là không có ứng cử viên tốt, chỉ là ít và hơi khó tìm mà thôi. Đừng nghĩ nhiều, cười lên nào, P'Bank ca sĩ đã hát như vậy đấy.
Đến khi chúng tôi xoa dịu được ngọn lửa trong lòng Pun, thì thả cho nó xiêu xiêu vẹo vẹo đi mua nước. Nó còn kéo cả Toey đi cùng, làm Q đang ngủ cũng phải ngóc đầu dậy nheo mắt trông theo.
“Mẹ kiếp, tao đến điên mất thôi. Chúng mày cứ chờ mà xem, thế nào rồi cũng có ngày Pun lôi kéo người ta đi biểu tình.” – Q lớn giọng chửi sau lưng Pun, chà, cái này không biết là chửi vì điều gì đây, hehe.
“Hờ, tao cũng nghĩ thế đấy, cứ động đến chuyện chính trị là nó lại nóng máu.” – Tôi chỉ biết lắc đầu ngao ngán trước cuộc đời khi có thằng bạn hâm hâm như Pun.
“Bạn tôi tỏ thái độ quá.” – Fang nhẹ giọng bình luận.
“Ai, Pun ấy hả? Xưa nay nó vẫn thế mà, mày chưa quen à?” – Beer đáp.
“Không, tao đang nói đến Q ấy, ghen nặng lắm rồi.” – Fang dúi đầu Q rồi đứng dậy vì có ai đó lái xe qua đón. Cũng chẳng phải ai đâu xa, đó là đứa mà các bạn cũng biết, là tên chó Thaen đó ạ. Hôm nay nó không có lớp nhưng vẫn tận tâm đến trường đón 'vợ'. Thaen hạ cửa sổ xe xuống vẫy tay với chúng tôi. Hài hước thật, lái xe trong trường mà còn phải đeo kính.
“Tao mệt Thaen quá, ngày nào cũng lên đồ rõ điệu. Hay để hôm nào tao dẫn nó đi học hỏi phong cách P'Chaiya nhỉ, chúng mày thấy sao?” – Tôi với Beer cười điên trước ví dụ mà Q so sánh với cặp đôi chim chuột kia. Ban nãy trước khi rời đi, Thaen quay sang thơm má Fang một cái. Hít người yêu cho đã rồi cậu Kawinphop mới quay lại cười đểu với đám tôi, đoạn lái xe chở người yêu về 'ngôi nhà tình yêu'. Ngứa mắt kinh.
*(Các bạn tìm thử ca sĩ Chaiya người Thái là biết phong cách nhé.)*
“Haha, tao thấy hai đứa nó hợp đấy.” – Beer cười nói rồi cầm cốc Pepsi lên uống. Q nheo mắt nhìn nó rồi sau đó khuôn mặt nở nụ cười đê tiện.
“Mày với nhóc Tokyo cũng hợp đấy, thiếu gia Beer ạ, hehe.”
Phụt!!!
Câu nói của Q làm Beer phụt Pepsi tung tóe, hahahaahahahahaha. Tôi quay sang khoái chí đập tay với Q. Nếu có nút like ở đây, tôi sẽ nhấn nó cho đến khi hỏng thì thôi.
“Nhóc Tokyo thì liên quan gì đến tao?” – Ái chà chà, nó chối kìa bà con, nó chối kìa.
“Hơ, tao tưởng chúng mày đang qua lại? Đợt đi Krabi bám nhau lắm mà, cứ dính nhau suốt thôi, mày thấy thế không Peem?”
“Đúng, nắm tay nắm chân đủ kiểu nữa đó màyyyyy.” – Tôi cũng không để cơ hội tốt này tuột khỏi tay, vậy nên nhanh chóng tuồn thêm ít sự thật để Beer hết đường chối cãi. Nghe tin từ đám bạn Phum cho hay, Beer hay đi ra đi vào trường cấp ba Sathit chơi, và nhóc Tokyo cũng học trường Sathit, làm hậu bối của chúng tôi đó.
