We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Chương 64: Vì cậu, vì tình yêu, vì chúng ta
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi không biết mình đã bước vào phòng và đi đến trước mặt bố mẹ Phum như thế nào, tôi thậm chí còn không nhớ trên tay đang cầm đống đồ nặng trĩu đến mức xước cả tay. Đầu óc tôi vẫn còn đang quay cuồng tìm lời giải đáp cho câu hỏi nặng nề rằng tại sao tôi lại xuất hiện ở phòng Phum vào tối muộn thế này.
Nhìn thấy cánh cửa phòng ngủ mở ra lại càng khiến tôi cảm thấy sợ hãi đến mức không biết nên hành xử thế nào cho phải. Trước khi những suy nghĩ hỗn độn trong đầu nhấn chìm tôi, người con trai đứng bên cạnh đã kéo lý trí tôi trở lại. Phum khẽ chạm vào lưng, như muốn nhắc nhở rằng nó vẫn ở đây, ngay bên cạnh tôi.
Tôi ngẩng đầu lên cười với Phum, còn Phum đã mỉm cười với tôi từ trước rồi. Nó nở một nụ cười thật tươi dù khoảnh khắc mở cửa thấy bố mẹ ngồi trong phòng, Phum cũng giật mình chẳng kém tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu và tự trấn an bản thân rằng có lẽ bố mẹ chỉ ghé qua thăm Phum, có lẽ vì nhớ Phum quá nên đã đến tạo bất ngờ mà không báo trước. Tôi cứ tự trấn an mình như vậy, dù nỗi sợ hãi đang bao trùm tâm trí và gần như làm tê liệt toàn thân tôi.
"Con chào bố, con chào mẹ ạ.” – Tôi chắp tay chào bố mẹ dù đồ đạc lỉnh kỉnh vẫn còn đầy trên tay. Tim tôi như ngừng đập, môi mím chặt khi chỉ thấy mẹ đáp lời chào.
Sự im lặng của bố khiến tôi suýt chút nữa không đứng vững, như một lời cảnh báo rằng điều tôi lo sợ đã cận kề.
"Hai đứa đi chơi đâu vậy con?” – Mẹ hỏi chúng tôi với giọng nói run run. Mẹ vẫn cố gắng mỉm cười dịu dàng với hai đứa. Nhìn thấy nụ cười hiền từ của mẹ khiến tôi có thêm chút động lực.
Tôi xin phép vào bếp cất đồ để Phum ở lại nói chuyện với bố mẹ, như một cuộc gặp mặt gia đình. Tôi không để tâm chuyện bố không chào mình nữa, có lẽ bố không để ý hoặc không nhìn thấy lúc tôi chắp tay chào. Tôi đặt đống đồ lên trên bàn ăn rồi chuẩn bị nước mát cho hai bố mẹ.
Tôi đứng lại trong bếp một lúc, cố gắng bình tĩnh lấy lại lý trí. Tôi lén nhìn cảnh gia đình ba người từ một góc bếp. Tôi chỉ thấy bên sườn của Phum, thấy người yêu của tôi. Bỗng nhiên một suy nghĩ lóe lên trong đầu: Sao mình lại để Phum ngồi đó một mình? Sao mình lại hèn nhát trốn tránh, để Phum đơn độc đối mặt với những vấn đề còn chưa xảy đến? Chính những câu hỏi đó đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi.
Hai đứa đã từng hứa với nhau rằng dù có bất cứ chuyện gì xảy ra cũng sẽ nắm tay không rời.
"Con đi mua đồ với Peem về ạ. Bố mẹ có chuyện gì không, sao đến mà không báo trước cho con?” – Phum hỏi bố mẹ rồi ngước lên nhìn tôi đang bưng nước ra.
"Bố mẹ uống nước ạ.”
"Bố có chuyện quan trọng muốn nói với Phum.” – Ngay sau câu nói của bố, hai chúng tôi lập tức quay ra nhìn nhau. Ánh mắt Phum cũng đang run rẩy không khác gì tôi.
Giọng bố lạnh và trầm, hệt như vẻ mặt lạnh tanh không chút cảm xúc nào của bố lúc này. Mẹ cứ nhìn đi nhìn lại giữa hai bố con, như thể không biết phải làm sao. Vậy mà mẹ vẫn mỉm cười với tôi dù trông mẹ như có thể khóc bất kỳ lúc nào.
