We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Chương 42: Lên chùa
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi vượt qua được thử thách tình yêu kia, tôi và Phum quyết định sẽ lên chùa làm công đức để các Ngài chứng giám và phù hộ cho tình yêu của chúng tôi thêm bền vững. Chưa kể mai là ngày Khao Phansa, vậy nên chúng tôi tranh thủ cơ hội này đi làm công đức làm gương cho lớp trẻ và hoàn thành bổn phận của một phật tử.
Hôm nay chúng tôi sẽ tự chuẩn bị đồ lễ cúng vì Phum sợ là những mâm lễ đóng gói sẵn không chất lượng và không thể hiện được sự thành tâm. Nó bảo đây là đồ đem đi dâng cúng cho các sư thầy nên phải lựa chọn thật kỹ, không thể làm tùy tiện được. Suy nghĩ này của Phum khiến tôi hơi ngạc nhiên, hờ hờ, chẳng nghĩ một đứa như Phum lại sùng đạo đến vậy. Nhưng mà những điều người yêu tôi nói cũng đúng, hihi.
Ờm... còn cái đám bạn lố nhố bám theo để xin làm công đức chung này là gì đây?
Sau khi tách nhau ra để ổn định cuộc sống sinh viên năm ba thì giờ đám chúng nó đã trở lại và đang tụ tập ở căn hộ của tôi (nó sắp trở thành căn hộ của tôi rồi, haha. Phum bảo nó đang chuẩn bị sang tên căn hộ này cho tôi nhưng mà tôi đã ngăn lại, chỉ cần làm chủ nhân trên danh nghĩa thôi, để nó trở thành ngôi nhà ấm áp của hai đứa cũng đủ rồi.)
Lúc đám lố nhố kéo đến, chúng nó bảo sẽ đi làm công đức cùng bọn tôi và sẽ giúp bọn tôi chuẩn bị đồ lễ cơ mà nhìn hiện trường lúc này thì... cả đám đang nằm dài trên sàn. Mẹ kiếp, thế mà bảo đến giúp tao.
Thằng Chen thì ngủ, bỏ qua nó đi vì có lẽ dạo này nó vất vả học hành thi cử, chắc mấy ngày nay không được ngủ rồi. Cái đứa khiến tôi bực mình nhất là thằng Mick, nó đang nằm nghịch laptop của Phum đồng thời bật đi bật lại một bài hát suốt cả tiếng đồng hồ.
"Tao ù tai quá, chẳng biết bị làm sao, cứ u u a a." - Nhìn cái mặt đang ngơ ra của nó làm tôi chỉ muốn xông đến cấu cho vài cái.
Thằng Beer thì đang dùng chất giọng giả vờ ngây thơ nhất có thể để nói chuyện với bà nhà còn thằng Matt thằng Toey thì đang dán mắt vào cái PS3, vừa chơi vừa la hét ầm ĩ. Tiếng cãi cọ hòa lẫn với âm thanh trong game khiến tai tôi thực sự chỉ muốn rụng ra.
"Thằng chó Toey này, mày thích mạnh tay thế chứ gì, muốn ăn thua đủ đúng không, hả thằng chó!!!"
"Ờ, mày đến đi, đến ngay đi thằng Matt, đến chết dưới chân anh đi em ạ, haahahaha.!!!!"
"Lũ khốn kia, chúng mày không giảm âm lượng xuống được à, tao lại ném cả hai đứa cho chó gặm bây giờ." - Thằng Fang bực mình lên tiếng. Nhưng mà hai đứa kia nói chuyện to thật. Tôi có thể hiểu được tâm trạng của các game thủ nhưng những người khác trong phòng thì chưa chắc. Sau khi bị nghe chửi và ăn gối từ thằng Fang, hai thằng cu kia cũng im, im được chừng ba phút rồi chúng nó lại hò hét như cũ.
Chỉ có thằng Fang, thằng Thaen, thằng Q, tôi và Phum là đang chuẩn bị đồ lễ cúng dường. Thằng Pun cũng loay hoay cố gắng giúp đỡ đấy nhưng mà phải nói thật là nó không làm gì đã là một sự giúp đỡ lớn lao với chúng tôi rồi.
