Xin Khước Từ Chuyện Nhân Gian
Chương 35: Ảnh Bà
Xin Khước Từ Chuyện Nhân Gian thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Câu chuyện cũ khép lại, Từ tiểu tướng quân vẫn không bắt được Oanh Oanh đã rời đi. Theo lời của dân chúng, ba người kia biến mất vào ngõ nhỏ, còn quan binh truy lùng khắp phủ Giang Ninh suốt thời gian dài mà không có bất cứ tung tích nào. Sau khi tú bà nghe tin tức, lo sợ đến mức phải kiểm tra lại năm ngàn lượng bạc trắng mà nàng đã thu được. May mắn là số bạc vẫn còn nguyên vẹn, nàng thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi đột nhiên nảy ra ý nghĩ, vội vàng đi kiểm tra những chiếc rương chứa bạc khác.
"Kẻ trời đánh sạch tiền của lão nương rồi! Ta muốn báo quan! Báo quan!
Những chuyện kỳ quái như vậy vẫn chưa dừng lại.
Từ đại tướng quân đang ở trong phủ đệ bỗng nhiên mất tích suốt ba ngày, cuối cùng được vớt lên từ sông Tần Hoài với thân thể đáng sợ. Giữa lúc phủ Giang Ninh rúng động trước những sự kiện dị thường, triều đình quyết định mời nhiều cao thủ trong Huyền Môn vào thành để thực hiện các nghi lễ cúng bái, nhằm trấn an dân chúng.
Thuyền ô bồng qua lại trên sông Tần Hoài vô số lần, nhưng vẫn không thu hoạch được bất cứ manh mối nào.
Sông Tần Hoài mênh mông, ánh đèn rực rỡ soi sáng suốt mười dặm dài dòng sông, không nơi nào thiếu ánh sáng. Trên sông, lục bình trôi dạt, bốn biển là nhà, nhìn cảnh nhân gian, nếu có duyên phận, biết đâu sẽ lại gặp nhau.
Để tránh làm phiền lòng người phàm, Kim Trản Nhi mua một chiếc thuyền ô bồng nhỏ. Sau khi một lão chèo thuyền đưa nàng đến nơi vắng người, nàng bước vào khoang thuyền, lặng lẽ thu thập tinh hoa của trăng trời.
Trương Diệu Vi, nhận thấy Kim Trản Nhi đã tiêu hao không ít đạo hạnh, bèn ngồi khoanh chân ngay trên mép thuyền, thực hiện phép dẫn nguyệt, truyền vào càng nhiều tinh túy của mặt trăng càng tốt, giúp nàng hồi phục đạo hạnh.
Kim quang và ngân quang xen lẫn bao phủ lấy tiểu hồ ly. Nàng nhắm mắt hấp thu, chẳng hay nhận ra ánh mắt đầy tình cảm dịu dàng của Trương Diệu Vi.
Dung mạo của nàng đã thay đổi, nhưng bản tính vẫn đáng yêu và thích giúp đỡ người khác.
Những ký ức đời trước hiện ra từng chút từng chút trong tâm trí Trương Diệu Vi, mỗi khi nghĩ đến những khoảnh khắc vui vẻ, nàng lại mỉm cười khẽ, đến nỗi không thể phân biệt rõ ràng mình là Hoài Từ hay Trương Diệu Vi.
Một con hạc giấy vỗ cánh bay đến, linh quang lóe lên rồi đậu trên vai Trương Diệu Vi. Đây là hạc giấy mà Huyền Ninh Tông dùng để truyền tin, nghĩ đến hai sư đệ nhất định đã quay về, nên tiên sư mới dùng hạc giấy để truyền âm. Trương Diệu Vi lấy lại tinh thần, dừng phép dẫn nguyệt, đầu ngón tay chấm lên đầu hạt giấy. Hạc giấy vang lên thanh âm của tiên sư, nhưng lại thanh thúy như giọng của thiếu nữ.
"Đã biết chuyện sinh tử kết, ta sẽ xem xét điển tịch của tông môn, giúp ngươi tìm ra phương pháp hóa giải. Ngươi hãy đồng hành cùng hồ yêu kia, cần phải tuân thủ giới luật của tông môn, đừng làm chuyện ương thiên hại lí. Thiên hạ đang loạn, yêu ma đông đảo, ta tặng ngươi hộ tâm kính, hi vọng ngươi cẩn trọng mọi việc."