Đây là câu chuyện mà tôi luôn lo sợ. Nỗi bất an dâng trào trong tim đã đánh gục sự tự tin mà tôi cố gắng gầy dựng vài phút trước.
"Ờm, vậy con… vậy Peem xin phép ra ngoài trước…” – Giờ đây, tôi chẳng biết nên nói gì, nên đi hay nên đứng. Tôi cũng không biết mình nên ở đâu trong căn phòng này nữa.
"Không cần, bố cũng có chuyện cần nói với Peem.” – Phum nhíu mày, dường như không hài lòng khi bố dùng giọng điệu có phần cộc lốc nói chuyện với tôi. Tôi lắc đầu bảo Phum không sao đâu rồi đi tới ngồi bên cạnh Phum.
"Bố có chuyện gì thế ạ?” – Phum hỏi. Bố nhìn lần lượt hai đứa tôi rồi rút thứ gì đó từ trong chiếc túi tài liệu màu nâu mà đến giờ tôi mới để ý là nó đã nằm sẵn trên bàn từ nãy.
Ngay khi nhận ra đó là gì, tôi phải liên tục nuốt nước bọt để làm dịu cổ họng khô khốc. Nhiệt độ phòng lúc này rất vừa phải nhưng sao tôi lại cảm thấy rét run, lạnh đến mức không khí dường như trở nên loãng đi, khiến tôi không tài nào thở nổi. Giờ phút này, tôi không còn muốn biết chuyện gì nữa.
Nhưng sự thật là điều mà tôi và Phum vẫn phải đối diện.
Trong túi tài liệu đó là ảnh của tôi và Phum trong nhiều tư thế khác nhau. Ảnh tôi và Phum nắm tay, trêu chọc, ôm và thậm chí là có cả ảnh hôn. Chỉ cần nhìn vào những bức ảnh đó cũng đủ giải thích cho mối quan hệ của hai chúng tôi mà không cần chúng tôi tự lên tiếng giải thích thêm nữa. Tôi và Phum vẫn ngồi yên lặng. Đến khi tôi cảm nhận được sự tê liệt của người ngồi bên cạnh, tôi mới lén nhìn sang Phum. Đôi mắt ấy vẫn đang nhìn chằm chằm không chớp mắt vào những tấm ảnh rồi từ từ ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt bố.
"Bố cho người theo dõi con ạ?” – Phum hỏi với giọng nói mà tôi không rõ là tủi hờn, ngạc nhiên, giận dữ hay sợ hãi.
"Từ lúc nào?” – Câu hỏi của Phum không có câu trả lời, và tôi nghĩ Phum hẳn cũng không có câu trả lời cho câu hỏi này của bố. Giọng nói của bố như một hồi chuông uy lực, vang vọng bên tai tôi. Dù bố không hề nâng giọng hay hét lên, chỉ nói với tông bình thường, tôi vẫn cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng.
“...”
“Bố hỏi là Phum làm chuyện này từ bao giờ!!!” – Và khi Phum chọn im lặng, bố đã nâng giọng lên gần như hét. Tôi thấy mẹ cúi đầu lặng lẽ lau đi những giọt nước mắt: “Phum hãy nói đây không phải sự thật, nói bố đã hiểu nhầm đi, nói đi Phum!!!”
“...”
Tình hình lúc này vô cùng căng thẳng. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, tôi chưa kịp chuẩn bị, không thể nào tiếp nhận kịp. Ngay cả việc hít thở cũng khó khăn, khiến lồng ngực đau nhói. Tôi muốn mở cửa nắm tay Phum chạy đi, rời khỏi nơi đây. Tôi… tôi vẫn chưa sẵn sàng, và dường như Phum biết tôi đang nghĩ gì. Bàn tay từng ấm áp, giờ lạnh như đá, vươn ra nắm lấy tay tôi.
"Nếu ý bố muốn hỏi về chuyện của con với Peem thì bố hiểu đúng rồi đấy ạ, con với Peem… bọn con yêu nhau.”