"Pun, mày nhét bóng đèn vào để làm gì?" - Thằng Q cầm lên món đồ kỳ cục mà thằng Pun nhét vào trong mâm lễ đến lần thứ một triệu. Mới nãy nó còn nhét cả kính râm vào cơ.
"Sao mày ngu thế Q, các sư thầy cũng cần được chiếu sáng chứ, động não tí đi xem nào, mày có biết thế nào gọi là sáng tạo không?" - Mẹ kiếp, mày còn dám nghênh mặt lên nói à.
"Nếu là sáng tạo kiểu mày thì tao nguyện cả đời này không nảy sinh ý tưởng Pun ạ, hahaha." - Tôi ngứa mắt vỗ đầu thằng Pun một cái.
"Thế còn mấy gói Fitne này là cái gì đây, các sư thầy uống toàn trà thảo dược thôi, này này, mày có thấy chưa, mở to mắt ra mà nhìn cho tao." - Thằng Q cầm hộp trà khô lên thiếu điều muốn dí vào mắt thằng Pun.
"Thì nhỡ đâu các thầy muốn giảm cân giữ dáng." - Mày mà dâng cái này lên thì sẽ không được ban phúc đâu mà sẽ bị cốc đầu đấy con ạ. Việc làm phó chủ tịch hội sinh viên dường như chẳng thể giúp não bạn tôi phát triển hơn chút nào.
"Thaen, mày đi theo tao làm gì, phiền quá." - Thêm cả cặp đôi này, một đứa thích trêu chọc và một đứa dễ cáu kỉnh. Phum nhìn anh trai nó lắc đầu rồi quay sang đưa cho tôi một quyển sách Phật pháp để bỏ vào đồ lễ.
"Kiếp này cùng nhau làm công đức, kiếp sau chúng ta sẽ lại là một nửa của nhau đó tình yêu ạ."
"Oẹeeeeeeeeeeeeee" - Đám chúng tôi đồng thời quay đầu sang nôn ọe vào mặt thằng Thaen.
"Tởm quá đấy thằng chó." - Thằng Q tặng cho thằng Thaen một cú đá yêu thương, đứa bị đá thì vẫn cười hề hề nhận lấy đồ từ tay Fang để tiếp tục sửa soạn.
"Fang, mai lúc dâng lễ mày nhớ đặt tay lên cái muỗng nhé, các cụ bảo là làm như thế chồng mới sợ mới nể."
"Hừ, cảm ơn bạn đã gợi ý nha, nhưng mà cỡ tao thì mấy cái phép tâm linh đó không có tác dụng đâu." - Thật sự luôn đấy à Thaen, hahaha.
"Ơ kìa Thaen, mày vẫn chưa biết cách bảo vệ thân thể à, cái thằng sợ vợ."
"Thằng chó Peem, được lắm, mồm mày giỏi." - Tôi nhún vai nhếch mày nhìn nó. Tao tưởng mày thế nào, ra là vẫn... sợ vợ như ngày nào, hahaha.
"Này, thằng Mick, trông mày thoải mái quá nhỉ, đến giúp bọn tao một tay đi." - Đó đó, không chọc ghẹo lại được bọn tôi thằng Thaen liền chuyển mục tiêu sang thằng đang gãi tai, nằm nhìn màn hình máy tính cười cười.
"Cái gì vậy, thằng Chen còn đang ngủ kia kìa."
"Nó hai tháng rồi mới được ngủ còn mày thì khác, mẹ kiếp, mày xem xét cái gì mà xem từ nãy đến giờ, ù tai hả, có cần tao lấy chân gãi cho không?"
"Mẹ cái thằng Thaen này, Phum, mày nhìn nó kìa." - Thằng Mick nhăn nhó cả mặt lại quay sang mách Phum. Nhưng được cái là cuối cùng nó đã chịu đứng lên giúp bọn tôi sắp đồ.
"P'Qqqqqqqqqqqqqqqqqqq, anh ra đấu với thằng Matt đi, Toey không đánh lại nó." - Đến rồi đó, cái thằng lắm chuyện này lại đến rồi đó, hahaha. Thằng Q thì chẳng quan tâm tới cái đứa vừa đi tới ngồi ôm chân nó.
"Mày chơi nghiêm túc đi."
