Xinh Đẹp Như Vậy Mà Lại Là Alpha
Lạc Tinh Vũ thu thập móng tay
Xinh Đẹp Như Vậy Mà Lại Là Alpha thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù Lạc Tinh Vũ có vẻ ngây thơ hồn nhiên, nhưng khi nhìn thấy tin nhắn đó, trong lòng cậu vẫn hiện lên một dấu hỏi lớn.
Cậu vô thức cắn nát viên kẹo trong miệng, rồi lại thò tay lấy thêm một chiếc kẹo que nữa.
Bóc xong lớp vỏ bên ngoài, Lạc Tinh Vũ mới thu tay lại, sau đó liếc nhìn móng tay của mình. Thật chẳng có điểm nào giống nhau giữa vòng tay tình nhân với nó, ngoại trừ đều có chữ “tay”.
- Cần móng tay để làm gì?
Lạc Tinh Vũ nhét kẹo vào miệng, co chân ngồi xổm trên ghế nhắn tin hỏi.
Bên kia trả lời ngay:
- Bí mật không thể tiết lộ.
Lạc Tinh Vũ: “…”
“Đi tắm đi.” Giọng Nguyên Dục vọng từ ngoài cửa. Hắn nhìn Lạc Tinh Vũ rồi tiến tới, nâng tay kẹp que kẹo giữa ngón cái và ngón trỏ: “Ăn bao nhiêu rồi mà còn ăn?”
Nguyên Dục bước vào, mang theo hơi ẩm nóng. Lạc Tinh Vũ vô thức giấu điện thoại. Que kẹo bị hắn kéo ra khỏi miệng, phát ra tiếng “chẹp” nhỏ.
Cậu nhìn chằm chằm vào ngón tay Nguyên Dục. Bàn tay hắn trắng nõn, thon dài, khớp xương rõ ràng. Móng tay hơi dài nhưng được cắt tỉa gọn gàng.
“Ô.” Cậu bật tiếng rồi nhảy khỏi ghế, đi lấy quần áo tắm, tiện thể trả lời tin nhắn: “Tôi hiểu rồi [OK]”
Đại sư cần gì ắt có lý do. Người ta là đại sư mà, lấy gì để chất vấn cô nàng chứ.
Lạc Tinh Vũ tắm vội, thay quần áo rồi quay về phòng. Cậu nhìn thấy Nguyên Dục đang viết gì đó ở bàn học, bèn ngồi xuống cạnh hắn.
Nguyên Dục đang làm bài tập vật lý tổng hợp, Lạc Tinh Vũ đọc chẳng hiểu gì, cứ nhìn chòng chọc vào tay hắn mãi.
Phải làm sao lấy được móng tay của Nguyên Dục đây?
Xin hắn chắc chắn không được, hắn sẽ hỏi mục đích, còn muốn tạo bất ngờ sinh nhật hắn phải giữ bí mật.
Nhìn mãi, mạch suy nghĩ của Lạc Tinh Vũ dần lệch khỏi chủ đề.
Cậu phát hiện tay Nguyên Dục thật sự rất xinh.
Cậu nắm lấy tay trái hắn, áp lên tay mình. Kích cỡ ngón tay hắn tương đương cậu, chỉ có điều đốt ngón tay dài hơn chút.
Ôi, đẹp quá đi…
Đầu ngón tay cũng đẹp, vừa trắng hồng, vầng trăng khuyết trên móng đầy đặn.
Cậu tưởng móng tay hắn phải mềm mỏng, không ngờ sờ vào lại rất cứng, cào trong lòng bàn tay có cảm giác tê tê.
“…… Đã nghịch đủ chưa?” Nguyên Dục cuối cùng cũng chịu không nổi hỏi.
Hắn đang cầm bút, nửa ngày chưa viết được chữ nào, toàn bộ sự chú ý dồn vào bàn tay trái.
Cổ tay bị bàn tay ấm áp nắm lấy, ngón tay bị bàn tay ấm áp khác vặn tới vặn lui.
… Lại nghịch tay hắn nữa à?
Lạc Tinh Vũ giật mình, cúi gằm mặt, chột dạ buông tay ra, đặt lên đùi.
Nguyên Dục sờ vào chỗ vừa bị nắm, hơi ấm của Lạc Tinh Vũ vẫn còn lưu lại, khiến hắn chẳng thể tập trung làm bài.
Người này thật, rảnh không việc gì liền sấn tới trước mặt hắn, vô ý trêu chọc, hại hắn chẳng còn tâm trạng làm việc.
Hắn nhìn Lạc Tinh Vũ rũ đầu, khuôn mặt mịn màng hơi phồng, như lòng trắng trứng gà, giàu collagen.
