Chương 18: Đom đóm

Xin Chào, Hôm Nay Kết Hôn

Chương 18: Đom đóm

Xin Chào, Hôm Nay Kết Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Em lặp lại lần nữa.” Tần Noãn Phong tưởng mình nghe nhầm.
Khâu Sảng lộ vẻ khó chịu muốn lách qua anh, nhưng anh đã vươn tay giữ chặt vai cô, nhất quyết không buông.
Cô nhăn mày nhìn chằm chằm Tần Noãn Phong.
Tần Noãn Phong vẫn không hề nao núng: “Hôm nay em thực sự muốn cãi nhau với anh sao?”
“Buông ra.” Khâu Sảng cố đẩy bàn tay kia ra nhưng không thành công.
Tần Noãn Phong lạnh mặt: “Rốt cuộc là vì chuyện gì?”
Nếu có thể giải thích thì cô đã giải thích từ lâu rồi, đâu đến nỗi phải cãi cọ thế này, Khâu Sảng thầm thở dài trong lòng, ngoài mặt vẫn cố gắng giữ bình tĩnh: “Em mệt rồi.”
“Em mệt, anh cũng mệt đấy. Anh đã làm gì sai đâu, Khâu Sảng, có phải vì hai chúng ta đã kết hôn nên em nghĩ muốn đối xử thế nào với anh cũng được đúng không, bắt đầu không coi anh ra gì rồi?” Tần Noãn Phong nói với vẻ nghiêm túc.
Khâu Sảng nhắm mắt chịu đựng một lát, sau đó mở mắt ra tức giận nói: “Tần Noãn Phong, đừng có tự cho mình là trung tâm vũ trụ được không? Tâm trạng em không tốt, tốt nhất anh nên im lặng đi, đừng quấy rầy em.”
Tay anh buông cô ra từ từ, Tần Noãn Phong nhìn cô, vẻ mặt như thể uất ức không thốt nên lời.
Mấy năm nay từ lúc yêu đương đến khi kết hôn, Khâu Sảng chưa bao giờ có thái độ như vậy với Tần Noãn Phong. Cô thậm chí còn chê anh phiền, bảo anh im miệng, điều này khiến Tần Noãn Phong nghe mà cảm thấy không thể tin được. Nếu không tận mắt thấy tai nghe, anh sẽ không dám tin chính Khâu Sảng đã nói ra những lời đó.
Khâu Sảng một mình vào phòng ngủ, nhất quyết không muốn ở chung không gian với Tần Noãn Phong.
Ngồi trên sô pha trong phòng khách, Tần Noãn Phong ngẩn người hồi lâu, anh không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến Khâu Sảng đối xử với mình như vậy.
Trước đây cô chưa từng như vậy.
Tần Noãn Phong bực bội trong lòng, nằm co ro trên sô pha xem một bộ phim hài, nhưng những phân đoạn hài hước lại chẳng thể khiến anh vui lên được, thậm chí còn cảm thấy nhàm chán, vì vậy anh tắt TV đi.
Trong phòng ngủ không bật đèn, Khâu Sảng nằm một mình trên giường, giống như đã ngủ rồi.
Tần Noãn Phong nhẹ nhàng đi tắm thay đồ ngủ, sau đó chui vào giường. Anh ôm Khâu Sảng từ phía sau, áp vào tai cô hỏi: “Em ngủ rồi à?”
Trong đêm tối chỉ có sự yên tĩnh.
“Chỉ biết trút giận lên anh.” Tần Noãn Phong oán giận lẩm bẩm một câu, rồi cố gắng xoay người cô lại ôm vào lòng.
Nhưng đúng lúc này, Khâu Sảng giãy dụa đá anh một cái.
“Ai da~” Tần Noãn Phong ngồi bật dậy, kéo chăn lên xem bắp chân vừa bị đá: “Không phải chứ, em làm thật à Khâu Sảng? Hôm nay anh nhịn em mấy lần rồi đó, em đúng là ngày càng quá đáng, em nói xem chúng ta nên giải quyết mối thù này thế nào đây!”
Khâu Sảng liếc nhìn chân anh, xác nhận không có vết bầm tím nào, cô bắt đầu gắt gỏng: “Không ngủ thì biến đi, đừng ở đây làm phiền em.”
