19. Chương 19: Tắm cùng chàng

Xinh Đẹp Như Vậy Mà Lại Là Alpha

Chương 19: Tắm cùng chàng

Xinh Đẹp Như Vậy Mà Lại Là Alpha thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nguyên Dục vừa dứt lời, Lạc Tinh Vũ bỗng nhiên đứng sững người lại.
Cậu chợt nhận ra đang bị Nguyên Dục ôm chặt, toàn thân nóng ran, hơi thở nóng bỏng phủ kín cổ mình, đôi lúc còn cảm nhận được chóp mũi của hắn khẽ chạm qua.
Lạc Tinh Vũ căng thẳng đến mức không dám thở mạnh, tim đập cuồn cuộn tận cổ họng.
"Lạc Tinh Vũ." Nguyên Dục đột nhiên gọi cậu.
Lưng Lạc Tinh Vũ thẳng băng, mắt mở trừng trừng nhìn phía trước: "A... hả? Chuyện gì vậy?"
Nguyên Dục ngẩng đầu, nhíu mày nhìn cậu, Lạc Tinh Vũ vẫn chăm chú nhìn về phía trước, nuốt một ngụm nước bọt khó khăn.
"Cậu thật sự là Beta?" Nguyên Dục hỏi.
Lạc Tinh Vũ ngẩn người: "... Gì cơ?"
"Cậu không ngửi thấy à?" Nguyên Dục đẩy cậu ra, chống người định đứng dậy, "Tin tức tố trong phòng và trên người tôi, cậu đều không ngửi được?"
Lạc Tinh Vũ ngồi sững tại chỗ, nhìn Nguyên Dục mặc xong quần áo mới phản ứng ra. "Tôi là Beta." Cậu nói xong hít một hơi mạnh, "Tôi có thể ngửi được mùi dầu gội và sữa tắm, tin tức tố của cậu là mùi này sao?"
Nguyên Dục lườm cậu một cái, quay người rời khỏi nhà vệ sinh, chẳng bao lâu lại quay lại, tay cầm thêm vài bộ quần áo.
Hắn ném quần áo vào tay Lạc Tinh Vũ: "Mặc đi." Rồi đóng cửa nhà vệ sinh lại.
Dù vẫn nghi ngờ về mùi tin tức tố trên người Lạc Tinh Vũ, việc cấp bách hiện giờ là giải quyết La Tiểu Khả bên ngoài vừa gào thét vừa phá cửa. Nguyên Dục thậm chí còn nghi ngờ cả cô quản lý ký túc cũng bị tiếng ồn của y thu hút đến đây.
Thuốc trấn định mới chế tạo quả nhiên hiệu quả tốt, tuyến thể của hắn đã hoàn toàn bình tĩnh lại.
Hắn lấy một lọ phun sương từ ngăn tủ, xịt khắp phòng, Lạc Tinh Vũ đẩy cửa, chậm rãi bò ra khỏi nhà vệ sinh.
Cậu chỉ kịp thay áo của Nguyên Dục, tay cầm chiếc quần sạch, môi mếu máo nói: "Tôi không thay được quần."
Tiếng nói run run, mắt đỏ hoe nhìn Nguyên Dục, như thể giây sau sẽ òa khóc: "Chân tôi đau lắm..."
Lạc Tinh Vũ nằm nghiêng trên sàn, cuộn chân trái, mặc áo của Nguyên Dục, tóc và quần đều ướt dính sát da, vành mắt hơi đỏ.
La Tiểu Khả vừa bước vào, nhìn thấy cảnh tượng như vậy.
Y nhìn thấy vạt áo trong nhà vệ sinh lòi ra, vệt nước kéo dài đến ngăn tủ cạnh giường, cùng ánh mắt lạnh lùng đầy mất kiên nhẫn của Nguyên Dục.
Trong đầu y vang lên tiếng nổ.
Y cười gượng: "Khụ, chẳng phải tôi làm phiền hai người rồi sao?"
Nguyên Dục mở cửa, liếc y một cái rồi quay về phía Lạc Tinh Vũ.
Hắn đỡ Lạc Tinh Vũ dậy, nâng chân trái của cậu, cẩn thận kéo quần lên. Lạc Tinh Vũ vừa mới bước vào nước, băng vải trên chân đã ướt sũng, cơ bắp cẳng chân căng cứng, ngón chân duỗi thẳng.
"Đi bệnh viện đi." Nguyên Dục nhẹ nhàng buông chân cậu xuống, một tay chống bên người cậu, một tay ôm eo, "Có đứng lên được không?"
