Xin Khước Từ Chuyện Nhân Gian
Chương 32: Say rượu
Xin Khước Từ Chuyện Nhân Gian thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Quan gia, quan gia, hai gian phòng cuối chỉ có hai cô nương ở, chẳng phải hai công tử nào.” Tiểu nhị vừa dẫn quan vừa giới thiệu khách đến, rồi tiến đến cửa phòng.
Đám quan sai được Từ tiểu tướng quân bày mưu, muốn tìm cơ hội bắt Oanh Oanh cô nương, đem về lĩnh thưởng. Dù biết nơi này chẳng có công tử nào, nhưng vẫn phải kiểm tra một lượt mới yên tâm.
“Mở cửa, tra.” Quan sai đứng đầu, ra lệnh cho tiểu nhị gõ cửa.
Tiểu nhị không dám chống cự, đành gõ cửa phòng, hỏi: “Cô nương, cô nương đã dậy chưa?” Bên trong không thấy trả lời, tiểu nhị quay đầu nói với quan sai: “Có lẽ sáng sớm ra ngoài chơi, giờ không ở trong phòng.”
“Có người nhìn thấy Oanh Oanh cô nương theo hai công tử lên lầu, lục soát toàn bộ nhưng không thấy, nên hai gian phòng này phải lục soát lại.” Quan sai tức giận, chẳng lẽ hai vị công tử kia có tài tiên đoán, nếu không thì làm sao lại nghĩ ra mượn khách đông người bày trò kim thiền thoát xác, đem nương tử danh tiếng đi mất.
Tiểu nhị vốn không nên làm việc này, nhưng nghĩ quan sai đều ở đây, nếu hai cô nương trở về phát hiện thiếu đồ, cũng không thể đổ tội lên đầu hắn. Vì thế, tiểu nhị cắn răng đẩy cửa phòng ra, thấy bên trong không bóng người, lại thoang thoảng mùi thơm, thầm nghĩ tối qua cô nương mua phấn gì mà thơm thế.
“Quan gia, ngài xem, gian phòng này trống.” Tiểu nhị mở rộng cửa phòng, bảo quan sai nhìn rõ.
Quan sai cũng không đứng ngoài cửa, liền thúc giục lính xông vào.
Oanh Oanh nhận ra bọn họ.
Quả nhiên, Từ tiểu tướng quân không để nàng dễ dàng rời đi. Thấy bọn quan sai càng lúc càng gần, Oanh Oanh sợ đến nghẹt thở, chỉ sợ phát ra tiếng động sẽ bị phát hiện. Nàng thấp thỏm trong lòng, vội nhìn về phía hồ yêu không xa, sợ hãi đến mức suýt mở miệng kinh hô.
Kim Trản Nhi tưởng mọi chuyện đã qua, nào ngờ biến số lại đến từ Trương Diệu Vi. Tửu lượng của Trương Diệu Vi quá thấp, lúc này say xỉn, toàn thân nóng ran, đầu óc混乱, hai chân bỗng biến thành đuôi rắn, quấn lấy eo Kim Trản Nhi, cố tình vô tình mà v**t v*.
Kim Trản Nhi xấu hổ đỏ mặt, bất đắc dĩ phải ôm Trương Diệu Vi, nếu không nàng chắc chắn sẽ ngã nhào xuống đất. Nhưng ôm rồi, nàng lại cảm thấy không thích hợp.
Chỉ thấy đôi tay Trương Diệu Vi ôm chặt cổ nàng, hai mắt sáng quắc, như muốn nuốt sống nàng ngay lập tức.
“Đừng!”
Cảm thấy Trương Diệu Vi muốn nói gì, Kim Trản Nhi vội bịt miệng nàng, nhưng bị nàng nhân cơ hội ngậm lấy mu bàn tay, l**m láp dọc theo một đường đến đầu ngón tay giữa.
Trong thoáng chốc, Kim Trản Nhi cảm thấy mị thuật của Hồ tộc chẳng qua là múa rìu qua mắt thợ, xà yêu một khi đã mị, thật sự mê hoặc đến chết người, làm người hoảng loạn.
