We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Đêm Bất Ngờ: Nước Mắt và Nụ Cười
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 146 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau phần biểu diễn của bốn đội, chúng tôi nán lại liên hoan thêm một lúc. Mọi người ăn uống vui vẻ, còn Friend thì cứ ôm micro hát hò không ngừng nghỉ, y như Pun vậy, có thể không được nói nhưng nhất định phải cầm được micro. Chúng tôi vừa ăn bữa khuya vừa được nghe Friend và Green diễn hài, phải nói là buồn cười hơn cả diễn viên hài chuyên nghiệp.
Trong suốt bữa ăn, trò chơi “The Killers” vẫn diễn ra sôi nổi. Người “bị giết” chắc chắn là bên nhóm P’Morgan, vì tôi nghe thấy tiếng cười lớn vọng ra từ phía các anh ấy kèm câu: “Mày chết rồi, haha.”. Ấy thế mà Trai Đẹp đâu mất rồi, cả Thaen, Chen, Beer cũng chẳng thấy tăm hơi. Chết tiệt, chắc lại kéo nhau đi nhậu rồi, hoặc không thì cũng kéo Chen đi tán gái là cái chắc.
Mà thôi kệ, không sao. Dù gì thì tôi cũng có đồ ăn trước mặt rồi, thêm chút đồ uống có cồn và có cả người hát cho nghe nữa (dù giọng hát này có phần hơi chói tai), như vậy là quá đủ rồi. Ai đi đâu thì đi, tôi không quan tâm, xin phép ăn trước đã, không thì Q và Toey ăn hết mất.
Rầm!!!!! Một tiếng động lớn vang lên. “Này này, mày bình tĩnh đã, mày không thấy xấu hổ với các em à?” “Không, cái thằng ăn trộm đồ của tao còn chẳng biết ngại, thì tại sao tao phải ngại?” “Aim, tao xin mày đấy, về nhà rồi giải quyết sau không được à? Sắp được về rồi, đừng làm to chuyện nữa.” “Mày nói thì dễ nghe lắm Chen, mày có bị mất đồ đâu mà biết? Thằng chó nào dám động vào đồ của tao thì đừng hòng yên thân, tao sẽ xé xác nó ra, buông tao ra!” “Mày ngậm cái mồm lại đi được không Aim? Tao đã bảo là để tao giúp mày tìm rồi mà.” “Hừ, có mà tìm. Cái kiểu đã trộm đồ thì bao giờ nó mới trả lại? Chết tiệt, tình nguyện viên cơ đấy! Điện thoại của người khác còn dám trộm cắp như vậy, thì tiền quỹ câu lạc bộ còn cái gì?”
Tiếng kêu ca từ bên ngoài khiến bầu không khí vui vẻ trong hội trường bỗng chốc im bặt. Friend và Green đang diễn hài hăng say cũng ngẩn mặt ra. Cả đám đang ngồi ăn như chúng tôi cũng lần lượt đứng dậy xem có chuyện gì. Hình ảnh đập vào mắt chúng tôi là Chen đang kéo tay Aim, trông Aim có vẻ đang vô cùng bực mình. Ngoài ra còn có Dol, Phum và một vài người nữa đứng xung quanh. Lúc này, tiếng nhạc vui nhộn trong hội trường cuối cùng cũng tắt hẳn, bầu không khí trở nên vô cùng ảm đạm và u ám.
“Này, chuyện đi hơi xa rồi đấy. Mày mất đồ thì cũng đừng kéo cả đoàn xuống chung tâm trạng như vậy chứ. Biết đâu mày vô tình để quên hay đánh rơi nó ở đâu thì sao?” – Thaen bước tới đẩy Aim. Tôi nghĩ thằng bạn tôi chuẩn bị nổi giận rồi. Thôi đừng mà mày ơi, đừng dùng cảm xúc để suy nghĩ như hồi trước nữa, mày lớn rồi đấy bạn. Thấy tình hình có vẻ căng thẳng, Fang lập tức tiến đến đứng bên cạnh Thaen, có vẻ như nó đang bảo Thaen bình tĩnh lại.
