148. Lời Hứa Cả Đời

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 148 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Này Pun...Pun...thằng chó Pun mày làm cái gì thế!!!” - Tôi hét đến khản cả cổ họng, khiến mấy đứa đang đá bóng trên sân (thằng Phum, thằng Thaen, thằng Q, thằng Fang, thằng Matt, thằng Toey) phải ngoái lại nhìn. Ờm...tôi không cố ý làm thế đâu, chúng mày cứ tiếp tục đá bóng đi, xin lỗi vì đã làm phiền nhé. “Pun, nghe thấy không, tao hỏi mày đang làm gì, tập trung ghê thế.”
“Tao đang rèn luyện năng khiếu kiến trúc, mày xem này.” - Thằng Pun nói rồi chìa điện thoại ra trước mặt tôi, đm suýt nữa thì chọc vào mắt tôi.
“Bằng cách chơi The Sims ấy hả?”
“Đúng vậy.” - Tôi nhíu mày nhìn cái đứa đang nằm ườn ra chơi The Sims trên hàng ghế cạnh sân bóng khoa Kỹ Thuật, nơi đã in sâu vào tâm trí tôi. Hừ, hẹn nhau chỗ khác không được hay sao, tôi không thích chỗ này tí nào, aaaaa.
“Buồn ỉa hả, nhìn mặt mày như muốn tống hết ra ngoài vậy.” - Thằng Pun cằn nhằn tôi. Mày không nhất thiết phải dùng từ sinh động vậy đâu Pun, một từ thôi còn chưa đủ, đằng này nó còn nhân đôi, vừa 'ỉa' vừa 'phân' nữa.
“Này, kia có phải P'Ngun không mày!!!” - Thằng Pun ngay lập tức đặt điện thoại xuống nhổm dậy mà không biết rằng: “Hahahahahaha, mày bị tao lừa rồi, chà chà, phản ứng nhanh thế, mày có bị sao không đấy.”
“Thằng quỷ sứ, tao lại đá cho chân mày ngắn lại bây giờ, chó.” - Tôi chẳng bận tâm đến lời chửi rủa của thằng Pun vì tôi vẫn còn đang rất hả hê khi lừa được nó.
Vậy nhưng rồi tiếng la oai oái của thằng Toey và tiếng cười rộ lên của đám thằng Q khiến tôi phải đứng hình. Hình ảnh trên sân lúc này là thằng Q cởi áo khoe cánh tay cơ bắp, đồng thời cánh tay ấy đang kẹp chặt lấy cổ thằng Toey, một hành động vô cùng dã man và khủng khiếp. Thằng c* kia thì hét vang cả sân, thằng Matt thể hiện tình thương 'mến thương' với cậu bạn chí cốt bằng cách giữ chặt thằng Toey không cho nó vùng vẫy.
“Aaaaaaaaa, P'QQQQQQQQQQQ, P'Q bỏ em ra, thằng chó Matt buông tao ra.”
“Hahaha, mày thích đẩy lắm hả, nào nào, lại hít nước hoa của anh đi.” - Eo, tởm vãi. Nếu tôi là thằng Toey, tôi thà nín thở chết ngay ở đó. Mấy đứa nó trêu nhau một lúc rồi lại quay về đá bóng như thường, tôi ngồi xem tiếp, thằng Pun chơi game tiếp còn thằng Mick với thằng Beer thì…
“Cả hai đều làm từ đậu nành nhưng đậu là đậu mà sữa đậu là sữa đậu.”
“Ơ, sao mày bảo nó là một.”
“Nước đậu với sữa đậu là cùng một dạng nhưng đậu thì không, đậu là cái mình dùng để nấu món ăn ấy, mày chưa từng ăn canh đậu non hay gì?”
“Ơ hay, nãy thì mày bảo không giống nhau, thế rốt cuộc nó là như nào?”
