Chương 28: Thay Đổi Bất Ngờ

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta

Chương 28: Thay Đổi Bất Ngờ

We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Hai đứa nó bị làm sao vậy, Q yêu Toey, Toey cũng yêu Q, thế tại sao vẫn chưa về bên nhau? Hay là phải đốt nhang thắp nến cầu các cụ phù hộ mới được đây."
"Ờ ờ, mày bình tĩnh đã nào Mick, than vãn làm gì."
"Thì tao thấy khó chịu, nản không chịu nổi."
Thaen, Mick và tôi đang tụ tập ở phòng khách nhà Chen. Toey đang bị Fang ép ăn trong phòng ăn, Chen cũng ở đó hỗ trợ.
Còn Pun, hơ hơ, nó đang ngồi xổm trong góc, miệng lẩm bẩm điều gì đó mà chỉ mình nó hiểu. Beer, Phum, Matt thì sang bên chỗ Q xem tình hình. Đúng là tận dụng tối đa nguồn lực.
Thật là hết chịu nổi, thật là hết chịu nổi
Tôi và Mick cùng nhướng mày nhìn về chiếc iPhone của Thaen. Cái nhạc chuông này đúng là làm giảm giá trị của chiếc điện thoại đi bao nhiêu.
"Alo, sao rồi Beer... vẫn ổn, vợ tao đang đút từng thìa cơm, thìa nước cho nó, cũng may là hết kỳ rồi nếu không thì sẽ ảnh hưởng đến việc học hành, thế bạn thân tao sao rồi... ờ ờ, chưa chết là tốt rồi... ờ, chúng mày cũng chăm sóc nó cẩn thận vào đấy... cái gì cơ, à được... Peem Peem, Phum bảo nhớ mày, hahaha."
Tôi nghe thấy tiếng Phum lèm bèm ở đầu dây bên kia, cả tiếng người thích chí của Beer, Matt. Bọn họ biết tôi và Phum đang trong thời kỳ 2D - Dỗi và Dỗ.
Tối nay tôi phải qua chỗ Phum để nhận hình phạt, hừ, chỉ nghĩ thôi cũng thấy run rẩy. Sáng nay tôi mới gọi cho nó, định nói mấy câu ngọt ngào cho nó bớt giận đi.
Tôi mới hỏi nó muốn ăn gì để tôi mua mang qua cho hay nó có muốn đi đâu chơi không. Biết nó trả lời tôi thế nào không: "Đi chết đi". Tôi làm gì kịp tìm dao tìm dây thừng để tự tử chứ. Mà cũng chẳng hiểu sao nó dỗi dai đến như vậy.
Tôi giơ ngón giữa vào mặt Thaen rồi đi vào bếp xem tình hình. Chen đang cuộn một dĩa mì Ý đưa lên miệng Toey.
"Anh xin mày đấy Toey, mày ăn hộ anh đi, anh mệt, mẹ kiếp, sao mà bướng thế không biết." Chen đang nửa ngồi nửa quỳ, một tay cầm dĩa, tay kia làm dấu vái trước ngực. Toey chẳng có biểu hiện gì, nó vẫn ngồi yên lặng, một tay đưa lên che miệng. Toey đích thực là một đứa thích gây rối và hay chọc ghẹo, nhưng một mặt khác của nó mà nhiều người chưa biết là nó cũng rất bướng bỉnh.
"Nó không ăn thì kệ nó đi Chen, có chết Q cũng không quan tâm đâu mà." Fang đang đứng cắt cắt gì đó trên bàn bếp quay ra mắng. Toey quay ra nhìn anh nhưng rồi lại nhanh chóng thu mắt về. Đó là Fang cơ mà, dám ý kiến ý cò là nó lại cầm cái chảo ném lủng đầu bây giờ thì toi.
"Mày biết làm à Fang?" Tôi đi vào khu vực bàn bếp để hỏi Fang, nó đang làm mì Ý sốt cà chua thịt bằm.