Mẹ đưa tay lên che miệng, đôi mắt mẹ ngỡ ngàng, dường như không thể tin nổi khi nghe điều này trực tiếp từ chính miệng con trai mình. Những giọt nước mắt mà tôi không mong nhìn thấy nhất đã rơi, khiến lòng tôi đau đớn theo. Bố hít một hơi thật mạnh, nắm tay cuộn chặt, như thể đang cố gắng nén giận. Sức chịu đựng của bố dường như đã chạm đến giới hạn, cùng đôi mắt thất vọng nhìn thẳng vào hai chúng tôi, khiến tôi chỉ biết cúi đầu.
Phum càng siết chặt tay tôi, điều đó càng thể hiện nó đau đớn đến mức nào. Có thể vì ánh mắt thất vọng của bố, có thể vì nước mắt của mẹ, nhưng việc phải chứng kiến người tôi yêu đau đớn còn khiến tôi đau gấp bội.
"Bố ơi, mẹ ơi, Phum xin lỗi, Phum xin lỗi vì đã giấu bố mẹ nhưng mà…”
"Dừng lại, đủ rồi, bố không muốn nghe những lời ghê tởm đó nữa. Con gái đầy ra đó sao Phum không yêu? Sao Phum lại hành xử như thế này? Bố làm sao nhìn mặt người khác nếu họ biết rằng người thừa kế dòng họ Chareonkiatwanit lại đi yêu một đứa con trai?"
"Bố ơi.” – Giọng Phum cất lên yếu ớt hơn hẳn, khiến tim tôi như ngừng đập trong giây lát. Như một đứa trẻ nức nở cầu xin bố tha thứ cho lỗi lầm của mình. Mà hai đứa tôi chẳng biết liệu lần này có nhận được sự tha thứ hay không. Tôi thực lòng không biết gì cả: "Người yêu Phum là người tốt, Peem là người tốt bố từng nói như thế mà.”
"Đúng, Peem là người tốt nhưng Peem là con trai, Phum cũng là con trai, cả hai đứa đều là con trai.”
"Là con trai… thì… chúng con… không thể yêu nhau sao ạ?” – Câu hỏi của Phum ngây thơ đến nỗi khiến khóe mắt tôi đau nhói. Hốc mắt tôi nóng lên tựa như có thứ gì đó đang được ngưng tụ từ những cảm xúc kìm nén trong tôi.
"Kiểu tình yêu này là không thể được, Phum có biết giờ bố cảm thấy thế nào không? Bố rất buồn và thất vọng về Phum, Phum có biết không?”
"Con xin lỗi, con cũng rất buồn khi làm bố thất vọng ạ.”
"Vậy thì chia tay đi, rồi bố sẽ coi như chuyện này chưa từng xảy ra.”
Tôi đã hiểu cảm giác đang đứng mà bị quật ngã là như thế nào. Tựa như bị một chiếc búa thép giáng vào người, nó còn đau đớn hơn cả việc bị dao cứa. Mệnh lệnh của bố khiến tôi ngay lập tức quỳ thụp xuống chân hai người. Phum cũng nhanh chóng ôm lấy tôi, nó cố gắng kéo tôi đứng dậy nhưng tôi vẫn kiên quyết quỳ. Tôi chắp tay lạy bố, lạy mẹ rồi phủ phục xuống chân hai người. Thứ chất chứa trong hốc mắt không kìm được nữa rồi.
"Thưa bố thưa mẹ, Peem xin lỗi vì làm bố mẹ thất vọng, xin lỗi vì làm bố mẹ buồn nhưng Peem yêu…” – Tôi quay sang nhìn người bên cạnh, khuôn mặt Phum cách tôi rất gần vậy nhưng tôi chỉ có thể thấy hình ảnh mờ mờ qua làn nước mắt: “Peem yêu Phum, con yêu con trai của bố mẹ, con biết điều này là rất khó để chấp nhận, con biết nó rất khó để thấu hiểu nhưng xin hãy cho chúng con một cơ hội được không ạ? Xin hãy để hai chúng con được tiếp tục yêu nhau. Peem yêu Phum, không có Phum Peem không sống được. Bố mẹ hãy thương Peem với…”
Tôi không biết nước mắt mình rơi từ khi nào và cũng không biết mẹ nức nở như thế từ bao giờ. Tôi chỉ biết trái tim đau đớn như bị bóp nát rồi giày xéo. Dù đau nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc, tôi sẽ làm tất cả miễn sao được yêu Phum và được ở cạnh Phum. Chỉ mong đừng tách hai chúng tôi ra.