“Cậu tăng cân à?” Nguyên Dục hỏi.
Lạc Tinh Vũ ngẩng đầu, nghi hoặc: “Béo lên sao?”
“Ừ.” Nguyên Dục buông bút, nhẹ nhéo má cậu: “Thịt trên mặt nhiều hơn.”
Lạc Tinh Vũ để mặc hắn nhéo, không thấy tăng cân là chuyện to tát. Cậu bị x** n*n đến sung sướng, đôi mắt cong cong như trăng non, đột nhiên lóe sáng, cau mày: “Úi da.”
“……” Thấy vẻ mặt nháy mắt thay đổi, Nguyên Dục giật mình, buông tay: “Sao vậy?”
“Đau quá.” Lạc Tinh Vũ xoa mặt: “Móng tay cậu chọc vào mặt tôi.”
Nguyên Dục: “……”
Hắn có dùng móng tay đâu?
“Móng tay cậu dài thế! Để bao lâu rồi? Tôi cắt cho cậu nhé!”
Nguyên Dục nhìn móng tay vừa cắt tuần trước: “… Được.”
Lạc Tinh Vũ chạy ra phòng khách lấy bấm móng tay, vui vẻ chạy về cắt móng tay cho Nguyên Dục.
Cậu đặt tay hắn dưới đèn bàn, nghiêm túc cầm bấm móng tay, quyết tâm bấm.
Do dùng sức quá, “cạch” một tiếng, móng bay vèo ra ngoài.
Lạc Tinh Vũ bật dậy, lắc trái lắc phải: “Rơi chỗ nào?”
“…… Chỗ đó.” Nguyên Dục chỉ đèn bàn.
Cậu nhìn theo, phát hiện “báu vật”, nhặt lên, rút giấy trải bàn, cẩn thận đặt móng vào.
Nguyên Dục: “……”
Hắn cảm thấy cậu không cắt móng mà như phẫu thuật ngón tay, còn thu thập tàn dư sau phẫu thuật làm thí nghiệm.
Tâm tư tiểu học, khó đoán thật.
Cuối cùng “ca phẫu thuật” mười phút kết thúc, bác sĩ Lạc hài lòng nhìn “thành quả hậu phẫu”, đặt bấm móng xuống, liếc khăn giấy cạnh cánh tay.
Cậu thấy mình thông minh quá.
Giờ chỉ cần lừa Nguyên Dục đi chỗ khác, cất móng tay thành công.
“Tôi khát nước.” Lạc Tinh Vũ đảo mắt: “Uống sữa chua trong tủ lạnh ấy.”
“……” Nguyên Dục trầm mặc rồi đứng dậy: “Tôi lấy cho cậu.”
Hắn vừa đi ra cửa, thầm đánh giá dịch vụ hậu phẫu của Lạc Tinh Vũ một sao.
Lạc Tinh Vũ nhìn hắn đi, vo khăn giấy thành nắm, rút thêm tờ bọc, ném vào cặp.
Chủ nhật vừa về trường, cậu kiếm cớ chuồn ra ngoài chơi.
Thấy cậu mấy ngày ngoan, trời không mưa, khi nói muốn ra quảng trường Thái Dương, Nguyên Dục đồng ý.
Cậu cầm nguyên liệu hai người tới tiệm bói toán, vừa vào đã thấy thầy bói ngồi giữa phòng.
Thầy bói nhìn thấy cậu, cười: “Hoan nghênh anh đẹp trai, cầu thủy tinh nói khách đầu tiên hôm nay may mắn, chính là cậu.”
“Lại tôi sao?” Ánh mắt Lạc Tinh Vũ sáng lên, chạy tới ngồi: “Cô chỉ mở buổi chiều à?”
“Không phải.” Thầy bói ngượng, nhìn dây thừng đen trên cổ Lạc Tinh Vũ, nở cười: “Chỉ là may mắn ập xuống cậu thôi. Chuẩn bị đủ chưa?”
Lạc Tinh Vũ gật, lấy hai cục giấy trong túi đặt bàn: “Đây của tôi, đây của cậu ấy.”
Thầy bói gật, lấy hộp nhỏ cất hai cục giấy: “Đợi tôi luyện xong, gửi tin nhắn lấy.”
“Cô không xem thử à?” Lạc Tinh Vũ hỏi: “Thiếu thì sao?”
Móng của cậu đủ, nhưng của Nguyên Dục bị b*n r* nhiều. Cậu không có kinh nghiệm, không nắm lực, mấy chiếc bay ra ngoài, chẳng biết bắn đi đâu.
