37. Chương 37: Ánh Sáng và Vết Thương

Xinh Đẹp Như Vậy Mà Lại Là Alpha

Chương 37: Ánh Sáng và Vết Thương

Xinh Đẹp Như Vậy Mà Lại Là Alpha thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lạc Tinh Vũ nép mình vào gối, toàn thân trùm kín trong chăn. Thậm chí còn quay lưng về phía Nguyên Dục, nhất quyết ném cho hắn một cái lưng lạnh lùng.
Nhưng chẳng bao lâu sau, cậu đã bị ngạt thở, tay phải siết chặt thành nắm đấm, khẽ khoét một lỗ nhỏ trên chăn.
Giờ đây, cậu không thèm để ý đến Nguyên Dục nữa. Cậu vừa tức giận, vừa tủi thân, suốt bao ngày nay cứ ngốc nghếch làm kẻ ngốc, lại còn ngây thơ tin rằng mình có thể bảo vệ được hắn.
Nguyên Dục đâu cần ai bảo vệ, tất cả chỉ là do cậu cứng đầu quá mức. Rõ ràng là người ta lười quản cậu mà thôi.
"Ngạt đến chết còn không khó chịu sao?" Nguyên Dục nhìn túp lều nhỏ trước mặt, nói. Người này không chịu nổi nhất chính là sự ngột ngạt. Cửa sổ ký túc xá đóng suốt lâu như vậy đủ khiến cả người cậu khó chịu rồi. Nguyên Dục không nhận được lời đáp, thở dài nhẹ nhàng rồi đứng dậy vén chăn lên.
Một nhúm tóc lộ ra, đối phương lập tức rụt đầu xuống.
"……" Nguyên Dục buông góc chăn, ngồi xuống ghế.
Túp lều nhỏ ngoài tiếng thở phập phồng ra thì không còn bất kỳ âm thanh nào khác. Nguyên Dục cũng không nói chuyện, căn phòng bệnh chìm vào im lặng một lúc.
Lâu sau, Nguyên Dục mới mở lời: "Ngay từ đầu cậu đã không tin tôi. Tôi không giải thích thêm bởi vì lười giải thích."
"Lúc đó tôi nghĩ cậu chỉ đùa chơi cho vui, chẳng qua một tuần sẽ bỏ cuộc. Hơn nữa cậu là Beta, dù có giải thích hay không cũng chẳng khác gì nhau."
Nguyên Dục cúi đầu nói, nở một nụ cười tự giễu. Thà nói Lạc Tinh Vũ quá cố chấp, không bằng nói ý chí của hắn thiếu sự kiên định. Có lẽ vì quá lâu chưa có ai thân cận với hắn như vậy, hắn vẫn luôn nghĩ mình đã quen với sự cô đơn, nhưng nghĩ lại mới biết đó là vì trước đây chưa từng có người này xuất hiện.
Tin tức tố của Lạc Tinh Vũ cũng là một nguyên nhân, nhưng đó chỉ là một nguyên nhân rất nhỏ, quan trọng nhất vẫn là chính con người cậu.
Cậu như mặt trời, kiên quyết chiếu sáng vào thế giới của hắn, xua tan mọi ngóc ngách tăm tối.
"Cậu không biết Alpha với Beta không thể yêu nhau sao?" Giọng nói u sầu vọng ra từ túp lều nhỏ.
Nguyên Dục im lặng một hồi. Hắn biết điều đó chứ. Thế nhưng ngay từ đầu, hắn không hề nghĩ rằng hai người họ lại có thể yêu nhau. Chỉ là giờ đây không thể nói ra những lời này được, Nguyên Dục nhấn nút skip, chậm rãi nói: "Tuyến thể của tôi không chịu được kích thích từ tin tức tố của người khác, càng thích hợp yêu đương với Beta."
Lạc Tinh Vũ siết chặt nắm tay, mắt rưng rưng: "Bây giờ tôi là Omega……"
"Cậu không giống." Nguyên Dục dịu dàng nhìn túp lều nhỏ, hắn rất muốn xoa đầu Lạc Tinh Vũ, bèn đặt tay lên chăn. "Tin tức tố của cậu khiến tôi rất thoải mái, chỉ có mình cậu."
Lạc Tinh Vũ cảm nhận được bàn tay trên người mình. Mặc dù chỉ đè lên rất nhẹ, lại cách một lớp chăn dày, nhưng cậu vẫn cảm thấy vô cùng yên lòng.