Hạc giấy nói xong, thoáng chốc tan thành bột mịn trên vai Trương Diệu Vi. Bột mịn xoay tròn trên không trung, cuối cùng ngưng tụ thành một chiếc tâm kính treo lơ lửng.
"Đa tạ sư phụ." Lòng Trương Diệu Vi ấm lên, nàng bấm tay hóa ra một con hạc giấy, nói tiếp, "Đệ tử ghi nhớ." Hạc giấy bay đi, nhanh chóng biến mất trong bóng đêm.
Vừa định thu hồi tâm kính, Kim Trản Nhi đã nhanh tay cầm lấy, lật qua lật lại xem xét, cười nói: "Xem ra sư phụ của ngươi vẫn rất thương ngươi." Tuy tâm kính không phải thượng phẩm, nhưng sự quan tâm mà tiên sư dành cho đồ nhi lại vô cùng quý giá.
Trương Diệu Vi đưa tâm kính cho Kim Trản Nhi xem, nghiêm túc nói: "Sư phụ đối với ta như cha nương, có ơn tái tạo, nếu ta có thể tu thành chính quả, nhất định sẽ báo đáp."
Kim Trản Nhi nghe xong cảm thấy không vui, xoay tâm kính về phía Trương Diệu Vi: "Ngươi muốn tu thành chính quả như vậy à?"
Trương Diệu Vi giật mình.
Kim Trản Nhi khinh thường nói: "Làm thần tiên không có gì thú vị, có rất nhiều việc không thể làm, ví dụ chuyện của tỷ muội Tống gia, nếu đem ra trước mặt Bồ Tát, họ chỉ biết nói mệnh số đã định, không thể can thiệp. Còn như nhân gian gặp tai họa, Bồ Tát cũng sẽ nói, Thiên Đạo là thế, không thể thay đổi số phận, nếu không sẽ là nghịch thiên, bị trời phạt..." Nói đến đây, Kim Trản Nhi chợt nhận ra sắc mặt Trương Diệu Vi trở nên trắng bệch, tưởng nàng giận, vội vàng nói: "Này! Ta cũng chẳng quan tâm chuyện của ngươi làm gì! Ta chỉ cảm thấy như vậy, không có nghĩa ngươi phải giống ta. Dù hai ta đều là yêu, nhưng đạo của mỗi người lại khác nhau. Ta thích ở nhân gian vui thú, ngươi muốn quên tình quên ái làm thần tiên, chờ sinh tử kết được hóa giải, ngươi và ta sẽ chia tay, không quấy rầy nhau."
Ánh mắt Trương Diệu Vi trầm xuống. Kể từ khi có ký ức, nàng chỉ biết một lòng tu đạo, chưa từng có suy nghĩ khác. Dù ngày thường nàng thường nghe Kim Trản Nhi nói những lời lung tung, hơn phân nửa sẽ giáo huấn nàng, nhưng giờ đây, với ký ức đời trước, nàng biết lời tiểu hồ ly nói không hoàn toàn sai.
Từ bi là nền tảng của tu hành. Trở thành thượng thần lại phải cố kỵ Thiên Đạo, dù nhìn thấy chuyện không đành lòng, cũng chỉ có thể xem như bình thường. Nếu không, can thiệp vào mọi chuyện sẽ gây đại loạn. Nguyên nhân chỉ vì hai chữ "nhân quả". Có sinh linh kiếp này chịu khổ, đổi lại kiếp sau sung sướng, có sinh linh kiếp này chịu khổ do đời trước ác nghiệp quá nặng. Thần tiên không thể vì ý định nhất thời mà tác động đến nhân quả luân hồi, làm trái Thiên Đạo.
Nghĩ như thế, Trương Diệu Vi bỗng nhiên cảm thấy chính mình cũng không thích hợp làm thần tiên.
Ánh mắt nàng dừng trên người Kim Trản Nhi, đáy mắt chứa đầy đủ loại tình cảm phức tạp, nàng đã có bận tâm, làm sao để quên tình?