“Tao không làm rơi, chính Fluke cũng thấy tao cất nó vào túi trong phòng mà.” “Thì làm sao mà mày cứ làm ầm lên thế? Đồ cũng mất rồi, các anh cũng bảo sẽ tìm giúp, mày đừng có tỏ ra khó chịu như vậy nữa được không?” “Đúng vậy! Tao có vấn đề đấy, tao có giàu như mày đâu, thằng chó!” – Aim trong tư thế sẵn sàng lao vào đấm Thaen. Phum và Beer nhanh chóng chạy tới tách hai đứa ra, ngay cả tôi cũng không biết mình đã chạy đến đứng bên cạnh Thaen từ lúc nào.
“Thaen, mày bình tĩnh đã nào.” – Phum kéo cánh tay Thaen, nhưng phải thêm cả sức của Beer, Fang và tôi nữa thì mới có tác dụng.
“Chúng mày bị cái quái gì vậy hả? Điên hết cả lũ rồi à? Ngày nào cũng ăn cơm với nhau mà còn lôi chuyện ra cắn nhau nữa, chúng mày không thấy xấu hổ với các em à?” – P’Tong đi ra ngăn cản vừa đúng lúc. Hai đứa đã dừng lại, nhưng vẫn nhìn nhau hằm hằm như thể bất cứ giây phút nào cũng có thể lao vào nhau.
“Ai không liên quan thì quay về ăn tiếp đi. Nếu ăn xong rồi thì Paew và Friend đưa các em nữ đi ngủ, mai phải đi từ sớm đấy. Còn Peem và Dol đưa tất cả các em nam năm nhất, năm hai đi sang phòng thư viện cũ ngủ đi.”
“Vâng anh.” – Tôi nhận lệnh của P’Tong rồi quay sang nhìn Phum. Phum gật đầu và hơi mỉm cười với tôi. Tôi đưa các em trở vào trong hội trường để ăn cho xong theo yêu cầu của P’Tong, nhưng có vẻ mọi người ai nấy cũng chẳng còn hứng thú ăn tiếp. Phải thôi, ai mà nuốt nổi chứ, mới ban nãy còn chứng kiến cảnh đàn anh suýt nữa thì đánh nhau mà.
“Anh ơi, có chuyện gì thế ạ?” – Toey đi tới cọ tay tôi trong lúc tôi đang dắt mấy đứa về chỗ ngủ.
“Aim mất điện thoại.”
“Có trộm trong đoàn hả anh?” – Một đứa nhóc năm nhất hỏi.
“Ừm.”
“Thế P’Aim có nghi ngờ ai không ạ?”
“Tao cũng không chắc lắm, nhưng nếu như nghe không nhầm thì nó đang nghi ngờ một đứa khóa dưới, vì phòng ngủ của chúng ta tách biệt mà, mấy bạn nữ chắc cũng không dám vào phòng con trai.” – Dol giải thích.
“Sao lại có chuyện này xảy ra chứ, mai là về rồi mà.”
“Ừ đấy, em tôn trọng đàn anh còn chẳng hết, ai lại dám trộm đồ chứ.” – Mấy cậu nhóc tiếp tục lẩm bẩm nói chuyện suốt dọc đường về phòng. Tôi và Dol chỉ biết quay sang nhìn nhau.
Mấy đứa về phòng ngủ hết rồi, nhưng tôi và Dol thì vẫn nằm chờ đợi. Nằm được một lúc thì nghe thấy một âm thanh lớn khiến cả đám đang say giấc nồng giật mình tỉnh giấc.
“Đứng dậy!!! Năm nhất, năm hai dậy ngay!!! Tao cho chúng mày ba phút, dậy ra ngoài tập trung, nhanh!” – Nếu nhớ không nhầm thì có lẽ đây là giọng Thaen. Nghe thấy lệnh, mấy cậu nhóc giật mình thon thót, nhanh chóng dậy mở tung cánh cửa chạy ra ngoài.