Để tránh gây động tĩnh, rước lấy phiền toái, Kim Trản Nhi quay mặt qua chỗ khác, thổi ra một ngụm yêu khí. Yêu khí bay ra ngoài cửa sổ, dừng lại ở sân trống, biến thành ba người, hai người có dáng vẻ công tử giống như trước khi nàng cùng Trương Diệu Vi hóa thành, còn một người chính là Oanh Oanh cô nương.
“Oanh Oanh cô nương, đi mau.” Một người trong đó cố ý lên tiếng, khiến quan sai trên lầu kinh động.
Quan sai lao vào bên cửa sổ, nhìn thấy ba người vội vàng chạy ra cửa sau, lập tức chỉ huy cấp dưới: “Tức tốc bắt lại! Mau!” Lúc này bọn họ không còn để ý đến tiểu nhị, tức tốc xông ra đuổi theo ba người.
Tiểu nhị thở phào, lại đóng cửa phòng lại, tiếp tục thét to làm việc.
Bên này Oanh Oanh đã bị doạ đến mặt trắng bệch, suýt nữa ngất đi. Một con hồ yêu đã đủ khiến người ta sợ hãi, giờ lại thêm đạo cô thế kia, làm sao nàng có thể chấp nhận nổi? Hô hấp khó khăn, Oanh Oanh ôm ngực kịch liệt thở, trong khoảng thời gian ngắn, hơi thở không đều, lập tức trợn mắt ngất đi.
“Này!” Kim Trản Nhi theo bản năng muốn đỡ nàng ấy, nhưng vừa duỗi tay, Trương Diệu Vi quấn trên người nàng suýt nữa ngã xuống. Nàng hoảng hốt ôm lấy Trương Diệu Vi, trơ mắt nhìn Oanh Oanh ngã xuống đất.
Ngất thì cứ ngất, việc cấp bách, trước tiên phải giải rượu cho tiểu đạo cô.
“Trương Diệu Vi! Nói trước nha, ta chỉ giải rượu cho ngươi, cũng không phải cố ý thân cận ngươi! Ngươi đừng có nghĩ lung tung!” Nói rồi, Kim Trản Nhi dán mi tâm vào mi tâm của Trương Diệu Vi, cảm giác quen thuộc nảy lên trong lòng, nàng không khỏi co rụt lại, luôn cảm thấy màn này dường như đã trải qua ở đâu rồi.
“Mình cũng không thể nghĩ lung tung!” Kim Trản Nhi nhanh chóng nhắc nhở chính mình, lại dán mi tâm lên, tập trung niệm chú, chuẩn bị bức hơi rượu ra khỏi cơ thể Trương Diệu Vi.
Nào ngờ ——
Trong lòng nàng đột nhiên ấm áp, Trương Diệu Vi ph* l*n ng*c nàng, nhẹ nhàng đẩy nàng một cái, nàng ngẩng mặt lên, cười mỉm, ánh mắt đong đầy yêu thương, đáy mắt dâng lên tình cảm như dung nham cuồn cuộn, chỉ cần liếc mắt nhìn một cái, liền có thể hòa tan tất cả phòng bị trong tim.
“Này! Đừng dùng loại ánh mắt này nhìn ta! Ta…… Ta…… Này!”
Trương Diệu Vi chợt dùng lực, đè Kim Trản Nhi xuống dưới thân, si ngốc mà nhìn Kim Trản Nhi đỏ bừng mặt, đầu ngón tay nàng v**t v* một đường dọc theo mi tâm nàng ấy xuống dưới, cuối cùng vuốt một cái lên chóp mũi nàng ấy.
“A Giáng……”
“Đó là ai chứ! Ta không phải! Ngươi nhận lầm người!”
“Chính là nàng!”
Hai tay Trương Diệu Vi vòng lại, gối lên ngực nàng, ánh mắt thâm tình nóng đến cả người Kim Trản Nhi đều không được tự nhiên.
