We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Đêm ở nhà Phum: Gấu bông, anh trai và cuộc gọi khó đỡ
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi tự thừa nhận rằng vì tôi có tình cảm với thằng nóng tính này nên mới xin qua ngủ nhờ phòng nó, thì lúc đến được cửa căn hộ cũng đã là 2 giờ sáng. Tôi cứ ngỡ sẽ được đánh một giấc ngay và luôn vì hai mắt đã díp cả lại từ lúc đứng trong thang máy. Nhưng Phum không chịu để tôi ngủ ngay lập tức, nó nhất quyết bắt tôi phải đi tắm trước đã.
Dù tôi có lắc đầu lia lịa kèm theo lời biện hộ rất hùng hồn rằng tôi ngủ sofa không ảnh hưởng đến nó đâu, nhưng ai ngờ lại nghe được điều bất ngờ. Cái thằng trời đánh đó lại nói tôi ngủ phòng nó.
Lý do ư, nó nói không muốn bật nhiều điều hòa tốn điện, thêm nữa còn tiết kiệm năng lượng cho quốc gia vì Thái Lan là nước có khí hậu nhiệt đới mà. Nó đã nói đến như vậy thì làm sao tôi nỡ từ chối được (^^), cho nên đành đồng ý và đi tắm. Bộ đồ ngủ cũng là bộ mặc tối qua luôn.
Nhưng vấn đề là làm sao mà ngủ được đây? Tôi đành gác hai tay lên đầu vì lỡ mà đụng vào đâu thì tim tôi lại đập thình thịch suốt đêm mất. Trái tim chết tiệt, mày phấn khích đến mức đó sao?
"Ê lùn." - Chất giọng trầm trầm của Phum vang lên từ bên cạnh tôi. Chúng tôi nằm sát nhau, không có gối ngăn cách. Mà cũng đúng thôi, đàn ông con trai với nhau cả mà.
"Tao tên Peem."
"Lùn!" - Thôi được rồi, yêu cầu của tôi không được chấp thuận. Kệ đi, dù sao nó cũng đã gọi tôi như thế suốt rồi, gọi nữa cũng chẳng sao.
"Ờ, có chuyện gì?"
"Tao nghĩ kỹ rồi, mày làm việc tốt như này tao sẽ rút ngắn thời gian cho, không cần đủ hai tháng đâu."
"Không sao đâu."
"Hở?" - Tôi cảm nhận nó quay sang nhìn mình, nhưng tôi không đủ dũng khí để đối mặt. Nằm cạnh nó thế này thật không an toàn chút nào. (Tôi đang nghĩ cái quái gì thế này O.o)
"Ờ thì... nam nhi đại trượng phu đã nói là làm, hai tháng là hai tháng." - Chết tiệt, tôi nói cái quái gì thế này. Chắc đây là tiếng lòng từ mong ước thầm kín muốn được ở gần nó. Suy nghĩ này đã chiến thắng những cảm giác khó chịu mà nó từng mang đến cho tôi, khiến tôi chỉ muốn tránh xa nó và có thể trong tương lai nó sẽ vẫn chọc điên tôi như thế.
"Hờ, cũng tốt, tao đã cho mày cơ hội rồi đấy nhé. Sau này đừng có mà hối hận."
"Chắc chắn không có ngày đó đâu, ngủ đi, tôi buồn ngủ rồi."
"Dám ra lệnh cho tao sao." - Đột nhiên Phum bật người dậy nhìn xuống tôi. Trong phòng tối đen như mực, nhưng vì đã quen với bóng tối, tôi vẫn thấy rõ khuôn mặt nó.
"Mày bị gì thế? Ấy ấy, ngủ đi, ối, đau tôi." - Nó lấy gối quật thật mạnh vào mặt tôi. Mày đã khơi dậy máu chiến của tôi rồi đấy, thế là tôi cũng bật dậy cầm gối quật lại nó.
"Lùn, mày muốn thử sức với tao đúng không?" - Phum có vẻ cáu, nó dứ dứ chiếc gối trong tay, làm điệu bộ chuẩn bị quật vào tôi.