Kim Trản Nhi càng thêm cảm thấy tiểu đạo cô không thích hợp, nàng nhớ kỹ nàng ấy không uống rượu, cũng không dùng mị thuật, tiểu đạo cô chắc sẽ không đột nhiên khinh bạc nàng chứ?
"Trả ngươi." Kim Trản Nhi không thích bầu không khí này, cảm thấy trong lòng không hiểu sao lại thấy khẩn trương, vội vàng nhét tâm kính vào tay Trương Diệu Vi, quay mặt đi chỗ khác, nhìn ra ngoài thuyền, chuyển đề tài: "Ngươi nói người nọ rốt cuộc ở đâu? Ta cảm thấy, thay vì lãng phí thời gian ở chỗ này, chi bằng đi về chùa Đại Hoang, tìm lão thụ yêu kia hỏi cho rõ ràng, hắn rõ ràng biết giải sinh tử kết như thế nào, vậy mà cứ bắt chúng ta tới... chỗ này..." Phát hiện Trương Diệu Vi còn đang nhìn nàng, Kim Trản Nhi không nhịn được, hỏi: "Tỷ tỷ, không phải ngươi muốn ăn thịt ta đó chứ?"
Trương Diệu Vi ngây ra một chút, nghiêm mặt nói: "Ta không ăn người, cũng không ăn yêu."
Kim Trản Nhi nhướng mày: "Vậy nói rõ luôn đi! Mấy ngày nay sao ngươi cứ nhìn chằm chằm vào ta?"
Vành tai Trương Diệu Vi đỏ lên, cuối cùng dời ánh mắt đi: "Có sao?"
"Tỷ tỷ, ngươi nói dối không chớp mắt cũng không phải chỉ một lần!" Kim Trản Nhi phồng má, tiểu đạo cô này một chút cũng không thành thật!
Sông xanh chợt gợn sóng, một chiếc thuyền ô bồng lặng yên không tiếng động tiến đến.
"Cẩn thận!" Trương Diệu Vi hướng tâm kính về phía thuyền ô bồng, thoáng chốc linh quang của tâm kính bùng lên, hóa ra một tấm khiên kính chắn trước mắt.
Kim Trản Nhi chưa từng sợ ai, thấy tiểu đạo cô lúc sợ lúc hoảng, vốn định trêu ghẹo nàng, nào ngờ bị Trương Diệu Vi kéo ra phía sau.
Quả thật đáng cười! Nàng là tiểu yêu quân ngàn năm đạo hạnh, thế nhưng lại được một xà yêu ba trăm năm đạo hạnh bảo vệ sau lưng! Nếu truyền ra ngoài, đây không phải là tát vô mặt nàng sao!
"Tỷ tỷ, có lộn rồi hay không?" Kim Trản Nhi dở khóc dở cười.
Chỉ thấy nữ tử mặc y phục đen tuyền trên thuyền đối diện che miệng cười khẽ, nhẹ nhàng thổi một hơi đến tấm chắn kính, linh quang liền như lưu ly vỡ vụn. Nếu không phải Trương Diệu Vi thu lại kịp thời, tâm kính cũng tan vỡ theo.
"Đã lâu không gặp." Huyền y nữ tử chắp tay đứng, trong nụ cười lộ ra chút tà sắc, "Chim sẻ nhỏ." Tầm mắt nàng dừng trên người Kim Trản Nhi.
Kim Trản Nhi chỉ chính mình, nói: "Rõ ràng ta là hồ ly!
Huyền y nữ tử cười khanh khách: "Lần trước gặp ngươi, ngươi vẫn chỉ là một chú chim nhỏ." Ánh mắt nàng dời về phía Trương Diệu Vi, có chút kinh ngạc, "Chà chà, sao lại thành xà yêu rồi."
Trương Diệu Vi đã mở thiên linh mục, nàng thầm kinh ngạc, vậy mà không nhìn ra người này rốt cuộc loại yêu tinh nào, thậm chí cũng không ngửi thấy trên người nàng ta có chút yêu khí nào.
"Thú vị." Huyền y nữ tử bỗng nhiên phấn khởi.
Điệu cười này...
Còn thanh âm này...
