112. Bữa Cơm Gia Đình Đầy Lo Lắng

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Bữa Cơm Gia Đình Đầy Lo Lắng

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 112 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ lúc đi ăn về, tôi cứ như người mất hồn. Tôi đi vào nhà vệ sinh dù định vào bếp uống nước. Nhiều lúc Phum phải gọi mấy lần tôi mới hay. Tôi như thế khiến Phum có vẻ hơi giận, nó cau mặt lại. Tôi đã cố gắng hết sức, cố gắng không nghĩ đến hình ảnh chiếc xe sang trọng lướt qua, hình ảnh bố nhíu mày, đôi mắt đầy vẻ kinh ngạc và khó hiểu.
Tôi không biết liệu bố có thấy Phum hôn tôi không, nhưng tôi chắc chắn bố đã thấy cánh tay Phum ôm eo tôi. Tôi có nên nói cho Phum biết không, tôi có nên kể cho Phum chuyện xảy ra ban nãy không, liệu Phum có nghĩ tôi đang suy nghĩ quá nhiều không? “Lùn, mày sao thế, trông mày tệ lắm, mày giận gì tao à?” Phum xích lại gần, nắm lấy tay tôi. Hai đứa đang ngồi hóng gió ngoài ban công chờ đợi mấy tiếng nữa thôi để đếm ngược đón chào năm mới. Tôi quay sang nhìn vào mắt Phum, trong đôi mắt đen láy ấy chỉ có hình bóng tôi. Tôi siết nhẹ tay Phum, mỉm cười thay cho câu trả lời rằng mình không sao.
“Hừm, mày lại lén làm gì mà sợ tao giận à?” Tôi trêu lại Phum. Những lúc nó làm mặt cún con thế này trông buồn cười lắm.
“Có làm gì đâu, tao thấy mày cứ ngẩn người ra, gọi thì giật mình. Mày không nói gì tao càng nghĩ ngợi đấy, biết không?” Phum vẫn luôn dành cho tôi giọng nói đầy lo lắng và quan tâm. Tôi nhìn vào đôi mắt thân quen ấy rồi chủ động xích lại gần, ôm lấy Phum.
Có ai đó từng nói, nếu ta ôm ai đó mà vòng tay qua cổ họ, chứng tỏ ta đang được họ ôm trọn. Lúc này, tôi cũng muốn được Phum ôm trọn như thế.
“Phum.”
“Hửm?”
“Lúc chúng ta đi ra khỏi quán ăn, lúc chúng ta trêu nhau, lúc mày thơm tao ấy, tao… tao đã thấy bố của mày.” Vừa nhắc đến, nhịp thở của tôi dường như chững lại. Người đang ôm tôi đây có lẽ cũng không khác gì, vì tôi thấy Phum im lặng. Nhưng không quá lâu, Phum đã siết chặt vòng tay ôm tôi hơn.
“Thì ra là chuyện này. Mày nghĩ nhiều làm gì, đúng là đã lùn còn ngẩn ngơ.” Phum thì thầm bên tai tôi.
“Phum, tao sợ.” Tôi biết rõ bản thân mình không phải đứa mạnh mẽ gì cho cam. Suốt thời gian qua, cả hai dường như chẳng hề có dấu hiệu lo lắng nếu gia đình biết chuyện thì phải làm sao. Cứ như thể chúng tôi chẳng hề để ý, nhưng sự thực không phải vậy. Từ tận sâu trong đáy lòng, chuyện này như viên đá đè nặng lên tim vậy.
Dù hai đứa có hạnh phúc đến đâu, thì chỉ cần một cơn gió quét ngang qua, viên đá ấy sẽ lớn lên. Cứ mỗi khi nhớ đến gia đình, nhớ đến bố mẹ vẫn chưa biết sự thật, nỗi sợ hãi mà chúng tôi chôn giấu trong lòng lại trỗi dậy, hệt như cảm xúc của tôi lúc này.
“Mày thấy bố, đồng nghĩa với việc bố cũng thấy mày. Mà cho dù bố có thấy chúng ta thật đi chăng nữa, mày cũng không cần nghĩ nhiều đâu Peem, vì dù cho có bất cứ chuyện gì xảy ra, tao cũng sẽ bảo vệ mày, không sao đâu.” Tôi bật cười trước lời an ủi của Phum. Đôi khi, những suy nghĩ trẻ con, những suy nghĩ đơn giản lại khiến ta an lòng, đó cũng là một điều tốt.