"Ờ, tao muốn thử xem mày thì có gì hay không?" - Tôi sẵn sàng nghênh chiến.
Thế rồi cả hai chiếc gối cùng được giơ lên. Ban đầu, chúng tôi chiến nhau bằng cách lấy gối đập vào đầu, nhưng sau hai lần bị tôi đánh trúng, Phum đã thay đổi chiến thuật. Nó lấy gối úp vào mặt tôi sau đó giữ thật chặt khiến tôi không tài nào thở nổi. Mày định ép tôi xuống suối vàng đúng không. Tất nhiên là tôi không để yên rồi. Thấy người tôi nhỏ nên chơi trò dùng sức với tôi chứ gì, mày quá coi thường Peem rồi đấy. Tôi nghiến răng ra sức vùng vẫy, tay chân khua loạn xạ cả lên nhưng hiển nhiên một đứa suốt ngày chỉ có ăn với nằm như tôi, quẫy được vài cái là đã hết sức.
Thế rồi cũng không biết tôi đã làm gì để nó cho một cú đá khiến cả người lẫn gối lăn từ giường xuống đất, một tiếng 'uỵch' rõ to. Ôi ôi, cái lưng của tôi. Nhưng tất cả mọi đau đớn đều nhanh chóng tan biến khi tôi thấy Phum ngó đầu xuống xem xét.
Chúng tôi chạm mắt nhau một cách tự nhiên, tôi còn thấy được cả hình ảnh của mình trong đôi mắt đen láy ấy. Không biết ai đã nhấn nút dừng để thời gian dường như ngưng đọng lại trong đôi mắt ấy. Không biết qua được bao lâu trước khi khuôn mặt đẹp trai đến khó hiểu ấy cúi xuống gần hơn. Đại não tôi như một cục băng đông cứng, không thể điều khiển cơ thể, tôi chẳng biết nên nhắm mắt hay chớp mắt, chẳng biết nên nín thở hay thở nhanh hơn. Sau cùng tôi quyết định nhắm mắt cùng nhịp thở chậm lại, tôi cảm nhận được đầu mũi tròn tròn sượt qua má tôi, hướng về phía tai.
"Ngày mai giặt quần áo cho tao nhé, hehe." - Cái!@#$%. Lần này tôi đạp nó mà chẳng cần suy nghĩ. Thằng chó chết. Cảm giác như có người đang múa lửa trước mặt tôi, khiến tôi vừa nóng vì tức giận vừa nóng vì xấu hổ. Càng xấu hổ hơn là khi nghe tiếng cười ha hả từ nó làm tôi chỉ muốn đào ngay một cái hố mà chui xuống.
Tôi kéo hết chăn về phía mình, không cho cái tên khốn đó đắp. Tại sao tôi lại tức giận nhỉ, mày bị làm sao thế Peem, mày đang hy vọng điều gì à, trời ơi trời!!!
"Haha, chia chăn cho tao với chứ." - Vâng, nó vẫn còn cố chọc tức tôi, kèm theo việc giật giật cái chăn: "Peem ơi, cho Phum đắp chăn với nhé." - Thằng chó, giọng mày đểu giả hết sức.
"Đừng có chọc tao nữa, mày vui lắm khi thấy tao khó chịu đúng không? Thích chí lắm đúng không?"
"Rất thích ấy chứ, haha."
"Thằng khốn, lấy hết đi, tao không đắp nữa, mẹ nó chứ." - Tôi dốc hết đống chăn lên mặt Phum. Không còn chăn nữa, điều hòa như đang muốn cười vào mặt tôi. Lạnh chết tiệt. Tôi quên mất trong phòng này có một con chim cánh cụt khổng lồ, nếu nhiệt độ không thích hợp thì nó không sống được.
Việc mất sức trong cuộc chiến vừa rồi với Phum cũng giúp tôi từ từ đi vào giấc ngủ. Mà ban nãy chúng tôi đã nghĩ gì mà lại đem gối ra đánh nhau vậy chứ.
