117. Lời Cầu Xin Dưới Nắng

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 117 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày mai là hạn chót để tôi và Phum đưa ra quyết định về mối quan hệ của chúng tôi, cũng là ngày cuối cùng chúng tôi phải trả lời bố. Ba ngày trôi qua thật sự quá nhanh, nhanh đến mức khiến tôi lo sợ.
Kể từ ngày mọi chuyện xảy ra, tôi vẫn ở bên Phum như trước, chỉ là có thêm Fang đến ở cùng tại căn hộ. Fang phải rời xa Thaen, trông nó cũng tội nghiệp lắm vì cả ngày mặt mũi ủ rũ, chỉ có cái điện thoại là không rời tay nửa bước.
Ban đầu tôi cũng định về nhà ở, biết đâu có thể xoa dịu bố phần nào. Thế nhưng, chưa kịp hỏi ý kiến thì Phum đã cấm tôi rồi, nó nhất quyết không chịu để tôi đi đâu cả. Mà dù Phum không cấm, tôi cũng chẳng muốn đi. Thật lòng mà nói, lúc này tôi không muốn rời xa Phum chút nào, tôi muốn luôn thấy nó trong tầm mắt mỗi giây mỗi phút, vì tôi sợ, sợ sẽ có ai đó mang nó rời xa tôi.
Hôm nay chúng tôi vẫn đi học bình thường, ba đứa cùng nhau đến trường. Tôi lái xe, Fang ngồi ghế phụ còn Phum thì hậm hực với anh trai ở ghế sau. Lý do là vì tối qua Fang đã cắn tai Tiểu Hổ của Phum, hai đứa nó chí chóe một hồi nhưng đến lúc Phum ngủ, Fang lại đến ôm em trai thật chặt.
Chắc hẳn Fang chỉ muốn trêu Phum để em ấy không nghĩ ngợi nhiều và bớt ủ rũ. Có lẽ nó cũng chỉ muốn thấy em trai mình được thoải mái hơn. Ba đêm rồi, chiếc giường này có ba thằng con trai to như trâu nước nằm chen chúc nhau, Phum nằm giữa tôi và Fang. Phum có thể hơi khó chịu khi nằm như vậy, nhưng tôi thấy nó cũng khá ấm áp vì Phum có cả bạn, người yêu và anh trai bên cạnh.
Và chúng tôi sẽ không bao giờ buông tay nhau.
Tôi đến khoa của mình trước, còn Fang sẽ đi cùng Phum tới khoa Kỹ thuật vì Thaen đang đợi ở đó. Buổi sáng là thời gian để chúng gặp nhau, buổi chiều sau khi học xong, Fang sẽ sang sân bóng tìm Thaen. Chúng tôi đã ngồi nói chuyện và đoán có lẽ bố không cho người theo dõi Fang như chúng tôi vẫn lo sợ. Có lẽ bố không mảy may nghi vấn gì về cậu con trai thứ, vì nếu không thì Fang chắc chắn cũng đã bị gọi đi nói chuyện rồi.
Với tính cách của bố, nếu có chuyện gì xảy ra, ông đều giải quyết ngay trong ngày. Thế nhưng hôm đó, bố chỉ gọi cho Fang bảo đưa em về và nhắc nhở rằng nó không chăm sóc tốt cho em. Fang chẳng thể nói được gì, vì một bên là bố, một bên là em, lại còn chuyện cá nhân của mình nữa. Thêm một điều nữa, sau chuyện này tôi phát hiện ra các con trai trong nhà đều khá "kiêng dè" bố.
Suốt cả buổi sáng, tôi chìm trong trạng thái nửa buồn bã, nửa căng thẳng. Bên tai tôi cứ văng vẳng tiếng đòi tiền hụi của Neung và Jo, rồi tiếng Q gọi điện trêu Toey. Nó còn lấy điện thoại của tôi nhắn tin chọc người yêu, cứ gửi mấy cái âm thanh re ré như tiếng múa lân. Đến khi Toey phát phiền la oai oái thì thằng chó Q lại được thể cười thích chí.
