Những người bạn kỳ lạ và vết thương của Phum

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Những người bạn kỳ lạ và vết thương của Phum

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bây giờ là 5 giờ chiều ngày thứ Sáu, tôi cùng hội bạn của mình đang tụ tập trong nhà ăn của khoa Kỹ thuật. Không khí trong nhà ăn vào buổi chiều muộn thế này bớt ồn ào hẳn, chỉ còn vài ba tốp sinh viên vẫn chưa về, trong đó có cả chúng tôi. Dù bọn tôi đứa nào cũng học xong rồi nhưng vẫn chưa được đi về là vì thằng Thaen đáng ghét, nó phải ngồi đợi thằng Fang vì lớp Fang chưa tan nên ép cả bọn ngồi lại đợi cùng nó.
Thêm một lý do nữa cho hành vi này là vì nó cho rằng đằng nào thì tôi cũng phải đợi người đang tán tỉnh tôi. Quả đúng như vậy, tôi phải ngồi đợi thằng Phum theo yêu cầu của nó. Rốt cuộc là nó tán tôi hay tôi tán nó đây không biết.
"Thằng Phum với thằng Mick vẫn đang học thế sao mày không học hả Thaen? Chúng mày có học cùng khoa thật không đấy hay mày trốn học?"
Cả bốn đứa: thằng Pun, thằng Chen, thằng Thaen và thằng Q đều quay sang nhìn tôi như nhìn một cái bao cao su đã dùng rồi, đặc biệt là thằng Thaen, nó nhìn tôi như thể tôi có vấn đề bẩm sinh ấy.
"Đương nhiên là cùng khoa rồi thằng đần. Tao học Kỹ thuật công nghệ còn đám thằng Mick với thằng Phum học Kỹ thuật dân dụng nên môn này tao không học cùng chúng nó. Đến đây mày đã sáng tỏ chưa? Bạn mình học cái gì cũng không biết." – Thằng Q giơ ngón cái về phía thằng Thaen rồi nghiêng đầu lè lưỡi chê bai tôi dù trong mồm nó đang đầy đồ ăn. Thằng này ngoài tim bốn ngăn thì dạ dày của nó cũng có tới bốn cái. Bất kể lúc nào nó cũng có thể vớ lấy cái gì đó để ăn và món tiếp theo được đưa vào mồm thằng Q chính là cái chân của tôi đây.
"Ờ cái đó tao biết, quên tí thôi." – Mà tôi quên khuấy đi mất nên bị thằng Thaen chửi cũng đáng. Mượn cớ đó thằng Thaen lại chọc ghẹo tôi thêm mấy câu còn thằng Q sau khi trêu chọc chán chê nó lại quay về với bát cao lầu đầy thịt của nó. Thằng Chen thì nãy giờ vẫn dán mắt vào điện thoại chơi game.
Thằng Pun thì đang làm gì đó trên máy tính nhưng theo tôi nhìn thấy thì nó không mở Word làm bài mà là đang tải gì đó.
"Tao thắc mắc lâu rồi." – Đột nhiên thằng Q dừng ăn, ngẩng mặt lên nhìn chúng tôi.
"Là?"
"Tại sao chúng ta phải ăn đồ mặn riêng, ăn đồ ngọt riêng thế?" – Nói rồi nó cúi xuống hết nhìn bát cao lầu rồi lại nhìn sang bát đá bào bên cạnh.
"Hả???" – Thằng ngốc này, mày lại định làm cái gì thế hả.
"Mày không thắc mắc hả Chen, mày học Y mà."
"Tao học Răng Hàm Mặt ạ." – Thằng Chen làm mặt kiểu "không liên quan gì đến tao đâu" rồi lại quay ra chơi game tiếp.
"Học cái gì thì vẫn là học Y mà, mày thì sao Pun, mày có thắc mắc không?"
"Ờ, cũng thắc mắc phết." – Ôi giời ông tướng này cũng a dua theo. Ấy nhưng mà hai đứa nó cũng làm tôi thấy băn khoăn, vì rõ là ăn kiểu gì thì nó cũng vào dạ dày rồi ra cùng một kiểu. Thế sao chúng ta không ăn mặn ngọt cùng lúc nhỉ, hừm, cũng đáng để suy nghĩ đấy.
