131. Chương 131

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 131 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kỳ kiểm tra cuối kỳ sắp đến, chúng tôi cảm thấy như sắp bị hành hình. Việc học lý thuyết và thi cử thì không đáng kể vì khoa chúng tôi không quá chú trọng, nhưng bài tập và dự án thì ngập đầu. Chưa kể còn phải tìm chỗ thực tập và quan trọng hơn là tham gia hoạt động tình nguyện, nào là Mae Chem, nào là Me Nem Me Nủng, ôi chao, sao mà cuộc đời lắm thứ đến vậy.
Đợt này ai có đàn anh, đàn chị, đàn em gì đều bị lôi đi lao động hết. Mới hôm qua, tôi phải thức đến hai giờ sáng giúp thằng Din làm bài tập cuối kỳ. Cả tôi và nó đều nằm bất tỉnh nhân sự trên đống tài liệu. Ngay cả P'Pe – đàn anh cùng khóa với tôi – cũng phải xắn tay vào giúp sau khi bỏ rơi tôi một thời gian dài.
Còn ai mà 'cưới' luôn người cùng khóa thì đã đưa nhau về nhà giúp làm bài tập rồi, hehe. Tôi thấy thằng Q và thằng Toey dạo này rất siêng dẫn nhau đi chùa, không phải để làm công đức đâu, mà là đi ngắm các mô hình trang trí.
Tin tức tiếp theo tôi hóng được từ thằng Thaen là bên Kiến Trúc cũng khổ sở không kém. Thằng Thaen kể dạo này 'vợ' nó không biết trời trăng gì, thằng Fang bị đống bài tập hành đến mức nói chuyện với thước kẻ, cãi nhau với bản vẽ và thậm chí còn động tay động chân với thằng Thaen. Vế sau hình như là sở thích của 'vợ' mày rồi đấy Thaen, haha. Tóm lại là bài tập cuối kỳ đã hành chết thằng Fang.
Tôi cũng chẳng khác đám kia là bao, mỗi ngày ngủ chưa đầy bốn tiếng, hơn hai mươi tiếng còn lại thì vật lộn với giấy vẽ, bút chì, thước và màu, ha. Thằng Phum cũng chẳng kém cạnh, mỗi lần hít thở là lại lẩm bẩm công thức này nọ, rồi thì viết kế hoạch xây dựng cái quái gì đó. Ngày nào nó cũng phải ra ngoài đi một vòng quanh các công trình đang thi công, cùng với đám thằng Mick. Về nhà nó bảo học xong sẽ tiếp tục học thạc sĩ ngành Kỹ thuật địa chất công trình, không biết có khi nào nó muốn xây hầm cho tôi ở không nhỉ, hahahahaha.
Thằng Beer thì vùi đầu vào đống giáo trình Luật trong thư viện trung tâm, à mà... hay là nó vùi đầu ở một trường cấp ba nào đó thì tôi không rõ, hehe.
Thằng Thaen cũng dính đòn nặng không kém, vì nó vừa phải lên phòng thực hành, vừa phải ngồi viết cái chương trình quái quỷ gì đó của nó. Hôm qua tôi vừa gọi nó nhờ cài đặt chương trình mới vì chiếc laptop của tôi đang "phát điên" với quá nhiều phần mềm. Thế mà thằng chó đó có chịu qua đâu, nó bảo không muốn để Fang ở nhà một mình vì có khi 'vợ' nó đốt nhà không biết chừng +-.
Dù bọn tôi có bận rộn thế nào thì thỉnh thoảng vẫn liên lạc với nhau trên mạng xã hội. Chúng tôi vẫn cập nhật được tình hình của nhau, chỉ trừ thằng Chen. Mấy ngày gần đây không ai có tin tức, không ai thấy mặt mũi nó. Chỉ có thằng Mick vẫn nhiệt tình lên Facebook trêu rằng có phải thằng Chen âm thầm đi cất áo blouse rồi chăng, haha. Năm sau là thằng Chen sẽ được mặc áo blouse thật rồi, sắp hoàn thành ước mơ làm bác sĩ rồi, ôi bạn tôi.
Trước khi chúng tôi căng thẳng đến phát điên, cả hội đã quyết định hôm nay sẽ tụ tập một bữa để thư giãn đầu óc, chính vì vậy đêm nay sẽ quẩy hết mình luôn!!!!!!!!!!!!