Thằng nhóc đó phiền đến mức Toey tắt máy rồi mà Q vẫn không chịu buông tha. Nó nhắn tiếp sang iPhone khiến Toey bực mình tắt luôn cả hai máy. Tầm này chắc Toey dỗi, học xong chui thẳng về nhà luôn rồi. Q kể tôi nghe lý do nó trêu Toey bằng tiếng múa lân là vì hôm qua theo lịch là Tết Nguyên đán. Chắc chắn một đứa gốc Hoa như Toey sẽ đón Tết cùng gia đình, và Q cũng mặt dày đi chung như thể người một nhà vậy.
Sau khi cúng giao thừa và đang chuẩn bị phát lộc cho con cháu trong nhà thì Toey biến đi đâu mất. Một lúc sau, nó xuất hiện cầm theo một cái đầu lân đặt giữa nhà, khiến ông bà, các bác, các cô, các chú há hốc miệng vì đây có phải dịp để múa lân đâu, haha. Q vừa cười vừa kể, như thể đang cố làm tôi quên đi những chuyện không vui cứ quanh quẩn trong đầu, trong tim tôi mấy ngày hôm nay.
Học xong, tôi và Q tách nhau ra vì nó phải đi dỗ "kỳ lân", đưa "kỳ lân" đi ăn. Còn tôi thì đứng đợi Phum đến đón vì hôm nay cả hai đều không có ca học chiều. Bình thường Phum sẽ đến khoa đón tôi rồi đưa tôi đi xem nó tập nhạc, hoặc đưa đi chơi, đi xem phim, đi ăn, hay thỉnh thoảng nó sẽ ngồi một chỗ ngắm tôi vẽ tranh ở một nơi bất kỳ, tùy theo tâm trạng hôm đó.
Vậy nhưng hôm nay, tôi đợi Phum từ 12 giờ trưa đến 1 giờ chiều mà vẫn không thấy nó đến đón, gọi điện thì không thấy nghe máy. Nếu là lúc trước, trước khi có chuyện của bố, chắc hẳn tôi đã mắng cho nó một trận, rồi trách phạt vì để tôi phải đứng đợi. Nhưng giờ thì cảm nhận duy nhất của tôi là sự lo lắng đến mức đứng ngồi không yên. Vì quá lo, tôi quyết định gọi cho Mick, nhỡ đâu chúng đang ở cùng nhau.
“Alo Mick, mày đang ở đâu đấy?”
“Ở không xa không gần mày đâu nè.” – Mick nói xong thì bật cười.
“Thằng điên, tao hỏi tử tế, mày đang ở đâu? Phum có ở cùng mày không?”
“Tao đang ở Siam đưa bạn gái đi ăn, haha, ối, sao Paengfun lại đá anh, anh đau đấy.” – Tôi nghe thấy tiếng con gái phụng phịu và tiếng dỗ ngọt không mấy nghiêm túc của Mick. Nếu Mick đang ở cùng người yêu, vậy có nghĩa là Phum không ở cùng nó, và điều đó lại càng khiến tôi bất an.
“Chó Mick, rốt cuộc Phum có ở cùng mày không?”
“Phum nào nhỉ? Phum tình yêu của mày ấy hả?”
“Mày đừng có chọc điên tao nữa được không? Phum ở đâu!!!” – Tôi vô tình lên giọng với Mick khi nó cứ trả treo, dù đây là chuyện bình thường với tính cách của nó. Nhưng cảm xúc lúc này trong tôi thực sự không ổn chút nào. Tôi chưa từng dùng cảm xúc khi nói chuyện với bạn, tôi biết điều đó không tốt nhưng ban nãy tôi đã không kìm được.
“Ờ…” – Mick chắc hẳn ngạc nhiên lắm khi tôi tự dưng lớn giọng với nó.
“Mick, mày có biết Phum đang ở đâu không?” – Không hiểu sao giọng tôi lại yếu đi và run rẩy thế này.
“Peem, mày bị sao thế?” – Thanh âm của nó đã thay đổi sang trạng thái nghiêm túc và lo lắng.
“Mick, mày trả lời giúp tao là Phum ở đâu đi, nó đâu rồi?”
