95. Chương 95: Những Ánh Mắt Đầu Tiên

Xin Chào Kết Phân - Mèo Thiếu Nữ Nhiều Tiền

Chương 95: Những Ánh Mắt Đầu Tiên

Xin Chào Kết Phân - Mèo Thiếu Nữ Nhiều Tiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trì Vọng chuyển vào trung tâm chăm sóc sau sinh. Cậu cảm thấy bản thân vẫn ổn, nhưng dù sao vừa sinh con xong, cơ thể vẫn còn yếu. Dù trong lòng đã bay bổng đến những kế hoạch vui chơi, tập luyện, cậu vẫn ngoan ngoãn vào ở cữ theo lời khuyên.
An An cũng được đưa đến bên cạnh. Kỳ lạ thay, trước khi nhìn thấy con, Trì Vọng chẳng nghĩ nhiều, đầu óc toàn là những dự định tương lai. Nhưng ngay khi nhìn thấy An An, tình cảm làm cha – thứ gần như đã bị cậu lãng quên – bỗng trào dâng mạnh mẽ.
Vài ngày sau khi sinh, da bé vẫn còn hơi đỏ, chưa trắng mịn, nhưng đường nét gương mặt đã rõ ràng hơn. Sở Thanh hào hứng nói: "Con xem này, mắt An An giống con lắm, to tròn, đẹp ghê luôn! Mũi cũng cao nữa, y hệt con!"
Giọng bà tràn đầy vui sướng. Giống Trì Vọng thì tốt quá rồi, nếu tính cách cũng giống nữa thì nhà sẽ càng thêm náo nhiệt.
Trì Vọng chăm chú quan sát, nhưng vẫn chưa nhìn rõ lắm. An An ngủ nhiều, hiếm khi mở mắt, chỉ thấy đôi mắt ẩn dưới mí trông khá to, sống mũi cũng cao. Cậu từng xem ảnh trẻ sơ sinh trên mạng, phần lớn mũi lúc mới sinh đều tẹt, chưa rõ nét. So với các bé khác, sống mũi cao như An An đúng là hiếm thấy.
Cậu thích nhất là chạm vào tay chân An An – nhỏ xíu, mềm mại, ngón thon dài, móng tay bé xíu như chưa kịp mọc. Cảm giác chạm vào chỉ toàn là sự dịu dàng, thích đến mê. Nhưng trẻ sơ sinh thường nắm chặt tay, Trì Vọng phải lén tách từng ngón ra rồi đưa ngón tay mình vào. Chẳng mấy chốc, An An liền nắm lấy mà không buông.
Cậu lập tức lấy máy quay ra, chụp lia lịa.
Dễ thương muốn xỉu.
Trung tâm có rất nhiều bảo mẫu chuyên nghiệp, gần như chẳng cần Trì Vọng phải lo toan gì. Mỗi khi An An thức dậy, nhân viên sẽ bế bé đến chơi cùng cậu. Nhưng trẻ sơ sinh ngủ quá nhiều, thời gian thức tỉnh ít đến mức có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Trì Vọng học cách bế con từ các bảo mẫu, chợt nhớ ra điều gì đó liền dặn: "Phải giữ cho đầu bé tròn nha, đầu tròn nhìn mới đẹp!"
Bảo mẫu cười: "Dĩ nhiên rồi, ông chủ đã dặn kỹ rồi mà."
Trì Vọng sững người, mới nhận ra "ông chủ" ở đây là Sở Thanh.
Cậu lại nghĩ đến chuyện khác – có lẽ đã đến lúc thay đổi cách xưng hô?
Trì Vọng:
rụng tóc hàng loạt.jpg
Lại phải xây dựng mối quan hệ thân mật nữa rồi.
Nhưng cậu không thể mãi chỉ nhận sự quan tâm mà không đáp lại.
Cũng đến lúc rồi.
Trì Vọng cảm thấy mình không nên sợ hãi sự thân mật mãi. Đã bước được một bước, sao không thử mở rộng tầm mắt để nhìn thêm nhiều cảnh đẹp mới?
Vì vậy, khi Sở Thanh đến thăm An An vào buổi tối, Trì Vọng chủ động lên tiếng: "Mẹ ơi, mẹ bế bảo bảo qua đây cho con xem nào."
Sở Thanh sững người, mất vài giây mới quay lại nhìn cậu: "Vừa rồi con gọi gì cơ?"
Tạ Tư Hành, người đang ngồi cạnh trộn cơm cho Trì Vọng, cũng ngẩng lên nhìn.
Bị ánh mắt mọi người đổ dồn, Trì Vọng: "......"
Ngượng ngùng.jpg
Vừa nãy còn bình tĩnh, giờ bảo gọi lại thì tự nhiên thấy khó mở lời. Nhưng cuối cùng, cậu vẫn lấy hết can đảm, má hơi ửng đỏ, khẽ gọi: "Mẹ ơi… không được sao?"
Sở Thanh xúc động đến đỏ mặt: "Được chứ! Sao lại không được! Ôi trời ơi!"