“Dính cái gì, bám cái gì? Tao chăm sóc em nó là điều bình thường.” – Thế nắm tay cũng là bình thường đúng không???????
“Thế à, già mồm đấy mày, nhìn mặt tao giống con bò lắm à Beer?” – Q bĩu môi đoạn lấy cuốn sách đập tay Beer.
“Tao nói thật mà Q, tao với nhóc Tokyo không có gì cả.” – Beer cố gắng chứng minh rằng hai đứa không có gì, nhưng theo những gì tao thấy thì hình như không phải vậy đâu mày, hehe. Trước khi Q và Beer đi vào cuộc tranh luận sâu hơn, thì đã có tiếng Pun ré lên từ đằng xa cắt đứt câu chuyện.
“Chúng mày ơiiiiii, ban nãy tao gặp mấy em gái khoa Dược, mẹ kiếp đáng yêu vãi cứ*.” – Xin thề với các bạn, đây là một lời khen. Mày khen con gái nhà người ta mà dùng mấy từ ối giồi ôi quá, Pun ạ. Mà cái thằng bùng cháy vì chuyện chính trị nước nhà ban nãy đâu rồi, sao ở đây chỉ có cái thằng mặt dâm dê đê tiện vậy?
“Chả thấy đáng yêu gì, mà anh Pun làm sao đấu lại được P'Q của em. P'Q, P'Q, lúc em đứng mua nước ấy, có một con chó hai tai bốn chân chạy tới chỗ em.” – Nói đến đó rồi Toey im, chúng tôi thì chờ đợi để nó kể tiếp.
“...”
“Kể tiếp đi, rồi thế nào, chó nó làm gì mày?” – Q hỏi người yêu nó.
“Hết rồi.”
“HẢ?????”
“Ừm, Toey kể hết rồi đó.” – Toey nhìn chúng tôi cười híp mí, ra vẻ rất tự hào.
“Hết rồi? Mẹ kiếp, tao còn đang hóng xem chủ đề chính của câu chuyện là gì, hóa ra là đ** có. Mày cần cái gì ở bọn tao hả Toey?” – Ờm... đến đây tôi cũng cảm thấy khá hoang mang.
“Thì em chỉ muốn kể cho P'Q với các anh nghe thế thôi, hihi.” – Vẫn còn cười được, cái thằng nhóc thối mắt trố. Đợi đó, tao tháo nhẫn rồi tao cho mày biết tay.
“Đôi lúc mày cần cho bọn anh thêm thông tin là ai, làm gì, ở đâu, bao giờ, như thế nào. Chứ không phải chỉ kể là có con chó bốn chân chạy theo, chẳng lẽ chó nhà mày một chân hay gì hả? Chó nào mà chả có hai tai bốn chân.” – Đến thánh Pun còn thấy hoang mang nữa là.
“Tội nghiệp mày, Q ạ.” – Beer cười.
“Tao quen rồi.” – Q nói xong thì đứng dậy luôn. Toey vội vã đi theo nó. 'Đi theo' ở đây là Q đi bước nào Toey đi bước nấy ấy, anh chị em ạ.
“Toey, mày đi theo tao làm gì?” – Q phải đứng lại là các bạn biết rồi đó, haha.
“Thì Toey muốn ở gần P'Q mà, sao nào? Có ai cấm việc đi theo người yêu à? Theo như em biết thì chẳng có luật nào cấm như thế cả, chính vì vậy em không sai.” – Nói xong Toey nhảy lên ôm cổ Q.
“Mày... ờ ờ, nó không sao nhưng nó dọa tao sợ, hiểu không? Mẹ kiếp, y như âm hồn các đảng bám không dứt vậy.” – Q lại tiếp tục đi cùng với một 'chú khỉ' nheo nhóc bám tay bám chân nó suốt dọc đường.
“P'Q, P'Q biết không, con chó đó chạy tới chỗ em, xong em nhìn nó, nó cũng nhìn em. Mà nhá, nó có bốn chân, Toey có hai chân, với cả abcd@#$%^&*&^%#!”
