Chương 24: Trước sân khấu, sau hậu trường

Xin Chào, Hôm Nay Kết Hôn

Chương 24: Trước sân khấu, sau hậu trường

Xin Chào, Hôm Nay Kết Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hơn chín giờ, Khâu Sảng không còn thời gian để tranh luận nữa, cô ấy vội vàng cầm túi xách lên đi tới cửa ra vào để thay giày.
“Đừng đi nữa, Khâu Sảng.” Tần Noãn Phong đã nghe thấy nội dung cuộc gọi của cô ấy trong xe nên biết cô ấy đang vội vã đến đài truyền hình vào giờ này.
Rầm một tiếng, cửa đóng lại.
***
Khâu Sảng xuống khỏi taxi, mang giày cao gót chạy vội vào trong.
Ban đêm, tòa nhà đài truyền hình vẫn rực sáng ánh đèn, mái tóc dài của Khâu Sảng bị gió thổi tung tán loạn, lớp trang điểm trên mặt cũng bị lem đi ít nhiều. Nhân viên bảo vệ ở cửa chào cô ấy, nhưng cô ấy không kịp đáp lại đã vội vàng bước vào sảnh tầng một.
Tại cổng kiểm soát, Khâu Sảng hơi cúi người để máy quét nhận diện khuôn mặt, sau đó đi qua cổng chắn đang mở.
Thang máy dừng lại ở tầng chín, Khâu Sảng bước ra đi thẳng đến phòng nghỉ của người dẫn chương trình.
“Ôi, chị Sảng, sao chị lại đến đây? Em còn tưởng chị sẽ không đến nữa chứ.” Lưu Khang liếc nhìn người dẫn chương trình tạm thời đang đứng bên cạnh.
Người dẫn chương trình tạm thời trẻ hơn Khâu Sảng vài tuổi, là người có mối quan hệ với lãnh đạo đài, cô ta cầm kịch bản của Khâu Sảng, đứng dậy nói: “Xin lỗi nha, chị đến muộn rồi, tối nay tổ đạo diễn chương trình đã quyết định để tôi dẫn rồi, đài truyền hình cũng đồng ý, chị sức khỏe không tốt, vẫn nên về nhà nghỉ ngơi thì hơn.”
Cô ta vừa dứt lời, Lưu Khang vội vàng ra mặt hòa giải: “Chị Sảng, chị cũng hiểu tính khí của giám đốc đài rồi mà, vì chị đột ngột ngừng ghi hình dẫn đến việc phải thu lại chương trình, nhiều quản lý lớn đã gây áp lực cho ông ấy. Ông ấy tức giận muốn gọi chị quay lại để bổ sung ghi hình, nhưng vì chị đang nhập viện nên mới nhờ Phạm Bình dẫn chương trình thay thế.”
Khâu Sảng kéo ghế ngồi xuống: “Đưa kịch bản cho tôi.”
Phạm Bình hiện rõ vẻ khó chịu trên mặt: “Tôi không thể đưa cho chị, người dẫn chương trình tập này là tôi, không phải chị! Chị có bản lĩnh thì đi tìm giám đốc đài, nếu ông ấy đồng ý thay tôi, tôi sẽ đưa kịch bản cho chị, còn không thì đừng hòng.”
Hai người nhìn nhau, trong không khí có mùi thuốc súng.
“Bình tĩnh nào, mọi người hãy bình tĩnh mà nói chuyện. Chị Sảng, hay là chị về nghỉ ngơi đi, tập hôm nay của chương trình đã chọn người xong rồi, thay đổi vào phút chót có thể sẽ gây ra ý kiến trái chiều. Đặc biệt là những quản lý kia, họ có thể không muốn ghi hình với chị nữa, chị xem những người này, thực sự là…” Lập trường Lưu Khang đứng về phía Phạm Bình rất rõ ràng, thà đắc tội với Khâu Sảng làm việc chung nhiều năm, còn hơn là đắc tội với người có mối quan hệ trong đài.
Phạm Bình được anh ta bảo vệ phía sau vẫn đang lăm le nhìn Khâu Sảng.