Lạc Tinh Vũ lắc đầu, mặt nhăn nhó rồi lại giãn ra: "Lúc nãy rất đau, chắc do không chú ý dẫm xuống đất... Bây giờ không đau nữa. Để tôi ngồi một lúc."
Nguyên Dục không ép cậu, bàn tay ôm eo cũng chống xuống sàn, yên lặng nhìn cậu một hồi lâu, nói: "Cậu biết vừa rồi nguy hiểm thế nào không?"
Giọng Nguyên Dục bình thường, nhưng Lạc Tinh Vũ vẫn thu mình, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Chẳng phải do tôi quá sốt ruột sao, gõ cửa phòng cậu không được, đành phải trèo cửa sổ. May mà bên cạnh cửa sổ có ống nước, không thì không qua nổi..."
Cậu càng nói càng nhỏ, đầu càng cúi thấp, nhưng vẫn liếc nhìn sắc mặt Nguyên Dục.
Nguyên Dục nghĩ lại hình ảnh Lạc Tinh Vũ ngoài cửa sổ, lòng thấy sợ hãi.
Hắn không nghĩ cậu sẽ liều mạng như vậy, nhất là trong tình huống nguy hiểm không rõ rệt.
Không chút xúc động là không thể.
"Cảm ơn." Đôi mắt Nguyên Dục hiếm hoi lộ vẻ dịu dàng, đưa tay vuốt mái tóc bù xù của Lạc Tinh Vũ, "Nhưng không được có lần sau."
Lạc Tinh Vũ sững sờ, nửa ngày không nói nên lời.
Đây là lần đầu tiên cậu được hưởng ân sủng cao cấp như vậy, ngoài ra còn được Nguyên Dục chủ động ôm mình, dù chân đau nhưng thật xứng đáng!
Đang định mạnh mẽ ôm Nguyên Dục, phối hợp nhiệm vụ hàng ngày, kích động nói "Tôi thích cậu", bỗng nghe tiếng ho khan bên cạnh.
Lạc Tinh Vũ và Nguyên Dục cùng nhìn sang, thấy La Tiểu Khả đã đứng bên cạnh từ lúc nào.
Tư thế của hai người, trong mắt y đã tạo thành loạt hình ảnh, kết hợp với tưởng tượng lúc vào cửa, y không còn suy nghĩ gì khác.
Lạc Tinh Vũ mệt mỏi trèo cửa sổ vào phòng Nguyên Dục, chỉ là để... tắm cùng chàng?
Rồi tiện thể làm chuyện khác?
"Cái kia, tôi muốn nói..." La Tiểu Khả chỉ vào chân trái Lạc Tinh Vũ, cười gượng hai tiếng, "Băng vải này ướt hết rồi, mau thay đi."
Nguyên Dục nhìn chân cậu, mím môi hỏi: "Thật sự không đi bệnh viện?"
"Không cần, không đi." Lạc Tinh Vũ nói, "Trong phòng tôi còn băng vải, quấn lại là được. Cậu yên tâm đi, xương tôi cứng lắm, giờ không đau nữa, chắc đã đỡ..."
"Đưa chìa khóa cho tôi." Nguyên Dục ngắt lời, "Băng vải ở đâu? Tôi đi lấy."
Lạc Tinh Vũ lấy chìa khóa trong túi ra: "Ở ngăn tủ trong cùng ấy."
"Ài, tôi đi lấy, các cậu tháo băng vải trước đi." La Tiểu Khả nhanh tay giật lấy chìa khóa, chạy ra ngoài, còn nhớ đóng cửa.
Nguyên Dục đứng dậy, đỡ Lạc Tinh Vũ: "Đứng lên, nằm trên giường."
Lạc Tinh Vũ ngoan ngoãn đứng lên, dựa vào người Nguyên Dục, đi đến mép giường thì dừng, nói: "Quần tôi ướt, sẽ làm bẩn giường cậu."
Nguyên Dục cũng phát hiện ra vấn đề, dù không sạch sẽ nhưng quần ướt của Lạc Tinh Vũ lăn trên giường vẫn có sức sát thương lớn. Hắn đứng đấu tranh tư tưởng, nói: "Cởi quần ra."
Lạc Tinh Vũ chớp mắt, mặt nóng bừng, dù cả hai đều nam, nhưng cởi quần trước mặt người mình thích vẫn ngượng ngùng.