Tạ Tư Hành cũng khẽ cong khóe môi.
Sở Thanh năn nỉ: "Gọi thêm vài tiếng nữa đi, mẹ chưa từng nghe ai gọi mà dễ thương như vậy!"
"......" Trì Vọng thầm nghĩ có cần phải khoa trương thế không, nhưng vẫn ngoan ngoãn gọi thêm vài lần "mẹ ơi".
Không trách Sở Thanh lại xúc động đến vậy – Trì Vọng chịu gọi mẹ rồi, mà còn gọi "mẹ ơi" nữa! Chính là
diệu chữ
đó (mama á)! Tạ Tư Hành từ hồi tiểu học đã rút gọn thành "mẹ", không hề có chút làm nũng nào.
Đôi khi, "mẹ" và "mẹ ơi" là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau. Chỉ thêm một chữ thôi, mà đã trở nên ngọt ngào, thân mật hơn hẳn.
Sở Thanh vui đến mức suýt phát điên, chỉ muốn ôm Trì Vọng mà x** n*n thật mạnh.
Nhưng bà cố nhịn. Dù sao Trì Vọng cũng không phải con ruột, lại lớn thế này rồi, ôm ấp như trẻ con thì có phần ngại ngùng.
Sở Thanh nghĩ, nếu Trì Vọng là con bà từ nhỏ, không biết bà sẽ hạnh phúc đến mức nào.
Đôi khi, nuôi con chẳng phải cũng vì cảm giác được yêu thương này sao?
Trì Vọng không biết trong lòng Sở Thanh lại kích động đến vậy. Ở quê cậu, ai cũng gọi "mẹ ơi", chỉ là dùng phương ngữ thôi.
Nên cậu gọi theo thói quen.
Đây chính là sự khác biệt về vùng miền. Thực ra, Trì Vọng chẳng hề cố tình làm nũng hay tỏ vẻ đáng yêu gì cả.
Và thế là, một sự hiểu lầm âm thầm nảy mầm. Một hiểu lầm mà không ai hay biết.
Sau khi Sở Thanh đi rồi, Tạ Tư Hành mới hỏi: "Sao tự nhiên lại đổi cách xưng hô vậy?"
Trì Vọng thản nhiên: "Cũng chẳng có lý do gì để không đổi, đúng không?"
Tạ Tư Hành im lặng một lúc rồi nói: "Nhanh hơn anh nghĩ."
Anh tưởng Trì Vọng sẽ đợi thêm một thời gian nữa.
Trì Vọng nói: "Chậm gì đâu, con còn sinh rồi, mà đợi thêm nữa thì đến lúc con vào đại học mất."
Tạ Tư Hành: "......"
Trì Vọng bỗng nhiên cảm khái: "Anh nói xem, sao em lại thành ba rồi nhỉ?"
Tạ Tư Hành lạnh lùng: "Tuần sau anh đi triệt sản."
Trì Vọng sững người một chút rồi nói: "Nhanh vậy luôn à?"
Dù cậu không thể là người mang thai, nhưng nếu Tạ Tư Hành muốn phẫu thuật, cậu cũng không phản đối. Dù sao cũng thấy xót cho anh, nhưng quan trọng nhất vẫn là sức khỏe.
( Chòi z là sinh có một bé thui hả)
Lỡ dính bầu nữa thì đúng là tận thế.
Nên Tạ Tư Hành muốn làm, Trì Vọng chỉ biết bày tỏ sự tiếc thương về mặt tinh thần. Còn khuyên đừng đi á?
Ờ… chỉ có ngu mới khuyên.
Đây rõ ràng là phương án tối ưu nhất rồi.
Trì Vọng hỏi: "Ai làm cho anh?"
Tạ Tư Hành: "Bác sĩ Dụ."
Trì Vọng: "Ồ, được thôi, vậy anh làm đi."
Tạ Tư Hành: "Ừm."
Trong trung tâm có bác sĩ và y tá túc trực, vết mổ trên bụng Trì Vọng đều do họ chăm sóc. Cậu có thể nhìn thấy đường khâu – gọn gàng và đẹp mắt. Các bác sĩ cũng khen là khâu rất khéo.
Trì Vọng càng thêm tin tưởng bác sĩ chính, chắc chắn sẽ không để lại sẹo.
Ngủ trưa dậy, bảo mẫu bế An An đến. Trì Vọng nhận con, ôm vào lòng, khẽ gọi: "An An? An An bảo bối?"
Bé hé mắt nhìn cậu. Trì Vọng chưa xác định được giống ai hơn, nhưng riêng đôi mắt to tròn này – đúng là giống cậu thật.
Một đôi mắt trứng ốp la di truyền. (x)
Cậu cúi xuống ngửi mùi hương trên người con – mùi sữa ngọt ngào, dịu nhẹ đến mức khiến lòng người an yên.
Nhìn thế nào cũng thấy đáng yêu. Cậu ngẩng lên, hào hứng nói: "Anh qua đây bế thử đi."