"Ăn cái gì thì rồi cũng vào dạ dày thôi." – Suy nghĩ y hệt tôi. Ai mà đang có suy nghĩ như thằng Q ấy thì chắc chắn đến 99% là các bạn sắp phát điên rồi và tôi hẳn cũng nằm trong số đó. Thằng Q đẩy bát cao lầu và bát đá bào lại gần nhau: "Cả hai đứa nó đều là đồ ăn thôi mà." – Nó làm động tác như đang muốn đổ bát đá bào vào bát cao lầu.
"Chắc là ăn cả hai cùng lúc được đấy." – Q tự nhủ với bản thân.
Bụp!!!
"Ấy!!!" – Không chần chừ thêm một giây, nó đổ ào bát đá bào vào bát cao lầu. Đổ xong nó lấy thìa ngoáy ngoáy cho đến khi hai thứ đó hòa làm một rồi ngẩng đầu lên nhìn bọn tôi cười.
"Hà hà, ăn đi các bạn!"
Tôi, thằng Pun, thằng Chen, thằng Thaen đồng loạt lắc đầu rồi cả bọn xúm lại nhìn bát cao lầu trộn đá bào của nó. Tôi đã hiểu được tại sao người ta không ăn đồ mặn chung với đồ ngọt rồi, nhìn thành phẩm của thằng Q mà xem, thật buồn nôn!!!
"Tiết kiệm thời gian, tiết kiệm nước rửa bát, đây đích thị là một hành động nhân văn vì bảo vệ môi trường. Tao đúng là một sinh viên tri thức thực thụ, lại đây ăn đi nào chúng mày, nhanh lên."
"Mày đi mà ăn một mình, nhìn thôi tao cũng sắp nôn ra đây rồi." – Thằng Pun rụt cổ lại và ngay lập tức nhanh chóng kéo con Mac trắng tinh tránh xa thằng Q.
"Này này, mày học Khoa học Chính trị mà lại thế này à, tương lai nếu muốn ứng cử Thủ tướng thì mày phải học cách thích nghi với mọi tình huống đi." – Nhưng cái mày vừa làm thì nó hơi khó thích nghi, Q ạ.
"Thằng điên! Ai nói tao sẽ làm Thủ tướng, tao học Quan hệ quốc tế, sau này tao sẽ ứng tuyển làm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, haha." – Lại được cả thằng này, hai đứa mày điên hết rồi. Kế hoạch dụ dỗ Pun không thành công nên thằng Q lại quay qua tìm nạn nhân mới. Và người vinh dự nhận được "may mắn" đó là...
"Chen, mày coi điện thoại quan trọng hơn bạn bè à? Ngẩng mặt lên nhìn tao này, ăn cao lầu trộn đá bào đi." – Để nó uống Berberin đã, Q.
"Khụ" – Thằng Chen hắng giọng: "Ai mà nuốt trôi cái này chứ, nhìn hình dạng của nó đi, vừa thịt vừa đậu."
"Đừng có trông mặt mà bắt hình dong nhé. Tất cả những thứ thuộc về bề ngoài chỉ là vô thường, phù du, Đức Phật đã dạy rồi, đừng để những thứ bên ngoài đánh lừa con." – Mặt thằng Q y hệt sư thầy đang giảng Phật pháp.
"Xin lỗi nhé, tao theo đạo Thiên Chúa nên không thân thiết với Phật Tổ lắm." – Khi bị thằng Chen từ chối đến cùng, thằng Q làm mặt giận dỗi, mồm thì lẩm bẩm như đang niệm thần chú nguyền rủa Chen.
"Nè nè, tao yêu Fang, tao muốn ở bên cạnh Fang, tao không muốn nó trở thành góa phụ đâu." – Chết thật, nạn nhân thứ ba cũng từ chối Q, thế là nó quay sang tôi, nạn nhân cuối cùng.
"Mày ăn đi Peem, nhìn này, mày không thấy trông nó rất nghệ thuật à"
"Tao không nhìn nổi đâu Q, mà ai nuốt trôi nổi cái đống này chứ. Mày đó, mày ăn thử tao xem nào. Đừng có đùa nữa, không ăn thì đổ đi."
