Xin Chào, Hôm Nay Kết Hôn
Chương 29: Đêm nồng cháy và mối tình đầu của Tiến sĩ Sở
Xin Chào, Hôm Nay Kết Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi ăn xong bát mì chay, Khâu Sảng quét mã thanh toán. Vừa bước ra cửa, thấy một gian hàng bán đồ ăn vặt chay, Tần Noãn Phong dừng lại chọn vài gói rồi chẳng chút khách sáo ra hiệu cho Khâu Sảng: “Em trả tiền đi.”
Là người giữ tay hòm chìa khóa trong nhà, Khâu Sảng chẳng hề do dự mà làm theo. Nhưng Tần Noãn Phong vẫn chưa mua sắm xong, anh lại bước vào cửa hàng quà lưu niệm trong chùa, chọn vài chiếc túi thơm cầu bình an rồi cũng để Khâu Sảng thanh toán.
“Còn gì nữa không?” Khâu Sảng thấy Tần Noãn Phong có vẻ rất quen thuộc với những chuyện này. Nhưng khi nghĩ đến việc thỉnh thoảng anh vẫn đọc “Bát Nhã Tâm Kinh” và “Kinh Kim Cương”, cô lại thấy việc anh biết nhiều như vậy cũng hợp lý.
Tần Noãn Phong nhét chiếc túi thơm thêu chữ “Bình an” và “Sức khỏe” vào tay cô: “Mồng một tháng sau, nhớ đến đây thắp hương đầu tháng.”
“Anh đi hay em đi?” Khâu Sảng không muốn đi chút nào.
Tần Noãn Phong vốn đã dịu đi một chút, nhưng nghe xong câu này, anh lại bực mình hỏi ngược lại: “Em nói xem?”
Khâu Sảng không dám nói thêm lời nào.
“Đến lúc đó, chúng ta cùng đi.” Tần Noãn Phong không muốn nổi giận với cô nữa nên đi trước ra tìm xe.
***
Về đến nhà, Tần Noãn Phong còn cẩn thận nấu một nồi nước ngải cứu. Anh dùng băng gạc lọc hết bã và cành lá rồi đổ nước ngải cứu xanh mướt vào bồn tắm lớn.
“Cái này... sẽ không làm nhuộm màu da chứ?” Khâu Sảng ngại ngùng không dám bước vào.
Tần Noãn Phong khuấy đều làn nước xanh: “Không đâu, em mau vào ngâm đi.”
“Anh chắc chứ?” Khâu Sảng vẫn còn do dự.
Tần Noãn Phong kéo cô lại: “Em tự vào hay để anh đẩy em vào, chọn một đi.”
“Em tự vào.” Khóe miệng Khâu Sảng co giật, nhưng chẳng còn cách nào đành ngoan ngoãn ngồi vào bồn tắm, ngâm mình trong làn nước xanh.
Tần Noãn Phong ngồi xổm xuống, chống tay lên mép bồn hỏi: “Sao rồi, em có cảm giác gì không?”
Khâu Sảng cảm nhận một chút rồi đáp: “Không có gì cả.”
“Vậy thì ngâm thêm chút nữa.” Tần Noãn Phong vẫn kiên quyết cho rằng nước ngải cứu rất có tác dụng.
Hai người cứ thế im lặng một lúc, cuối cùng Khâu Sảng lên tiếng đuổi khéo: “Noãn Phong, hay anh ra ngoài trước đi, để em tự ngâm một lát.”
Tần Noãn Phong nhìn cô chằm chằm: “Tại sao anh phải ra ngoài? Chẳng lẽ em còn sợ anh nhìn?”
“…” Đúng là có hơi sợ thật. Khâu Sảng cảm thấy bầu không khí này thật lạ lùng. Bình thường cô vẫn luôn tắm một mình, tắm xong thì về phòng ngủ. Hôm nay đột nhiên phải ngâm mình trong bồn tắm, lại còn có thêm một người ngồi cạnh, cô thấy toàn thân không được tự nhiên chút nào.
Ngâm khoảng mười phút, Tần Noãn Phong giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ: “Ra đi, tắm lại bằng nước sạch.”
Khâu Sảng lúng túng: “Hay anh ra ngoài trước đi.”
