Xin Chào Kết Phân - Mèo Thiếu Nữ Nhiều Tiền
Chương 93: Lần đầu nếm sữa
Xin Chào Kết Phân - Mèo Thiếu Nữ Nhiều Tiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vẻ thẳng thắn của Trì Vọng khiến bác sĩ cũng thấy ngượng nghịu, nhưng vẫn nghiêm túc nhắc nhở: "Theo tôi, tốt nhất không nên, dù chỉ một chút cũng không được."
Trì Vọng nghe xong cũng không hỏi gì thêm. Cậu chỉ muốn xác nhận xem liệu có thể hay không, còn nếu thật sự không thể thì đành chịu.
Về nhà, cậu vẫn học hành như thường lệ. Không thể vận động, cậu nằm trên giường đạp xe trong không trung suốt hai tiếng, tạm coi như tập thể dục.
Tâm trạng tạm thời vẫn ổn.
Chỉ đến tối, sau khi tắm xong nhìn vào gương, cậu bỗng phát hiện có gì đó không ổn!
Ngay lập tức, Tạ Tư Hành thấy Trì Vọng chạy ào ra khỏi phòng tắm, miệng kêu thất thanh: "Thanh Thanh! Cứu với!"
Cậu như một mũi tên lao thẳng về phía Tạ Tư Hành. Theo phản xạ, anh đưa tay định ôm lấy cậu, nhưng Trì Vọng lùi một bước, ưỡn ngực ra, chỉ vào mình và hoảng hốt kêu lên: "Anh nhìn đi! Ngực em to lên rồi!!"
Ánh mắt Tạ Tư Hành đổ xuống vùng ngực hồng hào của Trì Vọng, đồng tử khẽ thu hẹp lại, nhưng rồi anh vội quay đi.
Trì Vọng: "......"
Sao anh lại xấu hổ vậy chứ?
Tạ Tư Hành nhanh chóng trấn tĩnh, cố gắng không nhìn ngực Trì Vọng nữa, nhưng rồi nhận ra sự khác biệt rõ rệt.
Anh im lặng, còn Trì Vọng sốt ruột hỏi: "Có sưng lên không? Anh mau gọi bác sĩ hỏi xem có hồi phục được không!?"
Tạ Tư Hành đáp: "... Đây chỉ là hiện tượng bình thường thôi, do hormone thay đổi. Bác sĩ nói trước rồi, tuyến vú của em đã thoái hóa, khó có thể tiết sữa."
Trì Vọng lo lắng đỏ mặt: "Dù có sữa hay không cũng chẳng sao, thậm chí em muốn nếm thử xem vị sữa mẹ như thế nào. Nhưng vấn đề là em vốn dĩ là nam nhân, mà giờ có ngực nữ nhi, thật quá mất mặt!"
Tạ Tư Hành không giấu nổi sự ngạc nhiên: "......"
Em còn định uống sữa của mình nữa à?
Mỗi ngày, Tạ Tư Hành lại bị Trì Vọng khiến mình phải ngạc nhiên thêm.
Thấy ánh mắt kinh ngạc của anh, Trì Vọng dừng lại giây lát, rồi nghiêm túc nói: "Sao anh nhìn em như thế? Em có sữa mà không nếm thử sao? Tò mò về vị sữa của mình chẳng phải là chuyện bình thường ư?"
Tạ Tư Hành: "..."
Anh thu lại vẻ ngạc nhiên, bình tĩnh lấy điện thoại ra: "Anh gọi hỏi bác sĩ."
Anh quay số, đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy. Sau khi Tạ Tư Hành kể lại tình trạng của Trì Vọng, bác sĩ giải thích: "Đây là hiện tượng bình thường. Hiện nay, nhiều phụ nữ sau sinh phải kích thích nhiều mới có sữa, huống chi cậu ấy là nam. Tuyến vú của Trì Vọng vẫn bình thường, căng tức là do nội tiết tố thay đổi, không có nghĩa là sẽ có sữa. Chuyện ngực lớn hơn, sau khi hormone ổn định sẽ trở về như cũ."
Tạ Tư Hành bật loa ngoài để Trì Vọng nghe rõ.
Trì Vọng thở phào nhẹ nhõm, may quá, vậy vẫn chấp nhận được.
Tạ Tư Hành cúp máy, lần nữa cảm nhận được sự vững vàng đến lạ thường của Trì Vọng. Mang thai đã đành, đến cả chuyện có thể tiết sữa mà cậu vẫn thản nhiên đối mặt, đúng là không phải người thường.
Sau khi giải tỏa được thắc mắc, Trì Vọng mới nhận ra mình vẫn đang trần. Cúi đầu nhìn xuống, thấy bụng mình tròn căng, cậu lập tức quay vào phòng mặc áo.
Trước đây không để ý, nhưng giờ nhận ra sự thay đổi của ngực, cậu thấy nó cứ cọ vào áo rất khó chịu.