Lúc đầu Kim Trản Nhi chưa kịp phản ứng, giờ lại cảm thấy quen thuộc, nàng nghĩ đến lời Oanh Oanh, lập tức hỏi: "Ngươi có phải cái người... lấy nửa phách của Oanh Oanh cô nương, luyện Tống cô nương thành thi yêu..."
"Là ta." Huyền y nữ tử đáp lời dứt khoát.
Trương Diệu Vi hỏi: "Ngươi là ai?"
"Ta là ai?" Ánh mắt của huyền y nữ tử bỗng nhiên xa xăm, nàng lênh đênh trên sông Tần Hoài không biết bao nhiêu lần, lang thang khắp nhân gian biết bao xuân thu, lâu đến nỗi nàng cũng không nhớ ra chính mình là ai. Nàng nghĩ rồi lại nghĩ, tìm một xưng hô cho chính mình, cười nói: "Ta cũng không nhớ được, nếu các ngươi nhất định muốn một cái xưng hô, vậy thì gọi ta là Ảnh Bà đi."
"Bà?" Kim Trản Nhi đánh giá dung mạo của nàng ta, rõ ràng là một đại cô nương minh diễm toả sáng.
Ảnh Bà cười to nói: "Tuổi của ta, xứng với chữ 'bà' này." Nói xong, nàng sang chuyện khác, hỏi: "Nói đi, chim sẻ nhỏ, lần này lại muốn cầu ta chuyện gì?"
Kim Trản Nhi không thích chữ "cầu" chút nào, dù lời của người này khiến nàng không hiểu ra sao, nhưng cuối cùng cũng tìm được nàng ta rồi, trước hết cần giải quyết xong chuyện quan trọng nhất, bèn nói ngay: "Một vị thụ tinh gia gia trong chùa Đại Hoang nói là, nơi này có thể tìm được cơ duyên, giúp chúng ta giải trừ sinh tử kết, không biết cơ duyên này có phải là chỉ bà bà không?"
"Sinh tử kết..." Ảnh Bà nhìn kỹ hai người, khó xử hỏi, "Các ngươi thật sự muốn giải trừ?"
"Cần phải giải!" Kim Trản Nhi giành trước trả lời.
Ảnh Bà nhìn Trương Diệu Vi sau một lúc lâu không nói gì: "Ngươi thì sao?"
Trương Diệu Vi trả lời: "Nếu có biện pháp có thể giải trừ, vẫn là giải thì tốt hơn."
"Chim sẻ nhỏ nhà ngươi thật sự làm người ta khó xử." Ảnh Bà nhíu mày, lại hỏi: "Các ngươi thật sự muốn buông tay sao?"
"Có ý gì?" Kim Trản Nhi không hiểu.
Ảnh Bà khẽ nâng đuôi lông mày, Kim Trản Nhi cúi đầu nhìn, phát hiện mắt cá chân hai người có một sợi tơ hồng quấn quanh. Tơ hồng như ẩn như hiện, không biết là bị ai buộc từ khi nào.
Trương Diệu Vi nhớ mang máng, đời trước chớp mắt cuối cùng nhìn thấy A Giáng, cũng có một sợi tơ hồng quấn lấy nàng cùng nàng ấy.
"Các ngươi đoán xem, vì sao đằng yêu có sinh tử kết lại chỉ có thể kết nối với tộc thụ tinh?" Ảnh Bà hỏi.
Trong mắt Trương Diệu Vi đầy nghi hoặc, hỏi lại: "Nếu chỉ có thể kết nối với tộc thụ tinh, vì sao ta cùng nàng ấy lại dính phải?"
"Không phải hai người các ngươi nhìn thấy rồi sao? Chà, chính là sợi tơ hồng kia." Ảnh bà nhẹ nhàng chỉ chỉ sợi tơ hồng, "Dây leo và cây, trời sinh ràng buộc, cây chết thì dây leo cũng chết, yêu thuật bẩm sinh này vốn sinh ra để ký sinh, nếu không có ràng buộc, nhất định không thể thành kết." Cho nên, ngày ấy đằng yêu đường cùng bí lối, chỉ muốn liều một phen, xem có thể xuất hiện kỳ tích hay không, để nó có thể cùng yêu tinh khác đồng sinh cộng tử. Chỉ là không nghĩ tới, ở đó thế nhưng lại có hai yêu tinh trời sinh ràng buộc, lúc này mới đánh bậy đánh bạ dính lên người các nàng.
