Chương 38: Diều giấy

Xin Khước Từ Chuyện Nhân Gian

Chương 38: Diều giấy

Xin Khước Từ Chuyện Nhân Gian thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Có người sinh ra đã có chút tham lam, thích đòi hỏi thêm. Đối với Thẩm Yến Uyển mà nói, Hủ Hủ chính là kiểu người như vậy.
Từ ngày nàng dạy Hủ Hủ viết chữ, mỗi lần Hủ Hủ mang trà đến, nàng lại nhận lời tiếp tục dạy. Ban đầu Thẩm Yến Uyển nghĩ Hủ Hủ chỉ là nhàn rỗi, chẳng có việc gì làm, cô nương này học mấy ngày rồi sẽ không còn hứng thú. Thế nhưng nàng đã dạy suốt nửa tháng, Hủ Hủ không những không bỏ cuộc, mà còn ngày càng hay nũng nịu.
“Lại viết xiêu rồi.” Thẩm Yến Uyển thấy nàng viết chữ “Nhất” cũng xiêu vẹo, không nhịn được lắc đầu thở dài.
Hủ Hủ nhéo môi, đưa đôi tay nhỏ trước mặt nàng: “Tỷ tỷ đánh nhẹ thôi.” Giọng nói ngọt ngào, có chút đáng yêu.
Thẩm Yến Uyển chưa từng gặp cô gái nào vừa đáng thương vừa biết nũng nịu như vậy. Nàng nắm chặt cây thước trong tay, nhưng không nỡ đánh thật. Thế nên Thẩm Yến Uyển chỉ vào tờ giấy trắng, nghiêm túc nói: “Lần này tha cho ngươi, viết lại lần nữa.”
“Vẫn cứ đánh đi, viết thêm lần cũng sẽ xiêu.” Hủ Hủ khẽ dụi dụi mũi, cúi đầu thấp xuống.
Thẩm Yến Uyển nghi hoặc hỏi: “Sao thế?”
“Tay ta đau.” Hủ Hủ nhỏ giọng lẩm bẩm.
Thẩm Yến Uyển nhíu mày, cẩn thận kiểm tra bàn tay nàng, thấy ngón trỏ phải hơi hồng, nhất là lòng bàn tay, dường như bị vật gì ấn vào để lại một vết.
“Đây là sao?” Thẩm Yến Uyển dịu dàng hỏi.
Hủ Hủ bỗng nhiên cười tươi, lấy ra một chiếc túi thơm từ trong ngực áo, dâng lên Thẩm Yến Uyển: “Người ta nói học gì cũng cần quà nhập học. Ta xuất thân thấp hèn, không có gì đáng giá, thế nên nghĩ ra lễ nhẹ nhưng tình nặng, tự tay thêu một chiếc túi thơm tặng tỷ tỷ, coi như quà nhập học.”
Thẩm Yến Uyển có chút ngạc nhiên, nhàn nhạt nói: “Chẳng qua ta dạy ngươi mấy chữ mà thôi.”
“Vậy… vậy……” Hủ Hủ hiển nhiên sốt ruột, “Vậy coi như ta thích tỷ tỷ, tặng tỷ tỷ một món quà nhỏ, tỷ tỷ không nhận sao?”
“Thích?” Thẩm Yến Uyển lần đầu nghe người ta nói “Thích”, không ngờ lại từ tiểu thiếp dưới cùng một mái nhà.
Hủ Hủ chợt duỗi tay, tựa vào lòng Thẩm Yến Uyển, nhẹ nhàng lay động nàng, không ngừng nũng nịu: “Ngươi đối tốt với ta, ta liền thích ngươi, tỷ tỷ, nhận lấy đi mà, ta thêu suốt đêm, ngón tay đỏ hết rồi! Không được sao…… Không được sao…… Không được sao……” Nàng nỉ non như mèo nhỏ, từng trận từng trận đánh úp về phía Thẩm Yến Uyển.
Tim Thẩm Yến Uyển nhíu chặt, làm sao chịu nổi người khác như vậy, liền nói ngay: “Ngồi yên, không được lộn xộn, ta nhận là được.”
“Ừm!” Hủ Hủ ngoan ngoãn ngồi thẳng dậy, đoan chính dâng túi thơm lên lần nữa.
Thẩm Yến Uyển tiếp nhận, nhìn thấy mặt trên thêu một chú chim, không nhịn được cười ra tiếng —— thân hình chú chim nghiêng lệch, phối màu kỳ quái, thật sự buồn cười.
Hủ Hủ ra vẻ chân chất, cười nói: “Tỷ tỷ thích! Vậy ngày khác ta lại thêu cho ngươi một chiếc.”