“Mick, tao không hiểu là sao mày lại không hiểu nhỉ?” - Hahahahaha, thằng Beer không bình tĩnh được nữa rồi. Nó giải thích vụ nước đậu với sữa đậu cho thằng Mick được một lúc rồi mà thằng Mick vẫn không hiểu là nó giống hay khác nhau ra sao, hahaha.
Thằng Mick là thế đấy, những thứ khó hiểu thì nó nắm bắt rất nhanh, còn những thứ dễ hiểu thì với nó lại cứ như một mớ bòng bong, haha. Thằng Beer thở dài một hơi rồi vỗ vai thằng Mick, sau đó xuống sân nhập hội đá bóng, bỏ lại thằng Mick tiếp tục tìm kiếm về đậu trên mạng.
Lý do mà chúng tôi hẹn gặp nhau ở đây vào buổi chiều hôm nay là để chuẩn bị tổ chức bữa tiệc sinh nhật ba tuổi của... Cơm Rang. Con thỏ lợn giờ còn to con hơn cả gấu, núc ních hơn cả lợn nhưng vẫn là 'em bé' yêu quý của thằng Thaen và thằng Fang. Vậy nên thằng Thaen hẹn đám chúng tôi ra đây dù tôi nghĩ mục đích chính của nó là muốn được đá bóng. Rõ ràng là hẹn ở nhà cũng được, đâu cần thiết phải hẹn nhau ra sân bóng làm gì cho phí thời gian. Giờ thì chỉ còn đợi Bác sĩ Chen thôi vì nó đang có bài kiểm tra ở phòng thực hành và đây cũng sẽ là lần đầu tiên chúng tôi được gặp nó kể từ thời điểm vào kỳ học mới đến giờ.
“Lùn, nhặt bóng cho tao đi.” - Nghe có quen không? Nhưng lần này khác rồi, người nói câu đó đang đứng chống nạnh mỉm cười với tôi chứ không phải hét vào mặt tôi. Và tôi cũng không còn hét lên chửi lại như lần đầu chúng tôi gặp nhau nữa. “Vào đá cùng không?”
“Chà chà, vợ chồng nhà người ta rủ nhau đá bóng kìa, woohoo.” - Thằng cha Q mặt chó đang nhảy điệu “đêm nay em muốn bao nhiêu lần” trước mặt tôi, tôi giơ ngón giữa lên thay câu trả lời cho nó. Tôi đá bóng trả lại cho Phum rồi lắc đầu. Tao lười lắm, tao muốn đi nhậu lắm rồi, bao giờ thằng Chen mới tới đây?
Thằng Pun ngồi giải thích chuyện nước đậu cho thằng Matt nghe, không hiểu sao lại nhắc đến cả nấm linh chi. Tôi ngồi nghe mà phì cười. Hai thằng hâm đó ngồi nói chuyện với nhau đến hơn sáu giờ thì thằng Chen tới. Ôi chao!!! Bác sĩ đẹp trai đến rồi, nó vẫn còn đang mặc áo blouse, đeo kính, trông rất ra dáng một bác sĩ.
“Uầy, P'Chen vừa đi thi hay vừa đi tham gia thi đấu thể thao phối hợp về vậy, haha.” - Thằng c* Matt ngồi nghỉ uống nước ngẩng lên hỏi anh nó, thằng Chen chẳng còn hơi sức nào mà trả lời, nó ngồi thụp xuống, hoàn toàn mất hết hình tượng.
“Có muốn tiêm một ít formalin không bạn?” - Tôi đưa chân đá nhẹ vào lưng thằng Chen. Chà, nó không phản ứng gì luôn.
“Mẹ kiếp, mệt chết đi được, chó Pun dịch vào đi cho tao còn nằm.”
“Mày dám bắt nạt tao? Tao lại cho Angry Bird đến phá tan nhà mày bây giờ.” - Thằng Pun quay lại lườm thằng Chen rồi quay về câu chuyện về chăm sóc sức khỏe cho phụ nữ của nó.
