Xin Chào Kết Phân - Mèo Thiếu Nữ Nhiều Tiền
Chương 82: Giờ Anh Ấy Là Anh Trai Tôi
Xin Chào Kết Phân - Mèo Thiếu Nữ Nhiều Tiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trì Vọng giơ chiếc gối bên cạnh lên, quay sang đập vào người Tạ Tư Hành: "Đừng cười nữa!!! Cười gì cơ? Em nói sai à?"
Tạ Tư Hành nghiêng đầu, để mặc Trì Vọng đập gối vào lưng, mặt vẫn thản nhiên: "Anh có bảo em sai đâu."
Trì Vọng bực bội: "Vậy sao anh cười?"
Tạ Tư Hành nhẹ giọng: "Anh thấy em dễ thương."
Trì Vọng: "......"
Mặt Trì Vọng đỏ bừng, nhất thời không biết phản ứng thế nào. Cậu buông gối xuống, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, vén chăn leo lên giường, người mềm nhũn như thể tan ra, chậm rãi chui vào trong chăn.
Tạ Tư Hành hỏi: "Không thức khuya nữa à?"
Trì Vọng ấm ức: "Không thức nữa, anh cứ thức đi, em muốn ngủ sớm."
Nói rồi, Trì Vọng lật người, quay mông ra phía ngoài giường.
Tạ Tư Hành trước nay đã quen với thói quen ngủ của Trì Vọng – thường xuyên nằm quay mặt về phía anh. Giờ đây, kết hợp với câu nói vừa rồi, anh hiểu ngay ý đồ trong lòng cậu.
Khóe miệng anh khẽ nhếch, nụ cười thoáng hiện rồi vụt tắt: "Vậy em ngủ sớm đi, ngủ ngon."
Anh đứng dậy, tắt đèn lớn, chỉ để lại một chiếc đèn ngủ nhỏ.
Trì Vọng thò đầu ra khỏi chăn, hỏi: "Anh không ngủ à?"
Tạ Tư Hành đáp: "Anh thức."
Trì Vọng im lặng, không nói thêm gì.
Lúc này mới tám giờ, vẫn còn sớm. Thường ngày cậu vẫn thức đến chín, mười giờ, đã quen với nhịp sinh học đó rồi. Dù có cố cũng khó ngủ được.
Cậu lén lấy điện thoại ra, tiếp tục lướt nhóm chat.
Trong nhóm, Lạc Liên Vân và Thư Đình Dực đã gửi cả đống tin, đều tag Trì Vọng, hỏi sao đang nói chuyện lại đột nhiên biến mất.
Trì Vọng: "......"
Nhớ lại những lời ngớ ngẩn mình vừa nói, cậu cảm thấy xấu hổ muốn độn thổ.
Cậu nhận ra, Tạ Tư Hành giờ đây quả thật càng lúc càng biết cách nói chuyện.
Và chẳng hề giấu diếm chút nào.
Dù phải thừa nhận rằng chính cậu đã nói quá... ngớ ngẩn, nhưng Tạ Tư Hành quá giỏi trong việc tận dụng tình huống!
Nếu cứ tiếp tục thế này, có khi cậu sẽ bị mê hoặc, chẳng hiểu gì mà cứ thế ngủ chung với anh mãi.
Trì Vọng, tỉnh lại đi!!! Đừng vì chút bối rối mà đánh mất mục tiêu!!
Phải tách giường ngay lập tức!
Chỉ khi kiềm chế được bản thân, mới có thể đạt được thành công trọn vẹn!
Cậu tự nhủ, những thứ đó chẳng quan trọng gì cả, nhất định phải dẹp bỏ mọi tạp niệm trong đầu.
Xóa sạch mọi suy nghĩ không nên có, Trì Vọng cảm thấy mình như được thanh lọc, tinh thần sảng khoái, tràn đầy năng lượng.