"Peem à, làm bạn thôi được không con, bố mẹ yêu quý Peem như con trai trong nhà, làm bạn bè thôi con nhé.” – Mẹ cất giọng run rẩy, tôi chỉ biết cúi đầu nghe mẹ van nài mà nước mắt lăn dài chảy ướt cả mảng sàn. Dù có thể không còn là chàng trai ngoan trong mắt bố mẹ nếu tôi từ chối lời thỉnh cầu của mẹ, nhưng thực lòng tôi rất yêu Phum, muốn ở bên cạnh nó, làm một đôi tình nhân đến hết cuộc đời. Tôi không thể yêu nó như một người bạn được.
"Bố ơi, tình yêu của chúng con không làm hại ai cả, vậy nên bố cũng đừng làm hại tình yêu của Phum nhé.” – Giọng nói nghẹn ngào của Phum cho tôi biết chàng trai mà tôi yêu đang khóc. Nhưng tôi không đủ can đảm để ngẩng lên nhìn, tôi không thích nước mắt của Phum. Phum vẫn ôm lấy tôi như thể một tấm khiên bao bọc tôi dù tôi cảm nhận được tay nó cũng đang run lên.
"Thế còn bố mẹ thì sao hả Phum? Chẳng lẽ tình yêu đó của con không làm hại bố mẹ ư?” – Đau. Câu hỏi này của mẹ khiến tôi rất đau. Bởi mẹ đang nói đến một sự thật không thể chối cãi: tình yêu của chúng tôi đang khiến những người chúng tôi yêu thương đau đớn. Làm tổn thương những người đã chăm sóc, nâng niu chúng tôi từ khi chào đời, những người luôn bên cạnh dù chúng tôi khóc hay cười. Vậy mà thứ tôi trả lại cho họ lại là những giọt nước mắt. Tôi chỉ có một tình yêu. Tình yêu có phải là thứ có thể ngăn cản được đâu, phải không?
"Phum, về nhà với bố.” – Bố ra lệnh với giọng nói sắc bén rồi đứng dậy. Bố cúi xuống nhìn Phum, ánh mắt tạo áp lực, buộc Phum phải làm theo. Còn tôi, chẳng khác nào thứ không khí mà bố sẽ không bao giờ để mắt tới nữa. Cái nhìn thiện cảm và nụ cười của bố sẽ không còn nữa.
"Không, con không về, con sẽ ở với Peem.” – Phum đứng dậy đối mặt với bố, giọng nói của nó không uy lực bằng nhưng cũng tràn ngập sự cương quyết. Tôi cũng đứng lên bên cạnh Phum, nó nhìn sang tôi ra hiệu nắm lấy tay nó.
"Sao con lại bướng thế hả Phum, về nhà với bố ngay, đừng để bố dùng cách của bố.”
“Cách của bố là ép buộc con, cho người tới lôi con về đúng không? Có lẽ con sai khi có một tình yêu không như kỳ vọng của bố nhưng bố cũng chẳng cố gắng thấu hiểu nó chút nào.” – Mọi thứ giữa hai cha con như quả bom hẹn giờ chỉ đợi thời điểm nổ tung.
“Vậy còn Phum, Phum có từng thấu hiểu cho bố không? Gia đình chúng ta đứng ở đâu trong xã hội này? Chúng ta là dòng họ Chareonkiatwanit, có biết bao nhiêu người đổ dồn ánh mắt về đây, họ sẽ nghĩ về chúng ta như thế nào, Phum có biết không?”
“Con chẳng quan tâm người ngoài nhìn mình thế nào, con chỉ mong sao người con yêu thương thấu hiểu nhưng bố lại chỉ lo rằng người ngoài sẽ có cái nhìn không tốt về bố khi biết con trai có người yêu là con trai. Bố cũng chưa từng bận tâm đến cảm xúc của con, bố chẳng quan tâm con cảm thấy như thế nào.”
"Phum!!!”
“Mỗi khi có vấn đề xảy ra, bố luôn lựa chọn vứt bỏ Phum, như thể bố không yêu Phum vậy. Bố chỉ biết nghĩ cho bản thân mình thôi!”
