129. Phum trở lại, và tôi lại đau đầu

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Phum trở lại, và tôi lại đau đầu

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 129 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau những chuyện không hay đã qua, giờ đây chúng tôi tràn đầy mong chờ vào những điều tốt đẹp sắp tới. Đám bạn cứ ùn ùn kéo đến thăm Phum, nhưng tôi thấy mục đích chính của chúng nó là tìm chỗ để ăn nhậu thì đúng hơn là thăm người ốm. Quả thật, từ lúc chúng đến, chỉ có mỗi Beer và Chen là chịu khó vào hỏi thăm Phum.
À, Pun cũng có vào, nhưng là để hỏi ly uống rượu vang để đâu, xem nó tiện chưa kìa. Còn Q thì tuyên bố thẳng thừng là chồng ai người nấy tự chăm. Hừ, đúng là bạn tốt của tôi đấy nhỉ! Thaen và Fang thì chui tọt vào phòng ngủ được một lúc rồi. Còn tôi thì… bị cấm không được rời xa Phum quá 50cm. Cuộc sống lại rơi vào khủng hoảng như trước kia rồi, anh chị em ạ.
“Nhìn cái gì?” Phum kêu đau đầu nhưng lại không chịu ngủ, cứ nhìn chằm chằm vào tôi. Cứ nhìn mãi, cứ như thể tôi không biết ngại hay sao ấy. Đấy đấy, nói rồi mà vẫn nhìn.
“Sao, không được nhìn hay gì, hay còn phải đặt vé trước mới được nhìn vợ?” Đệch, cái mồm này mà là người ốm thật ư? Vì không thể làm gì nó được, tôi đành giãy ra khỏi vòng tay Phum.
“Haha, tao nhớ mày lắm đấy, biết không Lùn… Đừng đi đâu nữa nhé, từ giờ có bất cứ chuyện gì cũng không được đi nữa nhé, Peem.”
“Ừ ừ, không đi nữa, không muốn nữa đâu.”
“Yêu, yêu cái bạn này thế.” Aaaaaaa, giết tôi đi chứ tôi ngượng lắm rồi. Mẹ kiếp, nói thì nói đi, lại còn đưa tay chọt chọt mũi tôi, tao ngượng chết đi được!
Phum cứ uốn éo với tôi một lúc rồi mới chịu ngủ, lúc này tôi mới có thời gian ra nhập hội với đám quỷ bên ngoài… à thì lâu lắm không động vào mồm miệng nó cũng hơi nhạt, hehe. Tôi vừa ra thì Thaen và Fang cũng bước ra. Đám Q ồ lên trêu chọc vì Thaen ra ngoài khoe sáu múi mà không mặc áo. Thực lòng thì tôi nghĩ hai đứa nó vào phòng để ngủ thôi, vì mặt đứa nào đứa nấy trông y như người vừa mới dậy. Thì Fang cũng mấy ngày không ngủ vì bận lo chuyện bài tập rồi chuyện của Phum mà.
Pun vừa hú vừa sủa trêu chọc cặp đôi của năm, đồng thời đứng dậy diễn mấy trò tuồng như ở trong rạp xiếc, khiến Beer đang nằm xem tivi yên bình cũng phải ngóc đầu lên xem nó bị làm sao.
“Ôi làng nước ơi, giữa ban ngày ban mặt mà còn dám ăn nằm với nhau kìa, xấu hổ chưa!”
“Xấu hổ!!!” Nếu không có đám bọn tao thì ai đi sửa chính tả cho mày đây hả, Pun?
“Ôi giời, đấy là câu đùa thôi, tao mà nói đúng thì còn gì buồn cười nữa, đúng không, Mick?”
“Đúm oài.” Mick đang nằm sải dài chơi game với tên khốn Matt, quay đầu lại trả lời cộng sự của mình.
“Chen, Toey đâu rồi, Q?”
“Xuống Minimart bên dưới mua đồ rồi. Bé chồng của mày uống sữa, ăn ngũ cốc xong ngủ rồi hả?”
“Đệch!”
“Hahahahahahahahaha.” Fang, Thaen, Q chụm đầu cười vào mặt tôi. Mick đứng dậy hỏi chúng tôi cười cái gì, nhưng đám này còn đang bận cười nên chẳng ai trả lời nó. Thế là nó tự cười, cười cho đến khi chúng tôi lại cười vào mặt nó.