Cậu tự tin bước về phòng mình, vừa đi vừa hình dung ra một chiến lược sống mới.
Phòng cậu lâu không dùng, dì giúp việc đã dọn dẹp sạch sẽ, cất gọn chăn gối vào tủ. Trì Vọng nhanh tay lấy ra, sắp xếp lại giường chiếu.
Tạ Tư Hành gọi điện trong phòng làm việc khá lâu. Khi anh trở về phòng, phát hiện trong phòng trống trơn.
Tạ Tư Hành: "......"
Anh không nên cười lúc nãy.
*
Sáng hôm sau, Trì Vọng thức dậy, kéo rèm cửa sổ – bên ngoài trắng xóa. Ban đầu cậu tưởng mắt mình hoa, nhưng rồi mới nhận ra: trời đang đổ tuyết.
Cậu cầm điện thoại lướt vòng bạn bè, quả nhiên, ai nấy đều đăng ảnh tuyết rơi.
Trì Vọng cũng chụp một tấm, đăng lên.
Năm nay không khí Tết rất yên ắng, chẳng có gì rộn ràng, nhưng trên mạng thì lại náo nhiệt vô cùng.
Cậu thay bộ đồ ngủ hình khủng long nhỏ.
Gần đây, cậu khá thích mặc đồ liền thân kiểu này – thoải mái, không bó bụng.
Bụng cậu cũng đã bắt đầu to lên. Trì Vọng rửa mặt xong mới nhớ phải thoa kem dưỡng da cho bà bầu. Cậu cởi áo ngủ, để lộ phần thân trên, cẩn thận thoa kem từng lớp vào bụng.
Nhìn bụng mình, sau khi thoa xong, Trì Vọng hài lòng thấy da vẫn mịn màng, trắng trẻo, chưa hề có dấu hiệu rạn da.
Sẹo thì cậu không quá để ý, nhưng vết rạn da khi mang thai thì tuyệt đối không muốn.
Dù có thể sinh con, Trì Vọng vẫn kiên định cho rằng mình là con trai. Sau khi sinh, cậu sẽ tập luyện trở lại, lấy lại cơ bụng săn chắc – loại bụng đẹp thì phải khoe chứ! Nếu bị rạn da, ai thấy chẳng giật mình?
Cậu đã tải một ứng dụng dành cho bà bầu, tính ngày dự sinh và cung cấp kiến thức thai kỳ. Nhưng trong đó có quá nhiều bà bầu chia sẻ ảnh bụng bầu, thỉnh thoảng lướt qua, Trì Vọng cũng thấy choáng váng.
Sinh con thật sự quá vất vả và cao cả.
Nỗi sợ ngày càng lớn. Đến lúc này, ai mà không sợ sinh con chứ! Ngay cả Trì Vọng – người luôn tự nhận là dũng cảm – cũng cảm thấy lo lắng.
Cậu đứng trước gương toàn thân. Hiện tại đã mang thai 23 tuần rưỡi, bụng so với người khác thì nhỏ hơn hẳn.
Đúng là một em bé rất biết điều.
Trì Vọng vỗ nhẹ lên bụng. Khi nhìn thấy nụ cười trìu mến hiện lên trên gương mặt mình, cậu bỗng khựng lại.
Lúc mới biết mình có thai, cậu đâu ngờ mình lại có thể biểu lộ vẻ mặt này.
Nhưng Trì Vọng không thể làm gì khác. Yêu con mình có lẽ là bản năng, ngay cả động vật còn vậy, huống chi là con người. Sao có thể chống lại được?
Thôi thì chấp nhận. Cậu yêu đứa bé này.
Xuống tầng ăn sáng, Tạ Tư Hành đã ngồi đợi ở bàn từ sớm. Thấy Trì Vọng, anh hỏi: "Ngủ ngon không?"
Trì Vọng cười, khóe miệng cong lên: "Ngủ ngon lắm, cảm ơn anh quan tâm!"