"Mất đi ràng buộc, sinh tử kết sẽ tự giải. Nếu là con người, khẳng định phải chết. Nhưng hai người các ngươi đều không phải người, nhiều nhất thì... thiệt hại chút đạo hạnh." Ảnh Bà làm dấu tay với hai người, "Không nhiều lắm, ba trăm năm thôi."
Kim Trản Nhi liếc mắt nhìn nhìn Trương Diệu Vi, nhỏ giọng khuyên nhủ: "Ta có thể độ cho ngươi trăm năm đạo hạnh, bảo đảm ngươi có thể duy trì hình người, dù sao ngươi về Huyền Ninh Tông có thể tu lại."
Ảnh Bà lắc đầu thở dài: "Không thể tính như vậy được, ta chỉ sợ sau khi cởi bỏ, chim sẻ nhỏ nhà ngươi là kẻ đầu tiên hối hận."
"Ta hối hận cái gì!" Kim Trản Nhi hỏi lại.
Ảnh Bà nhàn nhạt nói: "Quá khứ trước kia, toàn bộ hủy diệt, ngươi cùng nàng sau khi từ biệt, vĩnh viễn không thể gặp lại."
Kim Trản Nhi cũng không cảm thấy điều này đáng để do dự.
Trương Diệu Vi lại chần chờ, nàng thật vất vả mới gặp lại A Giáng, muốn nàng cùng nàng ấy vĩnh viễn xóa bỏ quá khứ, vĩnh viễn không gặp lại, đây là tàn nhẫn đến mức nào.
Ảnh Bà nhìn thấy Trương Diệu Vi bi ai, cười nói: "Nhìn đi, rắn nhỏ còn luyến tiếc nha."
Bị Ảnh Bà nói trúng tâm sự, Trương Diệu Vi muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ có thể lặng im.
"Tỷ tỷ ngươi luyến tiếc cái gì?" Kim Trản Nhi vội muốn chết, "Ngươi thật sự muốn trói chặt sống chết với ta sao! Ngươi nguyện ý, còn ta thì không!"
Người nói vô tình, người nghe hữu ý.
Câu nói cuối cùng như là dao nhỏ, đột nhiên không kịp phòng ngừa mà đâm vào tim Trương Diệu Vi, đau đến nàng chỉ có thể ngơ ngẩn nhìn Kim Trản Nhi.
Suy cho cùng, nàng ấy đã không phải là A Giáng nữa...
Kim Trản Nhi nhìn thấy đáy mắt Trương Diệu Vi lấp lánh ánh nước, tự nghĩ mình đã nặng lời, vội vàng áy náy nói: "Tỷ tỷ, đừng khóc mà! Ta... Ta chỉ là... chỉ là không nghĩ..."
Ảnh Bà lạnh lùng nhìn vở kịch hay, thình lình chen vào nói: "Ta thấy con sẻ này còn chưa suy nghĩ thấu đáo, lúc này quyết định cũng chưa phải đáp án đúng, không bằng, để ta làm cho nàng ta thông suốt." Vừa dứt lời, chỉ thấy nàng bấm tay bắn đến, một chút lưu quang màu đen thoáng chốc đánh vào người Kim Trản Nhi.
"Ngươi đã làm gì nàng ấy?" Trương Diệu Vi vội vàng ôm lấy Kim Trản Nhi đang ngã xuống —— lưu quang đen tuyền lập loè không thôi trên mi tâm của tiểu hồ ly, hai mắt nàng nhắm chặt, đã mất đi linh thức.
Ảnh Bà lười biếng ngồi xuống đầu thuyền, đung đưa hai chân dưới ánh trăng, cười nói: "Nàng ấy nên nhớ tới chút gì đó." Nói xong, lại tò mò hỏi: "Dù sao cũng phải nói cho ta biết, chim sẻ nhỏ, ngươi luyến tiếc chút gì?"
Kim Trản Nhi tỉnh lại, nhìn Trương Diệu Vi, hỏi: "Tỷ tỷ, ngươi đau lắm không?"
Trương Diệu Vi không nói, chỉ lặng lẽ ôm lấy nàng, ánh mắt đầy dày đặc nỗi buồn.