“Chúng mày ơi, dậy, nhanh nhanh, đi ra ngoài.” – Tôi và Dol cũng vội vàng đánh thức mấy cậu nhóc còn sót lại. Mấy đứa này đang ngủ say bị đánh thức thì mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì, vì chúng nó cũng chỉ mới ngủ, chưa kể thời tiết còn lạnh, đáng lý ra không ai đến đánh thức vào cái giờ này mới phải. Dù còn ngái ngủ, nhưng mấy đứa vẫn nhanh nhẹn chạy ra ngoài ngồi xếp bằng ở khu vực phía sau phòng thư viện cũ, nơi đã có các đàn anh năm tư – khóa tôi – đứng sẵn.
“Chúng mày không biết xếp hàng à, hả!!! Xếp thành hàng nam riêng nữ riêng, nhanh!!!” – Một số bé có vẻ hoang mang và sợ hãi với những yêu cầu bất ngờ của các anh đến từ khoa có truyền thống cọc cằn nhất – Kỹ Thuật. Mọi người nhanh chóng xếp hàng tách biệt nam nữ theo yêu cầu, đồng thời quay mặt về phía Thaen và Phum đang đứng ở giữa, còn chúng tôi thì đứng vòng xung quanh.
“Cúi người xuống!” – Dù Phum không hét lên như Thaen, nhưng giọng nó trầm và sắc bén đáng sợ không kém: “Tao bảo là cúi xuống!! Chúng mày điếc à, cúi xuống!!” – Mấy đứa em, cả trai lẫn gái, đều nhanh chóng cúi gập người xuống sát mặt sân cỏ. Tuy mặt đất lúc này vô cùng ẩm ướt do sương phủ xuống, nhưng trong hoàn cảnh áp lực như vậy, chẳng ai còn tâm trí đâu mà để ý đến điều đó nữa.
“Tao không nghĩ là chuyện đó sẽ xảy ra ngay trong đoàn tình nguyện, nơi mà chúng ta đã sinh hoạt cùng nhau, giúp đỡ lẫn nhau bao nhiêu công việc. Tao lúc nào cũng nghĩ rằng chúng ta chẳng khác gì anh em một nhà, nhưng có vẻ chúng mày không coi bọn tao là anh đúng không?” – Câu hỏi của Phum không nhận được câu trả lời.
“Chúng mày không có miệng à, P’Phum hỏi, trả lời đi chứ!!!”
“Không phải như thế ạ.”
“Không phải vậy thì tại sao lại để chuyện như thế xảy ra? Hẳn mọi người cũng biết chuyện P’Aim mất điện thoại rồi đúng không?”
“Vâng.”
“Này Pun, mày lại nói đi, tao không muốn nói chuyện với mấy đứa này nữa.” – Thaen lùi lại, Pun ngay lập tức tiến vào vị trí đứng của Thaen ban nãy.
“Như mọi người đã biết, P’Aim bị mất điện thoại và bọn anh đã biết ai là người lấy. Anh sẽ cho người đó cơ hội thú nhận hành vi sai trái của mình, sau đó anh sẽ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh đã nói chuyện với P’Aim và P’Aim cũng đồng ý điều này. Nhưng nếu không có ai đứng ra nhận trách nhiệm, anh sẽ phạt cả năm nhất và năm hai vì người đó nằm trong nhóm các em.”
“...” – Một sự im lặng bao trùm lên tất cả, càng làm tăng thêm áp lực và căng thẳng.
“Tao sẽ đếm từ một tới mười.” – Thaen nói.
“...” – Mấy đứa vẫn giữ im lặng như cũ.
“Tao đã cho cơ hội rồi đấy nhé. Một… hai…”
Ba.
Bốn.
Năm.
Sáu.