Tạ Tư Hành khẽ nói: "Anh ngủ không ngon."
Trì Vọng ngây thơ: "Em để gối cho anh rồi mà."
Tạ Tư Hành bình thản: "Anh muốn có em hơn."
Trì Vọng nghiêng đầu: "Muốn cũng chẳng được, em không cho đâu."
Sợ Tạ Tư Hành lại xoáy sâu, Trì Vọng nghiêm túc: "Em nghĩ chúng ta nên tách giường một thời gian."
Tạ Tư Hành hỏi: "Bao lâu?"
Trì Vọng suy nghĩ, do dự: "Khoảng tháng bảy của thai kỳ thì em quay lại."
Tạ Tư Hành: "......"
Anh trông giống con thú hoang vậy sao?
Anh cúi mắt, nhẹ nhàng: "Anh không tin em à?"
Trì Vọng: "... Ừm."
Trước kia thì tin, giờ thì không chắc nữa.
Tạ Tư Hành nói: "Em yên tâm, anh sẽ không làm gì em không thích."
Anh nâng mắt, ánh nhìn sâu thẳm hướng về Trì Vọng: "Anh là ba của con, trong thời gian này, anh muốn ở bên nó."
Lời thì nói về con, nhưng ánh mắt lại đầy tập trung vào Trì Vọng, ánh lửa cháy nhẹ, như thể có thể thiêu rỗng trái tim cậu.
Trì Vọng: "......"
Đang còn giằng xé trong lòng, tiếng dì giúp việc vang lên từ xa: "Ồ, có khách đến rồi."
Hai người giật mình. Trì Vọng đứng dậy trước, đi ra phòng khách, mở cửa – là Tiêu Phục, tay xách túi quà Tết.
Vừa thấy Trì Vọng, Tiêu Phục vội nói: "Nhìn em kìa, bụng to thế này đừng đi nhiều."
Rồi hỏi: "Anh ăn sáng chưa?"
Trì Vọng: "... Chưa ăn. Em ăn rồi à?"
Chưa kịp trả lời, Tạ Tư Hành đã bước tới, bình tĩnh gọi: "Anh."
Dừng một chút, tự nhiên nói thêm: "Chưa ăn thì cùng ăn sáng đi."
Trì Vọng: "......"
Cái này... thế là gọi luôn anh rồi à?
Tiêu Phục trợn tròn mắt, phản xạ đầu tiên là muốn chửi thề, nhưng Trì Vọng lập tức nắm chặt tay hắn.
Tiêu Phục: "......"
Hắn nén lại những lời thô tục, biết Tết nhất không thể chửi, dù làm xui Tạ Tư Hành cũng được, nhưng không thể ảnh hưởng đến vận may của Trì Vọng.
Tiêu Phục nghiến răng, cố nặn ra nụ cười: "Chưa ăn, vậy cùng ăn sáng đi."
Trì Vọng thở phào nhẹ nhõm, nhìn Tạ Tư Hành với ánh mắt không tin nổi. Không ngờ anh lại chịu nhún nhường đến thế.
Tạ Tư Hành vốn kiêu ngạo, mà lại gọi Tiêu Phục là "anh" – rõ ràng là một bước lùi lớn.
Trì Vọng xúc động trong lòng, sự kiên định bỗng chốc lung lay.
Tiêu Phục đặt quà xuống, ngồi vào bàn, vừa nhìn bữa sáng liền nhíu mày: "Trì Vọng mang thai rồi, sáng chỉ ăn mấy món đơn giản thế này à?"
Bữa sáng gồm một chén cháo cá, một dĩa rau mầm xào nhạt, nem cuốn, bánh nếp nhân tôm, và rau câu biển.
Dì giúp việc đang dọn dẹp quà ở phòng khách, nghe vậy liền bĩu môi. Tiếng Trì Vọng vang lên ngay: "Chính vì mang thai nên cần ăn nhẹ. Dù đơn giản nhưng rất ngon, dì làm rất kỳ công, anh thử đi."