Nhưng trước khi tôi chìm vào giấc ngủ sâu, trước khi tôi tiến vào thế giới trong mơ thì ở thế giới thực này tôi đã cảm nhận được cái gì đó mềm mại phủ lên người, rồi có cái gì đó ấm áp phả lên trán tôi. Không biết luồng hơi ấm đó là cái gì nhưng nó đã len lỏi vào ủ ấm cả trái tim tôi, giúp tôi có một giấc ngủ thật ngon.
Lúc tỉnh dậy cả người tôi có chút ê ẩm. (Này này, các bạn đang nghĩ gì thế, người ê ẩm là vì tối qua đánh nhau bằng gối đó.) Phum vẫn chưa dậy, có nên nhân cơ hội này lao vào bóp cổ nó không nhỉ. Tôi quay sang nhìn người hãy còn đang say giấc bên cạnh, đến lúc ngủ cũng đẹp. Nó ngủ nhíu nhíu mày như một em bé vậy, nhìn buồn cười không chịu được, nên tôi chụp lấy một tấm ảnh. Và thế là tôi lấy điện thoại ra chụp. Cái miệng nó mở he hé, haha, tôi chụp được ba bốn tấm luôn.
Tôi nhẹ nhàng kéo chăn ra khỏi người, rõ ràng tối qua tôi không đắp chăn mà, cái chăn này từ đâu ra vậy. Không phải ngủ mơ rồi giật của Phum đấy chứ? Rồi tôi đưa mắt nhìn một vòng quanh phòng.
Ôi trời ơi!!! Khắp phòng đầy rẫy gấu bông. Hôm qua tôi buồn ngủ díp mắt nên không để ý, sáng dậy giật mình thực sự. Đủ loại gấu bông với mọi kích cỡ, trải từ giường đến bàn, tủ, TV. Mày mở luôn một cái bảo tàng được rồi đấy. Tôi quay lại nhìn chủ nhân căn phòng còn đang say giấc nồng với một ánh mắt không thể tin nổi. Có phải tôi vào nhầm phòng không thế cậu Phumin? Một thằng đàn ông như Phum lại đi thích gấu bông ư, hỡi anh chị em ơi!!! Tôi rất muốn hét lên cho cả thế giới biết điều này.
Thật quá sức tưởng tượng!!!
Sau khi trấn an bản thân bình tĩnh với sự kiện gấu bông, tôi lại một lần nữa ngó nghiêng khắp phòng. Rộng khiếp. Một căn phòng như phòng của bao thằng con trai khác, có máy chơi game, notebook, PSP, lon Pepsi, vỏ hộp pizza,... Ha, nơi đây sắp thành một cái thùng rác rồi cũng nên. Có cả poster anh Tun dán lên cửa tủ. Ha, thằng này cũng thích nhóm Bodyslam à. Thêm một chiếc guitar nằm chết dí dưới chỗ để máy phát nhạc.
Và có ảnh... của Fang??? Sao lại có ảnh của Fang trên tủ đầu giường trong phòng Phum thế??? Trong ảnh là hai cậu trai mặc đồng phục cấp ba ôm cổ nhau, cùng nhìn về phía máy ảnh cười thật tươi. Nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc. Thaen ơi Thaen, có lẽ nào...
"Nhìn cái gì thế lùn?" - Phum mắt lim dim, tóc tai bù xù đang ngồi dựa đầu giường.
"Sao lại có ảnh của Fang trong phòng ngủ mày, có phải..." - Giọng tôi đột nhiên trở nên rụt rè một cách khó hiểu.
"Thằng khốn, nghĩ cái gì thế? Tao để ảnh anh trai trong phòng thì sai chỗ nào?"
"Hả??? Anh trai???" - Ôi Thần Phật ơi. Chuyện này còn sốc hơn cả việc cả phòng nó đầy gấu bông anh chị em ạ. Phum với Fang là hai anh em!!! Cái miệng tôi vẫn há hốc ra chưa hết sốc.
"Thật à? Ê ê, kể tôi nghe đi."