"Hứ, mấy thằng chẳng biết gì." – Thằng Q cằn nhằn thêm mấy câu rồi cũng chịu cất cái bát đó đi. Tôi và thằng Thaen chỉ biết quay sang nhìn nhau. Tôi phải đưa bạn tôi đi trị liệu tâm lý càng sớm càng tốt.
Sau khi thằng Q hết trò điên rồ, mọi thứ lại trở về trạng thái bình thường ban đầu, chúng tôi lại ngồi chơi tiếp.
Một lát sau thằng Pun chuồn đi vì phải tham gia sản xuất một chương trình cho trường, thằng Q thì đang nói chuyện điện thoại với ai không biết mà thấy cười suốt thôi, sau đó không lâu nó cũng ôm chìa khóa xe rời đi. Chỉ còn lại tôi đang ngồi phác thảo tranh, thằng Thaen và thằng Chen thì đang nhắn tin qua lại trên Line dù hai đứa nó đang ngồi ngay cạnh nhau.
"Đm"
"Thằng khốn này."
Chúng nó cứ như thế được một lúc rồi. Mỗi lần chúng nó kêu "đm" là lại một lần tôi bị giật mình, vì cứ đang yên lặng thì lại la lên. Lúc đầu tôi cứ tưởng chửi tôi cơ nhưng không phải, chúng nó đang chửi nhau vì nhắn tin chậm.
Mẹ kiếp, hết trò để làm rồi hay sao.
"Ê Thaen, đợi tao lâu chưa?" – Tiếng cậu chủ Kaofang vang lên từ xa, đồng thời tôi thấy nó đi tới ôm cổ Chen và nở một nụ cười đểu giả. Thằng Thaen chứng kiến cảnh này thì nhăn hết cả mũi, như muốn táng ngay điện thoại vào mặt Fang.
"Ối, nhầm người, xin lỗi mày nhé Chen. Trông mặt na ná nên tao tưởng mày là Thaen, hehe." – Thằng Fang cười lớn ra vẻ thích chí lắm. Vui vẻ nhỉ, không thấy bọn tao đang ngồi mòn mông ở đây vì đợi mày à.
"Mày biết tay tao, Fang ạ." – Thằng Thaen liếc người yêu bằng ánh mắt sắc lẹm. Thằng Fang không quan tâm vì vẫn còn đang bận cười nhưng nó cũng đã biết ý đi tới ngồi xuống cạnh Thaen và bị Chen cho một đạp.
"Chúng mày đang ngồi đợi tao à?"
"Ờ, ngồi đợi cả buổi rồi, muốn về nhà ngủ đọc sách cũng không được. Mai tao có bài kiểm tra ba đời nhà răng nữa."
"Rốt cuộc là mày muốn đi ngủ hay muốn đọc sách, nói cho rõ ràng vào, nhờ Thaen nhờ." – Thằng Fang nhéo nhéo mặt người yêu vì nom nó có vẻ vẫn còn hờn dỗi vụ vừa rồi. Thằng Thaen hất tay Fang ra, Fang bèn xấn tới ôm cổ.
"Tất nhiên là đọc sách, tao đang căng thẳng lắm đây, chết tiệt, học ngày càng nặng."
"Thôi nào, cố gắng lên rồi mày sẽ vượt qua bài kiểm tra này thôi. Mày học được hai năm rồi, chỉ còn bốn năm nữa. Nếu mày căng thẳng thì đi "chấm mút" tí cho xả stress đi."
"Mày đểu quá đấy, Fang, hừ. Thế thôi tao về đây, mai gặp nhé. Peem, mày về với tao luôn không? À quên xe tao hơi bé không bằng Mercedes đâu, thôi tao về một mình, hehe." – Đồ chó!!!!
"Tao nguyền rủa cho hàm răng của mày sún hết, đồ Nha sĩ kia!!!" – Nó nhún vai cười lớn rồi vẫy tay chào chúng tôi. Tôi nhìn theo với mong ước có thể lao ngay ra chỗ nó đánh cho một cái. Khi hết cơn tức giận quay lại nhìn hai thằng bạn, tôi suýt thì ngã khỏi ghế khi thấy thằng Fang và thằng Thaen đang quấn quýt lấy nhau. Chúng mày còn biết ngại không thế.