Cậu gắp một miếng bánh nếp đưa tận miệng Tiêu Phục.
Cách ngăn cản này lại khiến Tiêu Phục rất vui. Hắn vui vẻ ăn, ban đầu chưa cảm nhận được, nhưng thử kỹ mới thấy tinh tế.
Tiêu Phục ngẩng đầu nhìn Trì Vọng – thấy cậu ăn cháo cá rất ngon miệng – liền cúi đầu uống một muỗng cháo dì múc. Hương vị tỏa ra ngùn ngụt, chưa kịp thưởng thức đã bị hắn nuốt sạch.
Quả thật như Trì Vọng nói, có bí quyết thật.
Tiêu Phục: "......"
Hắn bỗng hiểu vì sao Trì Vọng chỉ ở nhà hắn có bốn ngày rồi vội vã rời đi.
Hóa ra là thua ngay ở dì giúp việc này. Về nhà, hắn sẽ đuổi dì nhà mình đi và cố mang dì này về!
Ăn sáng xong, Tiêu Phục viện cớ đi dạo, tìm gặp dì giúp việc, đề nghị trả lương cao để mời bà về làm.
Dì cười khẽ: "Dù cậu trả bao nhiêu cũng vô ích. Tôi chăm sóc Tiểu Vọng từ nhỏ, nuôi cậu ấy mập mạp, sang nhà anh làm, thỉnh thoảng qua ăn vài bữa thì có ý nghĩa gì?"
Tiêu Phục: "......"
Rất rõ ràng. Chính – phụ phân minh.
Trì Vọng đã trở thành người nhà của dì rồi.
Sau khi Tiêu Phục thất vọng rời đi, Tả Thiên Tinh đến chúc Tết. Hắn đến sớm, mắt còn ngái ngủ, rõ ràng là thức khuya.
Tả Thiên Tinh cũng mang theo đống thực phẩm chức năng cao cấp. Thấy Trì Vọng ở nhà Tạ Tư Hành, hắn không bất ngờ. Nhưng lần này Trì Vọng mặc bộ đồ ngủ khủng long rộng, mềm, bụng lộ rõ – như cái bụng nhỏ trắng tròn của khủng long, trông cực kỳ đáng yêu.
Tả Thiên Tinh: "......"
Cuối cùng cũng thấy bụng bầu rồi.
Tạ Tư Hành đứng cạnh, ánh mắt như hổ rình mồi. Tả Thiên Tinh nào dám nhìn lâu, chỉ liếc vài lần rồi vội quay đi.
Hắn trò chuyện với Tạ Tư Hành: "Vừa nãy tôi thấy xe Tiêu Phục, đúng là hắn phải không?"
Tạ Tư Hành hơi nhếch cằm, khẽ đáp: "Ừ."
Tả Thiên Tinh hỏi tiếp: "Hai người không cãi nhau gì chứ?"
Tạ Tư Hành thản nhiên: "Anh ấy giờ là anh trai tôi, sẽ không cãi nhau với anh ấy."
(Tuyệt thật, anh Hành co được giãn được, gọi anh mà tự nhiên quá trời)
Tả Thiên Tinh: "??"
Dù đang ngồi trên sofa, mắt dán vào máy tính, nhưng thực chất Trì Vọng vẫn lắng nghe. Cậu gần như trợn mắt thành hình trứng cút – Tạ Tư Hành đã hy sinh quá nhiều vì cậu rồi!
So với anh, Trì Vọng cảm thấy mình như kẻ bạc tình.
Dù cậu cũng không hiểu mình có lỗi ở đâu cả.
******
Dù mai nghỉ học nhưng tui phải ngủ thuii anh em ơi, nay đi leo núi cả chiều giờ chân mỏi quá nè.