Chương 42: Em có yêu anh không?

Xin Chào, Hôm Nay Kết Hôn

Chương 42: Em có yêu anh không?

Xin Chào, Hôm Nay Kết Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù biết rõ đối phương đang bày trò nhưng Khâu Sảng vẫn không thể cản lại, tỉnh táo mà sa vào vòng tay của anh ta.
“Em nói sao thì là vậy.” Tần Noãn Phong trông như một cô dâu nhỏ bị bắt nạt.
Thở dài một tiếng, Khâu Sảng vò tóc Tần Noãn Phong một hồi, rồi nâng mặt anh ta lên cúi xuống hôn một cái thật kêu. Cả hai lặng lẽ nhìn nhau một lúc.
Khâu Sảng véo nhẹ tai anh ta, nhẹ nhàng dỗ dành: “Vào phòng ngủ thôi.”
“Không giận anh nữa chứ?” Tần Noãn Phong vẫn muốn hỏi cho chắc.
Khâu Sảng gật đầu.
Tần Noãn Phong vòng tay ôm lấy eo cô, làm cô ngả hẳn vào lòng mình, sau đó mới nhìn thẳng vào mắt cô mà hỏi: “Khâu Sảng, sau này em sẽ không bao giờ rời bỏ anh nữa đúng không?”
“Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì chắc là vậy.” Khâu Sảng không nói qua loa mà trả lời khá thận trọng.
“Điều anh muốn nghe không phải câu này.” Tần Noãn Phong không vui.
Khâu Sảng suy nghĩ một lát: “Cả đời này em sẽ không rời bỏ anh.”
“Còn gì nữa không?” Tần Noãn Phong vẫn đòi hỏi thêm.
Khâu Sảng cũng đã đoán được lúc này Tần Noãn Phong muốn nghe gì, nên đành phải nói mấy câu ngọt ngào: “Cục cưng, em yêu anh nhất.”
Tần Noãn Phong cắn môi, cố giấu vẻ vui sướng trong lòng: “Còn nữa.”
“Anh là ông xã đẹp trai nhất, là người đàn ông tuyệt vời nhất, hoàn hảo không tì vết, có một không hai…” Khâu Sảng chưa kịp khen hết câu đã bị ngắt lời.
Tần Noãn Phong nhíu mày: “Anh không muốn nghe mấy lời này.”
Không thích những lời khen sáo rỗng, rõ ràng là vẫn muốn nghe những lời tình cảm mà thôi. Khâu Sảng bĩu môi suy nghĩ: “Em thật sự rất thích anh, Noãn Phong, anh là ngọn gió ấm áp nhất trên đời, gió xuân hay gió thu cũng chẳng ấm bằng anh*.”
(Tên của nam phụ là Tần Noãn Phong còn có nghĩa là cơn gió ấm áp nên Khâu Sảng mới dùng phép so sánh như trên.)
“Khen chả hay gì cả.” Tần Noãn Phong lại làm ra vẻ kiêu ngạo: “Thôi được rồi, em thể hiện bằng hành động đi.”
Tần Noãn Phong dán mắt vào môi cô, ngầm ý.
Khâu Sảng cúi xuống hôn một cái: “Ngủ thôi nào.”
“Mới vậy thôi mà đã muốn đuổi anh đi rồi sao?” Tần Noãn Phong cảm thấy chưa thỏa mãn.
“Nằm xuống rồi hôn tiếp.” Khâu Sảng không muốn đôi co với anh ta ở đây nữa, quyết định dỗ anh ta vào phòng ngủ trước.
Tần Noãn Phong ngọ nguậy người: “Không được.”
“Lạnh.” Khâu Sảng không đôi co, chỉ một từ cũng đủ khiến anh ta phải chịu thua.
Tần Noãn Phong ấm ức xoa xoa cánh tay cô: “Thật sự lạnh sao?”
“Ừm.”
“Thôi được, về phòng đi.”
Cuối cùng cũng trở lại phòng ngủ, chui vào chăn, Tần Noãn Phong ôm lấy cô rồi bắt đầu làm nũng: “Ưm~~”
Khâu Sảng tắt đèn, nhắm mắt lại: “Im lặng chút đi.”
“Em còn yêu anh không?” Tần Noãn Phong cọ cọ vào cổ cô.