“Hừm hừm, đúng nhỉ, có thế nào thì mày cũng bảo vệ tao mà.” Tôi thưởng cho Phum một nụ hôn lên má. Ưm, mà sao mặt nó trông như thấy ma thế kia? Tôi quay đầu lại nhìn theo ánh mắt của Phum và thấy…
“Peem, g…gi…gi…gián! Đuổi nó, đuổi nó ra đi Lùn!” Phum nhảy phắt lên, nấp sau lưng tôi như ninja. Hahahahaha, nãy con chó nào nói bảo vệ tao ấy nhỉ.
Nếu con gián đứng yên thì Phum không sợ đâu, nhưng nó mà bay lên một cái là Phum chết chắc, haha.
“Peem, đuổi nó đi, xùy xùy, á á á, nó bay rồi Peem ơi.” Tôi cười vang cả phòng khi thấy Phum chạy quanh ban công để né con gián.
Mong sao chúng tôi vẫn có nhau, mong sao tôi vẫn có Phum ở đây, có Phum ở bên cạnh tôi, chỉ cần Phum cười với tôi là đủ động lực lắm rồi.
Ngày đầu tiên của năm 2012, tôi và Phum dậy từ sáng sớm để ra ngôi chùa gần đó làm công đức và cho cá ăn. Sau đó tôi rủ Phum về chúc mừng năm mới chú Pui và các anh chị trong quán, nhưng quên mất hôm nay quán không mở. Gọi điện cho người chú yêu quý thì nhận được tin chú đi tiệc tùng với bạn bè ở Phuket rồi, hừm. Chú tôi đúng là ăn chơi từ Bắc vào Nam luôn. Chính vì lẽ đó, hai đứa chỉ có thể chúc mừng năm mới chú qua điện thoại. Chú cũng chúc hai đứa, còn hát chúc mừng năm mới cho cháu nghe nữa chứ, hehe.
Trưa muộn chúng tôi tới nhà Phum vì năm mới nó có hẹn ăn cơm cùng gia đình. Lúc đầu tôi định không đi, vì dù sao đó cũng là ngày gia đình người ta sum họp, để bố mẹ và các con ở riêng với nhau sẽ tốt hơn. Nhưng Phum sợ tôi cô đơn nên quyết tâm kéo tôi đi. Đôi khi mày không cần lo lắng cho tao quá vậy đâu Phum, tao ở một mình được mà.
Nếu không tính lần đầu tiên tôi đến nhà Phum thì lần này là lần tôi lo lắng nhất. Thì cũng vì hôm qua mới thấy bố với thái độ không nóng không lạnh, tôi vẫn còn chưa bình tĩnh nổi thì hôm nay lại đến nhà ăn cơm. Suốt dọc đường đi tôi cứ lo sợ hết thứ này đến thứ kia, chẳng biết tôi trở nên nhạy cảm hay lo nghĩ như thế này từ bao giờ. Hay bởi vì với tất cả mọi thứ có khả năng ảnh hưởng xấu đến mối quan hệ của tôi với Phum, tôi đều trở nên nhạy cảm như vậy.
“Phum, Peem đến rồi đó hả con?”
“Chúc mừng năm mới mẹ.” Tôi và Phum đồng thanh khi thấy mẹ đi từ trên cầu thang xuống. Mẹ cười tươi chào chúng tôi, đồng thời nhận lời chúc bằng một nụ cười dịu dàng như thường thấy.
“Chúc mừng năm mới, lại đây cho mẹ ôm cái nào, nhanh lên, cả hai đứa.” Phum quay sang cười với tôi rồi tiến đến ôm mẹ. Mẹ vừa ôm vừa thơm con trai út như thể Phum vẫn chỉ là em bé lên ba: “Năm mới hay năm cũ thì con trai mẹ vẫn bảnh bao như thế nhỉ.” Nói rồi, mẹ và con trai đi tới ngồi xuống sofa, tôi cũng theo sau ngồi xuống gần đó.
“Cái này là chắc chắn rồi mẹ.” Ờ, đúng là không hay tự sướng quá ha. Mẹ quay sang mở to mắt nhìn tôi, như thể muốn nói sao nay con trai lại tự sướng quá vậy.
