Chương 14: Tiền Căn

Xin Khước Từ Chuyện Nhân Gian thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đây là đâu?
Nàng từ từ mở mắt, chầm chậm điều chỉnh ánh nhìn, rồi nhẹ nhàng buông tay xuống, lúc này mới thấy rõ cảnh vật xung quanh.
Hoa lê trắng như tuyết, rơi rào rạt trong gió.
Ánh nắng rực rỡ xuyên qua kẽ lá, chiếu xuống chiếc tăng bào đã ngả màu vàng vì giặt giũ nhiều lần, bỗng nhiên trở nên sáng rực như tuyết mới rơi.
Ta là ai?
Ý thức của Trương Diệu Vi từng chút rời xa, nàng cố níu giữ sợi ký ức nơi hiện thực, nhưng những mảnh vỡ ấy lại như cát trôi qua kẽ tay, dần biến mất không còn dấu vết.
Trên đầu lạnh buốt, nàng đưa tay sờ, chỉ thấy một mảnh trơn tru, rồi chạm phải ba vết sẹo tròn nhỏ.
Tóc ta đâu mất rồi?
“Hoài Từ, lại trốn lười ở đây!” Từ xa, một tiểu ni cô mặc tăng bào trắng tinh khôi, mặt mày cau có, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Sư phụ vừa đến, thấy ngươi không phơi kinh ở hậu viện, đã nổi giận rồi!”
“Hoài Từ?”
“Này! Tỉnh táo lại mau! Bộ dạng ngái ngủ thế này mà bị sư phụ bắt gặp, chắc chắn bị phạt nặng!”
Tiểu ni cô véo mạnh vào tay Hoài Từ. Cơn đau nhói rõ ràng khiến nàng bừng tỉnh—chuyện này không phải mơ. Vậy những ký ức trước kia mới là chiêm bao? Còn thân phận Hoài Từ hiện tại mới là ta thật sao?
Nghĩ tới đây, ký ức của Hoài Từ ùa về, rõ ràng như nước.
Nàng tên là Hoài Từ, năm nay vừa tròn mười lăm tuổi, là đứa bé mồ côi được sư phụ nhặt về từ bờ sông, nuôi dạy tại Từ Bi Sát. Vì ngộ tính cao, nàng được sư phụ đặc biệt coi trọng, cũng là người bị dạy dỗ nghiêm khắc nhất. Trong chùa ai cũng nói, khi sư phụ viên tịch, trụ trì kế nhiệm của Từ Bi Sát nhất định là nàng.
Từ Bi Sát là ngôi chùa do Hành Dương quận chúa xây dựng để thờ vong mẫu. Những năm gần đây, quận chúa đi xây chùa ở nhiều nơi khác, ít ghé lại, nên chùa dần trở thành nơi dân làng quanh vùng thường đến cầu nguyện. Nghe nói linh nghiệm, hương khói vì thế nườm nượp, tiếng tăm cũng lan xa.
“Hoài Từ! Ngẩn người làm gì vậy?”
Tiểu ni cô lay mạnh nàng, kéo nàng ra khỏi cơn mê.
Hoài Từ nhận ra người đó—chính là sư tỷ Hoài Thiện, tam đệ tử của sư phụ Thiền Tâm Sư Thái. Những đệ tử được chính Sư Thái thu nhận đều là cô nhi, nhưng hai người lớn tuổi nhất trước đó đã qua đời vì bệnh tật. Vì vậy, Hoài Thiện coi như đại đệ tử hiện giờ. Dưới nàng là hai sư muội, rồi đến Hoài Từ, xếp thứ sáu.
“A! Kinh sách chưa phơi xong!” Hoài Từ chợt nhớ, hốt hoảng kêu lên, rồi vội vã chạy về phía hậu viện.
“Hóa ra tao nói cả buổi mà mi chẳng nghe câu nào!” Hoài Thiện tức giận, vội chắp tay niệm: “A Di Đà Phật, người xuất gia, không nên nổi giận.”