"À mà Phum đâu rồi, em tao đâu rồi, mày ăn mất nó rồi đúng không?" – Rất cảm ơn anh vẫn còn để ý đến tôi đang ngồi đây. Tôi giơ bức vẽ động vật bốn chân đang gặm cỏ vào mặt chúng nó, hai đứa nó xem xong cùng cười khúc khích.
"Chúng ta đừng để ý đến bọn nó nữa, đi thôi Fang, đi về nào." – Và thế là chúng nó khoác vai bá cổ nhau rời đi. Ơ kìa, sao bỏ tao lại một mình thế bọn khốn. Mày đúng là đồ chó má, Thaen ạ. Làm phúc mà giờ thành tội thế này đây, hỏng hết cả tâm trạng của tôi.
"Thằng Pun!!! Thằng chó!!! Tao sẽ giết mày!!!" – Hai con bò vừa đi thì lại tới một con trâu. Thằng Mick chạy tới chỗ tôi với đôi mắt láo liên. "Đâu rồi, lũ chúng nó đâu rồi, thằng khốn Pun đâu, nói cho tao đi, Peem."
"Ấy ấy, chuyện gì vậy, mày sao thế Mick?"
"Tao đến giết thằng Pun, nó đâu rồi?"
"Thằng Pun đi sản xuất chương trình cho trường rồi, mày có vấn đề gì với nó thế?"
"Hừ, tao muốn giết nó, sao nó không ngồi đợi tao chứ." – Nói rồi thằng Mick ngồi phịch xuống ghế rồi vò vò mái tóc trên đầu.
"Sao nào, có chuyện gì mà mày muốn giết nó vậy?" – Thằng Mick liếc mắt sang nhìn tôi.
"Khốn nạn, thằng bạn khốn nạn. Nó trêu tao, nó, nó để tao đi tán nhầm một đứa con gái giả. Hứ." – Thằng Mick nói xong cúi mặt xuống, không dám nhìn tôi.
"Con gái giả?"
"Ờ."
"Con gái giả là sao, ý là búp bê hả mày?"
"Búp bê cái gì, là bê đê đó. Mày có hiểu không, trời ơi, tao muốn chết quách đi cho rồi. Tao còn mặt mũi nào nữa hả Peem, xấu hổ quá!!!" – Giây phút này tôi rất muốn cười thật lớn. Mấy trò này Pun là số một luôn nhưng tôi không nghĩ nó lại dùng cách này để trêu thằng Mick nữa vì... thằng Chen đã từng dính chưởng rồi.
"Ai bảo mày không tìm hiểu cho kỹ trước." – Tôi cố gắng không cười thành tiếng. Nếu lúc này mà cười, chọc Mick nổi khùng nên nó lại cho tôi mấy cước vào mồm không chừng.
"Thì ai mà biết được chứ. Nhưng mà "anh" ấy xinh vãi, xinh tuyệt đỉnh luôn ấy. Nữ chính phim truyền hình còn không đẹp bằng. Mà có nói mày cũng không hiểu được cảm giác của tao đâu Peem. "Anh" ấy chuẩn gu tao luôn, ngực ra ngực, mông ra mông mà cái quan trọng là..." – Nó quay sang tôi với khuôn mặt vô cùng nghiêm túc, hai tay khoanh lại đặt trước ngực, nhấn mạnh: "To vãi ~~~". – Đây mới là cái chính đúng không.
"Hờ hờ, thôi tìm đối tượng mới đi. Đẹp trai sáng sủa như mày, tìm mấy phút là có ngay ấy mà. Ờ mà sao mày đi có một mình thế, Phum đâu?" – Mải nghe Mick luyên thuyên nên giờ tôi mới để ý thấy nó chỉ có một mình.