“Mẹ ôm Phum rồi, Peem cũng lại đây cho mẹ ôm chúc mừng năm mới chút nào.” Hở? Cả tôi nữa hả? Tôi quay sang nhìn Phum, ý hỏi mình nên làm gì đây. Phum nhìn tôi cười rồi gật đầu, lúc đó tôi mới đi tới ôm mẹ. Mẹ ôm lấy tôi, chúc tôi hạnh phúc, học giỏi và trở thành một chàng trai tốt. Haha, ngại quá. Lại được cả Phum ngồi bên cạnh, vừa nén cười nhìn tôi vừa làm khẩu hình miệng trêu là “Mẹ chồng đó”, làm tôi càng thấy ngại và muốn xông tới đá vào mồm nó. Chó Phum, mày ngậm miệng lại ngay cho tao!
“Năm mới Peem có đi đâu chơi không con? Đi chùa ở Macau với mẹ không?” Mẹ rủ tôi với nụ cười thường thấy trên mặt.
“Macau cơ ạ? Chắc là Peem không đi được đâu mẹ. Lúc đầu con tính về Chiang Mai nhưng nghỉ được có vài ngày nên con không về nữa. Cơ mà sao mẹ đi chùa xa thế ạ?”
“À, bạn mẹ rủ đi chơi cùng nữa. Lúc đầu mẹ định là đi với bố nhưng đột nhiên bố thay đổi, không đi với mẹ nữa.” Có cảm giác mặt mình căng cứng lại, nhưng tôi cũng không bộc lộ cảm xúc ra quá nhiều. Mày đừng nghĩ nhiều nữa Peem, bố không đi có lẽ vì vướng chuyện kinh doanh chứ không phải vì chuyện của mày đâu. “À đúng rồi, mẹ định hỏi Peem mấy lần rồi mà cứ quên, nhà con có quán cà phê đúng không?”
“Vâng, là quán của chú con ạ.”
“Thế à? Thấy Phum bảo quán thoáng mát lắm, mẹ định hôm nào qua đó thử.”
“Mẹ muốn đi ạ?” Phum hỏi ngay khi mẹ vừa dứt lời. Tém tém lại đi mày.
“Ừ, khi nào mẹ rảnh mình đến đó cùng nhau nhé.” Mẹ xoa đầu Phum nhè nhẹ.
“Được ạ, quán có cả bánh nữa, ngon lắm. Để Peem giới thiệu những món ngon nhất cho.”
“Được được, thế hai đứa đói chưa? Phum ăn sáng chưa đấy, kẻo lại đau bụng.”
“Con ăn rồi ạ, mà bố đâu mẹ?”
“Bố đang tắm, lát nữa sẽ xuống thôi.”
“Thế Oat với Fang đâu ạ?” À đúng rồi, Phum bảo hôm nay anh P’Oat cũng về nhà, chả trách mà từ sáng giờ nó cứ tưng tửng ra là sắp được gặp anh cả.
“Các anh trên phòng đó. Nãy mẹ thấy Fang kêu ca cái gì, chắc là lại bị anh Oat trêu. Ha, lớn hết cả rồi mà cứ như trẻ con. Phum khỏi đi nhé, cười như thế là định trêu gì anh đúng không? Ngưng ngay không có anh lại đánh cho bây giờ.” Mẹ mắng cậu con út nhưng có vẻ không thực sự nghiêm túc cho lắm.
“Phum có đâu mẹ. Thằng Beer với mấy chú chưa qua nhà mình hả mẹ?”
“Beer chắc chiều tối mới đến, bố đã hẹn ăn cơm với gia đình bên đó rồi. Phum ở lại với mẹ đến chiều tối được đúng không, có việc gì phải đi gấp không?” Mẹ hết nhìn Phum lại nhìn sang tôi, Phum cũng nhìn tôi xin ý kiến. À thì năm mới là thời gian mình dành cho gia đình mà, Phum cũng nên ở nhà với bố mẹ chứ. “Peem cũng ở lại nhé con.” Mẹ mời tôi ở lại với nụ cười trên môi, không quên gật đầu như khẳng định lời mời.
“Con cảm ơn mẹ nhưng con có hẹn với bà nội rồi ạ, chắc là không ở lại đến tối được.”
“Ơ thế à, tiếc quá, vậy thì để lần sau nhé. Mẹ vào bếp xem bác Orn với mấy đứa chuẩn bị đến đâu rồi.”
“Vâng ạ.”
“Sao đã nói trước là sẽ đi cùng nhau mà?” Mẹ vừa đi khuất bóng là Phum nhanh chóng quay sang hỏi tôi, làm tôi giật bắn mình. Phum biết tôi sẽ đi thăm bà và hai đứa đã thống nhất là đi cùng nhau, tôi tự thay đổi kế hoạch thế này hẳn khiến nó rất không hài lòng.