“Trên người em có bao nhiêu nốt ruồi ở vị trí nào anh đều biết rõ ràng rồi, còn có gì mà không thể nhìn chứ? Đừng lãng phí thời gian nữa, mau ra đây.” Tần Noãn Phong đã chuẩn bị sẵn khăn tắm.
Nghe vậy, Khâu Sảng nhanh chóng kéo rèm, mở vòi hoa sen tự mình tắm lại.
Tần Noãn Phong quấn khăn tắm cho cô: “Đợi chút, anh phải sấy khô tóc cho em.”
“Ồ.” Khâu Sảng ngoan ngoãn phối hợp với anh.
Sấy khô tóc xong, Tần Noãn Phong bảo cô đi ngủ trước, còn mình thì ở lại dọn dẹp phòng tắm.
Anh nhặt những sợi tóc trên lưới lọc, xả nước ngải cứu trong bồn tắm, cất máy sấy tóc và các sản phẩm chăm sóc da về chỗ cũ. Sau khi dọn xong những thứ lặt vặt này, Tần Noãn Phong cũng rửa mặt súc miệng trước khi đi ngủ. Anh ném quần áo vừa thay vào máy giặt rồi vào phòng ngủ.
Nằm xuống giường, Tần Noãn Phong tiện tay vỗ nhẹ người bên cạnh: “Này, em ngủ chưa?”
Khâu Sảng chỉ lộ ra cái đầu xù, cô quay người lại, bối rối nhìn Tần Noãn Phong.
Tần Noãn Phong cố tình mặc một chiếc áo cổ thấp. Dưới ánh đèn bàn chiếu rọi, làn da trắng mịn và xương quai xanh của anh tràn đầy quyến rũ. Chỉ thoáng nhìn qua, trong mắt Khâu Sảng chợt sáng lên. Ánh mắt cô dần dần di chuyển lên trên, chú ý đến gương mặt của Tần Noãn Phong.
Tần Noãn Phong vừa tắm xong, mái tóc mềm mại bồng bềnh chưa được chải chuốt khiến anh trông có phần trẻ trung hơn. Thêm vào đó là đôi chân mày thanh tú, sống mũi cao thẳng và đôi gò má hơi ửng đỏ của anh, tất cả đều khiến Khâu Sảng nhìn không thể rời mắt.
“Em chỉ biết nhìn thôi.” Tần Noãn Phong bực bội kéo cổ áo mình: “Sao mà nóng thế nhỉ.”
Khâu Sảng nhào tới, khẽ nói: “Tắt đèn đi.”
…
…
Hai người đã có một đêm không ngủ.
***
Sáng hôm sau, vừa ăn xong, Khâu Sảng lập tức gọi điện cho cửa hàng nội thất: “Xin hỏi nếu mua giường thì có thể giao hàng trong hôm nay được không?”
“Có thể ạ, trước chín giờ tối nay chúng tôi sẽ giao đến nơi.” Nhân viên chăm sóc khách hàng trả lời.
Cúp điện thoại, Khâu Sảng lại bắt đầu đau đầu. Cô phải xử lý cái giường hỏng trong phòng ngủ kia thế nào đây! Tất cả là tại Tần Noãn Phong!
“Thật là xấu hổ chết đi được.” Khâu Sảng đi đi lại lại trong phòng, cô lo rằng nếu vứt một món đồ lớn như vậy xuống tầng dưới, người trong khu chung cư sẽ đoán già đoán non.
Nhưng nếu không vứt đi thì cũng chẳng còn chỗ để! Trừ khi cô đợi đến khi trời tối rồi lén đi vứt, lúc đó không ai nhìn thấy thì sẽ không ai dị nghị gì về họ.
Điện thoại trên bàn rung mấy cái, Khâu Sảng bắt máy, giọng không mấy vui vẻ: “Chuyện gì?”
“Sao mà nóng tính thế.” Tần Noãn Phong ngược lại rất vui vẻ.
“Có rắm thì mau thả!” Khâu Sảng nhớ lại chuyện tối qua, vừa tức vừa xấu hổ.
Tần Noãn Phong ngọt ngào hỏi: “Em mua xong giường rồi à?”
“Ừm.” Khâu Sảng giả bộ lạnh lùng.
“Nếu em ngại không dám vứt, đợi tối anh về anh xử lý cho.” Tần Noãn Phong còn rất chu đáo.
Khâu Sảng bĩu môi: “Lo làm việc của anh đi, em cúp máy đây.”