Nói xong, Tạ Tư Hành liền đặt mua cho cậu một hộp miếng dán ngực.
Trì Vọng: "......"
Lau nước mắt.jpg
Giao hàng nội thành rất nhanh, chẳng mấy chốc đã giao đến. Trì Vọng xé một miếng ra,
bốp
dán ngay lên, lập tức cảm thấy khó chịu toàn thân.
Rồi cậu bóc nó ra.
Tạ Tư Hành thấy vậy, hỏi: "Sao lại gỡ ra?"
Trì Vọng u ám nói: "Nghẹt thở."
Tạ Tư Hành: "Hả?"
Trì Vọng nghiêm túc giải thích: "Ngực em bị bịt kín, không thể thở nổi."
Cuối cùng, Tạ Tư Hành lại đặt mua loại miếng dán mỏng nhẹ và thoáng khí hơn.
Trì Vọng: "......"
Hình như... cũng chẳng khác mấy.
Nhưng dần dần cũng quen, không còn quá để ý đến ngực nữa, hiệu quả cũng khá ổn.
Rảnh rỗi, Trì Vọng lên nhóm chat tám chuyện với hai bạn cùng phòng, tiện thể kể luôn chuyện ngực mình to lên.
Lạc Liên Vân: "?Chờ đã, chuyện này có nên nghe không chứ?"
Thư Đình Ngọc: "Mặt đỏ bừng.jpg"
Lạc Liên Vân: "Cậu đỏ mặt cái gì chứ!"
Thư Đình Ngọc: "Hahahaha, lỡ tay gửi thôi."
Trì Vọng nói: "Chỉ là không biết có sữa hay không thôi."
Lạc Liên Vân: "...... Cậu có thể mang thai, chắc cũng có sữa nhỉ? Trẻ con uống sữa mẹ vẫn tốt hơn mà?"
Thư Đình Ngọc: "Chưa chắc đâu. Mẹ tớ hồi đó cũng không có sữa, bà nội còn nấu đủ loại món bổ dưỡng, kể cả sắc thuốc bắc, thậm chí hầm cả tê tê để kích sữa, vậy mà vẫn không có giọt nào. Cuối cùng tớ phải uống sữa bột từ bé, giờ vẫn cao to khỏe mạnh đấy."
Trì Vọng: "......"
Cậu cũng chẳng lo lắng gì. Dù có sữa đi nữa, ngực đàn ông cũng chỉ đến thế. Dù căng lên cũng chỉ giống con gái tuổi dậy thì, chỉ có một cái túi sữa nhỏ, làm sao có nhiều sữa được?
Con cậu chắc chắn phải uống sữa bột. Vậy thì ngay từ đầu cho uống sữa bột luôn cho xong. Trên app, các bà mẹ suốt ngày khóc than vì con cắn rách ngực, cậu sợ đến mức suýt ngất.
Thôi khỏi chịu khổ nữa.
Cùng lắm nếm thử một ngụm xem vị ra sao.
Rồi để Tạ Tư Hành cũng thử một ngụm.
Xong!
Đây chính là ý nghĩa của việc cậu có sữa!
Dù có là con ruột, cũng không được phép cắn rách ngực cậu!
*
Thời tiết càng lúc càng nóng, ngày dự sinh cũng đến gần.
Hôm nay, Tiêu Phục đến thăm cậu, mang theo một hộp chuỗi hạt, ngọc bội bình an và bùa chú.
Trì Vọng mở ra xem, hỏi: "Mấy thứ này anh tốn bao nhiêu tiền?"
Tiêu Phục khẽ nhếch môi cười: "Tiền không quan trọng, đây đều do cao nhân vẽ. Em biết trong Đạo giáo có những vị thầy vẽ bùa được công nhận là di sản phi vật thể không? Anh tìm đúng kiểu cao nhân đó. Đây là bùa dưỡng thai, an thai, chắc chắn có hiệu quả."
Trì Vọng: "...Ừm."
Cậu miễn cưỡng đồng ý, chuyện này cứ tin là có còn hơn không.
Hơn nữa, cậu đã tìm hiểu qua, sinh thường hay sinh mổ đều có rủi ro, sinh mổ thậm chí nguy cơ thuyên tắc ối còn cao hơn.
Trước đây không tìm hiểu, cậu tưởng sinh con không quá khó. Đến khi tìm hiểu mới nhận ra, đây đúng là bước qua Quỷ Môn Quan.
Chỉ khi trải qua mới thấu hiểu sự gian nan của việc sinh nở.
Trì Vọng cất mấy món đồ Tiêu Phục mang đến vào phòng ngủ.
Đeo thì chắc chắn không rồi, cứ để đó vậy.