“À mà Thaen, Fang, khi nào thì chúng mày mới công khai? Q và Toey gia đình hai bên biết chuyện lâu rồi, Phum và Peem giờ đã được hẹn hò công khai, còn mỗi hai chúng mày thôi đấy.” Mick hỏi xong thì cầm cốc rượu tôi vừa rót lên uống, và quan trọng hơn cả, đấy là cốc của tao mà! À nhưng câu hỏi của Mick cũng đáng quan tâm đấy. Tôi nhìn sang Thaen và Fang để chờ đợi câu trả lời.
“Chắc tao chưa nói với bố ngay đâu. Chuyện của Phum vừa mới kết thúc thôi, thấy thương bố. Giờ mà biết chuyện tao hẹn hò với Thaen thì, ha, có khi đứng tim không chừng.”
“Ai hẹn hò với mày?” Thaen quay sang hỏi với vẻ mặt câng câng. Tôi nghĩ đây là một câu hỏi khá mạo hiểm vì rất dễ khiến Fang động tay động chân.
“Chó chăng.” Đỉnh thật!
“Ôi ôi, người ta đùa chút thôi mà, không hẹn hò với Fang, không yêu Fang thì còn yêu ai đây.” Rồi hai đứa nó hôn nhau.
“Ọe!” Bao nhiêu cơ quan nội tạng của tôi nôn ra hết, ngay cả ruột thừa cũng muốn trào ra.
“Tao nghĩ mình làm show thực tế về cuộc sống của Thaen và Fang, xong cắt ra làm phim Gà Vàng bán chắc giàu to đấy.” Nghe cái suy nghĩ của Q kìa.
“Sao mày không quay chính mày bán đi hả, Q?” Pun vừa từ nhà vệ sinh đi ra hỏi. “Ha, mày hỏi mà chả chịu nghĩ gì vậy, Pun. Q chỉ vờn vờn bên ngoài thì lấy tư liệu đâu mà làm phim chứ.” Tôi nhướng mày nhìn tên khốn Q, nó lườm tôi trong khi đang uống rượu rồi nhếch mép cười. “Chà, thằng quỷ lùn này, về nấp dưới cánh chồng cái là mạnh mồm gớm nhỉ. Tao lại bắt đi bây giờ. À không, sao làm thế được vì tao đã bao giờ quan hệ với cái giống loài vừa lùn vừa lưỡng cư đâu, hahahahahahaha.” Bình tĩnh nào, nhẫn nhịn nào, chỉ là miệng chó thôi, đừng để ý. “Để bao giờ rảnh, tao sẽ liên hệ với bên kỷ lục Guinness để họ ghi danh mày là sinh vật lùn nhất trên thế giới có thể có chồng, ha, Phum chắc tự hào về mày lắm đây.” “Ha.” Cái đám có đôi có cặp này vào việc nhanh gớm nhỉ. “Q, đừng trêu em dâu tao nữa, dù nó có lùn cũng là lùn theo quy luật tự nhiên.” “Hahahahahahahahahaahahahahaha.” “Chúng mày ra khỏi phòng tao ngay!”
“Phòng mày ư? Úi úi, của chồng cũng là của vợ đây mà. Của Lùn cũng là của Trai Đẹp. Chộ ôi, đáng yêu đáng yêu.” Tao ghét Q, ghét Fang, ghét cả đám chúng nóooooo!
“P’Qqqqqqqqqqq, nhớ em không?” Tên khốn Toey vừa mở cửa đã xớn xác xông vào. Tao nghe bảo mày xuống Minimart dưới tầng mua kem mà, Toey. Đằng sau là Chen đang xách túi lớn túi bé, chưa kể còn kẹp điện thoại giữa vai và cổ, khệ nệ đi vào. Nó hất hất đầu ý bảo chúng tôi lại xách giúp đồ. Tôi làm khẩu hình miệng hỏi “vợ à?”, nó vẫy tay đồng thời nhắn lại là “đang dỗ” rồi đi ra ngoài nói chuyện điện thoại, để mặc đám còn lại bĩu môi trông theo.
“P’Q ăn hộ em cái bên trên đi, em sẽ ăn bên dưới.” Toey chìa cây kem Wall trước mặt người yêu, nhưng Q làm biểu cảm ghét bỏ.
“Mày liếm qua rồi, ọe, toàn nước bọt.”
“Chỉ là nước bọt thôi mà, nhé nhé, ăn hết phần kem cho em đi để em ăn sô cô la bên dưới.”
