We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Chương 36: Chờ đợi
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi đã sống đúng chất một chàng trai Chiang Mai được hai tháng rồi. Hai tháng ở cạnh bố mẹ khiến mọi nỗi nhớ nhà của tôi tan biến hết. Bố tôi còn trêu: "Bao giờ trường mày mới khai giảng vậy Mèo, tao nhìn mặt mày là phát chán rồi đấy." Ha ha ha, bố tôi nói vậy thôi chứ lần nào tôi về Bangkok, mẹ cũng kể là bố tôi buồn thiu mấy ngày liền.
Khoảng thời gian này, thỉnh thoảng tôi lại đi làm việc vặt với bố, làm tài xế riêng cho mẹ, rồi mấy hôm lại lên vườn nhà ông ngoại nằm vắt vẻo ăn hoa quả.
Ngày nào cũng vui vẻ nhưng lắm lúc tôi vẫn thấy cô đơn vì không có lũ bạn để đùa giỡn, chọc phá như mọi khi. Hơn nữa, tôi đã không liên lạc được với Phum cả tuần rồi. Tôi đã chờ điện thoại của nó đúng bảy ngày.
Nhiều lần tôi cứ đờ đẫn nhìn chằm chằm vào điện thoại đến nỗi mẹ tôi còn thấy nghi ngờ. Tôi gọi cho nó, đầu dây bên kia cứ tút tút mãi mà chẳng ai nghe, gọi Fang cũng không thấy nhấc máy. Từ lo lắng không biết nó có chuyện gì hay không, tôi dần chuyển sang cảm giác tủi thân. Sao nó không gọi lại cho tôi chứ?
Tôi không phải đứa hay giận dỗi, hay tủi thân đâu, chỉ là tôi không quen với cảm giác Phum không có thời gian dành cho tôi.
Mấy đêm liền tôi nằm thức nhìn điện thoại cho đến gần sáng. Đêm nay cũng vậy. Mưa to khủng khiếp, trút xuống từ chập tối và vẫn chưa có dấu hiệu ngừng. Nhưng mặc kệ bên ngoài kia thế nào, tôi vẫn thức đợi Phum.
Tôi nhớ đến lần cuối cùng nói chuyện điện thoại với nó, nó còn hỏi tôi đã đặt tên cho gấu con chưa. Tôi bảo đặt rồi, tên là Còi. Nghe vậy, nó mắng tôi mấy câu, bảo tôi chẳng biết tận hưởng cuộc sống cùng gấu bông gì cả rồi đòi tôi bật camera.
(Peem, bật cam đi.)
"Không muốn đâu, tao muốn nằm nói chuyện."
(Nhưng tao muốn thấy mặt mày.)
"Mới sáng đã thấy rồi còn gì, đâu cần bật nhiều đến thế." - Tôi cố gắng thuyết phục đầu dây bên kia. Chúng tôi đã tranh cãi qua lại khoảng mười phút rồi. Nó cứ nhất quyết đòi tôi online rồi bật cam nói chuyện, còn tôi thì lười chỉ muốn nằm trên giường trò chuyện thôi.
(Nhanh nào, Khỉ.)
"Ờ ờ, đợi tí tao bật máy tính." - Cuối cùng thì tôi cũng đành chịu thua: "Mày đừng có cười Phum ạ, đồ quỷ sứ." - Thắng được tao là mày vui lắm chứ gì.
(Chửi chồng à, cẩn thận kẻo mất phúc đấy.) - Thế thì thằng Fang chắc phúc đức âm vô cùng rồi, nó chửi thằng Thaen như cơm bữa luôn mà.
"Ha, nay yếu đuối thế, say pizza rồi à?"
(Đừng nói nhiều, mày bật chưa đấy, đã Lùn còn chậm chạp.)
"Đang gắn mô tơ vào mông đây." - Tôi vừa dứt lời là nó lại mắng tôi vì dám trả treo với nó.
Tôi vừa đăng nhập vào là nhận ngay thông báo yêu cầu bật cam từ Phum. Hừm, mày không để đôi bên nhắn tin chào hỏi dạo đầu đã à. Thế rồi hai đứa đã thấy mặt nhau dù đang cách xa cả nửa vòng trái đất.