Thực tế chỉ là kiếm cớ để nhậu nhẹt thôi, địa điểm được chọn chính là nhà tôi. Hôm nay khá hợp lý vì tôi đã 'đẩy' chú Pui sang nhà bà nội ngủ và chiếm trọn hoàn toàn ngôi nhà, ha ha ha. Tối thứ Sáu nào chú cũng sang ngủ với bà, vậy nên hôm nay chúng tôi sẽ được quẩy rượu hết mình, chỉ có điều là cấm nôn.
Bọn chúng đã lục tục kéo đến từ sáng, đứa nào đứa nấy mặt mày bơ phờ còn hơn cả tội phạm nhận án tử, haha, so sánh hơi quá rồi. Mẹ kiếp, thằng Chen, thằng Q, thằng Fang vừa tới là nằm ngủ say như chết, chúng mày không có ý định chào hỏi chủ nhà hả? Mấy tuần không gặp, tóc thằng Fang đã dài gần chạm vai, trông lãng tử phết. Thằng Beer trông cũng phờ phạc, thằng Mick thì càng thê thảm, nhưng thằng Chen thì không đến nỗi nào. Dù có học nhiều, thi nhiều, cuộc đời xuống dốc, cãi nhau với 'vợ' hay ngủ không đủ thì nó lúc nào cũng phải giữ cho bản thân trông hoàn hảo nhất. Dăm ba cái sóng gió cuộc đời không làm gì được bạn tôi đâu.
Còn thằng Pun và thằng Matt thì đang trên đường tới. Tôi cảm thấy thằng Pun và thằng Matt dạo này thân nhau ghê gớm, hay do tôi đa nghi nhỉ? Thằng Pun không còn trêu thằng Matt nhiều như trước, hy vọng là nguyên nhân sâu xa không liên quan gì đến đàn anh 'hoa quả màu tím' dễ thương đó, hehe.
Đầu giờ chiều, tôi, thằng Beer và thằng Toey ra ngoài mua đồ để chuẩn bị cho một đêm say xỉn. Chỉ có ba chúng tôi đi vì những người khác đều ngủ hết, cả thằng Phum cũng vậy. Ban đầu tôi định đánh thức nó đi cùng nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Phum mấy hôm nay ngủ muộn nên tôi để nó ở nhà nghỉ ngơi. Tôi gọi thằng Toey đi thay, và có thể nói đó là một quyết định hết sức sai lầm. Kể từ lúc lái xe ra khỏi nhà cho đến khi tới Big C, thằng Toey không để cho cái quai hàm của nó nghỉ ngơi phút nào, nó nói liên hồi. Nói nhiều đến mức tôi có cảm giác kiếp trước của nó là một con vẹt. Từng câu chuyện nó kể, tôi thật sự chẳng thể nắm bắt được chủ đề là gì.
Nói đơn giản là hễ cứ có thứ gì lọt vào mắt hoặc nó nghĩ ra cái gì là nó nói, không cần quan tâm những người còn lại có nghe hay không. Thằng Beer đang lái xe cũng phải xin phép tăng âm lượng radio, nhưng các bạn nghĩ dăm ba cái radio có thể chen ngang cái mỏ của thằng Toey sao? Ha, không thể nào. Thằng nhóc thối đó hét lên đấu họng với tiếng nhạc đến mức thằng Beer nhức đầu quá phải tắt luôn. Khi chúng tôi thể hiện không quan tâm đến câu chuyện của nó thì thằng đó chìa cái mặt trắng trẻo ra bĩu môi càm ràm chúng tôi.
Nói thẳng là thằng này làm tôi rất đau đầu, biết trước đã không lôi nó đi. Đột nhiên, nỗi thương cảm dành cho người bạn Q của tôi dâng lên đôi chút, và tôi bắt đầu thắc mắc một người ghét sự phiền phức, đề cao cuộc sống cá nhân như thằng Q sao có thể chịu đựng được thằng nhóc nhiều năng lượng này nhỉ, haiz.
"Anh Peem ơi, anh Beer ơi, em thấy ba chúng mình đi mua đồ thế này giống bố mẹ với con ghê á." - Thằng Toey đẩy xe hàng chạy vòng quanh tôi, vừa nói vừa mỉm cười. Tôi và thằng Beer quay sang nhìn nhau rồi cùng đánh vào đầu thằng nhóc thối kia một cái.
"Mày đừng có nói trước mặt thằng Phum nhé Toey, kẻo nó cho chết cả hội đấy." - Thằng Beer vừa nói vừa lắc đầu. Chết cả hội không đáng sợ bằng việc tao sợ nhất là tao sẽ thành đứa đi đầu tiên ấy bạn ạ.