“Ta không phải!”
“Người đã uống nước Vong Xuyên, đều sẽ quên đi chuyện kiếp trước.”
Trong giọng nói của Trương Diệu Vi có một tia mất mát nhàn nhạt, nàng khẽ vỗ về tóc mai của Kim Trản Nhi, dịu dàng nói: “Nàng đã quên cũng không sao, ta nhớ rõ là đủ rồi.” Lời này nói được nghiêm túc, nhưng Kim Trản Nhi nghe thấy, vẫn là miệng đầy mùi rượu, sợ là một chữ cũng không thể tin.
Kim Trản Nhi giãy giụa hai cái, muốn ngồi dậy từ dưới thân Trương Diệu Vi, nghiêm mặt nói: “Ngươi để ta dậy! Này! Cái đuôi của ngươi!” Chưa giãy giụa được, liền phát hiện đuôi rắn của Trương Diệu Vi quấn lấy đuôi bạch hồ của nàng, từng chút từng chút mà v**t v*, làm nàng cảm thấy ngứa ngáy không rõ nguyên do.
“Đừng quậy! Ngứa!”
“A Giáng.” Trương Diệu Vi bỗng nhiên ôm mặt nàng, đáy mắt nháy mắt càng thêm mông lung.
Dù Kim Trản Nhi chưa hôn ai bao giờ, nhưng cũng từng nhìn thấy phàm nhân có tư thế như vậy ngay sau đó sẽ phát sinh cái gì. Nàng hoàn toàn luống cuống, vội vàng chống lên môi nàng ấy, gấp giọng nói: “Ta cảnh cáo ngươi, còn làm bậy, ta sẽ ra tay thật đó!”
“Ta…… rất nhớ nàng……” Thanh âm của Trương Diệu Vi rách nát tràn qua khe hở ngón tay nàng, như là mảnh vụn pha lê rơi vào trái tim, làm cõi lòng Kim Trản Nhi chấn động, nổi lên một vòng lại một vòng gợn sóng, thật lâu không thể dừng lại.
Nếu chỉ là bèo nước gặp nhau, sao lại sinh ra nỗi lòng quen thuộc như vậy?
Rõ ràng không phải cửu biệt trùng phùng, vì sao nàng sẽ nhiều thêm một tia mừng rỡ như điên không nên có.
Đường đường là tiểu yêu quân của Âm Minh Giới, sao lại đ*ng t*nh với một tiểu xà yêu suốt ngày “hung dữ” với nàng? Huống hồ, nàng xác xác thực thực không phải A Giáng gì đó, nhất định là tiểu đạo cô nhận lầm người! Đúng! Nhất định là nhận lầm người!
Kim Trản Nhi nghĩ đến đây, nhanh chóng thu lại những cảm xúc không nên có, ngón tay chống trên môi Trương Diệu Vi vuốt lên, dừng trên mi tâm nàng ấy.
Linh quang vàng kim chợt bùng lên trên đầu ngón tay, chui vào trong cơ thể Trương Diệu Vi, từng điểm từng điểm mà bức hơi rượu trong cơ thể nàng ấy ra.
“Này!” Kim Trản Nhi cảm thấy Trương Diệu Vi đột nhiên áp xuống, còn không kịp ngăn cản, môi Trương Diệu Vi đã rơi xuống, không nghiêng không lệch mà dừng trên môi nàng.
Yêu đan nóng cháy, chớp mắt như bị ai thúc tỉnh.
Bên cạnh yêu đan bất thường, còn có nhịp tim hoàn toàn rối loạn của Kim Trản Nhi.
Nếu lúc bắt đầu Trương Diệu Vi còn coi như vũ mị, lúc này hôn môi lại có vẻ đơn thuần cùng vụng về. Mỗi cái chạm, cẩn thận từng li từng tí lại cầm lòng không đậu, mỗi chuyển động, nghiền lên môi nàng, lại đi vào trong tim tiểu hồ ly.