Khâu Sảng đột ngột đứng dậy.
Hai người đối diện bị dọa đến thay đổi sắc mặt, Phạm Bình còn hét lên: “Chị muốn làm gì?”
Cô ta vậy mà còn giấu kịch bản vào trong áo của mình.
Khâu Sảng cười lạnh một tiếng, không quay đầu lại mà rời khỏi phòng nghỉ. Cô ấy vừa đi vừa gọi điện cho giám đốc đài, phải rất lâu sau đầu dây bên kia mới nhấc máy.
“Alô, Khâu Sảng, tôi quên thông báo cho cô, cô không cần đến nữa, đã có người thay thế rồi, cô đang ở đâu?” Giọng giám đốc đài khàn khàn nhưng rất dứt khoát.
Khâu Sảng hít một hơi thật sâu: “Đang ở đài.”
“Ồ, vậy thì cô về trước đi.” Giám đốc đài không cảm thấy có gì không đúng.
Khâu Sảng chất vấn: “Không phải ông bảo tôi trở về đài trước mười giờ sao?”
Giám đốc đài tức giận nói: “Đừng nói với tôi mấy chuyện này! Tôi có quyền quyết định ai sẽ lên sóng, cô chỉ cần tuân theo sắp xếp, những chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, nếu cô không muốn làm nữa thì còn rất nhiều người khác sẵn sàng thay thế cô!”
“…” Nghĩ đến những năm tháng cống hiến cả trên sân khấu lẫn sau hậu trường, Khâu Sảng không cam tâm từ bỏ như vậy.
“Muốn làm thì ngoan ngoãn làm cho tốt, nhà đài đã đầu tư bao nhiêu tài nguyên để đào tạo cô, cô không biết sao? Làm người phải có lòng biết ơn. Được rồi, nói đến đây thôi, tôi cúp đây.” Giám đốc đài là người rất hiểu tâm lý người khác, nói xong những lời nặng nề ông ta còn không quên an ủi vài câu.
Cuộc gọi kết thúc.
***
Bên ngoài mưa như trút nước, Khâu Sảng không mang theo ô.
Cô ấy bước vào trong mưa, bất chấp những ánh mắt ngạc nhiên của mọi người xung quanh, để mặc nước mưa xối ướt sũng khắp người. Cô ấy ngẩng đầu lên, thất thần bước đi vô định, vừa đi vừa cười.
Mái tóc dài bết dính vào má và trán, lớp trang điểm bị mưa rửa trôi hoàn toàn, áo sơ mi và váy dính sát vào da thịt, cả người Khâu Sảng trông thật đáng thương.
Đi được một lúc, cô ấy cảm thấy khó chịu bèn tháo giày cao gót ra, ném từng chiếc vào bụi cây ven đường.
Cô ấy dang rộng tay xoay tròn trong mưa, còn lớn tiếng gào thét: “Mẹ kiếp công việc!!!”
“Mẹ kiếp ung thư!!!”
“Mẹ kiếp hôn nhân!!!”
Khâu Sảng hét đến khi thỏa mãn thì bắt đầu nhảy múa dưới mưa, không quan tâm có bao nhiêu người đi ngang qua, không để ý lời chỉ trỏ của họ. Lúc này, Khâu Sảng chỉ muốn thỏa sức giải tỏa cảm xúc của mình.
***
Sau khi xác nhận với Khâu Sảng về rủi ro của thí nghiệm, Lâm Hiểu Hiểu dẫn cô ấy đến phòng thí nghiệm sinh học.
Tuy nhiên lần này Thẩm Nghiêm không trực tiếp tham gia mà giao họ cho Sở Họa, người phụ trách chính dự án biến đổi gen.
“Tiến sĩ Sở?” Lâm Hiểu Hiểu khá bất ngờ, tiến sĩ phụ trách dự án lớn như vậy lại là một cô gái trẻ, hơn nữa nhan sắc không tầm thường, thậm chí còn đẹp hơn nhiều nữ diễn viên nổi tiếng.