"Em chơi nghiêm túc lắm rồi mà vẫn thua, nhé P'Q nhé, nhé nhé, anh ra chơi hộ em chút đi."
"Mày có thấy tao đang làm gì đây không?"
"Thấy, em có mù đâu."
"Mày bám thằng Q quá rồi đấy Toey, cái gì cũng P'Q P'Q." - Thằng Mick nói.
"Thì Toey phải đòi quyền lợi mà em xứng đáng nhận được sau khoảng thời gian yêu thầm P'Q chứ anh." - Nói cứ như luật sư đòi quyền lợi cho thân chủ vậy.
"Mày ra chơi hộ nó đi Q, tao nhức tai quá." - Phum huých vào thằng Q. Thằng Q dí trán thằng Toey khiến thằng bé suýt ngã ngửa ra đằng sau rồi đi tới chỗ thằng Matt đang ngồi đợi trước ti vi.
Thằng Q vừa đứng dậy một cái là thằng Pun nhảy vào ngồi giữa cả đám, tôi phải nhấn mạnh lại là nó ngồi ngay giữa đám luôn.
"Mày ngồi ở đây làm gì?" - Đương nhiên tôi phải lên tiếng rồi, nó ngồi đây thì chúng tôi lấy đồ sắp lễ kiểu gì?
"Tao có một câu hỏi muốn hỏi." - Nó vừa nói vừa lén lút nhét cái lược vào trong mâm lễ cúng dường. Cũng may là tôi nhanh mắt nên kéo ngay mâm lễ ra khỏi tay nó. Nó mải nói chuyện nên cũng không để ý mâm lễ đã bị tôi bê đi mất.
"Ngồi chỗ cũ hỏi không được à?"
"Voi gì nhẹ nhất?" - Nó chẳng bận tâm câu hỏi của chúng tôi.
"Tao biết tao biết." - Thằng Mick vứt hộp Ovaltine xuống đất rồi giơ cả hai tay lên xin trả lời. Mẹ kiếp, mày ném thế nó vỡ thì sao, đây là sàn gỗ chứ không phải thảm đâu nhé.
"Yên nào Mick, để bọn nó đoán đã." - Chẳng có ai quan tâm đến câu hỏi của mày ngoài thằng Mick đâu Pun à. "Này này, chúng mày đoán đi chứ, còn mày thì sao Phum, thông minh như mày chắc phải trả lời được chứ."
"Voi suy dinh dưỡng." - Tôi nhìn ra được là Phum chỉ trả lời cho xong chuyện thôi. Cố lên Phum, mày hy sinh để bảo vệ sự tự do cho các bạn, tao yêu mày lắm luôn ấy.
"Sai."
"Voi giả."
"Sai."
"Voi Khan Kluay"
"Sai, chịu chưa, hihi."
"Ừm, chịu."
"Chịu thật hay chịu giả vờ?" - Nói mẹ luôn đi lại còn hỏi tiếp.
"Chịu thật."
"...v"
"Hả???" - Tôi, Phum, thằng Thaen, thằng Fang đồng thời kêu lên. Thực sự là chẳng nghe thấy gì cả.
"...o...i..."
"Cái gì cơ, nói to lên xem nào, tao không nghe thấy." - Tôi muốn biết nó là gì. Thằng Pun nheo mắt nhìn tôi cười khoái chí.
"Thì voi nhẹ mà, chúng mày làm sao nghe thấy được, hahahahaha." - Mẹ kiếp, đcm, voi nhẹ của nó tức là nói từ 'voi' một cách nhẹ nhàng đấy à.
Ai đó làm ơn, đem thằng Pun về giấu lại giùm tôi với!
***
Vào khoảng giữa buổi của ngày Khao Phansa, chúng tôi đã cùng nhau lái xe lên chùa. Tại sao lại đi vào lúc giữa buổi ấy hả, tại vì ban sáng chúng tôi đã đi làm công đức ở chùa trong nội thành Bangkok rồi nhưng ngôi chùa mà các sư thầy tập trung khất thực lại nằm ở ngoại ô nên chúng tôi đã tính toán thời gian để đến chùa sau bữa sáng của các sư thầy.