Hốc mắt Kim Trản Nhi lên men, nàng không biết chính mình vì sao đột nhiên muốn khóc, không phải xấu hổ, cũng không phải sợ hãi. Nhưng rốt cuộc vì cái gì, nàng không biết, cũng không thể hiểu ra.
Linh quang trên đầu ngón tay quật cường mà lập loè hai cái, vẫn là biến mất. Tâm thần Kim Trản Nhi đã loạn, nơi nào còn có thể thúc giục linh khí bức độc cho Trương Diệu Vi.
Nụ hôn dài lâu, làm lòng Kim Trản Nhi loạn, cũng làm người Trương Diệu Vi nóng.
Cuối cùng Trương Diệu Vi dừng môi hôn, hơi hơi tách ra cho nhau khoảng cách, hô hấp hỗn độn của hai người đã bán đứng lẫn nhau. Chỉ là liếc mắt một cái, giống như uống rượu ủ vạn năm, chỉ nếm một ngụm, say sưa, ngây dại.
“A Giáng.”
Với Trương Diệu Vi mà nói, trước mắt tiểu hồ ly cũng không phải là tiểu hồ ly, mà là A Giáng mà nàng đã chờ đợi sáu mươi năm. A Giáng vẫn trước sau như một mà cười với nàng, làm nũng với nàng, dễ như trở bàn tay tác động vào tim nàng, hồn nàng, cam nguyện vì nàng ấy phá giới một lần lại một lần.
“Ta phá giới.” Hai má Trương Diệu Vi đỏ bừng, cúi đầu khẽ xoa môi chính mình, đáy lòng mê mang nhưng vui sướng. Rõ ràng là hai từ không liên quan đến nhau, lúc này ghép vào một chỗ, lại vừa đúng.
Kim Trản Nhi hoàn hồn hung hăng tát chính mình một cái, cuối cùng bò ra khỏi thân nàng, vội la lên: “Ngươi còn biết ngươi là người xuất gia à! Chính ngươi phá giới thì thôi đi, ngươi còn khinh bạc ta!” Nàng mới không thừa nhận, nàng có chút thích, nàng càng không muốn thừa nhận, nàng vẫn chỉ là thế thân cho “A Giáng” kia.
Tiểu đạo cô không phải bởi vì thích mới khinh bạc nàng, chỉ là uống say, nhận lầm người…… Nghĩ đến đây, Kim Trản Nhi tức giận nghiến chặt răng, suýt nữa bật khóc, nàng vậy mà lại bị một con xà yêu cướp mất nụ hôn!
“A Giáng……”
“Câm miệng!”
Kim Trản Nhi giận, cuối cùng ra tay “tàn nhẫn”. Nàng bắn một chút linh quang đến, cố định Trương Diệu Vi lại. Trương Diệu Vi cần bình tĩnh, nàng càng cần bình tĩnh!
Không ngoài dự kiến, sau khi Trương Diệu Vi thanh tỉnh, ác nhân nhất định cáo trạng trước, nói là nàng dùng mị thuật với nàng ta, chết cũng không thừa nhận là chính mình khinh bạc nàng.
Bổn tiểu yêu quân mới không thèm ngậm bồ hòn!
Nhưng nghĩ rồi lại nghĩ, nếu nàng chất vấn Trương Diệu Vi mượn rượu hành hung, Trương Diệu Vi lại ghi thù, đến lúc đó chơi xấu không chịu cởi bỏ sinh tử kết thì phải làm sao bây giờ?
Kim Trản Nhi càng nghĩ càng cảm thấy ngứa răng, hận không thể cắn tiểu đạo cô một cái, cắn rách, chảy máu, lúc này mới tính giải hận.
Cũng không được!
Cắn tiểu đạo cô bị thương, vậy không phải làm nàng ta càng ghi hận nàng sao?
Kim Trản Nhi tức giận đến phồng má, nghĩ rồi lại nghĩ, cuối cùng chỉ có thể nhịn xuống, chờ Trương Diệu Vi tỉnh lại, một chữ cũng không thể nói!