“Một chiếc đủ rồi.” Thẩm Yến Uyển nín cười, không nhịn được hỏi, “Ngươi thêu rốt cuộc là hoàng oanh, hay là yến tước?”
Hủ Hủ đắc ý ngẩng đầu: “Yến tước! Hoàng oanh sao có thể đẹp bằng yến tước.”
“Yến tước à?” Thẩm Yến Uyển chưa bao giờ nhìn thấy chim yến tước xấu như vậy.
“Không giống sao?” Hủ Hủ đau khổ hỏi lại.
“Yến tước hẳn là như thế này.” Thẩm Yến Uyển đặt túi thơm bên cạnh nghiên mực, lại mang một tờ giấy trắng đến, cầm bút vẽ một con yến tước.
Hủ Hủ ngơ ngác nhìn, khóe miệng cong lên: “Đẹp quá.”
Thẩm Yến Uyển biết câu tiếp theo nàng ấy muốn nói gì, lập tức hỏi: “Cho nên, muốn học?”
“Muốn học!” Ánh mắt Hủ Hủ sáng ngời.
Thẩm Yến Uyển chần chờ nhìn nàng.
“Có phải vì ta quá ngốc, cho nên tỷ tỷ không muốn dạy?” Hủ Hủ hiểu chuyện mở miệng.
Thẩm Yến Uyển lắc đầu: “Không phải.”
“Hay là mấy ngày nay, ta quá ồn ào, làm tỷ tỷ chậm trễ tu Phật?” Hủ Hủ lại hỏi.
“Cũng không phải.”
“Vậy thì vì sao?”
Thẩm Yến Uyển muốn nói lại thôi, nói chính xác, là nàng sợ. Mỗi lần Hủ Hủ tới gần nàng, nàng luôn cảm thấy người này thật quen thuộc, rõ ràng chưa bao giờ gặp, lại như nhận thức đã rất nhiều năm. Thậm chí, mỗi lần Hủ Hủ cười với nàng, tươi cười đều có thể dễ như trở bàn tay mà rơi vào trong tim nàng, làm tiếng lòng nàng rung động, ầm ầm vang lên. Nàng từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm khắc, chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày sinh ra sự “thích“ không nên có với một cô nương. Loại mùi vị này, làm nàng rất thấp thỏm, còn tiếp tục như vậy, nàng không biết sẽ cùng Hủ Hủ phát sinh chuyện vượt quá giới hạn gì.
Có lẽ, thâm viện nơi hầu môn quá mức cô liêu, cho nên nàng mới có thể nảy sinh tình tỷ muội với Hủ Hủ.
Thẩm Yến Uyển lại dùng lý do này để thuyết phục chính mình, cũng làm chính mình chớ có suy nghĩ miên man. Chỉ cần Hủ Hủ ít tới đây, những ý nghĩ lung tung đó tự nhiên sẽ tiêu mất. Nghĩ đến đây, mặt nàng lạnh xuống, nghiêm túc nói: “Ta chỉ muốn…… an tĩnh mấy ngày, không liên quan đến ngươi.” Nàng đặc biệt nhấn mạnh năm chữ sau cùng.
Hủ Hủ có chút sửng sốt, cúi đầu xuống, “À” một tiếng, liền đứng dậy nhất bái với Thẩm Yến Uyển, không nói thêm một chữ, ủ rũ cúi đầu rời khỏi tiểu viện.
Thẩm Yến Uyển nhìn bóng dáng mất hút của nàng ấy, trong đầu thoáng hiện lên một thân ảnh giáng đỏ tương tự. Nàng cho rằng chính mình hoa mắt, liền lắc lắc đầu, lúc nhìn về phía Hủ Hủ, nàng ấy đã rời khỏi tiểu viện, không còn bóng dáng.
Tiểu Dung như trút được gánh nặng, bưng trà đến cho đại tiểu thư: “Đại tiểu thư nên nói những lời này từ lâu rồi! Nàng ta chỉ vì muốn gây dựng thanh danh tốt, mới một mực đến lấy lòng người. Chờ người không phòng bị, nói không chừng nàng ta sẽ đột nhiên cắn ngược lại người, giẫm lên người để bò lên trên.”
“Nàng ấy không phải người như vậy.” Dường như Thẩm Yến Uyển tức giận, “Là ta muốn an tĩnh mấy ngày.”
Tiểu Dung vốn định khuyên tiếp, nhưng nhìn thấy vẻ mặt đại tiểu thư không vui, liền không dám nói gì nữa.
Tầm mắt Thẩm Yến Uyển dừng trên túi thơm, nàng cầm lấy túi thơm, để gần chóp mũi ngửi ngửi, lại là mùi hương hoa lê. Nàng từ nhỏ đã thích hương hoa lê, không ngờ Hủ Hủ ngay cả chuyện này cũng để trong lòng.