Nghĩ lại Nguyên Dục đã thấy hết thân thể mình, cởi mỗi cái quần có là gì, tiếc là lúc đó quá cấp bách, chưa kịp ngắm Nguyên Dục kỹ, chỗ quan trọng nhất cũng chưa nhìn rõ...
Mặt đỏ thoáng qua, rồi thay bằng vẻ thất vọng. Nguyên Dục không biết cậu nghĩ gì, lại nói: "Cởi quần, lên giường."
"Ồ." Lạc Tinh Vũ tỉnh táo lại, chậm rãi cởi quần.
Nguyên Dục liếc mắt, nhìn họa tiết hoạt hình trên quần lót của cậu.
Lạc Tinh Vũ cởi được một nửa, ngồi trên giường, cởi ống quần bên phải, bên trái khó cởi, định nhờ Nguyên Dục giúp, ngẩng đầu thấy vẻ mặt kỳ quặc của hắn: "Sao thế?"
"..." Nguyên Dục thoát khỏi trầm tư, hỏi vấn đề muốn hỏi bấy lâu: "Cậu học sinh tiểu học à?"
Lạc Tinh Vũ hiểu ý, mặt đỏ bừng, lùi ra sau, kéo chăn che đùi, duỗi chân trái: "Tôi không cởi được."
Khi La Tiểu Khả quay lại băng vải, nhìn chiếc quần trong tay Nguyên Dục, rồi qua khe cửa thấy Lạc Tinh Vũ ngồi trên giường cúi đầu, mắt lại bị sốc thêm lần nữa, quay ra đi luôn.
Nguyên Dục thấy hiểu lầm của La Tiểu Khả không thể giải thích nổi.
Hắn lấy điện thoại tìm cách quấn băng, học cấp tốc hai phút rồi bắt đầu động thủ.
Cậu cao, chân dài, cơ bắp cân đối, da trắng, đầu ngón chân hồng phấn.
Áo cậu mặc là của Nguyên Dục, cổ rộng, nhăn nhúm, lộ xương quai xanh.
Dù Nguyên Dục gầy nhưng vẫn có cơ bắp nhờ gen Alpha, còn Lạc Tinh Vũ gầy hơn hẳn.
Chân cậu dường như cũng nhỏ hơn Nguyên Dục.
Kỹ thuật Nguyên Dục không tệ, quấn băng xong, Lạc Tinh Vũ mặc quần Nguyên Dục, nhìn thời gian đã hơn 9 giờ.
"Chân còn đau không?" Nguyên Dục hỏi.
"Không đau." Lạc Tinh Vũ trả lời thật, nghĩ đến bài tập chưa làm xong, "Bài tập tôi chưa làm, cậu muốn tôi xem, tôi cũng không hiểu..."
Nói đến bài tập, đầu Nguyên Dục đau nhức, nhưng hôm nay đã xảy ra chuyện, không nỡ bảo Lạc Tinh Vũ xem đáp án nữa.
"Không hiểu chỗ nào? Tôi giảng cho cậu." Nguyên Dục thở dài, đi đến bàn học, "Thôi, ra đây đi."
Hắn chắc chắn Lạc Tinh Vũ không hiểu, nhưng vẫn kiên nhẫn giảng ba lần, khô cả miệng, cuối cùng cậu cũng hiểu được manh mối, tính ra đáp án.
Xong bài tập, đèn sắp tắt, Nguyên Dục đứng dậy thu dọn nhà vệ sinh, ra ngoài thấy Lạc Tinh Vũ vẫn ngồi nguyên.
"Quần áo cậu ngày mai giặt sạch đưa lại." Nguyên Dục nhặt chiếc quần bẩn trên sàn, "Cậu mặc đồ tôi về trước đi."
"Tôi..." Lạc Tinh Vũ định nói, ấp úng, "Thời gian phân hóa tân sinh sắp đến, Beta có thể biến thành Alpha hoặc Omega bất cứ lúc nào."
Nguyên Dục hiểu ra tầng nghĩa khác, quả nhiên hắn từng nghĩ đến, nhưng hôm nay quá chủ quan, tuy nhiên vẫn có cách giải quyết, ở ký túc đóng cửa sổ là được.
Nhưng hắn không muốn nói ra, chờ Lạc Tinh Vũ nói tiếp: "Ừ."
"Như vậy đối với cậu quá nguy hiểm! Nếu buổi tối nào đó xảy ra chuyện, tôi không ở đây thì sao?" Lạc Tinh Vũ cố tình giọng nghiêm trọng, nhìn Nguyên Dục, nói như dĩ nhiên, "Vì vậy thời gian này tôi muốn ngủ ở chỗ cậu."