“Nó không ở cùng tao. Ban sáng thuyết trình xong thì nó đi mất hút luôn, tao cứ nghĩ là nó vội đi tìm mày. Giờ mày đang ở đâu? Mày không có xe về à? Có cần tao qua đón không?”
“Không sao đâu, tao xin lỗi vì đã lớn tiếng với mày, tao không cố ý. Ừm, thế đã nhé Mick, tao…”
“Khoan đã, Peem, mày đừng vội cúp máy. Chúng mày có chuyện gì phải không? Tao thấy hai ba hôm nay Phum cứ là lạ, nó cứ ủ rũ, lạc lõng kiểu gì. Chúng mày cãi nhau à?”
“Không, tao… ờ… cái này hơi khó nói. Khi nào sẵn sàng tao kể mày nghe sau nhé.”
“Ờ ờ, mày mà không giữ lời là cúc c* bị vẹo đấy.” – Tôi bật cười trước lời rủa của Mick rồi cúp máy và thử gọi lại cho Phum một lần nữa. Kết quả vẫn như thế, Phum không nghe máy. Tôi buông điện thoại xuống và xoa xoa hai bên thái dương. Phum, mày đang ở đâu, tao lo cho mày lắm mày biết không? “Ơ, chiếc bạn quỷ lùn ngồi đây làm gì thế, tao tưởng mày phải đi hú hí với chủ nhân của mày rồi chứ.” – Tôi ngẩng đầu lên nhìn Q vừa đi tới ngồi xuống đối diện tôi, mặt mũi tươi tỉnh thế này mười phần là vừa được “xơ múi” cái gì từ chỗ Toey đây mà. Tôi không biết sắc mặt lúc này của tôi trông như thế nào, nhưng thấy Q nhoẻn miệng cười khi tôi ngẩng mặt lên: “Mày đừng mặt ủ mày chau nữa được không Peem, tao ngứa mắt lắm. Có chuyện gì sao không kể cho tao? Mày chắc chắn là xử lý được vấn đề một mình chứ hả? Mày cãi nhau với Phum à?” – Tôi lắc đầu phủ nhận.
“Bọn tao không cãi nhau, bọn tao vẫn yêu thương nhau nhưng không biết sẽ còn được ở bên nhau như thế này bao lâu nữa.”
“Nghĩa là sao?”
“Q, cho tao mượn xe cái.”
“Chìa khóa Toey cầm rồi, mày định đi đâu?” – Nó nheo mắt nhíu mày nhìn tôi.
“Đi tìm Phum. À Q, chiều nhắn đám Jo hộ tao là chắc tao không đi dựng sân khấu với chúng nó được.” – Tôi quay lại hét lên với Q đoạn chạy nhanh đến chiếc taxi vừa đúng lúc đi qua trước khoa. Trong suy nghĩ của tôi lúc này, nơi duy nhất mà Phum đến vào thời điểm như thế này chỉ có một.
Đó là nhà.
Tôi đưa 500 baht cho bác tài dù xe còn chưa dừng hẳn rồi nhanh chóng xuống xe mà chẳng đợi nhận tiền thừa. Tôi chào P'Jakorn một cách lướt qua, hành động này hơi vô lễ nhưng giờ tôi chẳng còn tâm trí nào mà để ý đến nó nữa.
Ngôi nhà này, hay chính xác hơn là biệt thự gia tộc Chareonkiatwanit mà tôi từng đến không biết bao nhiêu lần. Tôi còn nhớ lần đầu tiên đến đây tôi đã khá sợ hãi, vậy nhưng lần thứ hai tôi đã có thể đến với tâm thế vui vẻ cùng nụ cười thường trực trên môi. Còn lần này, tôi đến với tâm trạng thế nào tôi cũng không giải thích nổi. Là đau đớn, rã rời hay thống khổ đến mức tê liệt?
Ban đầu tôi chạy thật nhanh vào nhưng giờ thì bước chân đã chậm lại, chậm đến mức nhấc chân cũng cảm thấy khó khăn, chậm đến mức tôi gần như đứng sững lại khi thấy cảnh tượng trước mắt.
Phum đang quỳ trên nền đá cẩm thạch trước nhà giữa cái nắng như thiêu như đốt. Càng đi lại gần, trái tim tôi càng đau nhói như thể bị ai đó lôi ra giày xéo.