“Không sao, có là được.” Thầy bói: “Thứ này do cậu lấy, tôi không chạm, chạm vào nhiễm bẩn.”
“……” Lạc Tinh Vũ gãi đầu: “Dùng thế nào?”
Thầy bói khép tay, nhắm mắt: “Luyện bên cạnh, đại biểu tâm ý.”
Cô giảng qua cho Lạc Tinh Vũ, cậu chẳng hiểu nhưng nghe lợi hại.
Sau khi trả tiền cọc, Lạc Tinh Vũ vui vẻ ra đi.
Cậu trượt vài vòng quảng trường Thái Dương. Trời tối dần, gió lạnh luồn cổ áo. Nguyên Dục gọi điện.
“Lát nữa mưa.” Hắn nói: “Mau về.”
Lạc Tinh Vũ ngoan “Được”, xoay trượt về trường. Nhìn thấy quán thịt nướng, dừng: “Mua chút thịt nướng về!”
Cậu ngồi chờ, trời đổ mưa ào ào.
Mưa như trút, Nguyên Dục gọi: “Cậu vẫn ở quán à?”
“Sắp xong rồi.” Lạc Tinh Vũ quay đầu: “Cho cháu thêm mấy túi.”
“Đợi mưa ngớt.” Nguyên Dục lo: “Mưa to không biết tạnh khi nào.”
“Thịt nướng nguội mất.” Lạc Tinh Vũ nhìn trời: “Mưa to thế này.”
“Tôi đến đón cậu.”
“Đừng, đừng đến.” Lạc Tinh Vũ vội: “Mưa to, ô che không hết, cậu đến ướt hết, ngoài đông người lắm.”
Ông chủ bọc thịt bằng ba lớp giấy, Lạc Tinh Vũ nhận, đặt ván trượt xuống, dậm chân chạy giữa mưa: “Cục cưng, không sao, ngoan ở nhà chờ tôi!”
Dưới mưa lớn, cậu chạy như điên về trường. Về tới ký túc xá, người ướt như chuột lột.
Cậu đứng ngoài cửa rùng mình, tay xách ván vẩy nước, chạy lên tầng.
Nguyên Dục mở cửa, thấy bộ dạng ướt đẫm, sắc mặt trầm xuống. Hắn gọi cởi giày ngoài cửa, lấy khăn khô phủ lên đầu cậu, xoa xoa.
Lạc Tinh Vũ để mặc hắn tàn phá tóc mình, giơ túi thịt lên: “Đặt lên bàn đi.”
Nguyên Dục ném túi thịt lên bàn.
“Đi tắm đi.” Hắn lấy khăn lông, nhìn quần áo mỏng dính của cậu: “Lạnh không?”
“Vẫn ổn.” Lạc Tinh Vũ cười hai tiếng, chạy đến cửa nhà vệ sinh quay đầu: “Tôi cường tráng lắm!”
Nguyên Dục liếc, không nói.
Lạc Tinh Vũ tắm xong, thay quần áo ra ngoài thì Nguyên Dục đã bày xong bàn thịt nướng.
Cậu ngồi, hít sâu, phát hiện mũi ngạt, đưa tay xoa hai cái.
“Làm sao?” Nguyên Dục nhận ra: “Bị cảm à?”
“Không.” Lạc Tinh Vũ lắc đầu: “Chỉ ướt chút, sao dễ cảm thế.”
Sức khỏe cậu từ trước rất tốt, chưa bao giờ ốm. Đi mưa không đội ô, ký túc xá không có ô.
Cậu không nghĩ lung tung. Thịt nướng ngon, cậu đâu rảnh để ý mũi ngạt. Nguyên Dục thấy cậu vẫn nhảy nhót như thường, không nói gì.
Nửa đêm, cậu đột nhiên tỉnh giấc.
Cổ họng khô khốc, mũi ngạt không thở nổi, đầu choáng váng.
Nguyên Dục ôm cậu từ sau ngủ, cậu không biết giờ, muốn lấy điện thoại nhưng chẳng có sức.
Lạc Tinh Vũ há miệng thở, không ra tiếng. Cậu ngậm miệng hắng giọng: “Nguyên Dục……”
Hắn dường như không nghe.
Cậu dùng sức cuối giãy giụa trong ngực hắn, đầu dụi vào trán hắn.
Nguyên Dục tỉnh, siết chặt: “…… Làm sao?”
Lạc Tinh Vũ mếu máo, cọ vào ngực hắn: “Khó chịu lắm.”
Nguyên Dục tỉnh táo, sờ trán cậu, nóng phỏng tay. Hắn thở dài, cúi đầu tựa vào tóc cậu: “Đồ ngốc, cậu sốt rồi.”