Kỳ thật Hủ Hủ cũng không đi xa, nàng dựng lỗ tai kề lên vách tường lắng nghe, nghe thấy Tiểu Dung nói bậy sau lưng, không khỏi cắn cắn răng hàm: “Lại nói xấu ta! Đáng ghét!”
Nghĩ rồi lại nghĩ, nàng cần gì so đo với một tiểu nha hoàn. Việc cấp bách, trước phải dỗ dành Thẩm Yến Uyển. Nàng nhéo cằm nghĩ nghĩ, mấy ngày tới Thẩm Yến Uyển muốn lẳng lặng, nàng sẽ để nàng ấy được an tĩnh, qua mấy ngày, nàng lại tìm biện pháp chạy đến trước tầm mắt nàng ấy.
Bảy ngày liên tiếp, Hủ Hủ chỉ mang trà đến trước cửa viện, rồi ngoan ngoãn rời đi. Tiểu Dung càng nhìn càng không vừa mắt, đây không phải làm bộ làm tịch cho người khác nhìn sao! Cho nên Tiểu Dung căn bản không mang chung trà vào, thậm chí chuyện Hủ Hủ đã tới cũng không báo cho Thẩm Yến Uyển.
Đột nhiên thanh tịnh trở lại, Thẩm Yến Uyển lại thường xuyên nghĩ tới Hủ Hủ. Tiểu viện thanh tịnh này có thêm tiểu cô nương kia, cũng có thêm rất nhiều sinh khí. Thời điểm dạy nàng ấy viết chữ từng li từng tí, thường xuyên nảy lên trong lòng, nàng cảm thấy chính mình lại có chút nhớ Hủ Hủ. Nhưng bảy ngày nay Hủ Hủ cũng không xuất hiện, hơn phân nửa cũng có điểm giận nàng.
“Ui da!”
Đột nhiên nghe thấy trong viện vang lên tiếng Tiểu Dung kinh hô, Thẩm Yến Uyển đi đến cạnh cửa, nhìn thấy Tiểu Dung cầm một con diều đứt dây, nhìn nhìn xung quanh.
“Ai thả con diều này!” Nàng ta xoa xoa thái dương phiếm hồng, tức giận bước tới.
Thẩm Yến Uyển liếc mắt một cái liền nhìn thấy chữ viết bên trên, xiêu xiêu vẹo vẹo, nàng chỉ cần liếc mắt cũng nhận ra bút tích của ai. Đúng lúc này, Hủ Hủ ló nửa cái đầu vào cửa viện, vừa lúc bị Thẩm Yến Uyển nhìn thấy.
“Vào đi.”
“Ta…… Ta có thể sao?”
Hủ Hủ ngượng ngùng xoắn xít đứng trước cửa viện, không dám bước vào, ậm ừ nói: “Ta không phải cố ý quấy rầy tỷ tỷ, con diều này nói đứt liền đứt, ta bảo đảm cầm lấy sẽ rời đi ngay, tuyệt đối không làm phiền tỷ tỷ.”
“Lại đây, không sao.”
“Vâng!”
Hủ Hủ tươi cười tươi đẹp, xách theo góc váy chạy về bên này, nào biết khi đến trước mặt Thẩm Yến Uyển, dưới chân lại lảo đảo một cái, ngã về phía Thẩm Yến Uyển.
Thẩm Yến Uyển sợ nàng ấy té ngã, theo bản năng dang tay ôm nàng ấy vào lòng, giữa va chạm này, mặt hồ gợn sóng nổi lên bốn phía, đặc biệt là thời điểm kề sát kia, phảng phất cái ôm cửu biệt trùng phùng, vô cớ làm xoang mũi nàng chua xót.
Hủ Hủ tựa vào ngực nàng, nghe thấy tiếng tim nàng đập hỗn loạn, cảm thấy mỹ mãn mà nhắm mắt cọ cọ, làm càn vòng tay ôm chặt eo nàng, càng thêm dán sát vào người nàng.
Thẩm Yến Uyển cho rằng nàng ấy hoảng sợ, không nghĩ nhiều gì khác, liền khẽ xoa lưng nàng ấy, dỗ dành: “Không có việc gì.”
Con ngươi linh động của Hủ Hủ xoay chuyển, tự nhiên hiểu được đủ tốt thì dừng, lập tức vội vàng lui về sau, kéo ra khoảng cách giữa hai người, kiểm tra Thẩm Yến Uyển một lượt.
“Ta không làm tỷ tỷ bị thương chứ?”
“Ta không phải là giấy, nhưng mà ngươi……”
Thẩm Yến Uyển nhìn về phía góc váy của nàng ấy, nhìn thấy nàng ấy chỉ mang một chiếc giày nhỏ, một chân khác trống không, không khỏi hỏi: “Giày ngươi đâu?”