"Có con chó nào đó muốn ăn nên tao mới phải làm đây. Mặt mũi như ăn mày mà đòi ăn mì Ý cơ." Vừa nãy Thaen lủi vào đây chắc là để nói Fang làm mì Ý cho ăn đây mà.
Mặt mũi Thaen mà như ăn mày thì mặt tôi cũng như dân tộc, chả kém gì. Fang càm ràm thế thôi nhưng nó vẫn rất chuyên tâm làm món ăn.
"Làm cho tao cơm xào thịt băm lá húng, trứng lòng đào nữa với." Tôi cười hì hì, huých huých tay Fang. Nó quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt Voldemort, các bạn có tưởng tượng ra được không?
"Tao chỉ biết làm mỗi món này thôi, ăn thì ăn, không ăn thì lượn, đầu hẻm có quán somtum đấy." Đệch, Fang cầm cái xẻng nấu ăn lên chỉ chỉ và tí nữa thì nó cà qua mặt tôi.
"Hờ, mày đừng xin xỏ nó nữa Peem, nó chỉ biết làm mỗi món Thaen thích thôi, chỉ biết lấy lòng chồng."
"Dù không lấy được lòng thì bạn mày cũng không bỏ đi đâu được, ha, Toey nữa, mày nhìn mặt anh thì mày no được à? Mày còn muốn Q nữa không, còn thì mau ăn đi để còn có năng lượng mà suy nghĩ xem làm thế nào để "ăn" được nó chứ. Còn mày, còn định đứng lùn tịt ở đây bao lâu nữa, đi lấy cho tao cái đĩa đi."
"Dạ vâng, chó đẻ cũng không dữ bằng mày." Tôi đi lấy cho Fang cái đĩa mà nhức cả tai vì nghe mắng. Cái mỏ mọc da non của tôi mà gặp phải cái mỏ của Fang là ngừng mọc ngay lập tức. Toey nghe thấy vậy cũng nhanh nhanh chóng chóng nhét thức ăn đầy miệng, nhét đến mức nghẹn ứ và nước mắt ứa ra. Chắc muốn nhanh nhanh có sức để đi chinh phục tình yêu đây mà.
***
"Q biết cũng tốt, mày thấy sao hả Toey?" Sau khi hết "tụng kinh", Pun đã quay trở lại với kế hoạch.
Chúng tôi đều đang ngồi nhìn Toey, chờ xem phản ứng của nó thế nào. Từ đầu đến giờ nó vẫn giữ trạng thái im lặng, số từ nói ra đếm trên đầu ngón tay, mắt nhìn trong vô định như một người đang có ngàn vạn suy nghĩ choán lấy trong đầu. Nói chung là trạng thái của nó bây giờ trông như vậy.
"Toey sẽ "cưa" P'Q."
"HẢ???"
Chúng tôi hô vang cả căn nhà, cô giúp việc nhà Chen vội vội vàng vàng chạy vào hỏi xem bị làm sao. Hờ hờ, không có gì đâu ạ, bọn cháu giật mình vì thằng em "mất trí" thôi.
"Khụ...khụ...Fang, cho tao xin ít nước." Thaen như bị cái gì đó chặn ở cổ họng còn Mick thì đang ngậm cái dĩa trong miệng.
"Anh Peem bảo P'Q cũng có cảm tình với em đúng không?" Nó hỏi tôi nhưng ánh mắt đang nhìn về phía chiếc TV chưa bật, không chớp lấy một cái.
"Hả? À ờ, đúng, nó bảo ở bên mày cảm thấy rất thoải mái."
"Tốt." Toey nhếch nhếch khóe miệng, một kiểu cười thương hiệu của Fang và lúc này nó cũng đang làm như thế. Chúng tôi chỉ đành nuốt nước bọt trong sự sợ hãi. Mày truyền nghề gì cho thằng em rồi đúng không Fang?
"Thế...mày tính tiếp theo làm thế nào?" Đến cả Chen cũng không thể nói một cách bình thường.