Bảy…
“Là em ạ.” – Đột nhiên Fluke đứng dậy. Những đứa khác đang cúi người đồng loạt ngẩng đầu lên. Trên mặt mỗi người là sự kinh ngạc, và có lẽ ai cũng đang có chung suy nghĩ: “Sao có thể là Fluke được?”
“Là mày à?” – Phum đi lại gần hỏi.
“Vâng.” – Fluke đáp một cách rõ ràng, nó ngẩng đầu đối diện với Phum như cách mà người ta hay gọi là “nam nhi đại trượng phu”.
“Thế đồng phạm của mày thì sao?”
“Có mình em thôi ạ.”
“Hừ, làm một mình? Ngầu quá nhỉ, định làm người hùng à?” – Thaen vẫn nói móc không thôi.
"Em…” “Là em đó P’Thaen.” – Matt!!! Tôi và Fang ngay lập tức quay sang nhìn nhau. Toey đang cúi người bên cạnh nhanh chóng giật giật ống quần bạn rồi nó cũng đứng lên theo.
“Nếu Matt làm thì Toey cũng làm.” – Mấy cái đứa này...
“Cả em nữa anh.” – Sau đó là một loạt mấy đứa em lục đục đứng dậy nhận trách nhiệm.
“Chúng mày coi đây là trò đùa à, hừ, yêu quý nhau quá nhỉ? Chúng mày yêu quý nhau lắm đúng không? Tốt, vậy tao sẽ phạt tất. Các anh chị mang vải tới bịt mắt các em đi.”
Sau khi bịt mắt mấy đứa, chúng tôi yêu cầu chúng nó nắm tay nhau xếp thành hàng dài hướng về phòng thư viện mới xây xong và mới khánh thành hồi chiều. Đương nhiên hướng về đó là vì ở nơi ấy có một điều bất ngờ đang chờ đợi các em. Chúng tôi đi bên cạnh, cách các em một khoảng đủ để đảm bảo nếu các em vấp ngã hay bị tách đoàn, chúng tôi sẽ hỗ trợ. Gần đến nơi, đột nhiên có tiếng nhạc, tiếng đàn ghita phát ra từ trong phòng hòa vào với gió.
(Nếu em đã hứa, xin đừng thẹn với lời thề
Xin đừng đổi thay theo dòng thời gian trôi
Anh mong em hãy vững lòng, đừng tin bất cứ ai
Hãy cứ bước đi, đừng bận lòng gì cả
Có ánh mặt trời trải vàng khắp muôn nơi
Để đam mê dẫn lối, ước mơ dẫn đường
Hãy chiến đấu không ngần ngại, rồi hoa sẽ đơm bông
Đó là món quà, là ước mơ lớn dành cho em đó
Con đường dài phía trước đầy chông gai
Anh sẽ buồn nếu em chùn bước
Anh vẫn luôn ở đây để giúp em
Chỉ mình em, anh sẽ chẳng đi đâu.
Trái tim này cũng sẽ trao cho em
Làm hành trang tiếp sức em trên con đường phía trước
Làm dòng nước mát xua đi những cơn khát
Là lời động viên để niềm tin của em được vĩnh hằng)
Giờ đây, tất cả những cô cậu năm nhất, năm hai đang được đứng giữa vòng tay của các anh chị lớn. Chúng tôi nhìn các em với nụ cười trong ánh nến và những ngọn đuốc thắp sáng xung quanh, khiến không gian trở nên ấm áp vô cùng.
“Cởi khăn bịt mắt được rồi.” – Theo câu nói của P’Tong, đám nhóc lật đật tự cởi khăn bịt mắt ra. Vừa cởi ra, đứa nào đứa nấy đứng hình, hoang mang tột độ. Có mấy cô bé còn rụt người lại ôm lấy nhau khóc nấc lên, mấy cậu nhóc thì bật cười gãi đầu gãi tai vì nhận ra mình bị lừa.