Tôi cố gắng điều chỉnh bước chân và nhịp thở để không bị chững lại thêm nữa. Tôi từ từ đi tới rồi ngồi xuống bên cạnh Phum. Nó thấy tôi thì giật mình. Mồ hôi chảy dọc từ thái dương xuống hai bên tóc mai và trên trán cũng không khác biệt. Chiếc áo đồng phục trắng thấm đẫm mồ hôi sau lưng như thay cho câu trả lời rằng nó đã quỳ như thế này, ở đây bao lâu rồi. Một tiếng, hai tiếng hay thậm chí có thể là ba bốn tiếng.
Khuôn mặt nhăn nhó của nó lúc này không rõ là vì giật mình hay vì cơ thể dần không chịu nổi nữa. Sao người trong nhà có thể chứng kiến cảnh này được vậy? Sao lại nhẫn tâm với người tôi yêu đến vậy? Sao không gọi nó vào nhà? Sao không lấy nước, lấy ô cho nó? Tại sao???
“Phum, sao mày lại làm như thế?” – Tôi cúi mặt xuống đất, bất lực không biết nên làm gì. Tôi cố gắng hỏi Phum bằng thanh âm run rẩy sau rất nhiều cố gắng đẩy cái thứ đang ngáng ở cổ họng khiến tôi không tài nào hô hấp được xuống.
“Tao đến xin lỗi bố vì hôm đó đã nói năng vô lễ và cầu xin bố thấu hiểu cho tình cảm của chúng ta.” – Giọng Phum thều thào như tiếng thì thầm và như người sắp mất sức.
“Nhưng mày hành hạ bản thân thế này, tao đau lắm… thấy… thấy mày thế này tim tao như vỡ vụn, Phum ạ.” – Nước mắt lại rơi rồi, mẹ kiếp. Tôi đã nghiến răng nghiến lợi đến mức ấy nhưng vẫn chẳng ngăn được bất cứ điều gì. Tim vẫn đau, tay vẫn run. Tôi đưa tay nắm tay Phum, nhiệt độ cơ thể nó nóng hơn mức bình thường, nóng đến mức khiến tôi đau lòng. Nó nắn nhẹ tay tôi và mỉm cười: “Phum, đừng làm thế này nữa, mình về phòng đi… nhé Phum.” – Tôi ngả đầu vào vai Phum, tôi mệt quá, trái tim tôi rệu rã quá.
“Đi ra chỗ có ô đi Peem, chỗ này nắng lắm kẻo mày lại ốm bây giờ.” – Nó đưa tay lên xoa đầu tôi.
“Không, nếu mày không đi, tao cũng sẽ không đi, tao sẽ ngồi đây.”
“Peem.”
“Mày nói là làm vì tình yêu của chúng ta mà, không phải sao? Nếu không có tao thì sao nó gọi là tình yêu của chúng ta được.” – Phum không trả lời, nó chỉ ôm lấy tôi.
“Vậy thì dựa vào người tao đi, tao sẽ che nắng cho mày.” – Các bạn đã bao giờ trải qua khoảnh khắc muốn khóc thật to, muốn đem hết nỗi lòng, đau khổ trải ra chưa? Lúc này tôi muốn được làm như vậy, muốn làm gì đó để Phum không phải chịu cảnh này nữa.
Hai chúng tôi quỳ ở đó được khoảng mười phút. Hành động này trong mắt người khác có thể thấy bồng bột và vô giá trị, nhưng chẳng còn lối nào để chúng tôi có thể chứng minh với bố rằng tình yêu của chúng tôi là tình yêu đích thực. Bất kể khổ hay sướng, chúng tôi vẫn sẽ ở bên cạnh nhau, vất vả cỡ nào cũng không buông tay. Và tôi hy vọng bố có thể hiểu được điều đó.
Cầu xin đấy!