Tiêu Phục cho cậu xem con chó của mình. Con chó hồi nhỏ lông trắng, giờ đã lớn, đúng như dự đoán, lông đổi màu sang vàng nhạt. Ngoại hình nó khá điển hình, nhìn qua đã thấy hiền lành.
Nó khá mập, dù vẫn lộ chút eo, nhưng phần lớn to khỏe theo cách không giống loài.
Trì Vọng nhìn thấy không nhịn được quay đi. Đúng là nuôi gì cũng thành "phiên bản lỗi".
May mà sau này cũng không thể để con ở nhà Tiêu Phục quá lâu, cậu không muốn con mình cũng bị nuôi thành "phiên bản lỗi". Nếu hồi nhỏ quá mập, tiểu kê kê sẽ không lớn được mất.
Nhưng nghĩ lại, xét thể trạng cậu và Tạ Tư Hành, bé con nhà họ chắc cũng không đến nỗi nào.
Tiêu Phục đứng bên cạnh bực tức: "Sao lại là con trai chứ, anh vẫn thích con gái hơn."
Trì Vọng tỉnh táo đáp: "Em cũng thích con gái mà, không sao, đến lúc đó em mặc váy cho nó."
Tiêu Phục nghe vậy, ánh mắt lập tức thay đổi, vô cùng xúc động: "Em thực sự rất giống mẹ. Hồi đó bà cũng cho anh mặc váy, nuôi anh như con gái vậy."
Trì Vọng: "???"
Cậu sững sờ: "Nhìn không ra đấy."
Tiêu Phục lôi điện thoại ra, mở album ảnh: "Nhìn này, đây là anh."
Trì Vọng nhìn vào, phát hiện Tiêu Phục hồi nhỏ đúng là xinh xắn, chẳng khác gì bé gái, còn mặc váy công chúa màu vàng lấp lánh.
Trì Vọng: "..."
Được rồi, cậu sẽ không cho con mặc váy nữa đâu.
Bài học kinh nghiệm √
Trì Vọng chưa biết cách nuôi con, nhưng cậu sẽ cố gắng học hỏi để trở thành người cha tốt.
Tiêu Phục tám chuyện với cậu một lúc lâu rồi mới rời đi.
Dì giúp việc mang trái cây tới. Trì Vọng vừa cắn miếng thì có khách đến.
Là Sở Thanh và Tạ Vân Đình.
Đây cũng là lần đầu họ đặt chân đến nhà Tạ Tư Hành.
Vừa vào cửa, Sở Thanh đã không kìm được nhận xét: "Không gian rộng rãi thật, nhưng bên ngoài chẳng có mấy cây, không khí không tốt lắm."
Tạ Vân Đình đáp: "Nhiều cây quá thì muỗi mòng cũng nhiều."
Sở Thanh: "... Cũng đúng."
Nhìn Trì Vọng, đã khá lâu không gặp, nhưng cậu không béo lên, tay chân vẫn thon gọn và khỏe, chỉ bụng là lớn hơn. Tình trạng như vậy đã được xem là rất tốt rồi.
Sở Thanh vẫn thấy xót xa, nắm tay Trì Vọng nói chuyện.
Tạ Vân Đình ngồi bên cạnh làm "đồ trang trí", tiện thể nhón vài miếng trái cây.
Dì giúp việc vội vàng mang thêm đĩa trái cây khác, pha trà cho Sở Thanh và Tạ Vân Đình.
Xong việc, lặng lẽ đổi đĩa trái cây đầu tiên về trước mặt Trì Vọng.
Trì Vọng rất kén ăn, chỉ thích miếng được cắt gọn gàng, đều tăm tắp. Những miếng cắt qua loa cậu không thích ăn.
Trái cây cắt cho Tạ Vân Đình và Sở Thanh không được tỉ mỉ như vậy.
Những toan tính nhỏ này chẳng ai để ý, chỉ có dì giúp việc hài lòng nhìn mọi chuyện diễn ra suôn sẻ rồi lặng lẽ rút lui.
Sở Thanh đến đây không chỉ tám chuyện mà còn mang theo album, định cho Trì Vọng xem ảnh hồi nhỏ của Tạ Tư Hành.
Trì Vọng không ngờ hôm nay lại có cơ hội xem ảnh cũ, lập tức hào hứng hẳn lên.
Cậu mở album ra, trang đầu tiên chính là ảnh đầy tháng của Tạ Tư Hành, còn là phiên bản mặc quần chẽn đáy. Trì Vọng bật cười: "Không ngờ hồi nhỏ đàn anh cũng mặc quần này đấy."
Tạ Tư Hành vừa xách đồ ăn vặt—bánh nếp cậu thích—bước vào cửa, vừa nghe được câu đó, đồng tử khẽ co lại.
Anh lặng lẽ đi tới, quả nhiên thấy Trì Vọng đang xem ảnh đầy tháng của mình.
Tạ Tư Hành: "......"
*******
Sắp sinh rồi anh em ơi