"Ơ, nó còn ra trước tao cơ mà, chắc là đi vệ sinh. Thế để tao ngồi đợi thằng Phum với mày. Đằng nào thì tao cũng đang cần bình tĩnh lại. Này, mày biết không, mấy lần trước tao toàn được "hàng ngon" thế mà lần này lại vớ phải bê đê. Mẹ kiếp, ông trời chẳng hiểu cho lòng tao gì cả." – Tôi nín cười. Thôi mày đừng có đổ cho ông trời, đến tao còn chẳng hiểu nổi lòng mày nữa là. Đáng đời hai đứa mày, đi đêm lắm có ngày gặp ma nhé, Mick và Pun. Buồn cười chết mất thôi. Mà muốn nhìn mặt "chị gái" đó ghê, xinh đẹp đến mức nào chứ.
Chuyện này mà tới tai đám Q thì Mick thật sự không có lỗ nào mà chôn. Tôi nên giữ kín chuyện này, để cười một mình thôi, hà hà. Thằng Mick đến cũng tốt, tôi đỡ phải ngồi đợi thằng Phum một mình. Nhưng chỉ được lúc đầu thôi, bây giờ nó bắt đầu ba hoa những chuyện không đâu vào đâu.
"Peem, tao nghĩ dạo này đường tình duyên chắc đang trong giai đoạn sao Thổ nghịch hành nên nó cứ trắc trở thế nào ấy. Hay là do sao chổi đâm vào sao Mộc nhỉ, mà tao nghĩ nó không chỉ đâm đâu, có khi bay văng ra khỏi ngân hà rồi cũng nên." – Và rất nhiều ngôi sao khác được kéo vào câu chuyện của nó rồi biến mất không đầu không cuối.
Đang nói chuyện sao trăng tự dưng nó chuyển chủ đề quay ngoắt sang chuyện đưa mèo đi khấn cầu mưa*. Không thể tin được là xung quanh tôi có nhiều thằng kỳ lạ đến như thế.
* Một số địa phương ở Thái Lan sẽ có phong tục vác mèo đi quanh làng để cầu mưa. Mèo sẽ được đặt trên cái chõng hoặc đặt trong lồng, xuyên đòn gánh qua lồng để người dân khênh đi.
Phum ơi mày đang ở đâu, bao giờ mới tới? Phum ơi cứu tao với, tao không chịu nổi Mick này nữa rồi, tao không chịu nổi bạn mày nữa rồi.
Thằng Mick chẳng hề bận tâm đến hành vi ngó trước ngó sau của tôi, nó vẫn tiếp tục với câu chuyện không hồi kết của nó.
"Peem." – Tiếng gọi không lớn lắm nhưng tôi vẫn nghe rất rõ. Tôi quay người lại về phía nơi phát ra âm thanh, thằng Phum đến rồi! Nó cầm hai ba quyển giáo trình cùng tài liệu bước tới. Thế vậy nhưng thằng Mick vẫn thao thao bất tuyệt, không nhận ra bạn mình tới rồi.
"Tao nghĩ là nếu mèo không ổn tao sẽ đổi sang khấn bằng sư tử, tao sẽ dắt sư tử đi quanh xóm, đảm bảo với mày trời sẽ mưa bảy ngày bảy đêm luôn, hà hà." – Tao nghĩ sẽ chẳng có giọt mưa nào mà cũng chẳng còn người nào sống sót sau cuộc diễu hành của mày với sư tử đâu.
"Mày bị cái gì thế, Mick?" – Thằng Phum ngồi xuống cạnh tôi rồi mới bắt đầu lên tiếng. Vâng, và chỉ khi nghe được câu hỏi ấy, Mick mới nhận ra là Phum đã đến rồi.
"Đm Phum, mày có biết tao vừa gặp phải chuyện gì không? Mày phải giúp tao, bạn ơi, tao đau lòng quá." – Thằng Mick đã nhanh nhảu kể lể. Phum quay sang nhìn mặt nó như thể nó đã quá quen với tình huống này rồi lại quay sang nhìn tôi.
"Đợi lâu không?"
"Không lâu lắm, tao đợi được, có gần hai tiếng ấy mà."
"Hừ, hơi quá rồi đấy." – Nó lấy giáo trình khẽ đập lên đầu tôi nhưng may mắn là tôi né được, rồi tôi cười ghẹo lại nó. Nhưng mà...
"Phum!!! Mặt mày bị sao thế này?" – Giờ tôi mới để ý mặt thằng Phum. Tôi kéo mặt nó lại gần để nhìn cho rõ, một bên khóe miệng bị rách còn đang rớm máu.