Và cuối cùng, người mà tôi vừa muốn gặp lại vừa không muốn gặp đã xuất hiện. Bố mặc vest trông đầy uy nghiêm và rất đỗi đáng kính như những lần gặp trước đó, chỉ có điều là khuôn mặt đã có chút hốc hác. Bố nhìn hai chúng tôi và nếu như tôi không nhìn nhầm thì trong đôi mắt ấy ánh lên vẻ đau thương. Nhưng bố lại làm như thể hai chúng tôi chỉ là không khí mà đi thẳng qua, tiến về chiếc xe đã đợi sẵn bên ngoài.
“Bố ơi.” – Tiếng gọi van nài của Phum khiến bố dừng lại.
“Phum xin lỗi vì hôm đó đã nói năng vô lễ với bố, Phum xin lỗi bố ạ.” – Một khoảng lặng ngắn diễn ra sau đó rồi bố đáp.
“Bố không giận Phum. Nếu hành động trẻ con này của Phum là câu trả lời cho câu hỏi hôm trước, vậy thì những lời bố nói hôm đó với Phum đều không có giá trị đúng không? Vậy nên Phum mới làm thế này.”
“Bố thử mở lòng với tình yêu của con một lần được không ạ? Con hứa sẽ ngoan, sẽ không phá hỏng danh dự gia đình mình đâu ạ.” – Phum vẫn nắm tay tôi thật chặt, tựa như câu khẳng định chắc nịch của nó. Bố khẽ thở dài như đang kìm nén cảm xúc.
“Chuyện danh dự bố cũng lo, nhưng điều làm bố lo hơn cả là Phum. Phum nghĩ điều con đang làm là đúng lắm sao? Phum và Peem còn trẻ, các con chỉ biết lúc này, hôm nay, nhưng còn ngày sau và tương lai phía trước thì sao Phum? Phum phải xây dựng các mối quan hệ xã hội chứ không chỉ quanh quẩn với đám bạn đại học, những người lúc nào cũng hiểu Phum được. Phum sẽ phải gặp rất nhiều người, Phum có thể chịu được những ánh mắt phán xét của họ sao? Phum sẽ không khó chịu, không phiền muộn ư? Phum sẽ thấy hạnh phúc với cuộc sống như vậy hả con?”
“…Con không thể trả lời cho bố về tương lai. Con chỉ biết ở hiện tại, với con, niềm hạnh phúc là Peem. Con muốn làm những điều tốt đẹp cũng vì Peem, Phum muốn làm cậu con trai ngoan của bố như trước kia cũng vì Peem động viên. Bố ơi… bố cho bọn con yêu nhau nhé. Bố bảo con làm gì con cũng chịu, con chỉ… con chỉ cần bố đồng ý cho con ở bên Peem có được không ạ?”
Phum từ từ đi tới rồi phủ phục dưới chân bố, còn bố thì quay mặt đi. Ánh mắt bố trông đầy đau đớn chẳng khác nào chúng tôi. Bố lại thở dài khi Phum quỳ xuống dưới chân mình. Bác Orn và P'Nim lặng lẽ đứng khóc phía sau. Tôi cũng không nhìn rõ lắm vì trong mắt toàn là nước, chỉ biết tôi nắm tay chặt đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay. Tôi thương Phum quá.
“Con bướng như thế làm gì hả Phum? Bố cho Phum một cơ hội nữa. Nếu Phum làm như bố bảo thì Phum sẽ được ở lại Thái Lan, còn nếu Phum vẫn bướng như thế này thì chuẩn bị đi Italy đi!!!”
Cảm giác như bị dao cứa vào tim, tay chân tôi như bị vặn lấy tách rời ra. Tôi nhìn theo bố rời đi. Bố đi thẳng một mạch lên xe và dường như không có ý định ngoái lại nhìn Phum một chút nào. Chiếc xe đen sang trọng rời đi bao lâu thì cũng bằng đấy thời gian tất cả những người còn lại không ai cử động.
Tôi ngước nhìn vào nhà, qua ô cửa sổ lớn tôi thấy mẹ đang nhìn chúng tôi và ôm miệng khóc. Ai cũng đau đớn, ai cũng phải rơi lệ. Chúng tôi đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng lắm sao mà lại rơi vào tình cảnh này?