Bị anh ta cọ quậy đến mức không ngủ được, Khâu Sảng đành giữ đầu anh ta lại, bực bội đáp: “Tần Noãn Phong, sao anh cứ như phụ nữ vậy, suốt ngày hỏi yêu hay không yêu, đến bao giờ mới chịu thôi hả?”
“Anh giống phụ nữ ở chỗ nào, chẳng phải em là phụ nữ sao? Sao em không suốt ngày hỏi anh có yêu em không?” Tần Noãn Phong chỉ ra điểm mâu thuẫn trong lập luận của cô.
Khâu Sảng cạn lời, dứt khoát kéo áo anh ta ra. Điều này khiến Tần Noãn Phong được đà làm tới nhưng cũng hơi sợ, vội vàng ngăn lại: “Khâu Sảng, em làm gì vậy?”
“Anh ầm ĩ cả buổi chẳng phải chỉ vì chuyện này sao?” Ở bên nhau bao nhiêu năm, làm sao cô không biết Tần Noãn Phong đang làm loạn vì chuyện gì.
Tâm tư bị vạch trần, Tần Noãn Phong cũng không ngăn cô nữa, ngoan ngoãn chấp nhận mọi hành động của cô.
Sau vài tiếng nồng nhiệt, giữa đêm khuya, cả hai còn đi tắm rửa rồi thay ga giường.
-
Làm lành xong, cả hai lại đến phòng thí nghiệm bàn về chuyện chỉnh sửa gen, nhưng không chỉ có hai vợ chồng họ mà còn có cả Lâm Hiểu Hiểu.
“Với tư cách là mẹ nuôi của con bọn mình, cậu có ý kiến gì thì cứ nói ra.” Khâu Sảng đưa cho cô một cây bút.
Dù có sản phẩm công nghệ cao, nhưng bút và giấy vẫn là công cụ cơ bản nhất để kích thích sáng tạo. Lâm Hiểu Hiểu cầm bút, suy nghĩ trầm ngâm: “Vậy hai người muốn có con trai hay con gái?”
Tần Noãn Phong giành nói trước vợ: “Tốt nhất là một đôi trai gái.”
“Không phải anh sinh, đương nhiên anh muốn càng nhiều càng tốt.” Khâu Sảng lườm anh ta một cái.
Nếu công nghệ và pháp luật cho phép, cô nhất định sẽ chọn để Tần Noãn Phong mang thai và sinh con, để anh ta trải nghiệm cảm giác mang thai đôi là thế nào.
“Vậy thì quá vất vả rồi.” Lâm Hiểu Hiểu tưởng tượng cảnh bụng Khâu Sảng tròn tròn hơi nhọn ở những tháng cuối thai kỳ, lại nghĩ đến việc có hai đứa trẻ bên trong, cô cảm thấy không ổn chút nào: “Hay chỉ sinh một đứa thôi, một đứa dễ nuôi hơn, dinh dưỡng tốt hơn, lúc sinh cũng dễ dàng hơn, hồi phục nhanh hơn.”
“Thấy chưa, vẫn là phụ nữ hiểu phụ nữ, không như đàn ông chỉ nghĩ đến con cái mà không quan tâm đến mẹ bầu.” Khâu Sảng ôm vai Lâm Hiểu Hiểu, không vui liếc nhìn Tần Noãn Phong.
Tần Noãn Phong không đồng ý: “Sao lại còn chỉ trích anh vậy, người sinh con và nuôi dạy con là anh, không phải ai khác, càng không phải phụ nữ. Em chỉ trích anh thì có ích gì ngoài việc thỏa mãn nhất thời?”
“Em chỉ nói thật thôi.” Khâu Sảng đáp lại anh ta.
Thấy hai người sắp cãi nhau, Lâm Hiểu Hiểu vội vàng giảng hòa: “Đừng cãi nhau ở đây, nếu hai người không yêu nhau thì đã chẳng đến đây được. Vào đây là để bàn chuyện chính, không được lợi dụng việc cãi nhau để thể hiện tình cảm.”
“Ai thể hiện tình cảm với anh ta?” Khâu Sảng không đồng tình với cách nói này.
Tần Noãn Phong cũng đã phần nào tự kiểm điểm: “Anh thừa nhận vừa rồi anh nói sinh đôi mà không suy nghĩ kỹ, nhưng em cũng không thể vì vậy mà ác ý cho rằng anh không quan tâm đến em, thậm chí còn vơ đũa cả nắm, mắng hết cánh đàn ông.”