“Thì tao muốn mày có thời gian ở cùng gia đình mà, với cả… ừm… tối nay tao sẽ ngủ lại nhà bà.”
“Ngủ lại luôn à?” Nó sắp nhai đầu tôi đến nơi rồi anh chị em ạ. Mày nghiêm trọng hóa vấn đề quá rồi đấy Phum.
“Thôi nào, xa nhau có một đêm thôi mà. Nếu mày thấy cô đơn thì cứ vật gấu ra giải quyết tạm nhé, haha.” Phum không chịu nổi những lời xúc phạm con gấu của nó nên đưa tay bóp mũi tôi như một hình phạt. Trước khi tôi kịp trả thù bằng cách bóp miệng nó thì có tiếng Fang la lên cắt ngang.
“Oat, đi về rừng đi, đi đi, buông raaaaaaaa!” Fang được P’Oat tặng cho một cái cặp cổ thật yêu thương. Nó ra sức giãy dụa thoát thân đến mức đầu tóc rối tung, mặt đỏ tía tai. Còn P’Oat thì nhẹ nhàng bước xuống cầu thang cùng một nụ cười hạnh phúc: “Phum về rồi đó hả? Ơ, Peem cũng đến à?” Nụ cười ấm áp từ một người anh hay trêu em gửi đến tôi và Phum. Lần nào gặp P’Oat cũng thấy anh ấy đẹp trai hơn. “Chúc mừng năm mới P’Oat ạ.” Tôi chắp tay chào, còn Phum đi thẳng đến ôm anh nó. Fang tranh thủ lúc P’Oat và Phum ôm nhau, đánh vào lưng P’Oat một cái rồi nhanh chóng thoát thân thành công, haha. Vậy nhưng P’Oat cũng không kêu la đau đớn hay gì cả. Anh ấy chỉ nhún vai mặc kệ Fang đang lườm lườm như muốn nuốt sống anh trai nó. “Chào Peem, lâu không gặp mà người em vẫn thế nhỉ.” Ơ kìa, sao P’Oat lại nói như thế. “Haha, anh đùa thôi, Peem có vẻ cao hơn đấy, đúng không Kaopun?” Dứt lời, hai anh em ôm nhau cười rồi khoác vai nhau ra sofa ngồi đối diện tôi với Fang. “Đúng đó, Oat về nhà từ lúc nào thế? Mà Oat được nghỉ mấy ngày?” “Sáng nay anh mới về, được nghỉ năm ngày. Phum đưa anh đi chơi nhé, ở trong rừng lâu quên hết đường Bangkok rồi.” P’Oat và Phum đang thể hiện tình cảm anh em thắm thiết, trong khi cái thằng ngồi cạnh tôi đây thì cười khẩy rồi bĩu môi nhìn anh trai em trai nói chuyện. Mày cũng đanh đá lắm cơ Fang ạ.
“Mà ban nãy Oat với Fang chơi trò gì vậy?”
“Mày nhìn tao lúc ấy giống đang chơi trò chơi lắm à?” Fang giật một quả nho trong chùm được xếp đẹp đẽ trên bàn, ném vào đầu Phum. Haha, mẹ kiếp, đàn ông quá.
“Ối, Oat nhìn kìa, Fang trêu Phum.” Về lý thì đáng thương, nhưng cái mặt câng câng nhếch mày của nó thì lại vô cùng đáng đấm. P’Oat chỉ cười rồi nhìn sang Fang.
“Sao Fang lại trêu em?”
“Tao thích, có vấn đề không?” Dứt lời, Fang đứng lên nhéo má Phum cho đến khi nó la váng nhà. Cả mẹ, cô giúp việc, chú bảo vệ, người làm vườn, tài xế đều phải chạy lại xem.
“Ốiiiii, mẹ ơi, Fang trêu con, mẹ ơi, Fang đá Phum, mẹ ơi!!!!!!”
“Cái gì thế con, mấy đứa làm sao vậy, sao Phum lại hét lên thế?” Mẹ hỏi trong sự ngỡ ngàng, hoang mang, haha.
“Anh Fang trêu con.” Phum nhanh nhảu mách.