"Em nghĩ kỹ rồi, em sẽ không để P'Q đi nữa đâu, cứ chờ đó, xem em có "cưa đổ" được chàng trai này hay không."
"TOEY!!!"
"Toey, mày ăn phải cái gì rồi à, Chen, mày cho em tao ăn cái gì rồi." Thaen quay ra hỏi.
"Làm gì có, tao cũng đang bất ngờ đây mà."
"Tốt lắm, em của ta. Vậy thì chúng ta sẽ tiếp tục với kế hoạch cũ, biết được tình cảm của Q, cuộc chơi này càng hấp dẫn. Nó chắc chắn ghen vì mày. Peem, mày có chắc là không nhỡ mồm nói với Q là Chen chỉ đóng bạn trai giả vờ không đấy?"
"Ờ, những gì tao nói tao cũng kể hết với chúng mày mà."
"Được rồi, kế hoạch tiếp tục, phải làm sao để Q hiểu được tình cảm của bản thân." Pun khoanh hai tay trước ngực ra điều rất nghiêm túc. Tôi và Fang trộm cười vì nhìn thế nào thì vẫn thấy bạn mình trông rất hề. Tao không thể nghĩ về mày khác đi được Pun ạ.
"Tao nghĩ là nó nhận ra rồi, chỉ là không dám đối diện thôi." Thaen bày tỏ.
"Thì đó, chúng ta cần phải làm cho nó đối diện với tình cảm của chính mình, có thể sẽ khiến Q khó chịu nhưng làm cũng là vì hạnh phúc của nó thôi mà, chúng mày đừng lo." Nó đáng lo ngay từ việc mày là đứa nghĩ ra kế hoạch rồi Pun ạ. Không hiểu sao tôi cũng ngớ ngẩn mà làm theo nó nữa.
"Tao nghĩ nên cho Q thêm chút thời gian, chắc nó thấy bối rối lắm. Chúng mày thử nghĩ mà xem, đột nhiên biết được cái đứa ghẹo gan mình suốt ngày lại là mối tình đầu, mày sẽ làm gì dù cho vẫn yêu vẫn quan tâm, đúng không Toey?" Hình ảnh Q đêm qua đúng là rất đáng thương.
"Không." Toey đáp bằng một giọng to rõ ràng.
"Ơ, sao thế?"
"Em chịu đau nhiều năm lắm rồi, nếu P'Q cũng yêu em như em yêu anh ấy, vậy còn chần chừ thêm làm gì cho phí thời gian."
"Wow wow, mạnh mẽ quá nha em trai, cái gì đã thôi thúc mày vậy." Mick nắm lấy tay em nó rồi xoa xoa nắn nắn, ngắm nghía như đang chiêm ngưỡng một biểu tượng của thời đại.
"Đúng là núi cao còn có núi cao hơn, Fang đáng sợ thật đấy nhưng có Toey ở đây thế này tao lại thấy nó cũng không đáng sợ lắm." Pun, mày nói thế mà không sợ không có ngày mai à. Tao vẫn còn nhức tai với câu mắng ban nãy của nó trong bếp đây này.
Chúng tôi quay sang nhìn nhau đồng thời trao cho Toey nụ cười gượng, chỉ có mình Fang là đang cười nhếch mép. Tôi đồ rằng kẻ đứng đằng sau thúc đẩy Toey làm việc này chính là nó. Mà tôi cũng chưa hiểu tại sao chỉ sau một đêm mà Toey thay đổi nhanh đến thế.
Hờ hờ, chú mày may mắn nhé Q!
"Nói nhẹ không ưa, đã vậy thì kể từ giờ trở đi, P'Q sẽ biết được em mà làm 100% công sức thì nó sẽ như thế nào."
Toey nó thay đổi thật rồi anh chị em ạ.
***
"Tao đi làm việc cho khoa, không phải đi chơi, nó không vui đâu, thật đấy."