Hoài Từ vội vã bước vào hậu viện, nhìn thấy bóng dáng Thiền Tâm Sư Thái, liền dừng lại, nhanh chóng chỉnh lại trang phục, rồi chậm rãi bước tới, đầu cúi thấp.
“Hoài Từ.”
Thiền Tâm Sư Thái khoảng hơn bốn mươi tuổi, sống lâu trong Phật pháp nên gương mặt hiền hòa. Dù đang bực, sắc mặt vẫn ôn hòa, không lộ chút giận dữ.
Hoài Từ chắp tay, cúi đầu: “Đệ tử biết lỗi rồi.”
“Lỗi ở đâu?” Sư Thái nhẹ nhàng hỏi.
Hoài Từ thành thật đáp: “Không nên lười biếng, ham ngủ.”
“Sai.” Sư Thái dùng ngón tay gõ nhẹ vào trán nàng.
Hoài Từ suy nghĩ, nói: “Không nên phí hoài thời gian.”
“Lại sai.” Sư Thái gõ thêm một cái.
Hoài Từ lại nghĩ, rồi nói: “Không nên quên việc phơi kinh.”
“Vẫn sai.” Nhưng lần này Sư Thái không gõ, mà bỗng hỏi: “Còn nhớ vì sao ‘Phù Đồ bất tam túc tang hạ’ không?”
Người tu hành không ngồi dưới gốc dâu ba đêm.
Hoài Từ nghiêm túc đáp: “Bất dục cửu sinh ân ái.”
Không để tình cảm nảy sinh do ở lâu.
“Ngươi đã nghỉ dưới gốc cây hoa lê ngoài kia bao nhiêu lần rồi?” Sư Thái lại hỏi.
Hoài Từ cúi đầu suy nghĩ—không nhiều, không ít, vừa đúng lần thứ ba.
Sư Thái không chờ nàng trả lời, chỉ nhìn nàng sâu thẳm, ánh mắt đầy lo lắng, rồi lắc đầu bỏ đi.
Hoài Từ bối rối. Rừng hoa lê trước chùa đã có từ mấy chục năm, khách hành hương vẫn thường vào nghỉ chân, có liên quan gì đến điển cố “tam túc tang hạ”? Họ chỉ là khách qua đường, sao lại gieo được tiền căn?
Nàng đâu biết, nàng sinh ra từ nước, mệnh thuộc Thủy, Thủy sinh Mộc—tự nhiên gieo duyên. Ngồi dưới gốc hoa lê quá ba lần, tiền căn đã định, quả báo sau này phải tự mình nếm trải.
“Sư phụ, đệ tử ngu muội, xin người chỉ điểm!” Hoài Từ khẩn thiết níu lại.
Sư Thái lặng im lâu, rồi quay đầu, nghiêm giọng: “Nhân ngươi gieo, phải tự ngươi khám phá mới thấu hiểu tứ đại giai không, mới chân chính bước vào cửa Phật.”
Nếu không qua nổi cửa này, dù có cạo đầu, tụng kinh, nàng vẫn chỉ là người trong hồng trần.
Hoài Từ vẫn không hiểu.
Sư Thái cũng chỉ có thể điểm đến đó.
Nàng khổ sở suy nghĩ, nhưng không thể lĩnh hội. Bình thường đọc kinh, dù gặp câu khó, chỉ cần sư phụ khơi một chút, nàng liền hiểu ngay. Nhưng hôm nay, từng chữ nàng đều hiểu, ghép lại lại thành mớ hỗn độn.
Nếu nhất thời không nghĩ ra, vậy hãy tạm buông xuống, tìm một chút an yên.
Hạ qua, thu đến, đông đi, xuân về. Chớp mắt, ba năm đã trôi qua.
Ba năm ấy, những lời Sư Thái dạy, Hoài Từ đã quên gần hết. Trong lòng nàng, rừng hoa lê vẫn là rừng hoa lê, dù nàng ngồi dưới cùng một gốc cây ba lần, cũng chẳng thấy ra quả báo nào. Những lời đối thoại năm xưa giờ thành nỗi băn khoăn cần buông bỏ, bị nàng chôn sâu tận đáy lòng.