“Là đến tháng sớm hay mãn kinh đến rồi thế, có phải bị bệnh không?” Tần Noãn Phong cũng tức giận, bắt đầu nói năng thiếu suy nghĩ.
Hai chữ “bị bệnh” đã chạm đến điểm yếu của Khâu Sảng, cô bật dậy cầm gối điên cuồng đập anh: “Đúng, em bị bệnh đấy, anh biến đi, sao anh còn chưa đi! Em bị bệnh, anh còn muốn ở cùng em, anh cũng muốn bị bệnh theo à?!”
Tần Noãn Phong bị đánh cho chạy trối chết: “Khâu Sảng, em điên rồi à!”
“Biến đi!!”
Chiếc gối thuộc về Tần Noãn Phong bị ném ra ngoài.
Tần Noãn Phong nhặt gối của mình lên, tội nghiệp đi ra phòng khách, nghĩ thầm lẽ nào đêm nay phải ngủ trên sô pha thật sao. Anh không cam lòng chút nào, thử trở lại phòng, nhưng mỗi lần anh định vào là Khâu Sảng lại gầm lên.
“Ít ra em cũng phải cho anh cái chăn chứ, phòng khách lạnh lắm.”
Một cái chăn bay ra từ trong phòng, bay thẳng vào đầu Tần Noãn Phong. Anh rầu rĩ ôm chăn, nghĩ thầm không còn cách nào khác rồi, đêm nay chỉ đành chấp nhận thôi.
-
Khác với cảnh gà bay chó sủa của cặp vợ chồng này, Lâm Hiểu Hiểu về đến nhà đã có cơm nóng canh sốt ngay.
Khác với thường lệ, tối nay Lâm Hiểu Hiểu đặc biệt chu đáo, không chỉ múc cơm canh cho Thẩm Nghiêm mà còn tận tình gắp thức ăn cho anh, rõ ràng là đang lấy lòng anh.
“Em có chuyện này muốn hỏi anh.” Có lẽ cảm thấy đã lấy lòng đủ, Lâm Hiểu Hiểu bắt đầu mở miệng nói.
Thẩm Nghiêm liếc nhìn cô một cái đã đoán ra: “Là chuyện của bạn em?”
“Sao anh biết?” Dù tình huống này đã xảy ra nhiều lần nhưng Lâm Hiểu Hiểu vẫn thấy ngạc nhiên.
“Hiện tại bệnh của cô ấy vẫn chưa có thuốc chữa khỏi hoàn toàn.” Giọng Thẩm Nghiêm bình thản, vừa nói vừa gắp thức ăn vào bát mình.
Lâm Hiểu Hiểu tròn mắt: “Em còn chưa nói cho anh biết là chuyện gì mà, sao anh đã biết hết rồi, có phải anh cử người theo dõi em, còn ghi âm cuộc nói chuyện không?”
“Không cần phải phức tạp đến thế.” Thẩm Nghiêm dùng đũa chỉ thức ăn: “Ăn trước đi, ăn xong rồi nói.”
“Ồ.” Lâm Hiểu Hiểu miễn cưỡng cúi đầu dùng bữa, vì đang mải suy nghĩ chuyện khác nên cô hoàn toàn không cảm nhận được hương vị của món ăn, chỉ ăn lấy lệ cho xong.
Lâm Hiểu Hiểu nhanh chóng ăn xong bữa, rồi chăm chú chờ Thẩm Nghiêm ăn xong.
Thẩm Nghiêm bị ánh mắt chăm chú của cô làm cho có chút không tự nhiên. Để thoát khỏi sự ngượng ngùng này, anh chủ động đề nghị: “Ăn xong chúng ta ra ngoài đi dạo nhé.”
“Được thôi.” Lâm Hiểu Hiểu chỉ muốn anh ăn nhanh một chút.
“Em có muốn đi đâu không?” Thẩm Nghiêm lại hỏi.
“Đi đâu cũng được, miễn là ở bên anh…” Lâm Hiểu Hiểu nhận ra câu sau có thể hơi khó hiểu nên kịp thời dừng lại.
Nhưng Thẩm Nghiêm không bỏ lỡ cơ hội tốt này, anh tiếp lời cô: “Miễn là ở bên anh thì đi đâu cũng được?”