“Này, em cúp ngang vậy à? Không nói thêm gì sao?” Tần Noãn Phong như một cậu trai đang chìm đắm trong tình yêu, luôn muốn nghe vài câu ngọt ngào.
Khâu Sảng vẫn giữ im lặng: …
“Không nói thì thôi, hôn cái nào.” Tần Noãn Phong hôn chụt vài cái vào điện thoại.
Khâu Sảng đỏ mặt, vội vàng cúp máy.
***
Sau khi bình an vô sự trải qua một đêm với Thẩm Nghiêm, hôm sau Lâm Hiểu Hiểu theo anh đến công ty chơi, dù sao ở nhà cũng rất nhàm chán.
Cho mấy con thỏ trong phòng thí nghiệm ăn xong, Lâm Hiểu Hiểu đi tìm Sở Họa: “Tiến sĩ Sở, tôi có chuyện muốn hỏi ý kiến.”
“Vẫn là chuyện của bạn cô?” Sở Họa đã đoán được cô định hỏi gì.
Lâm Hiểu Hiểu gật đầu: “Đúng vậy, là Khâu Sảng lần trước đến đây, tiến sĩ còn nhớ chứ? Tôi muốn hỏi với tình trạng của cậu ấy, nếu muốn tạo ra một em bé được chỉnh sửa gen, liệu có thể thực hiện được không?”
Sở Họa trầm ngâm, dường như có điều khó nói.
“Không thể nói sao?” Lâm Hiểu Hiểu chẳng rõ liệu mình có hỏi phải điều gì cấm kỵ hay không.
“Kỹ thuật này còn đang trong giai đoạn bảo mật. Nếu tự ý sử dụng mà không được cấp trên cho phép, có thể bị xử phạt.” Sở Họa vẫn giải thích cho cô.
Nhưng điều này không khớp với những gì Lâm Hiểu Hiểu biết: “Sao lại thế, chẳng phải Thẩm Nghiêm…”
Sở Họa: “Chủ tịch Thẩm là trường hợp đặc biệt, bao gồm cả cô. Nhóm người này là những người được chọn lọc bí mật, vì vậy tạm thời kỹ thuật này không thể áp dụng ra ngoài.”
Lòng Lâm Hiểu Hiểu như lạnh đi một nửa: “Nhưng mà…”
Sở Họa thở dài: “Tôi hiểu tâm trạng của cô. Cô muốn giúp bạn mình, nhưng đôi khi thực tế rất tàn nhẫn.”
“Tiến sĩ Sở cũng có đối tượng muốn giúp mà không thể sao?” Lâm Hiểu Hiểu nghe ra sự không cam lòng trong giọng nói của cô.
“Đúng vậy, nhưng không phải là chỉnh sửa gen, mà là kỹ thuật nhân bản.” Ký ức phủ bụi từ lâu nay lại mở ra, Sở Họa bắt đầu hồi tưởng: “Anh là mối tình đầu của tôi. Trước khi vào đại học, anh đã qua đời vì bệnh máu khó đông. Nếu lúc đó có thể sử dụng công nghệ nhân bản, giờ anh chắc cũng đã mười mấy tuổi rồi.”
Lâm Hiểu Hiểu có hiểu biết đôi chút về công nghệ nhân bản, cô nói: “Nhưng cho dù nhân bản ra một người trông giống y hệt, linh hồn của người đó cũng không còn là người lúc trước nữa.”
Sở Họa nhìn cô: “Có chip thì có thể làm được.”
Chip còn có thể dùng như vậy sao? Lâm Hiểu Hiểu bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
“Mặc dù hiện tại nhân bản người vẫn đang bị cấm, nhưng tôi đã tìm được phương pháp khác.” Sở Họa mở một loạt dữ liệu trên máy tính.
Lâm Hiểu Hiểu ghé sát vào: “Đây là gì vậy?”
“Là linh hồn của anh.” Sở Họa dựa vào ký ức về mối tình đầu Bùi Ban của mình, từng chút từng chút xây dựng nên một cơ sở dữ liệu thuộc về riêng anh.
“Cô định…” Lâm Hiểu Hiểu vẫn chưa hiểu rõ.
Sở Họa xoay người lại đối diện với cô: “Cô có biết về người máy sinh học không?”