"Lười, mày đi giặt quần áo đi." - Nói xong nó chẳng thèm để ý đến tôi, không chần chừ bấm gọi dịch vụ phòng của khu căn hộ để nhờ cô lao công mang nước giặt lên phòng. Mẹ nó chứ, mày cứ giặt như mày từng làm không dễ hơn hả thằng đầu bò.
Cuối cùng tôi cũng không moi được gì chi tiết hơn về câu chuyện nó và Kaofang là hai anh em. Đám bạn khốn của tôi cũng không đứa nào hé miệng một câu về chuyện này, chúng mày nghĩ tôi có năng lực tự nhận biết hay gì. Chả trách Phum không dám làm gì Fang và tôi cũng không ngạc nhiên khi Fang suốt ngày cau có với Thaen. Anh em chúng nó tính giống nhau y đúc.
Tôi đành ôm sự khó chịu trong lòng đi nhận nước giặt từ cô lao công đang bấm chuông inh ỏi. Trước khi chui đầu vào nhà vệ sinh, tôi thấy Phum vẫn đang ngồi vị trí cũ nhướn mày cười cười đồng thời giơ ngón cái lên với tôi. Còn tôi thì trả lại nó bằng ngón giữa. Chẳng cần phải phân áo trắng áo màu gì cả, tất cả ném tuốt vào giặt chung một lần. Chỉ có áo đồng phục và đồ đi tập là giặt riêng. Việc còn lại là cho đồ giặt riêng vào chậu và dùng chân đạp. Tôi đạp nó như đạp vào mặt Phum vậy, hả hê lắm.
Giặt và phơi đồ xong còn phải dọn nhà, nấu cơm. Phum điên rồi mới sai tôi đi nấu cơm lần nữa. Chắc là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ đây mà. Hôm qua đồ ăn bị mặn nên tôi đã cố ý để nước mắm với muối xa tầm tay, tránh cho việc Phum bị sỏi thận đến chết trước khi kịp hành tôi đủ hai tháng.
Nghĩ đi nghĩ lại sao tôi giống một người vợ nội trợ thế nhỉ.
"Lùn, quần lót tao đâu?"
"Ngốc à, làm sao tôi biết quần lót của mày để đâu. Việc ai người nấy lo đi." - Tôi lớn tiếng chửi lại nó vì đang bận sắp xếp lại đồ trong tủ lạnh. Xong việc này là tôi về được rồi, coi như trả xong cái nghiệp của hôm nay.
"Tao tìm không ra, qua đây tìm chung đi, nhanh lên, tao còn đi xem Conan." - Tôi đóng sầm cửa tủ lạnh rồi đi vào phòng ngủ tìm nó. Hình ảnh hiện tại là Phum chỉ quấn độc chiếc khăn tắm quanh eo, bao nhiêu sự nam tính, bao nhiêu múi cơ lộ ra hết, đang đi đi lại lại trong phòng. Mặt mày thì nhăn lại, tay thì gãi rối tung mớ tóc ra vẻ đang rất khó chịu. Rồi làm sao mà tôi biết được mày để đồ bảo hộ cậu bé ở đâu. Tôi đành mở bừa mấy tủ quần áo của nó.
"Đây này. Lần sau thì mở to mắt ra mà tìm chứ đừng chỉ biết có mở to mồm. Trời ơi. Hết việc rồi đúng không, tôi còn về nhà."
Tìm được quần rồi thì mặc quần áo vào đi, đứng đó khoe múi, khoe da trắng hồng như thể làm người đại diện của Sistar* không bằng. Tôi không phải bức tường không tâm không phổi không cảm xúc đâu mày.
* Sistar là một brand mỹ phẩm nổi tiếng bên Thái.
"Thì cứ về, ai giữ chân mày đâu." - Nó mặc quần áo khá đơn giản, có vẻ sẽ không ra ngoài. Xong màn chọc tức tôi là nó nhảy lên giường. Tôi lườm nó bằng ánh mắt hận thù chừng vài phút. Chàng trai này rất biết cách khiến tôi không kiềm chế được cảm xúc. Nó nằm xuống ôm gấu bông rồi nở nụ cười rất đáng ghét với tôi. Thích mày là tôi đúng hay sao đây? Chắc về phải nghĩ lại thôi.