Nó chào tôi bằng nụ cười trêu chọc quen thuộc nhưng chỉ được mấy giây là đã nhăn tít cả mày lại. Nó nhìn tôi chằm chằm cứ như đang nhìn một vật thể lạ nào đó.
(Peem, mày làm gì với cái đầu mày vậy?) - Giọng nó nghe trầm và lạnh khiến tôi nổi hết da gà.
"Tao cắt tóc, ngầu không?" - Đúng vậy, đây chính là lý do tôi không muốn bật cam để nói chuyện với Phum. Chiều hôm đó, sau khi nói chuyện điện thoại với Phum xong, mẹ nài nỉ tôi đi cắt tóc. Mẹ bảo tóc tôi dài quá rồi, sợ một buổi tối đẹp trời nào đó bố về mà trông thấy lại tưởng trộm rồi bóp cò thì toang.
Dù tôi đã cố gắng giải thích hết lời với mẹ rằng đây là kiểu tóc, là phong cách của tôi, nhưng mẹ vẫn không chịu. Mẹ còn bồi thêm một câu: "Tóc trên người mày nhưng tiền đi học là từ túi tao, không cắt thì coi như mất quyền thừa kế."
Nói thế thì tôi còn làm gì được nữa ngoài việc phải đi cắt tóc. Tôi tiếc dã man, tôi đã ấp ủ kế hoạch để tóc dài từ tận năm nhất, sắp thành công rồi, sắp được làm một chàng trai tóc dài chính hiệu đến nơi rồi.
Phum yên lặng nhìn mái tóc mới của tôi, không nói năng gì. Nó không thích tôi có bất cứ thay đổi nào trên cơ thể. Dạo trước tôi lén đi bấm lỗ tai, nó thấy thế cằn nhằn tôi đến mức tôi cứ ngỡ mình đã làm sai chuyện gì hệ trọng lắm. Chính vì vậy tôi mới không muốn để nó biết chuyện tôi đã cắt tóc, nhưng chắc là không kịp rồi.
"Này, cho xin tí cảm nghĩ đi, đừng im lặng thế chứ Phum." - Tao tụt hết cả hứng rồi.
(Ai bảo cắt?)
"Thì mẹ tao bảo, tao cũng tính nói với mày trước cơ mà..." - Cơ mà tao quên mất, hehe.
(Cấm mày không được ra khỏi nhà.)
"Trông tệ đến thế cơ à?" - Tôi xoa xoa mái đầu mình rồi soi lại trong gương. Trông cũng ổn đấy chứ, sao Phum lại nghiêm trọng hóa vấn đề thế nhỉ: "Cũng đâu có tệ lắm đâu, mày không thích à?" - Tôi cố gắng xoa dịu anh chàng đẹp trai lạnh lùng kia, còn nó thì nhíu mày, tay khoanh trước ngực, lưng dựa vào ghế.
(Không cho mày ra khỏi nhà vì mày trông dễ thương quá, nhỡ người khác thấy thích tao lại lo.) - Ờm... đồ quỷ sứ này, nói thế không sợ tao ngượng à.
"Là đẹp trai bạn ạ, đáng yêu phải dùng với bé hổ của bạn ấy." - Tôi nói tránh đi để chữa ngượng. Phum chỉ vác mỗi người không đi Italy vì nó bảo bên đó có đủ rồi. Trong cái ba lô của nó chỉ có đúng một em gấu bông mà tối đi ngủ nó hay ôm thôi.
Còn gấu con thì theo tôi bay về tận Chiang Mai, để lại gấu bố ở căn hộ cùng với đại gia đình cỡ trăm con nhà gấu ở đó. Thật lòng thì tôi không muốn đem em nó về đâu, chẳng qua là ba lô trống nên mới nhét tạm em nó vào đó để lúc ngồi máy bay lôi ra nghịch thôi. Thực sự không phải tôi muốn đem theo đâu.
"Này, đừng có nhìn tao chằm chằm như vậy nữa, tao xấu hổ."