"Không sao đâu, có chút chuyện thôi mà." – Nó giãy ra khỏi tay tôi.
"Sao lại làm mấy chuyện này, đây là trường học đấy, mày là sinh viên chứ không phải xã hội đen."
"Nó làm được cả hai đấy mày." – Mick, mày đừng có xen vào được không. Thằng Phum im lặng, nó khẽ thở dài như thể gặp chuyện khiến nó đau đầu. Tao khiến mày đau đầu à? Tao ngồi đợi mày ê cả mông còn mày thì đi gây chuyện, có đáng không?
"Tao chẳng có quyền gì để cấm cản mày, tao chỉ xin mày đừng như thế nữa, có được không?"
"Cuộc đời là cuộc chiến, trái tim này chỉ dành cho em. Nếu nó có thể ngừng lại, nó đã ngừng từ lúc mẹ nó nói rồi, mày ơi." – Cái thằng này, mày làm tốt vai trò của một diễn viên phụ ghê.
"Được không, Phum?" – Tôi mặc kệ thằng Mick, vẫn giữ nguyên tư thế nhìn thẳng vào thằng Phum.
"Cũng tại thằng chó đó chọc ghẹo, chết tiệt, nó cứ nhìn tao."
"Đm, lý do là đây hả? Sao mày không nghĩ nó nhìn mày vì nó ưng mày, vì mặt mày giống mặt bố nó, vì mày đẹp trai, nó muốn làm quen nên nó nhìn? Nếu chỉ nhìn nhau thôi mà gây nên chuyện thì số người chết vì lý do này khéo phải lên đến cả chục nghìn người rồi. Mà nếu vậy, giờ tao đang nhìn mày đây, mày có định đánh tao không?"
"Dẫu có phải chết, anh cũng sẽ không để em bị mất dù chỉ một cọng lông."
"Mày im đi, Mick, nói nữa tao lôi mày tới chỗ "em gái giả" kia đấy." – Tôi dọa.
"Đm thằng chó, tao ghét mày rồi đấy, Peem. Beer đâu, Phum, nó không đến giúp mày à? Nó đâu rồi, nó có về với tao không đây?"
Beer, học luật mà tối ngày chỉ thích dùng bạo lực hay nó chỉ muốn áp dụng quyền lực của luật pháp lên dân thường thôi.
"Nó còn dọn nốt mấy thằng kia, mày cứ về trước đi, Mick."
"Ờ, cũng tốt, để tao phóng qua nhà Pun, thằng khốn đó." – Sau khi thằng Mick rời đi chỉ còn tôi với thằng Phum cùng một vài sinh viên vẫn đang miệt mài làm bài tập còn nán lại trong nhà ăn. Một số người mặc đồ như để chuẩn bị đi đá bóng, đi tập thể dục nhưng chẳng có ai rảnh hơi đi để ý ở một góc bàn nọ có hai thằng con trai đang mặt đối mặt nhau.
"Phum"
"..."
"Hôm nay còn may, mày chỉ rách một chút ở miệng nhưng lỡ có một ngày vì để trả thù, chúng nó ra tay mạnh hơn và nguy hiểm đến tính mạng, thì mày tính sao, mày thử nghĩ mà xem?"
"Ờ ờ, tao không đảm bảo với mày được nhưng tao sẽ cố gắng. Đi về thôi." – Nó nói với giọng trầm trầm rồi đứng dậy đi về phía nhà để xe. Tôi chỉ có thể nhìn theo bóng lưng nó rồi tự nói với bản thân:
"Tao chỉ là lo cho mày thôi mà." – Đột nhiên Phum dừng bước, quay lại nhìn tôi, đồng thời vươn tay kéo tôi đứng dậy đi cùng.
"Đừng lo lắng, chừng nào tao còn chưa được nói lời yêu với mày, tao sẽ không để bản thân gục ngã dễ dàng như vậy đâu, Peem."
Thế nếu bây giờ tao gục ngã vì câu nói này của mày thì sao đây? Trời ơi!!! Thôi được rồi, tao chẳng xin xỏ gì nữa, chiều theo mày tất vậy.