Tôi ra khỏi phòng với rất nhiều âm thanh ồn ào phía sau. Căn phòng này như có lời nguyền vậy. Lần đầu tiên đến tôi bị thơm, lần thứ hai đến suýt bị hôn, không biết lần thứ ba thì bị cái gì nữa đây.
***
Trên đường về nhà, từ lúc ngồi xe buýt cho đến chuyển sang BTS, tôi vẫn luôn tự hỏi bản thân làm thế nào mà tôi lại thích Phum được. Nó đã làm gì khiến tôi có ấn tượng ư? Tôi phải cho bản thân một câu trả lời rằng cảm xúc hiện tại là gì. Tôi thực sự thích nó hay chỉ là cảm giác rung rinh của một đứa trẻ con. Tôi thực sự thích nó hay chỉ là tình cảm bạn bè. Tôi thực sự thích nó hay chỉ là vì ở gần nó nhiều quá nên tôi suy nghĩ lung tung.
Dù vẫn chưa tìm được ra câu trả lời nhưng trong đại não luôn nhắc nhở tôi rằng giữa tôi và nó là chuyện "không thể nào". Việc phải thừa nhận rằng tôi có cảm xúc đặc biệt với một thằng con trai khác, chẳng dễ dàng chút nào. Tôi nghĩ nhiều đến mức não như muốn nổ tung. Trời ơi, càng nghĩ càng thấy rối. Đau đầu quá.
Cứ tiếp tục như này khéo tôi thành tâm thần thật mất. Tôi phải tìm ai đó để chia sẻ chuyện này. Tôi nên xin lời khuyên từ ai đây. Q? Không ổn, thằng đó chỉ tổ làm cho dây thần kinh của tôi thêm rối mà thôi. Chen? Giờ này chắc nó đang ngủ vắt lưỡi bên ai đó rồi.
Pun? Càng không được, kể cho nó rồi nó lại lèm bèm lèo nhèo như trẻ con cho xem. Thaen? Càng toi, lỡ mà nó kể cho Fang rồi Fang lại bép xép với em trai nó thì tôi xong đời.
Còn ai trên Trái Đất này nữa không??? Giúp tôi với!!! Ấy, Beer!!! Cái thằng đầu bò đó có lẽ sẽ giúp được tôi.
Điện thoại của nó vẫn đang nằm trong tay tôi, lấy cái này làm điều kiện trao đổi cũng được đấy. À nhưng mà, nhà Beer ở đâu nhỉ?
"Alo" - Một giọng nói cất lên sau vài giây nhạc chờ, nhưng đây không phải giọng Thaen.
"Fang hả?" - Nghe giọng Fang làm tôi muốn hỏi chuyện Phum ghê, nhưng đây không phải lúc.
"Ờ tao đây, Thaen đang tắm, có gì không mày?" - Chúng mày ôm chăn ôm gối qua ở chung với nhau đấy à?
"À tao định hỏi nhà Beer ở đâu?"
"Ha, một đêm đi chơi lễ cùng nhau mà mày đã muốn tìm đến tận nhà rồi cơ à?"
"Đm, tao có việc, tao đem trả điện thoại cho nó."
"Ôi Thaen, tao nặng, đứng dậy đi/ Đang nói chuyện với ai đó, hửm" - Chúng mày định diễn phim con heo cho tôi xem đấy à?
"Nói chuyện với bạn mày, ư ư, Thaen buông tao ra."
Mày nói địa chỉ nhà Beer đi để tao còn ngắt máy rồi chúng mày muốn làm gì thì làm. Fang kêu mấy câu rồi chừng như có tiếng vật gì đó rơi khỏi giường.
"Đệt sao mày đá tao, tao đau đấy nhé Fang."
"Tao nói tử tế mày không thích, ờ Peem, nhà Beer ở đường Nawamin, số... Ối Thaen, mày là chó à, cắn tao, ối ối..."
Thôi được rồi, tao tắt máy đây. Tí thì được nghe âm thanh phim heo trực tiếp rồi.