“Ngươi chờ đó! Chờ giải được sinh tử kết, ta nhất định cùng ngươi tính sổ rõ ràng! Hừ!” Kim Trản Nhi vung ống tay áo lên, Trương Diệu Vi theo đó ngã xuống đất, mùi rượu trên người tan đi, chỉ thấy lông mi nàng khẽ nhúc nhích, tựa hồ có thể tỉnh lại ngay lập tức.
Kim Trản Nhi từ trên mặt đất bò dậy, đưa lưng về phía Trương Diệu Vi, nhanh chóng chỉnh lại xiêm y, sợ bị Trương Diệu Vi nhìn ra cái gì.
“A……”
Trương Diệu Vi đỡ trán ngồi dậy, nghi hoặc hỏi: “Đây là làm sao vậy? Ta như thế nào đột nhiên té xỉu?”
“Còn có thể thế nào? Uống say thì xỉu!” Kim Trản Nhi tức giận trả lời.
Trương Diệu Vi nhìn thấy cái đuôi của mình lộ ra, theo bản năng liếc mắt nhìn xiêm y trên người Kim Trản Nhi, thấy cũng không có nhăn nheo gì, liền lặng yên thở phào nhẹ nhõm một hơi.
“Lần tới…… ta không đi theo ngươi đến chỗ phong nguyệt.”
“Ta cũng không dám mang ngươi đi!”
Kim Trản Nhi hừ một tiếng thật mạnh.
Trương Diệu Vi biết tiểu hồ ly tức giận, nhưng rốt cuộc vì sao tức giận, nàng lại nghĩ không ra.
“Ngươi tức giận cái gì?”
“Ngươi nói xem?”
Kim Trản Nhi nói ra lời này, liền phát hiện chính mình nói sai rồi, nhanh chóng lái sang chuyện khác: “Đừng nói nữa, trước giải quyết chuyện của tỷ muội Tống gia đã.” Nói rồi, nàng đỡ Oanh Oanh ngất xỉu đến ngồi trên sập, lầm bầm, “Đương không hiện đuôi làm cái gì, nhìn coi doạ Oanh Oanh cô nương nhà người ta kìa.”
“Không phải ngươi cũng hiện đuôi sao?” Trương Diệu Vi nhìn chằm chằm đuôi nàng phản kích.
Kim Trản Nhi vội vàng che đuôi của mình lại, ngẩng đầu nói: “Ai cho phép ngươi nhìn đuôi của ta!” Khi nói chuyện, đã giấu cái đuôi mất dạng.
Trương Diệu Vi cũng không biết tiểu hồ ly hôm nay ăn trúng thuốc nổ gì, sao không thể nói tới hai câu, liền phải bị nàng ấy vặn lại một câu.
“Mới vừa rồi……”
“Chuyện gì cũng chưa phát sinh!”
Kim Trản Nhi cao giọng phản bác, mày lại nhíu lại, nghi hoặc nói: “Kỳ quái? Té xỉu thì té xỉu, sao giống như là đã chết?”
“Ta đến xem.” Trương Diệu Vi bước nhanh đến gần.
Kim Trản Nhi theo bản năng mà phòng bị Trương Diệu Vi, rụt rụt về sau.
Trương Diệu Vi lặng yên nhìn hết trong mắt, lại không nói toạc. Hôm nay tiểu hồ ly nhất định có chuyện gì giấu diếm nàng, chờ xử lý xong chuyện tỷ muội Tống gia, nàng nhất định phải làm cho rõ ràng.
_____
Vở kịch nhỏ
Trương Diệu Vi: Ngươi tức giận cái gì nha?
Kim Trản Nhi: Tức cái gì? Vô cớ bị người ta quấy rối! Đã vậy chỉ là thế thân!
Trương Diệu Vi: Ta cũng không có quấy rối ngươi.
Kim Trản Nhi: Đó! Chuyện mở mắt nói dối này, ngươi làm không chỉ một lần! (thở phì phì)
_____
Chú giải
Kim thiền thoát xác: ve sầu lột xác, dùng một hình dạng mới