"Toey không nói cũng được thôi nhưng anh Beer phải mua Chivas đen, xanh dương, xanh lá, mỗi loại hai chai cho Toey trước." - Cái này người ta gọi là lợi dụng đó Toey. Một chai Chivas cũng có giá khoảng 10.000 baht rồi, cuộc đời tôi mới có cơ hội được thử hai lần. Lần đầu là Ngài Đại tá tặng dịp sinh nhật (có bố nào tặng rượu cho con trai làm quà sinh nhật không cơ chứ). Mà cũng không phải bố mua cho tôi, đó là quà cấp dưới tặng bố nhân dịp năm mới nên Ngài Đại tá mới bán lại cho tôi với giá 3.000, nghĩ đến lại thấy tức. Còn lần thứ hai là thằng Thaen ăn mừng việc nó được vào đội bóng của trường.
Hai đứa tôi lờ đi nhu cầu vòi vĩnh của thằng Toey, và đương nhiên đời nào nó chịu buông tha cho chúng tôi. Thằng Toey đập đầu vào vai thằng Beer cho đến khi thằng Beer vò đầu nó thật mạnh, ha. Tôi nghĩ thằng Beer không vượt qua nổi mấy nhóc đâu. Vừa nghĩ tới chuyện đó là hình ảnh nhóc Tokyo lại hiện lên trong tâm trí. Tôi tự nhủ với lòng mình là đêm nay sẽ chuốc say rồi moi hết bí mật của Beer thiếu gia ra.
Đồ nhậu hôm nay thằng Beer nói nó sẽ bao, tôi cũng không từ chối lòng tốt của thiếu gia nữa, cả nhà đều vui. Đương nhiên là cũng không hùa theo thằng Toey mua rượu theo số lượng lớn như yêu cầu của nó. Rượu thằng Chen đã đem từ nhà đi hai chai, nhà tôi cũng còn mấy chai. Còn Blue Label thì thằng Beer đã gọi về nhà nhờ người mang qua, quá là tuyệt vời luôn.
Ôi, thực sự thì hôm nay tôi sẽ có thể thưởng thức hương vị Blue Label sao? Gói gọn trong ba chữ: Tôi cực vui. Haha, tầm này tâm hồn tôi đã đậu bên cốc rượu rồi, có bạn là quý tộc tốt thật đấy.
“Anh Peem tém tém lại đi, nước dãi chảy hết ra rồi kìa.”
"Hả?? Thật à??" - Tôi quay sang nhìn thằng Toey với vẻ hoang mang, đồng thời vô thức đưa tay lên chùi miệng vì sợ mình chảy nước dãi thật. Thế rồi hai thằng chó kia chụm đầu lại cười, mẹ kiếp, chỉ lừa tôi là nhanh, hai thằng khốn.
Sau khi đi mua đồ chất lên xe đến mức suýt sập và đưa thằng Toey đi dạo quanh trung tâm thương mại hơn hai tiếng đồng hồ thì đã đến giờ về. Vậy nhưng thằng Beer bảo ở lại chút để đón 'em' Blue Label – nhân vật chính của tối nay – nên chúng tôi lại đi loanh quanh thêm hai mươi phút nữa. Đợi một lát thì người nhà thằng Beer đã chở 'em' Blue Label tới. Tôi nhìn 'em' nó trong tay thằng Beer mà cười híp cả mắt, haha, thèm thuồng quá rồi đấy Peem.
Lúc chúng tôi về đến nhà, đám quỷ yêu kia vẫn chưa chịu dậy nhưng cũng đã có thêm người đến là thằng Matt và thằng Pun. Thằng Matt biết điều, biết thân biết phận ra giúp bê đồ vào, còn thằng chó Pun thì đang bận nói chuyện điện thoại. Thằng Toey ôm chai Blue chạy một mạch vào cọ cọ người yêu nó. Thằng Q mở hé mắt ra nhìn, đoạn ôm thằng Toey rồi cả hai cùng nằm ngủ.
"Uầy, nhiều đồ thế P'Peem, ăn mừng tiệc cưới à anh?" - Thằng Matt hỏi khi giúp tôi ôm túi đồ cuối cùng vào trong nhà.
“Không, để tổ chức lễ truy điệu cho mày đấy. Tránh ra cho tao để đồ nào, mà mày đến lâu chưa Matt?”