“A!” Hủ Hủ xấu hổ rụt rụt, kéo kéo góc váy xuống, che lấp chân mình, “Ta thấy con diều bị đứt, nhất thời sốt ruột, cũng không biết là rơi giày từ khi nào.”
“Lừa ai vậy?” Tiểu Dung thình lình nói một câu, nào có người rơi giày cũng không có cảm giác.
Hủ Hủ cực kỳ tủi thân, đáy mắt nổi lên nước mắt, nghiêm túc nói: “Ta thật sự không biết.” Thần sắc đó, trông thật đáng thương, nam tử nhìn thấy đau tận trong tim, nữ tử nhìn thấy cũng không đành lòng trách móc.
Thẩm Yến Uyển lạnh lùng nói: “Tiểu Dung, ra ngoài tìm xem.”
“Vâng.” Tiểu Dung không tình nguyện rời khỏi tiểu viện.
Thẩm Yến Uyển đỡ Hủ Hủ vào phòng, đỡ nàng ấy ngồi xuống giường, cầm một chiếc khăn sạch đến, nhẹ nhàng lau gót chân cho nàng ấy.
“Hai ngày trước mới có mưa, mặt đất không sạch sẽ.” Động tác của Thẩm Yến Uyển rất dịu dàng, ngữ khí lại nhiễm một tầng lạnh lẽo như sương, “Chỗ của ta không có nhiều quy củ như vậy, muốn đến học tập thư pháp, thì đường đường chính chính đi vào, không cần làm mấy trò trẻ con này nữa.”
Hủ Hủ không nghĩ tới nhanh như vậy đã bị nàng phát hiện, áy náy nói: “Thực xin lỗi.”
Không nghĩ tới Thẩm Yến Uyển lại cười.
“Sai chỗ nào?”
“Lừa ngươi.”
Thẩm Yến Uyển cong tay gõ một cái lên trán Hủ Hủ, trầm giọng nói: “Bảy ngày nay cũng không luyện chữ cho tốt, một chút tiến bộ cũng không có.”
Hủ Hủ lo lắng, nghiêm túc giải thích: “Ta cũng muốn luyện chữ thật tốt! Chỉ là, chỉ là……” Bỗng nhiên nàng hít sâu một hơi, dường như cố lấy đủ dũng khí, “Ta cầm bút liền nhớ đến tỷ tỷ!”
Thẩm Yến Uyển ngạc nhiên nhìn nàng, cho rằng chính mình nghe lầm.
Hủ Hủ vội vàng nói: “Ý ta là, ta luôn suy nghĩ, ta có chỗ nào làm sai, chọc tỷ tỷ không vui, tỷ tỷ mới chán ghét ta như vậy.”
Thẩm Yến Uyển lặng yên thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu nói: “Ngươi không có làm sai chuyện gì.”
“Tỷ tỷ.” Hủ Hủ đột nhiên phủ lên tay đang cầm khăn của nàng, chân thành tha thiết nhìn nàng, “Ngươi còn nguyện ý dạy ta viết chữ không?”
Thẩm Yến Uyển tò mò hỏi: “Ngươi thích viết chữ như vậy à?”
Hủ Hủ không trả lời vấn đề này của nàng, ánh mắt xa xăm nhìn về phía ánh mặt trời trong đình viện, khẽ cười nói: “Nếu có một ngày, ta có thể viết chữ đẹp, ta muốn tự tay viết một câu cho người đó.”
“Viết cái gì?”
“Nguyện…… quãng đời còn lại không gió không mưa, bạc đầu không rời.”
Ánh mắt nóng rực của Hủ Hủ đụng phải ánh mắt hoang mang của Thẩm Yến Uyển, tám chữ cuối cùng, nàng ấy rõ ràng chính miệng nói với nàng. Nhưng Thẩm Yến Uyển không dám nghĩ nhiều, có lẽ Hủ Hủ nói đến tam công tử thì sao? Tam công tử yêu chiều nàng ấy như thế, nàng ấy thanh xuân tươi đẹp như thế, có tình cảm sâu nặng cũng coi như bình thường.
“Có thể viết trong thư nhà, sai người đưa cho hắn.” Thẩm Yến Uyển nhàn nhạt nhắc nhở.
Hủ Hủ lắc đầu mãnh liệt, biết nàng hiểu lầm.
“Không phải hắn!”
Cõi lòng Thẩm Yến Uyển rối loạn, không phải công tử, vậy thì là ai?
_____
Vở kịch nhỏ
Diên Tiểu Ngưng: Hủ Hủ cứ nói lung tung đi nha ~
Hủ Hủ: Có tin ta mổ chết ngươi không!
Thẩm Yến Uyển: Thì ra trong lòng Hủ Hủ có người khác.