Bốp!!!!
Tiếng lòng bàn tay va chạm vào da thịt. Mặt Phum quay hẳn sang một bên. Ngay cả tôi đứng bên cạnh mà còn cảm nhận tim mình như vỡ ra. Phum siết chặt tay tôi hơn, đồng thời nghiến chặt răng, như thể đang cố gắng gồng mình kìm nén mọi cảm xúc.
"Mình ơi, bình tĩnh nói chuyện đã nào, nghe con nói đã được không?” – Mẹ nhanh tay ôm lấy Phum vào lòng còn bố thì vẫn lạnh lùng nhìn Phum như thế.
"Bố sẽ cho Phum thời gian suy nghĩ để Phum lựa chọn, nếu vẫn quyết bên nhau thì không cần về nhà và đừng để bố thấy mặt Phum nữa. Bố hy vọng Phum sẽ cho bố một câu trả lời thích đáng. Về thôi mình.” – Đó là câu nói cuối cùng trước khi bố rời đi.
"Đau lắm không con, hửm?” – Mẹ hỏi dù nước mắt vẫn lăn dài hai má. Đến cuối cùng, dẫu con cái có làm mẹ buồn và đau lòng đến bao nhiêu, có làm sai với mẹ đến đâu, thì mẹ vẫn lựa chọn quan tâm, lo lắng cho các con.
"Phum không sao đâu ạ. Mẹ đừng khóc nữa, càng thấy mẹ khóc con càng cảm thấy tội lỗi hơn.”
"Ừ ừ, mẹ không khóc nữa. Mẹ không khóc nữa đâu con. Phum đừng nghĩ nhiều con nhé. Bố giận quá nên mới như vậy, đợi bố bình tĩnh lại rồi nói chuyện sau nhé. Peem, mẹ đi đây. Nhờ con chăm sóc Phum giúp mẹ nhé.”
"Vâng mẹ, Peem xin lỗi mẹ ạ, xin lỗi.”
“Ừ ừ, không sao đâu con ạ, không sao đâu.” – Mẹ tạm biệt chúng tôi với đôi mắt ngấn lệ. Mẹ ôm Phum và xoa đầu tôi, rồi nhanh chóng rời đi theo bố.
Sau đó là một khoảng thời gian dài căn phòng chìm trong im lặng, lạc lõng và chan chứa nỗi buồn, khiến tôi chẳng biết nên làm gì tiếp theo. Phum quay sang mỉm cười với tôi rồi kéo tôi vào lòng ôm thật chặt. Chẳng biết chúng tôi đã đứng ôm nhau như thế trong bao lâu cho tới khi tôi đẩy Phum ra. Tôi nhìn ngắm khuôn mặt điển trai đó ở khoảng cách gần.
Người con trai này là người mà tôi yêu dù đã từng đối xử tệ với tôi nhiều lần. Thời gian qua, chàng trai ấy cũng đã làm rất nhiều chuyện tốt cho cuộc sống của tôi. Tôi chưa từng buồn hay tiếc khi yêu nó, dù cả hai chúng tôi đều là con trai. Tôi đã quên đi chuyện con trai con gái, quên đi những quy tắc và hạn chế, tôi chỉ biết là tôi yêu Phum, thực lòng tôi chỉ biết có thế.
Người con trai đang vòng tay ôm tôi đây đã từng nói dù có bất cứ chuyện gì xảy ra cũng sẽ bảo vệ tôi, sẽ chăm sóc tình yêu của chúng tôi tốt nhất có thể. Mặc dù Phum là một đứa nhạy cảm và mong manh trong tình yêu, nhưng những gì nó thể hiện hôm nay đã chứng minh cho tôi thấy rằng, vì tình yêu của hai chúng tôi, nó nói được làm được.
"Đau lắm không?" Tôi đưa ngón tay lần lên những vết đỏ in trên má Phum. Giọng tôi run lên khi đối diện với đôi mắt đỏ hoe của Phum. Tôi thấy được sự đau đớn trong đôi mắt ấy. Tôi yêu đôi mắt ấy, bất kể cảm xúc nó đang mang là gì.
"Không sao đâu.” – Phum đặt một tay phủ lên bàn tay tôi đang đặt trên má nó, tay còn lại lau nước mắt cho tôi.