Với cả thằng Thaen từng tới ngôi chùa đó cùng với gia đình, nó bảo chỗ này còn cho phép cho cá ăn nữa nên chúng tôi mới đến đó.
Lúc bước vào chúng tôi cứ ngỡ mình đang ở một không gian khác vì cảnh quan bên trong chùa rất thiên nhiên. Rộng rãi, có chim, có gà lại còn có cả hươu. Vậy mà không gian vẫn vô cùng thanh tịnh. Toàn bộ chùa được bao quanh bởi những cây cổ thụ, tiếng chim hót thánh thót càng khiến tâm hồn trở nên thư thái.
Nhưng mà...
Đám bạn tôi đến đây để làm công đức hay để đi catwalk thế? Từ lúc bước vào chùa là chúng nó đã nhận được rất nhiều công đức vì đã mang thuốc bổ mắt đến cho trẻ em, phụ nữ, phụ nữ có thai và thậm chí là đàn ông, hahaha.
"Tao với thằng Matt đợi bên ngoài nhé." - Bác sĩ Chen cất giọng khi chúng tôi chuẩn bị bước vào trong chánh điện.
"Sao thế, vào trong chùa thấy nóng à, hahaha." - Biết bạn theo đạo khác rồi mà còn trêu chọc, mày đó Thaen.
"Thằng ch..." - Thằng Chen vẫn kịp ngậm mồm lại, chắc nó nhận thức được đây là chốn linh thiêng nên không thể ăn nói bậy bạ được. Cả thằng Chen và thằng Matt đều theo đạo Thiên Chúa nhưng tu hai giáo phái khác nhau, cơ mà chúng tôi vẫn chơi cùng nhau ở cùng nhau được vì chúng tôi tôn trọng tín ngưỡng riêng của mỗi người. Việc một người có niềm tin và suy nghĩ khác mình không có nghĩa là người đó sai. Dù có sự khác biệt nhưng chúng tôi không xa cách, cả đám vẫn là những người bạn thân thiết.
À mà nếu thế hệ trẻ chúng tôi nghĩ được như thế thì hẳn các vị lãnh đạo điều hành đất nước cũng phải nghĩ được chứ nhỉ? Hay là không ta? Thôi thôi, dừng ở đây thôi chứ không lại không còn nhà mà về nữa, hahaha.
Lúc đi lại trong chánh điện, thằng Pun với thằng Mick đi trước nhưng mà chúng nó đi cứ rón rén lén lút như ăn trộm vậy, mẹ kiếp, tôi phát ngại với hai đứa mày. Thằng Thaen thằng Fang vẫn ghẹo nhau như thường, thằng Beer và Phum thì vừa đi vừa khoe nhan sắc. Mà chúng mày... không định cầm đồ lễ giúp tao với à, hả!!!!
"Nhìn gì?" - Vẫn vênh váo hỏi tôi dù trong lòng nó có lẽ đã biết lý do. Sao tôi lại biết là nó biết ấy hở, thì nó đang nhếch mép lên kia kìa. Cái kính râm cũng không thể che được đôi mắt đểu cáng đang cố tình trêu chọc tôi đâu.
Dù có trải qua chuyện gì cũng không thể khiến Phum dịu dàng hơn với tôi. Lúc nào trêu được là nó sẽ trêu, ghẹo được là sẽ ghẹo, trêu ghẹo nhiều đến mức tôi như muốn phát rồ cả lên: "Tao đang nhìn người không có lương tâm, tay thì bê nặng trĩu, mày có từng nghĩ sẽ đến giúp tao không hả, đàn ông đích thực mà thế đấy à?"
"Hờ hờ, cái mồm mày ấy Peem ạ." - Nó kéo hai khóe môi tôi khép lại rồi đưa tay ra cầm đồ, tôi liền tranh thủ lúc này để quay lại xem tình hình thằng Q và thằng Toey.
Ôi mẹ ơi!!! Ôi thần linh ơi!!! Hai đứa nó đang nắm tay cùng cầm hoa sen. Lúc để ý thấy tôi đang nhìn thằng Q liền nhếch mép nhướng mày, thằng Toey thì cười toe toét, mắt híp lại. Tôi làm khẩu hình miệng như muốn nôn mửa, nổi cả da gà để đáp lại chúng nó rồi quay lại nhìn xuống tay mình.