"Cũng được một lúc rồi anh, nếu không phải P'Pun vướng..." - Thằng Matt đang nói thì đột nhiên nhỏ giọng dần rồi im bặt, khiến tôi phải ngẩng đầu lên nhìn mới để ý là nó đang nhếch miệng cười rất đểu.
“Thằng Pun làm sao?”
“Em không nói được đâu vì em chỉ là điều phối viên. Nếu P'Pun sẵn sàng, thế nào anh ấy cũng nói với các anh thôi, hehe.”
“Dám có bí mật riêng cơ đấy, tí nữa tao chuốc say tao moi ra hết. Mày đem bia vào tủ lạnh đi.”
"Vânggggggggg." - Thằng Matt khuân bia vào cất trong tủ lạnh xong thì thằng Beer gọi nó ra xếp đồ bên ngoài, còn tôi thì đi rửa hoa quả, rửa rau chờ thằng Thaen, thằng Q dậy làm tiếp.
"Ấy!!!" - Tôi đang chuẩn bị quay qua lấy cái đĩa thì đột nhiên có bàn tay vòng qua eo tôi từ đằng sau, rồi đặt cái cằm lún phún râu lên vai tôi, chưa kể còn tranh thủ sấn tới thơm má tôi nữa >_<
"Peem, tóc dài rồi đấy, hết học kỳ đi cắt không?" - Miệng trai đẹp cứ liến thoắng, còn cái mũi cứ cọ cọ vào cổ khiến tôi buồn đến mức phải cố tránh.
"Ưm...tao cũng muốn cắt, nóng quá...ư...Phum, buồn." - Phum dùng mũi cọ cọ lên má tôi làm tôi phải quay mặt đi chỗ khác vì nhột. Cái bộ râu này không biết có tác dụng quỷ quái gì, tôi không thích nó tí nào vì nó làm cho Phum trông quá ngầu, quá quyến rũ, tỏa ra nhiều sức cuốn hút đàn ông, và đó cũng là nguyên do khiến gái nhìn nó nhiều hơn. Tao lo đấy, mày có biết không? Không được rồi, về condo tôi phải bắt nó đi cạo râu mới được.
"Trên tầng vẫn còn giường trống đấy, lên đó mà quấn quýt nhau." - Âm thanh đầy chọc ghẹo của ai đó cất lên khiến cả tôi và Phum đồng thời quay lại nhìn. Một thằng con trai với cái đầu ướt, để ngực trần khoe làn da trắng sáng hơn cả OMO ngay trước mắt chúng tôi. Thằng Fang mặc trên người độc chiếc quần đá bóng mà có lẽ là của thằng Thaen, vắt trên vai khăn lau của tôi. Nhìn hình ảnh này thì chắc là nó vừa đi tắm.
"Không sao, người ta muốn thay đổi không khí thành nhà bếp xem sao ấy mà." - Lại được cả cái thằng này nữa…
Thằng Fang nhướn mày nhìn chúng tôi cùng với biểu cảm tỏ vẻ 'xin mời', đồng thời vừa uống nước vừa nhếch miệng. Nhìn cho chán, uống cho xong, nó đi tới cầm một quả táo xanh tôi vừa mới rửa đưa lên gặm.
"Thế tao không làm phiền nữa, xin mời cứ thoải mái tự nhiên 'ăn nhau' trong bếp nhé em Phum, ha." - Nó vò đầu thằng Phum thật mạnh, đồng thời nhướng mày nhìn tôi rồi đi ra ngoài, để lại vết thương lòng sâu sắc. Tôi tức đến mức đầu bốc khói nhưng cũng không thể làm gì được ngoài việc nhìn theo bóng lưng nó.
"Tao ghét anh trai mày." - Tôi nói với Phum sau khi bóng hình của thằng Fang đã đi khuất mắt.
"Ghét anh trai cũng không sao, đừng ghét em trai là được." - Tôi quay phắt lại, nheo mắt nhìn thằng Phum rồi lắc đầu, rồi lại nhìn nó một lần nữa như mấy diễn viên hài thường làm.
***
Hơn năm giờ chiều, đám 'trâu bò' kia lục tục từng đứa một dậy rồi kéo nhau đi làm cơm và đồ ăn nhẹ, còn chủ nhà như tôi bị chúng nó tống cổ ra khỏi công cuộc nấu nướng một cách đáng thương.