"Tao sẽ đi với mày, tao sẽ đi, sẽ điiiiiiiii." Phum ngồi phịch xuống sofa, nó ngẩng đầu lên nhìn tôi hằm hằm, cái môi thì trề ra. Muốn quay lại cảnh này quá đi mất.
"Phum, mày nói năng có lý một chút được không?"
"Không có, không biết, không thích, không nghe." Nó khoanh tay trước ngực rồi tiếp tục hậm hực nhìn tôi. Tôi kéo người đến ngồi sát lại nó, thơm lên đầu nó. Cứ như là đang dỗ con vậy.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Bức Màn Hôn Nhân
2. Em Dâu Của Nam Chính Không Dễ Làm!
3. Hướng Dẫn Yêu Lần Đầu Của Bậc Thầy Diễn Xuất
4. Hôn Hôn Muốn Ngủ
=====================================
"Tao đi chuyến này ba ngày là về rồi, không phải tao không muốn cho mày đi nhưng quy định là người khoa khác không được tham gia, mày có hiểu không?" Mấy cái thuyết về tâm lý học như cách lấy lòng người khác, cách để người khác nghe theo bạn, tâm lý học dành cho trẻ đặc biệt tôi đều học qua hết rồi. Hờ hờ, giờ tôi sắp "tẩu hỏa nhập ma" đến nơi đây.
"Mày định đi kiếm bồ nhí chứ gì, định bỏ tao chứ gì." Tay nó khoanh lại giữ khư khư trước ngực, vùng vằng với từng cái chạm từ tôi. Nếu là trẻ con hay mấy em gái nhỏ giận dỗi thế thì trông còn đáng yêu chứ đằng này Phum to như con trâu nước, không có một tí gì gọi là dễ thương được cả. Nhìn nó chỉ muốn đấm thôi. Nhưng mà sao tôi nỡ được, nó như thế này cũng chỉ vì nó muốn được ở cạnh tôi thôi mà.
"Bồ bịch cái gì, đoàn đi đều là bạn bè cả, chỉ toàn con trai thôi."
"Nói như thể người yêu mày hiện giờ là con gái ấy."
"Thì tao đã nói là đi cùng chỉ có bạn bè thôi mà."
"10 phút một lần." Nó quay lại nói với tôi bằng một thái độ rất trẻ con.
"Hả? 10 phút cái gì?"
"Cứ 10 phút tao lại gọi mày một lần." Ôi thần linh ơi!!!
Bố mày có phải là chủ sở hữu Tập đoàn viễn thông Thái Lan không thế? Ôi cái thằng này, nếu vậy thì nhớ hỏi xin 3G cho tao nhé.
"10 phút á? Mày không để cho tao đi tè nữa hả tình yêu?" 10 phút lại nhận điện thoại 1 lần chắc tôi chẳng làm được cái tích sự gì mất. Tôi có nên dính luôn cái điện thoại lên tai không đây hả cậu Phum?
"Vậy 15?"
"20 được không" Tôi năn nỉ.
"17" Nó cũng không chịu, quyết ăn thua đủ từng phút với tôi.
"19 đi, tao không xuống hơn được nữa đâu."
"Được, vậy thì đêm nay đừng có ngủ."
"Chơi luôn."
Cuối cùng, sự giận dỗi của Phum và công cuộc dỗ dành của tôi kết thúc ở trên giường, coi như là cậu bé Peem đã "hiến thân" để giải quyết vấn đề.
Được cái là cả hai đều tình nguyện và hài lòng. Các bé nhớ nhé, vấn đề nào cũng có đường ra hết. Chỉ là không biết "ra ngoài" hay "ra trong" mà thôi.
Đêm nay tôi đã "cướp đi" hàng triệu cơ hội được trở thành người của các con. Bố xin lỗi vì đã không thể cho mấy đứa cơ hội được nhìn ngắm thế giới này.
Khắp người toàn là dấu hôn, toàn thân đau nhức đến độ không dậy nổi mà ăn cơm.
Và vâng, câu chuyện của ngày hôm nay xin được phép kết thúc ở đây.