“Bọn anh xin lỗi vì có thể đã làm mấy đứa hết hồn. Nào Aim, mày khoe cái iPhone của mày cho các em xem đi.” – Aim cười khùng khục rồi rút điện thoại ra.
“Ôi trời ơiiiiiii.”
“Coi như đây là một bất ngờ nho nhỏ mà bọn anh làm cho mấy đứa nhé. Nhìn có vẻ một vài nhóc mất hồn rồi đúng không? Thôi được, vậy để ra kéo hồn mấy đứa về.”
P’Tong nói xong, đám đàn anh đàn chị đứng giãn ra. Mấy đứa em thấy thế ngay lập tức ngồi xuống. “Các em đến tìm các anh các chị để các anh các chị đeo vòng tay cho nhé.” – Mấy đứa cũng nghe theo, tiến lại chỗ các tiền bối, đứa nào đứa nấy mặt đẫm nước mắt. Thêm cả tiếng ghita của Q và tiếng hát của P’Dao cùng tiếng nến phập phồng càng làm cho khung cảnh trở nên ấm áp, cảm động.
“Haha, sao Ping lại khóc thế kia.” – Cô bé Ping đi tới trước mặt tôi, hai mắt đẫm nước, cái mũi ửng đỏ trông vừa đáng yêu vừa buồn cười.
“Em… hức… em… cảm động ạ, cho em ôm P’Peem một cái được không ạ?” – Không chỉ có mình tôi bất ngờ với lời đề nghị này, người ngồi bên cạnh tôi cũng đứng hình. Ban nãy nó còn đang bận trao vòng cho các em, nghe thấy Ping nói vậy, Phum lập tức quay sang phía tôi. Ừm, mày đừng làm phép thuật trước mặt con gái nhé.
“Nếu không sợ P’Chen thì… được chứ, nào nào ôm.” – Cô bé rướn người tới ôm tôi. Này cô có bôi gỉ mũi vào áo anh không đấy, haha. Ôm chưa được mấy giây, thằng cha bên cạnh đã ho lấy ho để, ho như sắp chết, làm tôi phải nhanh chóng đẩy cô bé ra và đeo vòng cho em ấy cùng lời chúc.
“Chúc Ping luôn gặp được những điều tốt đẹp, học hành chăm chỉ và luôn là cô em đáng yêu của anh chị nhé.”
“Cảm ơn P’Peem.” – Rồi em nó chuyển sang bên Phum.
“Ôm chặt quá nhỉ.” – Trai Đẹp cúi xuống thì thầm vào tai tôi. Tôi làm bộ điếc không nghe thấy, he.
“Tao ôm bằng tấm lòng thôi, không nghĩ gì cả.”
“Ôm kiểu gì thì tao vẫn ghen, OK?”
“Không OK.” – Nó búng trán tôi, tôi búng lại trán nó, hai đứa cứ chí chóe như thế cho đến khi có em tiếp theo đến đeo vòng tay.
Tất cả mấy đứa năm nhất, năm hai đều cảm động vô cùng. Con trai không thể hiện nhiều chứ đám con gái vẫn khóc không ngớt. Không chỉ có các em cảm động mà các anh chị cũng hạnh phúc không kém. Tiếng hát của nhóm P’Dao vẫn vang lên giữa không khí tuyệt vời ấy, và cả giọng Q hôm nay nghe ấm áp làm sao.
“Anhhhhhh, hức, anh lừa em, sao anh lại lừa emmmmm.” – Tới rồi đó, Toey tới rồi đó, cả nó và Matt. Giờ tất cả mọi người đều đứng hết lên vì hàng lấy vòng có hơi lộn xộn. Toey chạy thẳng đến ôm Phum và Thaen, còn Matt thì bị Chen và Mick ôm cổ vò đầu.
“Ôi ôi, em tao nay ngầu quá xá, đứng nhận lỗi như một người đàn ông đích thực. Mày với Fluke bảnh lắm em ạ.” – Được Mick khen làm Matt chỉ biết gãi đầu ngại.