"Chó Thaen, chó Q, chó Beer, chúng mày quên mất ai là người đã pha mì tôm cho chúng mày ăn khi chúng mày không khỏe rồi hả??? Lũ khốn!!! Dám đuổi tao như đuổi chó đuổi tà, tao là chủ nhà đấy chúng mày có biết không??? Mẹ kiếp, tôi còn biết làm gì khác ngoài việc thất thểu ra phòng khách, tạm dọn mâm ở đây đã, tối muộn rồi chuyển ra ngoài sau."
Thằng Fang và thằng Toey đang thi đấu tay đôi, còn thằng Pun thì nằm sải dài vô cùng thoải mái trong khi các bạn đang đầu tắt mặt tối trong bếp làm đồ ăn. Thằng Matt, thằng Phum, thằng Chen, thằng Mick đang ngồi xếp vòng tròn chụm đầu lại làm cái gì đó. Sao trông mấy đứa này đoàn kết thế nhỉ?
"Này, chúng mày làm gì đấy?" - Tôi đi lại gần rồi dùng chân đẩy lưng thằng Phum, nhưng cả đám không đứa nào trả lời vì tất cả sự tập trung đều đặt trên cái màn hình điện thoại: "Nàyyyyy, trả lời tao đi chứ, đang làm cái gì đấy?"
"Hội nghị Facebook thế giới." - Thằng Mick đáp gọn lỏn. Haha, có cả cái hội nghị này cơ à, hẳn là Hội nghị Facebook thế giới cơ, vậy cho tao xin một chân tham gia hội nghị với. Nghĩ như vậy nên tôi quyết định ngồi xuống bên cạnh Phum. Cái thằng này không buồn để ý đến tôi luôn, ông vặn cho đứt tai bây giờ chứ lại. Hahaha, cái mồm tôi cũng quá thể đáng lắm.
"Mày ơi mày ơi, tao thấy cái quảng cáo băng vệ sinh này không đúng lắm." - Thằng Pun đang nằm xem tivi đột nhiên cất tiếng. Chúng tôi cùng nhìn về phía tivi, trên đó đang chiếu quảng cáo một nhân vật nữ tên Nakin, cô tuyên bố rằng cô vẫn rất tự tin dù đến tháng, haha. Chị ấy đẹp lắm, cơ mà cái chúng tôi đang quan tâm là thằng Pun, nó muốn nói đến điều gì đây?
"Không đúng như nào, mày từng dùng hay sao mà biết đúng hay sai?" - Thằng Fang rời mắt khỏi trò chơi, nhấp một ngụm rượu rồi hỏi thằng Pun.
"Chính vì tao chưa dùng bao giờ, cũng không biết cách dùng nên mới nói là nó sai. Mày xem quảng cáo xe chưa, người ta sẽ lái thử cho mình xem; quảng cáo điện thoại sẽ dùng thử cho mình xem; quảng cáo bánh kẹo sẽ ăn thử cho mình xem. Thế tại sao quảng cáo băng vệ sinh người ta lại không dùng thử cho mình xem chứ? Nhỡ người xem mua xong không biết dùng thì làm thế nào?" - Thằng...tao không biết nên dùng từ ngữ nào để chửi mày nữa Pun ạ, suy nghĩ của mày vượt xa quá.
"Thằng này, lần đầu mày dùng ba con sâu có ai dạy mày không? Con gái nhà người ta cũng có những bản năng riêng của họ." - Thằng Chen lên tiếng với thanh âm chán chẳng buồn nói.
"Tao cảm thấy đó là thâm hụt thương mại, là đang lợi dụng người tiêu dùng. Tao nghĩ là tao sẽ phải đệ trình nghị định khẩn cấp lên Quốc hội về việc quảng cáo băng vệ sinh không thực tế này." - Thằng Fang đứng dậy cặp cổ thằng Pun cho đến khi cái mặt nó tím tái không thể chịu nổi nữa. Thằng Toey thì nằm la oai oái vì thua game nhưng không còn cơ hội trả thù vì thằng Fang bận mang rượu vào tiếp bọn trong bếp rồi.
Và giờ tiệc đã đến, chúng tôi chuyển địa điểm ra sân cỏ trước nhà để được hòa mình vào thiên nhiên. Hương hoa và mùi rượu Blue Label khiến tôi có cảm giác mình đang sống giữa thiên đường ngay lúc này. Và nếu không có tiếng gõ chai gõ đĩa, tiếng hát, tiếng đánh đàn lệch cả mấy tông của thằng Mick và thằng Pun thì đây còn giống thiên đường hơn nữa. Chứ khung cảnh bây giờ cứ như nửa thiên đường, nửa địa ngục vậy.