Hôm ấy, hoa lê nở rộ.
Hoài Từ khoanh chân ngồi dưới tán cây, nhắm mắt ngộ thiền.
Dù bên ngoài chùa đông đúc khách hành hương, nàng chỉ nghe thấy gió nhẹ thổi, ngửi thấy hương hoa ngào ngạt, thậm chí còn nghe thấy tiếng suối róc rách xa xa.
Lòng yên như mặt gương, dù mắt không mở, trời đất vẫn hiện rõ trong tâm.
Bỗng một luồng gió ấm thoảng qua, nhẹ phất lên mi, khiến nàng hơi nhíu mày. Lần đầu nàng cảm nhận được làn gió như thế, hương hoa lê dường như đậm hơn. Nàng khẽ động mũi, xác nhận—đúng là mùi hoa lê.
Một cành hoa lê trượt nhẹ từ má đến cằm, khẽ nâng cằm nàng lên.
Hoài Từ tưởng sư tỷ đến trêu đùa, đột ngột mở mắt—và đối diện với ánh mắt rực rỡ của một thiếu nữ áo trắng. Nàng ngây người. Một phần vì nhan sắc thiếu nữ quá đỗi mê hoặc, một phần vì cảm giác kỳ lạ—như quen biết từ lâu. Tựa như cố nhân, như tri kỷ, như đã thân thiết hơn mười năm.
“Hoài… Từ.” Thiếu nữ áo trắng nở nụ cười rạng rỡ, ấm áp như nắng sau tuyết, giọng nói trong trẻo như tiếng lục lạc nơi hiên chùa.
Hoài Từ khẽ chau mày, nghi hoặc, rồi bừng tỉnh: “Thí chủ biết ta?”
“Biết.” Thiếu nữ mỉm cười gật đầu.
Nhưng Hoài Từ không nhớ nàng.
Thấy ánh mắt nàng càng thêm bối rối, thiếu nữ vội kéo Phật châu của mình, đưa vào tay nàng: “Trên này không có ghi sao?”
“Hả?” Hoài Từ cúi nhìn Phật châu trong lòng bàn tay, chợt hiểu ra. Phật châu của các ni cô đều khắc pháp hiệu trên hạt lớn nhất.
“Ta là…” Thiếu nữ buông cành hoa lê, nắm lấy tay Hoài Từ, dùng ngón tay lần từng nét trên lòng bàn tay: “A… Giáng.”
Ngón tay nàng mềm, ấm, lăn nhẹ trên da, khiến lòng bàn tay Hoài Từ ngứa ngáy, rộn ràng.
Giáng—màu đỏ thẫm.
Nhưng thiếu nữ trước mắt toàn thân trắng tinh, không một điểm đỏ. Vì sao lại mang tên ấy?
Hoài Từ lại chìm vào ngỡ ngàng. Lúc ấy nàng chưa biết, chữ đó một khi chạm vào tim, sẽ nhuốm màu—màu đỏ như lửa cháy.
“Nhớ chưa?” Trong mắt A Giáng ánh lên niềm mong đợi.
Hoài Từ thấy khuôn mặt mình ửng hồng trong ánh mắt nàng, vội chắp tay, thì thầm: “A Di Đà Phật.”
A Giáng bật cười—tiếng cười trong trẻo, hay hơn cả tiếng chim sơn ca.
“Nhớ… kĩ… chưa?” A Giáng nói chậm, từng chữ như rơi vào tim Hoài Từ, khiến nàng đỏ cả tai, không hiểu vì sao.
“Nhớ… nhớ rồi.” Hoài Từ vội đứng dậy, vì nhận ra A Giáng quá gần—gần đến mức cúi đầu là thấy đôi chân trắng nõn không mang giày vớ.
Ngón chân nhỏ xíu như quả nho, đáng yêu đến lạ.