“Haha, thế sao chúng mày lại khóc.” – Tôi ghẹo hai đứa nó.
“Bọn anh lừa emmmmmm.”
“Đúng đấy anh, lúc ấy em sợ P’Thaen kinh khủng, cả P’Phum nữa.” – Matt nhanh nhảu mách làm cả bọn cười ồ. Cả hai nhân vật được nhắc đến cũng bật cười. Sau vụ này, Aim, Thaen và Phum xứng đáng nhận giải Nam diễn viên xuất sắc nhất, còn bọn tôi chắc cũng sắm được mấy giải diễn viên quần chúng, ha.
“Ai bảo mấy đứa mày ngu, thế nên mới bị bọn tao lừa.” – Dù nói thế nhưng Fang vẫn xoa đầu Toey và cười hết sức dịu dàng. Toey buông Phum để đi tới ôm Fang thật chặt. Cái thằng đánh guitar mà thấy là mày phải làm tường trình dài đấy Toey ạ.
“Mày cũng bày đặt làm người hùng, đứng ra nhận trách nhiệm dù mình không làm cơ, ra dáng đàn ông lắm đấy, thằng em yêu quý của anh.” – Beer nói rồi ôm cổ Matt làm cậu con lai vừa cảm động vừa ngại. Hoạt động trao vòng tay chính là hoạt động cuối cùng khép lại đợt tình nguyện lần này, phải kết thúc chuyến đi thật rồi. Pun, chủ tịch câu lạc bộ, đồng thời là trưởng đoàn tình nguyện năm nay, bước lên sân khấu.
“Này, cúi người xuống ngay!!!” – Pun giả vờ ra lệnh trêu. Thaen và Aim đứng khoác vai nhau chỉ tay vào mặt Pun, còn Phum chỉ đứng cười bên cạnh tôi. Muốn nghiêm khắc được như mấy anh Kỹ Thuật thì cũng phải có cảm xúc đấy nhé, haha.
“Sao, món quà của các anh chị có làm mấy đứa… ấn tượng không?”
“Ôi trời ơi, quá khủng khiếp luôn P'Pun, P'Thaen và P'Phum đáng sợ quá.” – Một cậu nhóc lên tiếng làm mọi người bật cười.
“Thế còn thấy thần tượng bọn nó không, haha. Lý do mà có cả các em năm hai là bởi vì năm ngoái, các anh chị chưa tổ chức tiệc chào đón cho các em được, nên năm nay nhân cơ hội này tổ chức một lượt cho cả năm nhất và năm hai luôn. Muộn mất một năm, hi vọng mấy đứa đừng để ý nhé.”
“Vâng ạaa.” – Toey đứng trước mặt tôi trả lời rõ to, to đến mức Q đứng bên cạnh sân khấu cũng phải giật mình quay xuống nhìn rồi bật cười, đồng thời giơ vòng tay lên lắc lắc gọi cái thằng nhiều năng lượng này lại chỗ nó. Nhóm tôi ồ lên trêu một chút, Toey nhanh chóng chạy biến đi.
“P'Tong có muốn nói gì với các em không ạ?” – Pun quay xuống hỏi nhóm P'Tong đang đứng ở một góc khác cạnh sân khấu. Anh ấy lắc đầu, ý bảo nhiệm vụ này anh giao hết cho mày đấy, Pun.