Sở Họa mặc áo blouse trắng, khuôn mặt thanh tú không trang điểm, tiếp đón họ và mời ngồi: “Là tôi, mời ngồi.”
Lâm Hiểu Hiểu vẫn nhìn chằm chằm vào cô ấy.
“Đừng nhìn bề ngoài của tôi mà nhầm, thực ra tôi còn lớn hơn Thẩm Nghiêm vài tuổi.” Sở Họa nhận ra sự nghi ngờ trong ánh mắt của Lâm Hiểu Hiểu.
Lúc này Lâm Hiểu Hiểu mới nhận ra mình đã thể hiện quá rõ ràng, bèn thu lại sự chú ý, cô nói: “Dù sao cũng còn trẻ, Tiến sĩ Sở quả thật là tài sắc vẹn toàn, trẻ trung tài năng, tương lai rộng mở, không giống như tôi, đến giờ vẫn chưa làm được gì nên hồn, càng đừng nói đến việc cống hiến cho đất nước.”
“Tôi cũng chỉ may mắn hơn đại đa số mọi người một chút, không quá thần thánh như cô nghĩ đâu.” Sở Họa khiêm tốn nói: “Nhưng mà tìm được một người đàn ông như Thẩm Nghiêm làm chồng thì không thể nói là không thành công, phải nói là rất giỏi rồi.”
“Ấy? Tôi vẫn không hiểu sao anh ấy lại chọn tôi để kết hôn...” Nhìn Sở Họa trước mặt, Lâm Hiểu Hiểu cảm thấy vô cùng tự ti.
Theo lẽ thường, Thẩm Nghiêm đáng lẽ phải kết hôn với người như Sở Họa mới đúng, hai người họ xứng đôi về cả tri thức lẫn nhan sắc, nói chung là dù có tìm thế nào cũng không thể tìm một người bình thường nhan nhản ngoài phố như Lâm Hiểu Hiểu.
Sở Họa rót trà nóng cho họ: “Mỗi người đều có sở thích riêng của mình. Có đôi khi thế giới này vốn chẳng tuân theo lý lẽ nào cả.”
Nói chuyện phiếm xong, họ chuyển sang vấn đề chính, Sở Họa nói với Khâu Sảng: “Đừng quá áp lực, hôm nay chỉ làm xét nghiệm gen, sau khi có kết quả bản đồ gen, chúng ta sẽ quyết định phương án điều trị.”
Từ lúc vào cửa đến giờ, Khâu Sảng chưa nói một lời.
“Không sao đâu, mình sẽ ở cạnh cậu.” Lâm Hiểu Hiểu nắm lấy tay Khâu Sảng đang đặt trên đầu gối, chợt nhíu mày hỏi: “Sao tay cậu lạnh thế?”
Khâu Sảng rút tay lại, lắc đầu, cô ấy không dám nói với Lâm Hiểu Hiểu chuyện đêm qua mình đã đi bộ về nhà trong cơn mưa.
***
Sau khi thu thập xong mẫu nước bọt, tóc và máu, Khâu Sảng chào tạm biệt Sở Họa rồi cùng Lâm Hiểu Hiểu rời khỏi phòng thí nghiệm.
“Cậu vẫn chưa nói thẳng với anh ấy sao?” Lâm Hiểu Hiểu tìm một công viên gần đó, ngồi trên ghế dài đối diện mặt hồ, trò chuyện cùng Khâu Sảng.
Khâu Sảng lắc đầu.
Lâm Hiểu Hiểu không hiểu: “Tại sao?”
“Mình không muốn trở thành gánh nặng cho anh ấy.” Dù đã trang điểm nhưng vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt Khâu Sảng vẫn không giấu được.
Lâm Hiểu Hiểu không tiếp tục khuyên mà hỏi: “Vậy cậu định làm gì tiếp theo?”
“Mình muốn đi du học.” Khâu Sảng nhìn về phía xa xăm.
Lâm Hiểu Hiểu: “Cậu không cần Tần Noãn Phong nữa sao? Cũng không cần cả công việc ở đài truyền hình luôn sao?”
Khâu Sảng mỉm cười: “Không cần nữa.”