"Lát tao bôi thuốc cho."
“Không sao đâu mà, làm sao đau bằng việc thấy mày khóc được. Đừng khóc mà Peem, tao hứa dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng sẽ ở bên nhau. Tao sẽ tự giải thích với bố, sẽ khiến bố hiểu cho chúng ta. Mày đừng nghĩ nhiều nhé Peem.” – Càng nghe lời an ủi từ Phum, tôi lại càng muốn khóc với những nỗi khổ sở đang cuộn lên trong lồng ngực.
“Mày ấy… kém tao gần năm mà còn đòi bảo vệ tao, từ giờ trở đi tao sẽ chăm sóc cho mày.” – Phum đứng giữa gia đình và người yêu, dù nó chọn bên nào thì cũng đau đớn cả. Và nó nên biết rằng, tôi mới nên là người bảo vệ nó.
***
Đêm qua tôi không tài nào ngủ được, Phum cũng chẳng khác gì. Nó vẫn nằm ôm tôi như mọi tối, mỗi đứa một suy nghĩ thả trôi theo những vì sao lấp lánh trên trần nhà. Tôi không biết Phum đang nghĩ gì, dù vậy thì cái ôm của Phum vẫn vô cùng ấm áp, chỉ cần nó không khóc là đủ.
Sáng hôm nay chúng tôi vẫn ai làm việc nấy, làm những công việc mà thường ngày hai đứa vẫn làm. Phum làm bữa sáng đơn giản cho cả hai, lái xe đi học cùng nhau, nó đưa tôi đến trước khoa. Tôi và Phum vẫn lên lớp, vẫn vui chơi cùng bạn bè, vẫn làm dự án, Phum vẫn tập nhạc. Chúng tôi sống một cuộc sống như thường nhật, chỉ có điều thêm nhiều sự cố gắng để mọi thứ trông thật bình thường, và thêm nhiều lúc ngồi ngây ngẩn mỗi khi làm gì đó.
Tôi lơ đãng đến mức thằng Q còn đuổi tôi đi ăn cỏ vì nó nghĩ tôi không muốn dùng não nữa. Nó thậm chí còn chửi với theo, dặn nếu có chuyện khó chịu mà không nói không rằng gì thì tránh xa cái chân nó ra. Có vẻ nó giận khi tôi chẳng nói chẳng kể bất cứ cái gì cho nó nghe.
Thằng Q chưa bao giờ hỏi tôi đang căng thẳng chuyện gì, nó chỉ hỏi vắn tắt: “Giờ mày kể được chưa?”. Tôi không rõ sao thằng Q nhìn ra được tôi đang có chuyện trong lòng, dù tôi đã cố gắng hết sức để tỏ ra bình thường nhất có thể. Tôi thực sự đã cố gắng rồi.
Tôi cố gắng nghĩ rằng mọi vấn đề đều sẽ có cách giải quyết, tôi cố gắng để bản thân không nghĩ nhiều. Và dù thằng Q có chửi rát tai thì tôi biết nó cũng chỉ vì lo cho tôi. Tôi may mắn là mỗi khi có bất cứ chuyện gì xấu hay có vấn đề, đều có các bạn ở bên cạnh lắng nghe và giúp đỡ tôi. Điều này thực sự khiến tôi cảm thấy khá hơn rất nhiều.
Hôm nay Phum vẫn đến đón tôi như mọi khi rồi đi xem nó tập nhạc. Tập xong, trước khi về căn hộ, chúng tôi có ghé quán ăn nhưng hôm nay phải nhanh vì Fang bảo sẽ ghé qua và có chuyện cần nói. Tôi đoán chắc là có liên quan đến chuyện tối qua. Giờ có bất cứ chuyện gì xảy ra, tôi cũng mặc kệ. Tôi chẳng thể làm gì khác ngoài chấp nhận và mong sao thằng Fang và thằng Thaen sẽ không gặp chuyện như tôi.