Sau khi nghe Pun diễn thuyết, tôi trở về lớp học tiếp. Suốt cả buổi chiều, Q phải xin mấy bạn nữ vài viên Paracetamol, haha, thấy thương nó thực sự. Chiều muộn, Phum qua nhà đón tôi đi ăn. Giờ tôi với mẹ Phum thân nhau đến mức tôi sắp thành con trai thứ tư của mẹ rồi. Thứ bảy hàng tuần, tôi sẽ qua dạy mỹ thuật cho các em trong quỹ tài trợ của mẹ và mẹ cũng sẽ đi cùng tôi.
Còn tên công tử kia thì thỉnh thoảng bận đi tập nhạc, tập bóng rổ (chuyến nào tập bóng về nó cũng mách với tôi chuyện Kleun). Phum bảo để mẹ và con dâu đi với nhau cho thân thiết hơn. Tôi chỉ nhớ là tôi đã cầm cái túi dụng cụ táng vào đầu nó không biết bao lần.
Và điều làm tôi hạnh phúc hơn cả việc dùng 3G đó chính là dạo gần đây, mối quan hệ giữa bố và Phum đã được cải thiện. Trước kia Phum sẽ chỉ gọi điện cho mẹ, giờ thỉnh thoảng nó sẽ gọi cho cả bố nữa. Lúc nào gặp, Phum sẽ chủ động ôm bố trước chứ không phải đợi đến lúc bố gọi mới ôm. Dạo trước, bố hay nhìn Phum bằng ánh mắt yêu thương xen chút tội lỗi, nhưng dạo này bố đã có thể nhìn con trai út và nở nụ cười, ánh mắt bố trìu mến và đầy tự hào.
Phum nói rằng tôi là lý do quan trọng khiến nó không muốn xây bức tường ngăn cách giữa hai bố con nữa. Nó muốn quên đi chuyện đã qua vì những gì mà Phum từng thiếu giờ Phum đã có rồi. Phum muốn nói chuyện với bố như cái cách tôi nói chuyện với ngài Đại tá.
Kỳ thực, tôi cảm thấy mình không phải là lý do khiến Phum cố gắng thấu hiểu và tha thứ cho bố, vì dù thế nào thì tôi vẫn là người ngoài. Tất cả chủ yếu là do suy nghĩ của Phum. Có lẽ Phum đã muốn làm điều này từ rất lâu rồi, chẳng qua nó không biết nên bắt đầu như thế nào hoặc cũng có thể là nó không dám. Và giờ đây, Phum đã làm được. Tôi tin rằng chẳng bao lâu nữa, Phum và bố sẽ trở thành cặp bố con được người người ngưỡng mộ. Còn cái việc nó muốn nói chuyện với bố như cách tôi nói chuyện với ngài Đại tá thì, hơ hơ, nếu bố mày không hâm hấp thì không đời nào chuyện đó xảy ra được đâu, Phum, haha.
Trước khi về, Phum tranh thủ lên phòng lấy ít đồ. Bố mẹ liền quay sang tôi nói lời cảm ơn. Lúc đầu tôi khá hoang mang. Hai vị phụ huynh nói rằng rất vui khi Phum có người bạn tốt như tôi, bố mẹ hạnh phúc khi thấy Phum cười nhiều hơn, làm tôi chỉ biết cười cười đáp lại. Lúc bố xoa đầu tôi nói rằng 'hãy làm bạn tốt của Phum mãi mãi nhé', thay vì vui mừng, không hiểu sao sâu thẳm trong tâm trí tôi lại cảm thấy có lỗi.
Bố mẹ yêu quý và thương tôi bao nhiêu, tôi lại càng sợ bấy nhiêu. Tôi sợ sẽ khiến bố mẹ thất vọng vì đã tin tưởng tôi. Nhỡ bố mẹ biết tôi không quý Phum với tư cách là một người bạn, nhỡ bố mẹ biết mối quan hệ thực sự giữa hai đứa thì tôi... liệu còn có thể đón nhận nụ cười ấm áp và thân thiện từ các thành viên trong ngôi nhà này được nữa không?