Tạ Tư Hành đưa tay đón lấy. An An mềm mại thế, còn cánh tay anh thì cứng rắn, sợ không cẩn thận lại làm con đau.
Bảo mẫu đứng bên cười: "An An ngoan lắm, là bé ngoan nhất tôi từng gặp. Ai bế cũng không khóc, cực kỳ bình tĩnh."
Trì Vọng lập tức hỏi: "Bé khác không như vậy à?"
"Bé khác thường bám mẹ. Chỉ nhận mỗi mẹ, ai bế cũng khóc, đêm nào cũng phải dậy bế. Nhiều mẹ sau sinh kiệt sức mà con vẫn đòi bế, chúng tôi phải dỗ rất lâu mới quen. Nhưng An An thì không, chỉ khóc khi đói hay buồn ngủ vào ban đêm, còn lại ai bế cũng được."
Trì Vọng nghiêm mặt: "Thế có phải dấu hiệu bệnh gì không? Ví dụ như tự kỷ?"
Bảo mẫu sững lại, vội trấn an: "Không đâu, chỉ là khác biệt cá nhân thôi. Tôi từng chăm bé bám mẹ, ai bế cũng khóc, nhưng vẫn khỏe mạnh bình thường."
Trì Vọng vẫn nửa tin nửa ngờ: "Ừm… được rồi."
Cậu quay sang nhìn Tạ Tư Hành – anh vẫn đang bế con, chỉ lặng lẽ cúi đầu ngắm nhìn, không làm gì khác.
An An cũng không ghét bị anh bế, ngọ nguậy chân tay, tự chơi rất thoải mái.
Lúc mới sinh, tóc An An ướt, tưởng ít, nhưng vài ngày sau đã phồng lên, đen nhánh, mềm mượt, nhìn rất dày.
Bảo mẫu nói: "Một tháng nữa da bé sẽ trắng hơn, giờ còn đỏ là bình thường."
Ban đầu, Trì Vọng thấy mông An An có vết bầm xanh, tưởng do y tá đánh. Trong phim tài liệu, y tá thường vỗ mông để k*ch th*ch khóc, giúp phổi hoạt động. Nhưng vài ngày trôi qua vết vẫn không tan, cậu lên mạng tra – mới biết đó là vết chàm bẩm sinh.
May là chưa hỏi ra, không thì quê chết.
Trì Vọng từng vào phòng của con, thấy tường dán đầy tranh em bé, kiểu giống trong bệnh viện. Cậu không hiểu, hỏi mới biết là để bé nhìn nhiều sẽ càng đáng yêu.
Trì Vọng không hiểu nguyên lý, coi như mê tín.
Nhưng nói thật, dạo này cậu hơi mê tín thật. Ngày nào cũng thắp ba nén hương điện tử, không gián đoạn, vẫn thành kính cúng bái.
An An sinh ngày 6/6 – cung Song Tử. Trì Vọng không tin vào cung hoàng đạo! Nhưng đã thắp hương rồi, thì có tin một chút cũng chẳng sao.
Cậu lên mạng tra tính cách Song Tử, xong cười đến mức nửa đêm bật dậy vì vui. Mô tả quá chuẩn, giống cậu y chang!
Chỉ có một điểm lo: bảo Song Tử hay thành "tra nam". Trì Vọng lập tức quyết tâm sau này phải dạy dỗ An An về đạo đức, tuyệt đối không để con trở thành loại người đó.
Ngay lúc đó, An An bất ngờ khóc ré lên. Tạ Tư Hành bế lên, nhẹ nhàng dỗ, nhưng càng khóc to hơn.
Bảo mẫu vội tới: "Chắc bé đi nặng rồi, để tôi dọn."
Tạ Tư Hành khẽ nói: "Tôi làm."
Bảo mẫu hơi bất ngờ nhưng vẫn mỉm cười đồng ý. Trì Vọng cũng nói: "Cứ thay ở đây đi, tôi muốn xem."
Vậy là bảo mẫu lấy tã mới, vừa thay vừa hướng dẫn. Lau sạch, thoa phấn rôm, rồi mặc tã vào.
Cô dặn: "Không thể để bé mặc tã suốt được. Khi lớn hơn, nên cho bé mặc quần hở đáy. Bọc kín mãi sẽ ảnh hưởng đến phát triển bộ phận sinh dục."
Trì Vọng lắng nghe nghiêm túc, khiêm tốn hỏi: "Vậy giờ thì sao ạ?"
Bảo mẫu bật cười: "Giờ thì chưa có cách nào khác, trẻ nhỏ chưa tự kiểm soát được nên vẫn phải mặc tã. Nhưng sau này thì không cần. Nhiều ba mẹ trẻ không thích, nhưng thật ra mặc quần hở đáy mới là tốt nhất – thông thoáng, bé khỏe mạnh hơn. Cứ mặc tã mãi, chỗ đó phát triển không tốt đâu."
Trì Vọng bất giác liếc sang Tạ Tư Hành.
Ánh mắt đầy tán thưởng.jpg
Tạ Tư Hành: "......"
Đây chính là lý do anh không thích chụp ảnh.