“Được rồi, vậy thì anh với tư cách là trưởng đoàn xin phép thay mặt cho toàn thể anh chị trong đoàn nhé. Trong suốt quá trình chúng ta tham gia tình nguyện cho đến ngày hôm nay, anh chỉ muốn nói là bọn anh rất tự hào khi chứng kiến được tình cảm bạn bè, sự hy sinh và tình đoàn kết của mấy đứa. Điều này quan trọng lắm đấy nhé, cuộc sống sinh viên đại học không chỉ có học hành rồi chờ lấy bằng đâu. Giá trị thực sự của đại học không chỉ nằm trong sách vở hay các lớp học, cuộc sống này còn nhiều điều hơn thế, còn rất nhiều thứ để ta tìm kiếm. Cuộc sống này ngắn lắm, vậy nên hãy sống hết mình, biến mỗi ngày của mình thành một ngày có giá trị, hành động vì mọi người, và anh thấy các em đã làm được điều đó. Bọn anh hi vọng mấy đứa sẽ có được những trải nghiệm tốt đẹp trong chuyến tình nguyện lần này. Quan trọng hơn cả, anh hi vọng mỗi người sẽ mang về một tình bạn thật đẹp sau chuyến đi.
Chuyến tình nguyện lần này thành công tốt đẹp là nhờ có mọi người. Xin được gửi lời cảm ơn tới nhóm dạy học đã mang đến nụ cười cho các em, cảm ơn các bác sĩ đã hết lòng chăm sóc sức khỏe không chỉ của tình nguyện viên mà còn của người dân trong bản, cảm ơn nhóm hoạt động đã tạo dựng những hoạt động vui vẻ khuấy động tinh thần của mọi người từ ngày đầu tiên cho đến ngày cuối cùng, cảm ơn nhóm xây dựng dù công việc vất vả đến đâu cũng chưa từng than thở lấy một câu, cảm ơn nhóm phúc lợi đã nấu cho cả đoàn những món ăn ngon.
Cuối cùng, anh có đôi lời gửi đến các em. Mọi người cũng biết lứa P'Tong đã học xong rồi, năm sau sẽ đến bọn anh, vậy nên câu lạc bộ tình nguyện này nhờ cả vào các em. Nhờ các em giữ lấy niềm hi vọng và sức mạnh nhỏ nhoi của câu lạc bộ này để tham gia đóng góp cho đất nước. Mong rằng các em sẽ là những ngọn nến dẫn đường cho nhân dân đi lên, cảm ơn mọi người rất nhiều.”
Nói xong, Pun nhận được một tràng pháo tay lớn từ mọi người, có cả những giọt nước mắt rơi xuống vì cảm động. Dù trong nhóm nó là một đứa thích làm trò ngớ ngẩn, nhưng tôi biết chuyến này nó đã mệt mỏi rất nhiều. Vậy nhưng chưa khi nào nụ cười tắt trên môi, và tôi vô cùng tự hào về bạn mình.
Chúng tôi cùng hát bài hát cuối cùng, bài hát đánh dấu sự kết thúc của chuyến tình nguyện và cũng là bài hát sẽ ở lại trong ký ức chúng tôi thật lâu về sau.
(Một ngọn nến được thắp lên ở đây, một ngọn nến cháy rực rỡ
Một ngọn nến thắp lên trong tim tôi, thổi bùng lên ngọn lửa trong tim
Ngọn nến ấy là ngọn lửa giáo dục
Ngọn nến thách thức mọi hiểm nguy
Đôi khi nến lung lay giữa cơn gió thổi
Đôi khi nến chớm tắt khi gió quét qua
Nhưng nó vẫn sẽ vươn mình cháy mãnh liệt
Dẫu là ánh sáng nhỏ nhưng ẩn chứa nhiều niềm tin
Khi một ngọn nến tắt
Những ngọn nến còn lại sẽ vươn mình tỏa sáng thay)
Cảm ơn chuyến đi tình nguyện, cảm ơn các bạn, cảm ơn các em, cảm ơn những người dân bản tốt bụng, cảm ơn khoảng thời gian vừa qua cùng những kỷ niệm đẹp đẽ ở nơi đây. Dù nó chỉ là một trong rất nhiều câu chuyện cuộc đời tôi, nhưng tôi vẫn sẽ ghi nhớ nó… mãi mãi.
Hẹn Mae Chem một ngày không xa chúng mình sẽ lại ghé thăm nhé!