"Muốn nắm tay không?" - Phum cúi xuống hỏi tôi.
"Hửm?" - Mày đúng là đi guốc trong bụng tao, cái gì cũng biết. Tôi lắc đầu. Mẹ kiếp, bẽn lẽn quá, con ai thế này???
"Hờ, mày đừng có dễ thương thế được không Lùn?" - Bên tay còn trống của Phum vươn ra ôm lấy vai tôi để hai đứa đi cạnh nhau như ý nguyện, đáng yêu ghê.
Tao hơn mày rồi Q ạ, hà hà.
Trước chánh điện có một nhóm cô chú cùng con cháu đang làm lễ nên chúng tôi dừng lại quỳ trước tượng Phật để đợi đến lượt mình. Bức tượng Phật bằng vàng lộng lẫy uy nghi vô cùng. Đó có lẽ là một tác phẩm điêu khắc từ thời Sukhothai. Những bức tranh trên tường thể hiện cuộc đời của Đức Phật cũng đẹp không kém. Nghệ thuật Thái Lan của chúng tôi thực sự đẹp không thua kém bất kỳ nơi nào khác trên thế giới.
"Các con lại gần đây cũng được, các thầy không khó tính đâu." - Sư thầy mỉm cười nói với chúng tôi khi đã đến lượt chúng tôi vào làm lễ. Làn da của thầy trông thật khỏe mạnh, đối với những người sùng đạo mà nói đây chắc hẳn là một tín hiệu tốt.
Chúng tôi từ từ tiến lại gần hơn với chánh điện, chỉ có thằng Beer là ngồi khoanh chân vì nó sẽ là người đọc kinh khấn.
"Các con từ đâu đến?"
"Thưa thầy, chúng con đến từ Bangkok ạ."
"Ừm, tốt, tốt lắm, thanh niên ngày nay ít khi lên chùa, các con làm thế này là quá tốt rồi. Dù còn trẻ nhưng ta cũng nên lên chùa để được nghe giảng đạo, để tìm thấy sự bình yên trong tâm tưởng, để trí tuệ hanh thông và trở thành những tri thức góp phần phát triển đất nước."
"Dạ." - Thằng Pun nhanh nhảu "dạ" trước tiên khiến cả đám chúng tôi bật cười. Sau đó thiếu gia Beer bắt đầu đọc kinh, dâng lễ, nhận lời nguyện từ các sư và rót nước theo từng bậc.
Lúc hứng nước, tôi là người cầm bát còn Phum giữ khuỷu tay tôi. Cảm giác ngượng ngượng sao ấy, chúng tôi giống như một cặp vợ chồng mới cưới vậy, hihi, mải ngượng quá nên tôi quên nhìn sang cặp đôi Thaen-Fang xem chúng nó để tay thế nào. Sau khi hoàn thành buổi lễ, chúng tôi ngồi lại tiếp tục trò chuyện với sư thầy mới biết thì ra thầy chính là trụ trì của chùa, cơ mà từ đầu tôi đã lờ mờ đoán được rồi.
"Cùng nhau làm công đức thế này kiếp sau các con sẽ lại được sinh ra làm người tốt, làm bạn tốt của nhau."
"Dạ, thế nếu làm công đức cùng người yêu thì kiếp nào cũng sẽ yêu nhau đúng không ạ?" - Thằng Thaen hỏi đó ạ. Thằng Fang nghe thấy vậy thì cúi đầu xuống, chẳng biết nó xấu hổ hay đang cố kìm nén ý muốn "tác động vật lý" người yêu nữa.
Thaen ơi, mày đúng là... Nghĩ bản thân là Pra Rod và nàng Meri sau khi chết được đầu thai thành Pra Suthon với Manora hay gì? Mà thằng Fang không làm Manora được đâu, nó giống Pran Boon hơn, hahaha.
"Cuộc đời vô thường lắm con ạ, có sinh thì phải có tử, có phúc thì phải có họa, có duyên thì cũng phải có hết duyên, tất cả đều phụ thuộc vào nhân quả. Việc con gặp được một nửa của mình, Đức Phật đã từng dạy rồi, một cặp đôi có tình cảm với nhau xuất phát từ hai điều: Họ đã từng ở bên nhau trong tiền kiếp và họ vẫn hỗ trợ nhau ở hiện tại."