Mà ban nãy bố nói nếu tôi và Phum vẫn quyết tâm ở bên nhau, bố sẽ đưa Phum sang Italy đúng không? Bố sẽ lại làm như hồi Phum còn bé sao? Bố sẽ tách Phum xa khỏi tôi. Phum sẽ phải cô đơn nơi đó, không có mẹ, không có các anh và không có bạn bè. Chỉ nghĩ đến thôi tôi đã cảm thấy đau đến tận tâm can. Tôi sẽ không để Phum rơi vào tình huống ấy một lần nữa đâu, tuyệt đối không. Tôi đứng dậy đi tới đỡ Phum lên. Nó cố gắng đứng dậy nhưng rồi lại khuỵu xuống, có lẽ vì ban nãy đã quỳ quá lâu. Bác Orn và chị Nim cũng chạy tới đỡ hai đứa, đồng thời vừa nức nở vừa dặn dò là sau này đừng làm thế này nữa, đừng hành hạ bản thân nữa. Phum mỉm cười, cảm ơn bác Orn và chị Nim rồi quay sang nói với tôi.
“Chắc hôm nay tâm trạng bố không tốt, mai mình quay lại nhé Peem.” – Tôi chớp mắt gật đầu và mỉm cười với Phum. Dù đau đến mức chẳng thể đứng thẳng mà Phum vẫn lo lắng cho tôi. Tôi cắn răng kìm lại những tiếng nức nở, những nỗi đau để chúng không hóa thành nước mắt tuôn ra nữa.
Tôi đưa Phum về căn hộ. Vừa về đến nơi thì Phum lên cơn sốt. Tôi phải lau người cho nó cả đêm vì Fang đã về với Thaen rồi. Hai đầu gối Phum chằng chịt những vết thương. Tôi bôi thuốc cho nó, vừa xoa vừa khóc. Sao dạo này mày càng ngày càng yếu đuối vậy Peem, bôi thuốc cho Phum thôi mà cũng khóc được. Phum lau nước mắt cho tôi đoạn ôm tôi vào lòng.
Đêm nay hai đứa vẫn nằm ôm nhau như mọi tối. Chúng tôi nằm ôm nhau dưới chiếc chăn dày mềm mại, thơm tho. Xung quanh hai đứa là rất nhiều gấu bông, và cái ôm của Phum vẫn ấm áp như vậy dù cơ thể nó lúc này đang yếu. Tôi để Phum nằm lên ngực mình như đã từng, và như không hề sợ sẽ lây cảm.
Phum đã thiếp đi vì tác dụng phụ của thuốc, còn tôi vẫn đang chong mắt nhìn sao đính lấp lánh trên trần nhà. Tôi nghịch mái tóc mềm mại của Phum. Chuyện sẽ như thế nào nếu bố kiên quyết không chấp nhận chúng tôi? Phum chắc chắn không phải là đứa dễ chùn bước. Sẽ ra sao nếu chúng tôi vẫn quyết đấu tranh cho tình yêu này, liệu Phum có phải chịu đau đớn hơn không? Nếu hai đứa chấp nhận số phận thì Phum sẽ đau đến thế nào? Dù tôi không muốn nghĩ đến nhưng nó vẫn cứ quẩn quanh trong đầu. Có đôi khi tôi còn cảm thấy mình như một tên trộm, đã trộm đi con trai nhà họ và giờ đến lúc phải trả lại. Tôi nên chọn lối nào đây…
“Peem.” – Tôi giật mình khi giọng nói thều thào của Phum vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ. “Ơi, vẫn chưa ngủ à? Tao cứ tưởng mày ngủ rồi cơ.” “…” “Đau đầu không? Có muốn lau người nữa không để tao…” “Đừng bỏ Phum nhé.” “…” – Thanh âm van nài, cầu xin của Phum khiến tôi chỉ biết cắn môi. Có cái gì đó đang dâng lên thắt chặt trong lồng ngực. Tôi phải đè nén nó xuống để Phum thấy tôi không sao, người con trai này sẽ không bao giờ bỏ Phum đâu. “Hứa đi Peem.” – Nó siết tay ôm tôi chặt hơn như để hối thúc câu trả lời, tôi cũng ôm lại Phum. “Ừm, hứa.” Nhưng nếu có một ngày tao thất hứa thì mày phải biết tao làm cũng chỉ vì mày.