Tôi và Phum ngồi xem hoạt hình đến hơn 9 giờ tối thì tiếng chuông cửa vang lên. Tôi ra mở cửa thì thấy thằng Fang và thằng Thaen đang đứng đó bá vai bá cổ nhau với khuôn mặt tưng tửng. Hừ, mới hôm nào còn cãi nhau mặc kệ nhau mà hôm nay thằng Thaen đã lại bám thằng Fang như cũ rồi. Thấy chúng nó hạnh phúc như vậy, tôi cũng thấy mừng và bắt đầu cảm thấy không chắc mình có nên nói những điều mình định nói hay không. Tôi không muốn gây ảnh hưởng xấu đến niềm hạnh phúc của chúng nó.
"Này, sao chúng mày trông cứ như ngày mai chia xa vậy, đang căng thẳng chuyện gì à?” – Thằng Thaen hỏi, đồng thời thả người xuống sofa, ngồi đối diện Phum. Nó kéo thằng Fang ngồi xuống bên cạnh dù thằng Fang đang định đi đâu đó.
"Thaen, tao phải đi tiểu, mày bỏ tao ra cái được không thằng quần.”
"Ơ, bạn vợ đi tè hả? Xin mời, xin mời, có cần bạn chồng vào cầm hộ không?” – Thằng Thaen liếc mắt đá lông nheo với thằng Fang đang chuẩn bị đi vào nhà vệ sinh.
"Xơi formalin nhiều quá rồi hả mày?"
"Có khi là uống nước anh trai mày nhiều quá đấy. Ôi, ôi, Fang tao đau, ôi, ôi, Fang, Thaen đùa thôi, đ* m* tao đau!" – Thằng Fang nhéo tai thằng Thaen đỏ ửng cả lên.
“Ăn thì lén lút rồi bố cáo cho bàn dân thiên hạ thế hả?" – Thằng Fang nghiến răng nói, đôi mắt to của nó trợn lên trông rất dữ.
"Ối, xin lỗi, đau tao, ui ui, không phải mày bảo đi tè à? Đi đi.”
“Ờ, nếu không có con chó nào sủa bậy thì tao tè được mấy bãi rồi, ông lại đái vào mồm cho bây giờ.”
"Nào, tới đi, tao há miệng ra chờ nè, nhưng nói trước là tao không chỉ ngậm nước tiểu đâu nhé, hehe.” – Đúng như thằng Q nói, thằng Thaen bệnh nặng lắm rồi, nó đã tiến tới mê Fang giai đoạn cuối. Tôi lắc đầu rồi bật cười khi thằng Thaen nhảy ra sau ghế, cười ghẹo thằng Fang lúc nó không tóm kịp. Thằng Fang trợn mắt nhìn thằng Thaen rồi đi vào nhà vệ sinh.
"Haha, anh mày đáng yêu quá, mày thấy thế không Phum?" – Thằng Thaen hết thuốc chữa rồi. Nói thật là tôi không nhìn thấy điểm đáng yêu nào của thằng Fang cả, có chăng chỉ là điểm đáng sợ.
“Mày mê anh tao quá rồi thằng quỷ ạ.”
"Cũng tựa tựa như mày mê bạn tao đó thôi, bạn tao kích cỡ mini, dễ dùng lắm đúng không, hahahahaha.”
"Phum, mày có nhớ hôm trước con chó nào dỗi người yêu đến mức mặt xụ ra không?" – Tôi và Phum đồng thời hỗ trợ nhau công kích rồi cười vào mặt thằng Thaen, còn nó chỉ nhún vai tỏ vẻ không quan tâm.
"Chuyện của hôm qua tao đã cho vào quá khứ, không bận tâm đến nữa, ok? Cơ mà hai đứa mày làm sao mặt rầu rĩ cả thế? Mày đó Peem, thằng Q gọi điện báo là mày ngây ngẩn cả ngày hôm nay, bị sao?” – Chó Thaen, mày đừng kiếm chuyện với tao được không? Mày bị thằng Fang huấn luyện cho gia nhập đội quân phát xít rồi hay gì. Được cả thằng Q nữa, tự mình không tìm được câu trả lời thì mách bạn. Cũng may là chưa nói với thằng Chen, nếu không thì có giấu đến chết, anh bác sĩ cũng quyết điều tra cho rõ ngọn ngành.
Tôi và Phum quay sang nhìn nhau rồi thở dài. Chẳng biết nên bắt đầu giải thích từ đâu cho thằng Thaen hiểu, chuyện này cũng khó nói.