"Ờm, thế nếu từng làm công đức cùng nhau thì sẽ yêu nhau như những cặp đôi đích thực đúng không ạ?" - Lần này là thằng Pun hỏi.
"Cái gọi là cặp đôi đích thực không tồn tại đâu con ạ, vì tất cả mọi thứ đều có sự đổi dời, ta hãy gọi nó là đôi công đức. Con người ta có thể trở thành đôi công đức vì đã từng lên chùa làm công đức cùng nhau từ kiếp trước như con nói đó. Nhưng để mà yêu nhau và hạnh phúc cùng nhau thì phải có tấm lòng, có sự giúp đỡ hỗ trợ lẫn nhau.
Tình yêu ngọt hay đắng đều phụ thuộc vào hành động của chúng ta nhưng việc lên chùa làm công đức sẽ giúp cho tình yêu của con được phù hộ bền vững hơn." - Tôi quay sang mỉm cười với Phum, nó cũng cười lại. Chẳng biết kiếp sau có thật hay không, chỉ mong sao kiếp này tôi sẽ luôn được ở bên người con trai ấy, vậy là đủ rồi.
Chúng ta sẽ tìm hiểu từ "mãi mãi" cùng nhau nhé Phum.
"Vậy nếu... nếu chúng ta yêu một người giống mình thì sao ạ?" - Sư thầy im lặng, mỉm cười từ bi và nhìn thằng Thaen với ánh mắt trìu mến. Còn lũ chúng tôi chỉ muốn cắp giò trốn ngay khỏi đây.
"Tình yêu không có đúng sai con ạ, dù con có yêu ai thì chỉ cần con hết lòng, không vương vấn tơ tình đến người khác, dẫu trai hay gái cũng chỉ yêu một người, động viên khuyến khích nhau làm việc thiện.
Miễn là tình yêu đó được xây dựng trên nền tảng tốt đẹp, không làm hại đến ai, không gây rắc rối cho ai, dành cho nhau những sự tốt đẹp, những suy nghĩ tốt đẹp, những hành động tốt đẹp, vậy là đủ rồi. Điều này quan trọng hơn bất cứ thứ gì con ạ."
"Thế như con... với bạn này... là không sai đúng không ạ? Ối Fang, tao, ờ, Thaen đau." - Thằng Fang cấu tay thằng Thaen, mặt nó lúc này đỏ như quả cà chua, chẳng biết do xấu hổ hay do bực mình, haha.
"Đủ rồi đấy Thaen, tao, ờ... Fang xấu hổ." - Chúng tôi cười bò trước sự ngu ngốc của thằng Thaen. Sư thầy chúc phúc một lần nữa rồi chúng tôi xin phép lui ra ngoài, ai nấy đều cảm thấy hân hoan hạnh phúc vô cùng.
Vừa ra khỏi cửa chánh điện là thằng Fang lập tức giơ nanh vuốt về phía thằng Thaen, nó đứng chửi thằng Thaen một tràng đến xì cả khói đầu mà thằng bạn tôi thì vẫn cứ trưng ra cái mặt hết sức ngứa mắt rồi vươn tay làm dáng ôm tất cả vào lòng như mọi khi.
"Thằng Thaen, mày nói năng điên khùng gì vậy, sao lại đi hỏi sư thầy như thế?"
"Thì tao thắc mắc, mà có thắc mắc thì phải hỏi chứ." -
"Mẹ kiếp, tao cười chết." - Thằng Q đứng ôm cổ thằng Toey, cười hà hà.
"Mày thì hay lắm đấy Q à, tao hỏi thế mày cũng được lợi còn gì."
"Hờ, nếu tao mà đã yêu thì thánh thần cũng không ngăn cấm được, đúng không Toey?"
"Đúng ạ, P'Q nói hay quá, em yêu anh số 8 nằm ngang."
"Số 8 nằm ngang? Là cái gì?"
"Là vĩnh cửu đó, tình yêu em dành cho anh là vĩnh cửu, yêu không có điểm dừng luôn."
"Oẹeeeeeeeeeeeee" - Chúng tôi đồng lòng ọe vào mặt hai đứa nó, còn thằng Q thì cười toét miệng trước câu trả lời của em yêu.