“Ôi dào, mẹ tưởng chuyện gì. Sao Kaofang cứ thích trêu em thế? Oat nữa, lớn rồi mà sao không can em nó lại? Mấy cái đứa này, không thấy ngại với Peem à, hả? Đừng nghịch nữa, Oat lên phòng gọi bố với cầm điện thoại xuống hộ mẹ với nhé.” Nói xong, mẹ và mọi người lại tản ra ai làm việc nấy. Fang cười nhếch mép khi thấy mẹ không bênh Phum. Mẹ vừa quay lưng đi là như thể ba người đó biết phải làm gì, P’Oat búng một cái rõ kêu lên trán Fang.
“Ối!!! Đau đấy Oat!”
“Hôm nay ai lớn nhất ở đây, bé Kaofang nghĩ cho kỹ nhé, haha.” Dứt lời, P’Oat đi lên tầng, bỏ lại Fang ngồi đó với ánh mắt rực lửa hận thù.
“Đáng đời, haha.” Phum nhanh nhẹn theo chân P’Oat, đoạn quay mặt lại lè lưỡi với Fang đang ngồi sưng mặt trên sofa. Tôi không thể nào nhịn cười nổi, tao cực thích mấy lúc mày không đấu lại P’Oat, Fang ạ. Thế rồi Fang quay ngoắt sang lườm tôi.
“Cười cái đ** gì, tự hào về thằng chồng em bé của mày lắm à? Tao bắt về làm vợ cho bõ cáu bây giờ, ha.” Nó vừa nói vừa tiến tới cặp chặt cổ tôi. Khôngggggggggg, đừng có động vào taoooooo!
Bầu không khí quanh bàn ăn rất ấm áp, bố mẹ và các con cùng trò chuyện, thỉnh thoảng trêu nhau. Cứ lúc nào ba anh em trêu nhau là cả nhà lại được thể cười lớn.
Tôi biết, Phum là trung tâm hạnh phúc của cả nhà. Dù Fang thích dùng bạo lực và hay trêu em nhưng lần nào nó cũng cười, cũng nhìn Phum đầy trìu mến.
Tôi rất vui khi thấy Phum cười, nhưng lúc này tôi cảm thấy không chắc chắn và tự hỏi mình ngồi ở đây để làm gì. Đến ngồi nghe những câu chuyện tôi không hiểu, hay đến để hòa vào dàn hợp xướng cười này đây?
Tôi chưa từng thấy khó xử khi ăn cơm cùng với một gia đình dễ thương như gia đình nhà Phum. Các món ăn đều rất ngon nhưng tôi vẫn có cảm giác không thể nuốt nổi. Lúc bố xuống ăn cơm, vẫn cười với tôi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nhưng từ đầu bữa đến giờ bố chưa nói với tôi câu nào. Thẳng thắn mà nói, tôi cảm thấy cả người căng ra, cơ mặt như tê liệt, chỉ muốn về nhà ngay lúc này nếu không phải Phum đang nắm lấy tay tôi dưới bàn ăn.
“Phum, ở condo lâu thế không thấy chán à? Có muốn về lại nhà mình không?” Bố đột nhiên lên tiếng, khiến ai ai cũng ngoái lại nhìn.
“Ở condo cũng tiện lắm ạ.” Phum nhìn vào mắt bố và thẳng thắn trả lời, bố nghe thấy vậy thì gật gật đầu. Tôi thấy Fang quay sang nhìn P’Oat, rồi cả hai người quay sang nhìn tôi. Còn tôi thì cảm thấy thứ đáng nhìn nhất lúc này là chiếc đĩa trước mặt.
“Thế à?”
“Vâng.”
“Ăn cơm xong lên phòng sách với bố lát nhé.”
“Vâng bố.” Phum hơi thấp giọng đáp lại. Nói xong, bố đứng dậy đi ra khỏi bàn. Mẹ thấy thế thì khẽ nhíu mày lẩm bẩm bố bị gì mà hành xử kỳ lạ. P’Oat nhìn theo bố rồi quay sang cười, xoa xoa đầu cậu em út với khuôn mặt rầu rĩ.
Fang cứ nhìn tôi như muốn hỏi điều gì. Tôi nhìn vào mắt nó mấy giây rồi vội vàng né tránh, cúi xuống nhìn chiếc đĩa trắng trước mặt một lần nữa. Sau đó, tôi cảm nhận được thứ gì chạm vào chân mình. Tôi ngẩng lên thì thấy Phum đang cười, đồng thời đưa chân chạm nhẹ vào chân tôi. Tôi cũng cười lại để nó an lòng, dù thực tế lúc này tôi thậm chí không còn sức để cầm thìa.