“Ôi chao.” Lâm Hiểu Hiểu không thích bầu không khí như vậy, vì thế cô đứng lên đi đến bàn trà lấy quýt, vừa lột vỏ vừa nhìn ra ngoài cửa sổ nói: “Tối nay thời tiết khá tốt, gió không lớn, ấm áp, rất thích hợp để đi dạo.”
Cuối cùng Thẩm Nghiêm cũng ăn xong, anh không gọi cô đến mà tự mình dọn dẹp bát đĩa.
“Để em làm, để em làm, anh nghỉ ngơi đi.” Lâm Hiểu Hiểu có việc cần nhờ anh, đương nhiên không thể để anh động tay vào.
Thấy vợ mình hiểu chuyện như vậy, Thẩm Nghiêm cũng không khách khí với cô nữa, anh xoa đầu cô rồi vào phòng sách.
Cô cho chén bát, nồi niêu cần rửa vào máy rửa chén, dọn dẹp sạch sẽ khu vực bếp núc. Sau khi xong xuôi Lâm Hiểu Hiểu cảm thấy có thể ra ngoài rồi.
“Đi thôi, Chủ tịch Thẩm.” Cô gõ cửa phòng sách để nhắc nhở anh.
Cửa phòng sách mở ra, Thẩm Nghiêm ngẩng đầu mỉm cười với cô, dịu dàng nói: “Mang theo áo khoác đi, bên ngoài lạnh.”
“Không lạnh đâu, hôm nay nhiệt độ khá cao.” Lâm Hiểu Hiểu còn tưởng họ chỉ đi dạo loanh quanh dưới nhà một vòng.
Thẩm Nghiêm bước đến gần, khẽ chạm vào tai cô: “Vẫn nên mang theo một cái đi.”
Hành động này có hơi thân mật quá mức, Lâm Hiểu Hiểu che tai lại, cảnh giác hỏi: “Anh làm gì vậy?”
“Giữa hai chúng ta có cần xa lạ như vậy không?” Thẩm Nghiêm tiến sát tới hỏi ngược lại.
Không hiểu sao trong đầu Lâm Hiểu Hiểu bỗng nhiên nảy ra một câu, cô ngay lập tức nói: “Vợ chồng có thể gần gũi cũng có thể xa cách.”
“Em có lúc nào gần gũi với anh sao?” Thẩm Nghiêm tiếp tục trêu chọc cô.
Tai Lâm Hiểu Hiểu đỏ ửng: “Ai gần gũi với anh, chúng ta còn chưa đến mức đó.”
Nói xong cô quay người chạy đi.
Sau khi trêu đùa xong, Thẩm Nghiêm tự đi lấy áo khoác, không chỉ lấy cho mình mà còn lấy một cái cho vợ mình.
Trước khi ra ngoài Lâm Hiểu Hiểu đã để ý thấy hai cái áo khoác trong tay anh. Dù không chắc có dùng đến hay không nhưng cô vẫn cảm kích: “Cảm ơn anh, Thẩm Nghiêm.”
Thẩm Nghiêm cười mỉm, không nói gì thêm.
Khi xuống đến gara, Lâm Hiểu Hiểu mới nhận ra anh định lái xe ra ngoài. Cô không hiểu lắm, ngồi ở ghế phụ hỏi: “Thẩm Nghiêm, khuya khoắt thế này anh định đi đâu? Em mới về nhà chưa được bao lâu, anh định đưa em đến nơi hẻo lánh không người như lần trước đó à?”
Thẩm Nghiêm khởi động xe không bận tâm đến cô.
“Tục ngữ có câu “lấy gà theo gà, lấy chó theo chó”, câu này không sai, nhưng anh cũng phải có chút lý trí chứ. Nếu đi thì ít nhất cũng phải đến những nơi bình thường, đông đúc một chút, đừng đi những chỗ vắng vẻ thế này được không?” Lâm Hiểu Hiểu vẫn còn ám ảnh chuyến đi đảo hoang lần trước, sợ rằng người chồng mới cưới này lại làm điều gì đó bất thường.