“Gớm, ra vẻ ghét nước bọt, chứ cái lúc mày hôn nó chả húp cả lít rồi.” Thaen nói, giờ nó đang nằm phởn phơ gối đầu lên đùi Fang. Q nhún vai rồi cầm que kem của Toey ăn, chắc là nó trêu người yêu thôi.
“Fang, cái đèn trước sân mà mày bảo muốn đổi ấy, mai mình đi chọn mẫu không vì ngày kia tao không rảnh.” Tôi lén dỏng tai nghe cặp đôi của năm nói chuyện. Nói đơn giản thì là tôi nhiều chuyện đó, nhưng các bạn có muốn biết không nào, hehe, nhìn cái mặt là biết rồi.
“Đi đâu nữa?”
“Đi công chuyện với bố, Tan không rảnh nên tao phải đi thay, đừng dỗi nhé.”
“Ừm.”
“Thật nhé.”
“Ờ, P’Tan dạo này bận nhỉ, anh ấy làm cái gì vậy?”
“Chắc đi với bạn, mày thử hỏi P’Oat xem, tao thấy nó hay rủ đám bạn đi rừng uống rượu.” Hừm, P’Oat với P’Tan là bạn của nhau à? Nói rồi hai đứa nó lại kéo về thế giới riêng của mình, đúng là Thaen mê Fang chết mệt. Tôi bĩu môi ra điều không chấp nhận được, hai đứa nó còn quay sang nhìn tôi.
“Nếu thấy ghen tị thì vào phòng ngủ mà tìm tình yêu của mày đi.” Thaen nhếch mày với tôi, tôi cũng nhún vai lại với nó. Hừ, có thế này chưa là gì, tao đỉnh hơn chúng mày nghĩ nhiều.
“Thiếu gia, mày xem cái gì đấy, đổi kênh đi. Xem cái gì chả ra đâu vào đâu, mày yếu đuối thật đấy. Mà chả ra đâu vào đâu thế này thì học luật sao nhỉ, để tao bật cái gì nâng cao trí tuệ cho mà xem.” Beer đang nằm trên sofa xem BBC thì bị Pun chen ngang. Tao nghĩ kênh BBC không phải dạng vớ vẩn đâu, Pun.
Beer không đáp lại mà đưa tay gõ đầu Pun rồi đứng dậy đi tới nhập hội với đám tôi. Thế các bạn biết người không xem vớ vẩn như Pun thì xem cái gì không?
“Ôi con gấu trúc này đáng yêu kinh, hahaha, xem đi xem đi, ngồi yên thôi cũng buồn cười.”
Ờ… ờm… là nó buồn cười chỗ nào, nó nâng cao trí tuệ chỗ nào thế hả, thằng gấu trúc kiaaaaaaa.
“Peemmmmmmm, đâu rồi?” Tiếng hét của người mà các bạn cũng biết là ai rồi đấy vọng đến từ trong phòng ngủ. Nếu mày thích hét to đến thế thì để tao giới thiệu cho mấy mẫu loa, Phum ạ.
“Chồng gọi kìa, đi đi, vợ Lùn.”
“Haha, nghe cứ giống cầy hôi* ấy nhỉ.” Beer cười lớn. Tôi chỉ tay vào mặt nó và Q rồi đi vào phòng tìm Phum – cái người đang ngồi dựa vào đầu giường nhìn tôi không chớp mắt.
* Vợ Lùn phiên âm tiếng Thái là Mia Kera, cầy hôi trong tiếng Thái là Mia Kaet. Nói chung là đọc nó cũng không na ná nhau lắm nhưng mình thích thì mình trêu thôi ấy các bác ạ.
“Đi đâu?” Giọng thì cộc lốc, mắt thì trợn lên như nghiện. Liệu nó có bắt tôi làm con tin không đây?
“Ra ngoài xem tivi với bạn mày, dậy lâu chưa?” Nam chính như chúng ta phải dùng sự bình tĩnh để đối chọi lại. Phum kéo tôi nằm xuống bên cạnh, tiếng ê a của đám quỷ bên ngoài vẫn vang lên không ngớt.
Phum ôm tôi thật chặt rồi cúi xuống thì thầm bên tai câu nói mà tôi đã chờ đợi bấy lâu.
“Tao nứng.”
“Đcm Phummmmmmm, thằng chóooooooooooo!”
Nhưng dù sao thì tôi đã mang Phum của ngày xưa trở về rồi.