“Người máy sinh học.” Lâm Hiểu Hiểu suy nghĩ một lúc: “Đó chẳng phải là thứ chỉ có trong phim khoa học viễn tưởng sao?”
Ánh mắt Sở Họa sáng quắc.
Lâm Hiểu Hiểu đột nhiên hiểu ra: “Cô muốn tạo ra một người máy sinh học giống anh?”
“Ừm.” Sở Họa gật đầu thật mạnh.
Lâm Hiểu Hiểu chỉ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi: “Điều này sao có thể?”
Nhưng đối với Sở Họa, điều này không phải là không thể. Năm đó cô vốn định chọn ngành y, nhưng vì người yêu qua đời nên cô mới quyết định từ bỏ con đường y học để chuyển sang nghiên cứu khoa học.
Nếu y học không thể cứu được người cô muốn cứu, vậy cô sẽ tìm một con đường khác. Lúc đó vừa vặn công nghệ nhân bản cừu đã ra đời, Sở Họa cũng vì thế mà nhìn thấy một tia hy vọng.
Hiện tại, nguyện vọng nhân bản người chưa thể thực hiện, Sở Họa lại đặt hy vọng vào người máy sinh học.
Tạo ra một cơ thể sinh học không phải là điều khó khăn. Khó khăn nằm ở việc làm thế nào để truyền tải một linh hồn thực sự vào trong cơ thể đó. Vì lý do này, Sở Họa đã nỗ lực rất nhiều năm. Cô lặp đi lặp lại việc hồi tưởng lại tất cả các chi tiết về Bùi Ban, đồng thời liên tục chỉnh sửa các phần không hợp lý trong chương trình.
Cuối cùng, vào một ngày nọ, Bùi Ban đã “hồi sinh” trên máy tính. Giọng nói, logic suy nghĩ và những ký ức về cô đều giống hệt như Bùi Ban khi còn sống.
Hiện tại, Sở Họa muốn chuyển Bùi Ban từ máy tính vào cơ thể người máy sinh học, để anh có thể thực sự sống lại.
***
Một tuần sau.
Chip được cấy vào não bộ, kết nối với toàn bộ hệ thống thần kinh. Người máy sinh học Bùi Ban 01 chính thức được khởi động.
Nhìn qua lớp kính trong suốt của phòng quan sát, Sở Họa không kìm được mà nín thở nhìn Bùi Ban “18 tuổi” trên bàn thí nghiệm.
Giống như một đứa trẻ sơ sinh, người máy sinh học Bùi Ban 01 từ từ cử động tứ chi. Cánh mũi bắt đầu phập phồng, nhãn cầu bắt đầu chuyển động, da dẻ cũng có nhiệt độ nhờ dòng điện chạy qua.
Anh từ từ mở mắt, tự động nhận diện mọi thứ trước mắt, sau đó ngồi dậy quay đầu nhìn qua lớp kính trong suốt của phòng quan sát.
“Sở Họa.” Anh gọi.
***
Do không thể mang vật thí nghiệm về nhà, Sở Họa chỉ có thể ở lại phòng thí nghiệm với người máy sinh học Bùi Ban 01.
Để anh càng giống người trong ký ức của mình, Sở Họa còn đặc biệt mua cho anh bộ đồng phục cấp ba của họ. Sau khi mặc đồng phục vào, quả nhiên Bùi Ban trở nên sống động hơn hẳn.
Anh thường chống tay lên đầu, nghiêng đầu hỏi: “Sở Họa, sao em lớn nhanh thế?”
Sở Họa giải thích rất nhiều vấn đề cho anh, nhưng giải thích đến cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi một câu hỏi.
“Ý em là anh đã chết rồi sao?” Chip trong não của Bùi Ban không ghi lại ký ức về cái chết của mình.
“Đúng vậy, vì căn bệnh của anh.” Sở Họa cố gắng dẫn dắt anh nhắc lại những chuyện trong quá khứ.
Bùi Ban chớp mắt: “Bệnh máu khó đông, là vì nguyên nhân này mà chết sao? Vậy bây giờ anh là gì, là ma sao?”
“Anh là người máy sinh học.” Trong một thoáng mơ hồ, Sở Họa không phân biệt được liệu Bùi Ban đã thực sự sống lại hay chỉ là người máy sinh học đang sử dụng chương trình để mô phỏng cuộc đối thoại.