Thấy cô có vẻ lo lắng, Thẩm Nghiêm hứa hẹn: “Chỉ đi dạo loanh quanh đây thôi, đừng lo lắng.”
“Anh hứa đấy nhé, nếu ra khỏi thành phố, anh sẽ làm chó.” Lâm Hiểu Hiểu nghĩ chắc chắn Chủ tịch Thẩm sẽ không để mình biến thành chó đâu.
Thẩm Nghiêm không nói gì, nhưng khóe môi anh khẽ nhếch lên, không nén được nụ cười.
May mắn thay anh không nói dối, đúng là loanh quanh gần đây thật, chỉ sau khoảng mười phút lái xe là đến nơi.
Nước sông chảy lững lờ, không xa là những tòa cao ốc của trung tâm thành phố. Trong khu vực tấp nập đó lại có một khu vườn sinh thái nhỏ, không một bóng đèn đường, cũng không một bóng người qua lại, giống như một vùng đất bị bỏ quên, như thiên đường ẩn mình.
“Đây là…” Lâm Hiểu Hiểu sống và làm việc ở thành phố lâu năm mà không biết khu vực gần trung tâm thành phố lại có một nơi bí mật như vậy.
Thẩm Nghiêm dừng xe dưới cầu, dẫn cô qua đường hầm dưới đất vào khu vườn sinh thái.
“Nếu chỉ có mình em, ban đêm em cũng không dám đến những nơi như thế này.” Lâm Hiểu Hiểu nắm chặt tay anh, cố nhìn quanh để nhìn rõ những cảnh vật mờ ảo trong bóng tối.
Khu vườn sinh thái có một cái ao, trong ao tràn ngập hoa sen và lau sậy. Lâm Hiểu Hiểu bước đi nhẹ nhàng: “Có rất nhiều tiếng côn trùng và ếch kêu, anh có nghe thấy không?”
Trong bóng tối, cô chỉ cảm nhận được bàn tay vừa thon dài vừa mạnh mẽ của Thẩm Nghiêm đang nắm chặt tay mình, cảm giác tinh tế mềm mại, nhiệt độ lòng bàn tay vừa đủ, không có chút mồ hôi nào.
“Ừm.” Thẩm Nghiêm dìu cô ngồi xuống tảng đá bên hồ nước.
Lâm Hiểu Hiểu ngồi gần anh, tò mò: “Anh đưa em đến đây làm gì?”
“Hẹn hò.” Thẩm Nghiêm nói với vẻ mặt nghiêm túc, không chút đùa cợt.
Lâm Hiểu Hiểu ngớ người: “Chỗ, chỗ này có gì hay ho để hẹn hò đâu, tối om như mực, còn đáng sợ nữa, em chắc chắn không dám đến đây một mình. Nếu anh muốn hẹn hò thì chọn một nơi lãng mạn hơn đi, ví dụ như rạp chiếu phim, công viên giải trí, hoặc ít nhất là công viên, không cần thiết phải đến những nơi vắng vẻ thế này, anh hiểu ý em chứ?”
Đối diện với sự bất mãn của cô, Thẩm Nghiêm chọn cách dùng hành động đáp lại. Anh nhặt một viên đá từ phía sau rồi giơ lên.
“Anh làm gì vậy, đừng nói anh định đánh em đấy nhé, đến đây để tiện giết người phi tang xác à?” Lâm Hiểu Hiểu vội tránh sang một bên.
Thẩm Nghiêm nhíu mày: “Bình thường em toàn xem mấy thứ tào lao gì vậy?”
“Em chỉ xem nhiều tin tức xã hội thôi.” Lâm Hiểu Hiểu xác nhận anh không có ý định làm gì mình, lúc này cô mới yên tâm ngồi xuống.
Tủm.
Viên đá rơi xuống hồ, làm kinh động vô số con đom đóm.
“Là đom đóm…” Lâm Hiểu Hiểu không ngờ có thể thấy đom đóm trong thành phố, hơn nữa còn nhiều như vậy.
Hàng ngàn con đom đóm bay lượn xung quanh họ như một dải ngân hà, đẹp lung linh mà không chói mắt.
Lâm Hiểu Hiểu vui ra mặt, nắm lấy cánh tay Thẩm Nghiêm hỏi: “Sao anh biết em thích đom đóm?”