(Hơ hơ, mày biết xấu hổ từ lúc nào thế Lùn.) - Nói xong nó vẫn nhìn tôi tiếp, dù chỉ cách một cái màn hình nhưng ánh mắt của Phum vẫn khiến trái tim tôi đập loạn.
Tôi quay ra nhìn vào chiếc gương được đặt giữa góc phòng và ban công. Mưa tạnh rồi, hơi nước bốc lên bám đầy cửa kính. Trong gương phản chiếu hình ảnh một cậu con trai đang nằm nghiêng, trên khuôn mặt là nụ cười buồn bã và cô đơn.
Tôi kéo gấu con lại ôm, nó dùng đôi mắt to tròn nhìn lại tôi.
"Nhìn tao làm gì, nhớ bố mày không, bố mày đang nằm chổng mông ở Bangkok đấy." - Gấu con vẫn giương đôi mắt to tròn và cái miệng cười toe nhìn tôi, tôi cũng cười lại với nó, một nụ cười cô đơn. Thế rồi tôi bóp đầu Còi vì thấy ngứa mắt, nhưng cho dù tôi có hành hạ nó thế nào, Còi vẫn cười tươi với tôi như thế.
"Ở đây với Bangkok cũng như nhau, nhưng ở đây với nửa vòng Trái đất bên kia thì khác nhau nhiều lắm, mày thấy có đúng không?"
Tôi nhìn vào bóng đêm xung quanh, nhìn vào chiếc điện thoại vẫn đang nằm im bên cạnh. Tôi chỉ biết nằm chờ nó lên tiếng. Tôi đợi mãi, đợi mãi vậy mà dãy số tôi hằng mong chẳng hiện lên trên màn hình.
"Phum... mày có biết là người yêu mày đang rất cô đơn không?" - Tôi nhẹ giọng thì thầm với bản thân. Chắc chỉ có Còi mới nghe thấy và hiểu được cảm giác của tôi lúc này.
Không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu tôi thở dài trong một tiếng đồng hồ trở lại đây rồi. Ánh mắt tôi cứ đờ đẫn nhìn vào chiếc ghi ta ở gần đó. Tôi quyết định đứng dậy, cầm ghi ta ra ngoài ban công ngồi. Chắc vì mưa nên đêm nay chẳng thấy ánh sao. Tôi nhẹ nhàng gẩy ghi ta, đánh một bài ca trong vô thức.
Tôi muốn bày tỏ cảm xúc lúc này của mình cho người ở bên kia Bán cầu biết.
Thời gian càng trôi, con người càng đổi thay
Thay đổi cả tình yêu của những người đang cách xa
Tôi băn khoăn liệu em đã đổi thay lòng chưa
Niềm hy vọng cứ thế vơi dần theo ngày tháng
Em nhắn tôi chờ, vì một ngày nào đó em sẽ quay trở lại
Tôi vẫn tin ngày đó chẳng còn xa đâu
Rồi chúng ta sẽ lại gặp nhau
Tôi chỉ biết trông mong ngày em trở về
Dù em đang cách xa tôi ngàn dặm
Và có khi... em chẳng còn như xưa
Tôi chỉ biết đợi tình yêu quay trở lại
Những đêm dài lạnh lẽo cả tâm hồn
Tôi sợ em đã quên lời hứa rồi
Ở một mình, trông theo chiếc đồng hồ
Để đếm thời gian trôi đi
Em nhắn tôi chờ, vì một ngày nào đó em sẽ quay trở lại
Tôi vẫn tin ngày đó chẳng còn xa đâu
Rồi chúng ta sẽ lại gặp nhau
Tôi chỉ biết trông mong ngày em trở về
Dù em đang cách xa tôi ngàn dặm
Và có khi... em chẳng còn như xưa
Tôi chỉ biết đợi tình yêu quay trở lại
Những đêm dài lạnh lẽo cả tâm hồn
Tôi sợ em đã quên lời hứa rồi
Tôi vẫn đợi em quay trở lại
Dù lâu đến mấy, tôi vẫn sẽ chờ.
"Tao vẫn đang đợi mày đấy nhé Phum."
Rrrrrrrrrrrrrrr
Đệch, ai lại gọi lúc sáng sớm thế này. Tôi vơ vội lấy cái điện thoại, ờ ờ, tao nghe bây giờ đây, đừng có kêu nữa.