“A Di Đà Phật!” Nhận ra mình đang nghĩ điều không nên nghĩ, Hoài Từ vội niệm tiếp, hơi thở rối loạn, vội nói: “Trong chùa còn kinh cần phơi, thí chủ… ta… ta đi trước!” Nói xong, nàng luồn ra khỏi tán cây, không dám ngoái đầu, chạy vụt đi.
Phía sau vang lên tiếng cười êm ái. Hoài Từ bịt tai, chạy nhanh hơn.
Về đến phòng thiền, tay ôm ngực, nàng không biết là vì chạy quá nhanh, hay tim đã loạn nhịp từ lúc nào. Mãi lâu sau, mới bình tâm trở lại.
Nàng thở phào, gạt cánh hoa lê vương trên vai, âm thầm quyết định—mấy hôm nay sẽ không đến rừng hoa lê ngồi thiền nữa.
Ngày hôm sau, sau khóa tụng sáng, nàng hiếm khi theo sư tỷ vào tu đường.
Hoài Thiện thấy lạ, khẽ hỏi: “Hôm nay sao không ra rừng hoa lê?”
“Hôm nay muốn ở gần sư tỷ, nên không đi.” Hoài Từ cười nhẹ.
Trong lòng Hoài Thiện đầy nghi hoặc—bình thường gọi cũng chẳng chịu đến, nói tu đường quá tĩnh, thiếu hơi thở thiên nhiên.
“Bắt đầu thôi.” Hoài Từ ngồi xuống đệm hương bồ, tay đặt lên đan điền, nhắm mắt.
Hoài Thiện thấy nàng ổn định, cũng không tiện hỏi thêm, liền ngồi xuống bên cạnh, cùng nhập định.
Gió nhẹ lay lục lạc nơi hiên, tiếng chuông leng keng vang đều.
Trong lòng Hoài Từ sóng dậy, nàng khẽ nhíu mày.
Hình ảnh đôi mắt trong veo của A Giáng hiện lên. Hoài Từ vội mở mắt, cúi đầu khảy khảy Phật châu, muốn xua đi những hồi ức đang trào dâng.
Hạt châu lăn nhanh trên tay, nóng dần vì ma sát.
Như cảm giác lúc A Giáng viết tên lên lòng bàn tay nàng—cũng ấm, cũng rộn.
Hoài Từ đột ngột dừng lại, khẽ thì thầm: “Ta rốt cuộc làm sao vậy?”
_____
Vở kịch nhỏ
Diên Tiểu Ngưng: Tiểu ni cô ra chùa thiền, sư thái dặn kỹ—yêu tinh ngoài chùa là con hổ, gặp phải phải tránh xa!
Hoài Từ: Sao hổ không ăn thịt người, mà còn dễ thương nữa?
Diên Tiểu Ngưng: Cùng hát nào—la la la, là lá la!
Hoài Từ: Con hổ đã xông vào tim ta—vào tim ta mất rồi!
A Giáng: Con chim chết tiệt! Đừng lừa Hoài Từ nhà ta!
Diên Tiểu Ngưng:……
Hoài Từ: A Di Đà Phật.
_____
Chú giải
Tiền căn: (tiền căn hậu quả) nguyên nhân, duyên nghiệp.
Ngộ tính: khả năng cảm nhận trực tiếp, không cần suy luận.
Viên tịch: qua đời.
Phù Đồ: ngôi tháp thờ xá lợi hoặc tưởng niệm Đức Phật.
Điển cố “Tam túc tang hạ”: người tu hành không ngồi dưới một gốc dâu ba đêm, sợ sinh tình cảm lưu luyến.
______
Tác giả dường như gửi gắm một triết lý: mỗi kiếp người, ta trưởng thành trong hoàn cảnh khác nhau, gặp gỡ những con người khác nhau, trải qua biến cố riêng—từ đó hình thành nên con người mới. Không còn là ta, nhưng vẫn là ta. Nghe mà sâu xa thật…
Diên Tiểu Ngưng đôi khi tấu hài quá mức, làm người ta bật cười không nhịn được 🤷‍♀️