“Thaen, sao mày cứ nhìn em tao chằm chằm thế, nói chuyện gì vậy?”
"Thì đang hỏi có chuyện gì mà mặt đứa nào đứa nấy trông căng như sắp tận thế, mày nhìn mà xem.” – Thằng Fang ngồi xuống cạnh thằng Thaen, đoạn nhướn mày nhìn tôi và Phum.
"À đúng, tao cũng đang muốn hỏi sao tự dưng bố lại bảo tao đưa mày về nhà, có chuyện gì thế Phum?" – Nghe đến chữ "bố", trái tim tôi tự động hẫng đi một nhịp. Phum khẽ thở dài rồi nắm lấy tay tôi và nói với anh trai nó bằng một giọng nhẹ nhàng.
"Fang, thời gian này mày tách thằng Thaen ra một chút được không, về ở condo với Phum cũng được.”
"Ý mày là sao, Phum?" – Và đương nhiên người hỏi câu này là thằng Thaen, nó đang nhíu chặt hai đầu mày và nhìn chằm chằm Phum.
"Bố biết chuyện tao với Peem rồi.” – Thằng Fang há hốc mồm như muốn nói nhưng lại chẳng thốt ra được âm thanh nào. Thằng Thaen quay sang nhìn tôi, như muốn tôi cho nó một sự đảm bảo rằng điều nó vừa được nghe là sự thật. Tôi gật đầu và cố gắng mỉm cười với nó, nhưng không hiểu sao giờ phút này ngay cả nhếch môi cũng thật khó khăn. Khi lấy lại được ý thức, thằng Thaen nhanh chóng nắm lấy tay thằng Fang, còn thằng Fang vẫn đang trong cơn hoang mang.
"Thế bố nói sao?"
“Thì… bảo chia tay đi.” – Trước khi nói, Phum quay sang nhìn tôi. Tôi không muốn nghe, và có lẽ Phum cũng không muốn nói. Tôi xoa lưng an ủi Phum để nó thấy an tâm. Fang cũng buông tay thằng Thaen để đi tới ngồi cạnh Phum. Phum quay sang ôm lấy anh trai thật chặt, nó gục đầu lên vai Fang. Giờ phút này, Phum trông chẳng khác nào một đứa trẻ đầy mỏi mệt, và người anh trai như Fang có thể chăm sóc cho nó.
"Không sao đâu Phum, có anh ở đây.”
"Fang ơi.” – Phum gọi anh trai bằng giọng nghẹn ngào, Fang ôm lấy em và nhẹ nhàng xoa đầu em.
"Mạnh mẽ lên nhé, Fang biết là Phum làm được. Fang sẽ không bỏ mặc Phum một mình, để Fang nói chuyện với bố.”
"Không được đâu, nếu Fang nói chuyện với bố, có thể bố sẽ biết luôn chuyện của Fang đó.” – Fang nhìn về phía thằng Thaen, hai đứa nó nhìn vào mắt nhau. Tôi thấy thằng Thaen cười với Kaofang của nó, và Fang cũng cười với bạn tôi, đồng thời nhìn tôi cười động viên. Fang cắn môi run run khi thằng Thaen đi tới nhẹ nhàng xoa đầu nó. Đam Mỹ H Văn
"Thà cho tao chết không phải dễ dàng hơn sao? Mình phải xa nhau thật hả Fang?"
"Chỉ tách nhau lúc ngủ thôi mà, trên trường mình vẫn gặp nhau đó thôi. Thaen, mày hiểu cho tao mà phải không? Tao lo cho Phum, với lại tao cũng sợ... Bố là người nói câu nào chắc câu đó, nếu bố biết chuyện chúng ta, tao không chắc mình có chỉ dừng lại ở việc tách nhau ra một chút thôi không.” – Cuối cùng, niềm hạnh phúc của thằng Thaen thằng Fang mà tôi muốn bảo vệ tôi đã không làm được.
Thằng Thaen gật đầu đồng ý dù trông nó có vẻ vẫn chưa chấp nhận nổi. Nó quay sang cười với tôi, đồng thời đi tới xoa tung mái tóc tôi rồi ngồi xuống bên cạnh, kéo tôi lại ôm.
“Thằng Phum có anh trai, còn mày cũng có tao nhé bạn.”
"Cảm ơn mày nhé.”