"Alo, ai đấy?"
"Hờ hờ, còn chưa dậy à, sắp trưa tới nơi rồi."
"Hử, trưa rồi cơ mà, thế ăn cơm trưa chưa?" - Tôi hỏi dù vẫn chưa xác định được đối phương là ai, đúng là thánh thật: "Mà khoan, ai đấy?"
(Mày lại quên tao rồi.) - Tôi nhíu mày với cái điện thoại dù hai mắt vẫn đang nhắm nghiền, mặt vẫn vùi vào gối. Giọng ai thế nhỉ?
"Thằng Chen à?"
(Tao là người yêu thương mày, đừng có trả lời là thằng Phum à đấy?)
"Bố à?"
(Lại ghẹo)
Người yêu thương tôi mà lại không phải Phum ư, mới sáng dậy đã có một đứa con trai nói yêu tôi thế này. Tôi nhấc đầu ra khỏi gối, đưa chiếc điện thoại ra xa để nhìn tên hiển thị trên màn hình.
Kleun
(Sao hả, biết là tao yêu mày rồi à, haha) - Lần này thì tôi tỉnh cả ngủ luôn. Kleun gọi cho tôi, giọng nó vẫn tươi vui và ấm áp như mọi khi. Cũng lâu lâu rồi tôi không nói chuyện với nó.
"Tao giỏi mà, gì tao chả biết, haha"
(Vâng, bạn là nhất, bạn tuyệt vời, bạn cao nhất.) - Thằng cha này, cấm được nhấn vào nỗi đau chiều cao của tao.
"Gọi tao có việc gì, rảnh rỗi quá à đồ quỷ sứ?"
(Ôi, sao mày nỡ buông lời độc ác với tao thế Peem, tao phải lấy hết dũng khí để gọi cho mày đấy.)
"Haha, sao phải thế, sợ tiếng chờ điện thoại ăn mất mày hay gì."
(Còn hơn cả thế, mày đang ở đâu vậy?)
"Ở nhà chứ ở đâu, hỏi ngu, hahaha."
(Đệch, mày chọc tao hơi nhiều rồi đấy Peem, mày đang ở Chiang Mai đúng không?)
"Đúng vậy."
(Muốn đi chơi Chiang Mai ghê.)
"Hừm, tới đi, để tao làm hướng dẫn viên cho, không lấy đắt đâu, hứng thú không?"
(Cho tao tới thật à?)
"Thật chứ, hôm nào đến nói trước, tao dẫn mày đi ngắm gái, gái Chiang Mai ngầu lắm, để anh làm mối cho."
(Thế mai gặp, haha) - Nói rồi nó cười rộ lên.
"Ngày mai luôn á?" - Đi đâu mà vội mà vàng thế anh bạn.
(Ừm, tao đi làm công chuyện với bố ở Mae Hong Son, tiện ghé qua.)
"Thằng cha này, mày sắp xếp hết rồi chứ gì."
(Haha, thông minh đấy, thế nếu tao muốn ngủ nhờ tầm hai ba đêm thì có được không?)
"Mẹ kiếp, lại còn ra vẻ, mày có ở cả tháng cũng không ai nói gì đâu. Đến thật đúng không?" - Tôi sắp có bạn rồi, sắp không cô đơn nữa rồi.
(Ừ)
"Ờ ờ, thế đến nhanh lên, tao mà bảo mẹ có bạn đến chơi nhà, mẹ tao chắc tổ chức tiệc ba ngày ba đêm chào đón mày quá Kleun ạ, hahaha."
(Thế hở, thế nhờ gửi lời cảm ơn của tao tới mẹ mày nhé.)
"Ờ ờ, được rồi, nhớ ngày mai đến thật đấy." - Tôi nghe thấy nó cười thích chí.
(Muốn gặp tao tới thế cơ à, mày cô đơn lắm rồi chứ gì Tí Nị.)
"À thì..." - Giờ mà bảo là ừ tao cô đơn lắm thì nó có cười tôi yếu đuối không nhỉ?
(Peem)
"Hửm?"
(...tao nhớ mày)