"Tao cũng yêu mày vân vân."
"Là cái gì ạ?"
"Tình yêu dành cho mày vẫn còn nhiều lắm."
"Ọeeeeeeeeeeeee"
"Tao nghĩ chúng ta nên đi cho cá ăn đi, để hai đứa nó ở lại thả thính nhau, tao phát ớn quá." - Thằng Beer lắc đầu quay mông dẫn đám chúng tôi rời đi, haha. Lúc thằng Q thằng Toey cãi nhau thì đến là đau đầu mà lúc chúng nó ngọt ngào thì cũng đến là nổi hết da gà da vịt.
Nghe đến cho cá ăn cái là thằng Toey lôi thằng Q chạy một mạch, vượt qua cả thằng Beer đang đi đầu, chạy đến chỗ thằng Chen đang đợi sẵn ở đó.
"Làm công đức xong cảm thấy trong lòng thư thái ghê, lần sau mình lại đi tiếp nhé Phum." - Tôi và Phum đi cuối đoàn, thực sự là lần đi làm công đức này mang lại cho tôi rất nhiều cảm xúc tích cực. Chuyện thằng Thaen hỏi sư thầy cũng khiến tôi cảm thấy ấm lòng. Ta là gì không quan trọng, chỉ cần ta là người tử tế. Mà sao Phum im lặng thế nhỉ, đừng nói là nó đạt đến cảnh giới thiền rồi nhé.
"..."
"Này Phum, mày sao thế, gặp Phật rồi hồn mày bị bắt đi rồi à, hahaha, hay muốn đi tu?" - Tôi trêu nó, thằng Pun nghe thấy cũng lủi xuống hóng hớt.
"Cái gì, ai đi tu, thằng Phum á, nhưng mày có vợ rồi mà còn đòi xuất gia á, chộ ôi." - Rõ là mày trêu nó mà sao cảm giác như tao cũng dính chưởng vậy Pun.
"Ô kìa Phum, vào chùa một ngày mà đã thấy chán thế giới ngoài kia rồi à, thế ai sẽ cầm gối, có phải cái đứa lùn lùn đang đi bên cạnh mày kia không, hahaha." - Ngay cả thằng Fang cũng nhảy vào trêu em trai.
"Tao chỉ muốn nói là, tao buồn tiểu, chưa gì đã nhảy vào chọc tao rồi, Peem, đi vệ sinh với tao đi."
Khi tôi và Phum từ khu vệ sinh quay trở về chỗ đám bạn ở hồ cá thì thấy thằng Toey đang mắt tròn xoe nhảy lên với tất cả sự phấn khích.
"P'Q, uầy uầy, cá to kinh, uầy, P'Q nó nhảy lên nữa kìa, nhìn đi nhìn đi."
"Thằng Toey, sao mà mày phấn khích dữ dội vậy, chưa thấy cá bao giờ hay gì."
"Cá thì từng thấy rồi, nhưng rùa đứng hai chân thì Toey mới thấy lần đầu, hahaha." - Thằng Thaen chạy tới đá thằng cu em vì dám chê nó là rùa.
"Thaen, thằng Thaen, đủ rồi đấy, em nó ngã xuống hồ bây giờ." - Fang lớn tiếng ra lệnh đình chiến nhưng đám kia coi như điếc đặc. Thằng Toey chạy lại nấp sau lưng thằng Q, nó ngóc đầu ra lè lưỡi với thằng Thaen: "Toey có nói anh Thaen là rùa đâu, anh tự nhận đấy chứ, hahaha."
"Dù sao cũng đến cửa chùa rồi, có cần tao cho mày cháy theo hương luôn không hả?" - Chúng nó lại tiếp tục đuổi nhau, chạy quanh đám chúng tôi đang xé bánh cho cá ăn.
Có đám chúng nó ở bên cạnh, dù có cãi cọ, có nhốn nháo đến đau cả tai nhưng chúng nó cũng giống như niềm hạnh phúc chảy tràn quanh tôi vậy.
Hôm nay lại là một ngày mà tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc, vừa được công đức, vừa ấm lòng lại được ngập trong tình yêu, chu choa.