Khâu Sảng không quan tâm: “Em là thế đó, anh làm gì được nào?”
Mùi thuốc súng nồng nặc giữa hai vợ chồng trẻ, Lâm Hiểu Hiểu cầm bút gõ gõ lên mặt bàn: “Hai vị, hôm nay đến là để bàn về chuyện con cái, có thể bình tĩnh một chút được không?”
Cả hai người đều quay mặt đi, không ai thèm để ý đến người kia.
Lâm Hiểu Hiểu không giỏi hòa giải mâu thuẫn vợ chồng nên rút lui, nhờ robot ở cửa mua vài cốc nước về.
Robot mang về ba cốc nước ép đào, lần lượt đưa đến trước mặt họ bằng cánh tay robot.
“Ừm, ngon quá.” Lâm Hiểu Hiểu uống một ngụm rồi nhận xét, cũng mời hai người họ: “Đừng ngại, uống đi.”
Khâu Sảng cầm cốc lên uống vài ngụm, nhưng sắc mặt vẫn không vui.
“Đàn ông chúng tôi không xứng đáng nhận những thứ phụ nữ mua cho.” Tần Noãn Phong vẫn không quên chuyện vừa rồi.
Khâu Sảng quay lại chỉ vào mũi anh ta: “Tần Noãn Phong, anh muốn cãi nhau phải không? Có bản lĩnh thì anh ra ngoài đi, dù sao anh ở đây cũng chẳng có tác dụng gì.”
“Con cái chỉ của mình em à? Sao anh phải ra ngoài?” Tần Noãn Phong cũng nổi giận, thậm chí còn đứng bật dậy.
Lâm Hiểu Hiểu thật sự bực bội với hai người này: “Thôi thôi thôi, người nên ra ngoài là tôi, tôi đi đây, hai vị cứ từ từ nói chuyện.”
Cô còn không quên mang theo ly nước ép đào của mình khi rời đi.
Không còn người thứ ba ở đây, Tần Noãn Phong không cần giữ thể diện nữa, anh ta do dự ngồi xuống ghế: “Em, em đừng hung dữ với anh như vậy, anh sợ.”
Tần Noãn Phong cẩn thận dùng ngón út chạm vào mu bàn tay của cô, mong nhận được chút phản ứng. Nhưng Khâu Sảng lại đánh vào tay anh ta một cái: “Đừng có giả vờ.”
Tần Noãn Phong cúi đầu không nói gì.
“Được rồi, chúng ta nghiên cứu về đứa nhỏ tương lai đi.” Khâu Sảng đẩy tờ giấy A4 trên bàn về phía anh ta, rồi đưa cho anh ta một cây bút.
Dù Khâu Sảng đã nhượng bộ nhưng Tần Noãn Phong vẫn chưa thể thoát khỏi cảm xúc của mình, anh ta vẫn giữ tư thế cúi đầu, không ai nhìn thấy được ánh mắt của anh ta, chỉ có thể thấy yết hầu di chuyển lên xuống vài lần.
Khâu Sảng bất lực vỗ lưng anh ta: “Lớn rồi còn khóc nhè.”
Thực ra Tần Noãn Phong vẫn đang cố nén tiếng khóc, nhưng khi bị nói vậy, nước mắt chợt tuôn ra như vỡ đê. Anh ta lại thấy mất mặt, không muốn để người khác nhìn thấy gương mặt khóc lóc của mình nên dứt khoát trốn vào lòng Khâu Sảng.
“Tần Noãn Phong, anh có thể đừng khóc ở bên ngoài được không?” Khâu Sảng cảm giác mình đang ôm và vuốt ve một con thú lớn: “Em đã nói gì mà làm anh kích động đến mức này?”
Tần Noãn Phong trong lòng vợ: “Hu hu hu…”
“Được rồi, em sai rồi, em xin lỗi, xin lỗi mà.” Khâu Sảng đành phải nhận lỗi.
Tần Noãn Phong khóc nức nở: “Hức, em bắt nạt anh, hu hu hu.”
“Em không có.”
“Em có, hức.”
“... Em sai rồi.”
“Em có yêu anh không?”
“Chắc là có.”
Tần Noãn Phong mở to hai mắt: ??
Chắc là có là sao?
Yêu là yêu, không yêu là không yêu, “chắc là có” nghĩa là sao, rất do dự à?