“Mệt đến thế cơ à? Thế bài kiểm tra có làm được không?” - Tôi hỏi đồng thời chuyển chỗ ngồi sang bên cạnh nó.
“Cũng tàm tạm thôi mà mệt điên người. Tao không được ngủ tám ngày rồi đấy mày. Ơ mà, còn đợi mỗi mình tao thôi đúng không Peem?”
“Ờ nhỉ, chúng mày ơi, thằng Chen đến rồi, về được chưa?”
“...” - Chẳng có đứa nào để ý đến tôi, đứa nào đứa nấy còn đang bận căng mắt căng não, cố sống cố chết bám vào quả bóng tròn trên sân. Lúc chúng nó đá xong thì cũng đã bảy giờ tối, trời mà không tối thì chúng mày vẫn chưa dừng đâu đúng không?
Cả đám đi về phía bãi đỗ xe cách đó khá xa, tiếng kêu ca, càm ràm, léo nhéo bên tai cùng với tiếng chửi và cả tiếng cười. Đi đầu là thằng Q đang cố gắng quấy nhiễu thằng Fang và nhận lại những lời chửi rủa không thương tiếc, thằng Thaen khoanh tay trước ngực đi bên cạnh còn thằng Chen thì cười khoái chí khi thấy thằng Fang 'bốc hỏa'.
Thằng Toey với thằng Mick chụm đầu hỏi thằng Beer chuyện sữa đậu xem nó khác nước đậu như thế nào. Hỏi đến mức thiếu gia phải chắp tay vái hai đứa nó xin đừng hỏi nữa.
Thằng Pun thằng Matt thì đang thì thầm nhỏ to như đang lên kế hoạch để trêu chọc ai đó. Còn tôi với Phum thì đi cuối đoàn, cậu ấy khoác vai tôi, hai đứa cùng mỉm cười nhìn về đoàn người phía trước rồi đột nhiên Phum di chuyển tay từ vai xuống nắm chặt tay tôi. Tôi ngẩng đầu lên nhìn 'Trai Đẹp' vì cậu ấy dám nắm tay tôi ở nơi công cộng, dẫu lúc này ở đây chẳng có ai.
“Lùn.”
“Gì?”
“Con đường phía trước còn dài.”
“Hử? Dài cái gì? Sắp tới rồi, đó đó, thấy 'em xe' yêu quý chưa, kia kìa.”
“Ý tao là chúng ta sẽ phải đi một chặng đường rất xa.” - Phum cười rồi siết chặt tay tôi, tôi cũng siết nhẹ tay cậu ấy đáp lại.
“Có cậu ở bên thì dù xa mấy tao cũng đi.”
“Cả đời luôn nhé.”
“Ừm, cả đời luôn.”
Rất nhiều chuyện đã xảy ra trong cuộc sống của tôi và Phum, đặc biệt là chuyện về gia đình đã khiến chúng tôi mất khá nhiều thời gian mới có thể vượt qua. Đến mức tôi nghĩ hai đứa tôi bây giờ còn hơn cả 'yêu', mỗi ngày của chúng tôi đều là sự gần gũi quen thuộc, là sự gắn bó chẳng thể tách rời.
^_^
Phum cười với tôi, tôi cũng cười với cậu ấy. Dù chẳng ai trong hai chúng tôi nói câu “hứa nhé” nhưng chúng tôi trao đổi cảm xúc qua ánh mắt và qua cả nụ cười này.
Tôi không biết con đường phía trước xa đến đâu, không biết sẽ đối mặt với điều gì. Nhưng miễn là Phum vẫn nắm tay và đi bên cạnh tôi, vẫn có đám bạn 'quỷ sứ' đồng hành, thì dù có đi xa đến thế nào, dù cười hay khóc, dù vui vẻ hay khổ đau, và dù có gặp phải bất cứ điều gì, tôi vẫn sẽ luôn sẵn sàng tiến bước trên chặng đường này cùng chúng nó.