"Punya huynh, mày say chưa?" - Haha, thằng Mick bị bộ phim Panya Raenu nhập rồi. Câu chuyện bắt đầu khi thằng Pun say, nó gọi bạn bè kèm theo từ 'huynh' như Peem huynh, Mick huynh, Toey huynh. Thằng Mick thấy vậy cũng gọi theo nhưng để cho thằng Pun cái biệt danh ngầu nhất bằng cách thêm 'Ya' đằng sau. Punya huynh chứ không phải Panya trong Panya Raenu đâu các bác ạ.
* Panya Raenu là một bộ phim điện ảnh của Thái kể về nhân vật chính là bé Panya nhà nghèo nhưng có ước mơ làm ca sĩ và từ từ vươn lên.
Tương tự như thế, thằng Thaen cũng dùng những danh xưng từ thời phim 'Mon Rak Luk Thung' để gọi thằng Fang, cứ làm như mình là P'Khlao còn Kaofang là Thong Kwao không bằng. Nó gọi thằng Fang là 'mẹ mày', hahahahahahahahaha. Cứ như thể một cặp đôi từ thời kỳ ăn lông ở lỗ, chưa kể nó còn bắt Cơm Rang – con thỏ mà hai đứa nó nuôi – gọi theo cơ.
Ha, nhắc đến Cơm Rang lại thấy buồn cười. Lúc đầu thằng Thaen kể với tôi là muốn lấy lòng 'vợ' nên hai đứa dắt nhau đi mua thỏ về nuôi vì thằng Fang muốn nuôi mấy em thỏ nhỏ nhỏ xinh xinh. Thằng Thaen cũng chiều, mà đâu có ai ngờ bị người bán lừa. Người ta bảo con thỏ này chỉ lớn đến từng đó thôi, nó sẽ không lớn thêm nữa đâu, sẽ mãi nhỏ nhắn đáng yêu thế này. Vậy mà giờ nhìn nó đi, người Cơm Rang sắp to như một con lợn rừng rồi. Ngày nào cũng ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, hahahahaha. À nãy tôi kể đến đâu rồi nhỉ, à rồi rồi, thằng Thaen gọi thằng Fang là 'mẹ mày' đúng không, và thằng Thaen bắt thằng Fang gọi nó là 'bố mày'. Thằng Fang cũng chịu thôi, chẳng qua là nó có thêm mấy từ chẳng hạn như 'thằng bố mày ấy...thằng điên'.
"Mẹ mày tối nay muốn bố mày mấy lần đây nhở?" - Thằng Thaen lần mò vuốt ve 'người yêu' được một lúc rồi. Ban đầu thằng Fang còn đấm đá, chỉ thiếu nước vặn cổ, nhưng làm sao có thể tác động được con đỉa đói như thằng Thaen chứ? Vậy nên cuối cùng thằng Fang đành buông xuôi để mặc thằng Thaen muốn làm gì thì làm.
“Mày đ*ng d*c à Thaen, hả?”
"Đâu có...tao chỉ 'động vợ' thôi." - Xô đâu, chậu đâu, nhanh nhanh, tao sắp nôn rồi.
"Thaen, mày đừng làm tao thấy ghê tởm nữa được không, tao xin đấy..." - Thằng Fang đẩy mặt thằng Thaen ra trước khi đầu mũi thằng Thaen kịp chạm vào bầu má trắng trẻo của nó.
"Ai, ai có bầu, ai muốn có con?" - Thằng Pun loạng choạng từ ngoài đi vào, nó lên tiếng hỏi chừng như rất tự tin với điều mình vừa nghe được. Ôi giời đất ạ, thằng Fang nói là 'xin đấy' (kho rong) mà thằng đần này lại nghe thành 'có bầu' (thong). Mẹ kiếp, lệch nhau đến tám tỉ năm ánh sáng luôn. Đúng là nghe một đằng ra một nẻo, tôi có nói đúng thành ngữ không ấy nhỉ, thôi kệ đi, dô!!!
"Mày đúng không Fang, mày muốn có con đúng không? Cái này tao giúp được... cỡ mày thì phải dùng phương pháp chiết rồi giâm cành." - Thằng Pun cười toe, nói không ra hơi.
"Tao có phải cây đâu mà nhân giống bằng chiết cành, thằng điên." - Hahahahaahhahahaha, đã không được cái gì lại còn bị thằng Fang chửi.