Cậu nhớ lại mỗi lần tỉnh dậy giữa đêm, Nguyên Dục đều ghé vào cổ mình, hỏi nhẹ nhàng: "Có phải cậu đã phát hiện tôi có gì đó không thích hợp từ lâu rồi không?"
"Đúng vậy." Nguyên Dục nói. "Lần đầu tiên đến ký túc xá của cậu, tôi đã ngửi thấy mùi hương đó, nhưng quá nhạt nên không chắc chắn."
Lạc Tinh Vũ nhớ lại lần đó, không ngờ rằng mình đã bị phát hiện sớm đến vậy. Có lẽ từ đó, thái độ của Nguyên Dục đối với cậu dần dần thay đổi.
Cậu đá chân, đầu nhô ra khỏi chăn, trợn mắt nhìn Nguyên Dục: "Vậy cậu thích tôi chỉ vì tin tức tố của tôi sao?"
Giọng Lạc Tinh Vũ run run, cậu đã là Beta bao năm như vậy, cho đến tận bây giờ vẫn không thể chấp nhận chuyện bản năng chi phối tình cảm của con người.
Nếu Nguyên Dục thích cậu chỉ vì tin tức tố, vậy thì đó...đó hoàn toàn không phải là thích.
"Không phải." Nguyên Dục khẳng định. "Tôi thích cậu bởi vì cậu là Lạc Tinh Vũ."
Vừa là ánh sáng cứu rỗi hắn, vừa là liều thuốc chữa lành vết thương cho hắn.
Hắn phải may mắn đến mức nào mới có thể gặp được một người như vậy đây.
Lạc Tinh Vũ quay mặt đi, bên trong chăn bĩu môi. Việc đã đến nước này, cậu còn tiếp tục bận tâm làm gì. Dù thật sự có liên quan đến tin tức tố, thì cũng chỉ là của riêng mình cậu mà thôi.
Bất kể chuyện gì xảy ra, kết cục cuối cùng cũng giống nhau. Cậu thậm chí cảm thấy chút xúc động về vận mệnh, vô thức chạm vào mặt dây chuyền trên cổ, thầm nghĩ liệu mình có thật sự là người may mắn.
Nhưng dù sao đi nữa, vẫn là Nguyên Dục lừa dối mình, mình nên tức giận mới đúng.
Vừa nghĩ như vậy, Lạc Tinh Vũ liền quay người đưa lưng về phía Nguyên Dục, không còn chui đầu vào chăn nữa.
Cậu hơi cúi đầu, bởi vì áo khoác đã cởi, trên người chỉ còn chiếc áo phông dài tay mỏng manh, cổ trắng nõn dễ dàng bị lộ ra.
Nguyên Dục nhìn thấy vết răng sâu hoắm trên gáy cậu, sâu đến mức xuyên qua da, xung quanh còn có vết máu bầm. Hắn nhíu mày, đau lòng đặt nhẹ ngón tay lên vết cắn: "Có đau không?"
Lạc Tinh Vũ cảm nhận được ngón tay lạnh lẽo của đối phương, ngạc nhiên một lúc rồi nhớ lại những gì đã xảy ra ở khu vực tối tăm kia. Tuyến thể vốn dĩ không đau bỗng nhiên lại nhói lên.
"Đau muốn chết." Lạc Tinh Vũ oán trách, đầu lại càng cúi thấp: "Còn nói cái gì mà Omega được đánh dấu sẽ rất thoải mái. Đau chết đi được, chẳng thoải mái tẹo nào hết."
Nói thế nhưng lúc đầu đúng là rất thoải mái, chỉ là sau đó lại đau cực kỳ, cậu còn đau đến ngất xỉu.
"Đều tại tôi không kiểm soát tốt." Nguyên Dục nói.
Hắn lúc ấy phóng thích quá nhiều tin tức tố, tuyến thể hoàn toàn mất kiểm soát, không thể khống chế được lực độ. Chưa kịp ăn sạch Lạc Tinh Vũ đã là may mắn lắm rồi.
Khi xe cứu thương tới, hắn cũng gần như mất đi ý thức. Trên xe không chuẩn bị thuốc trấn định hắn cần, chỉ có thể tiêm thuốc gây mê trước.
Ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt vết thương của Lạc Tinh Vũ, giọng nói thanh lãnh toát lên sự âu yếm: "Lần sau chắc chắn sẽ không đau."
Lạc Tinh Vũ không còn bận tâm chuyện sẽ có lần sau hay không. Ngón tay Nguyên Dục vuốt ve khiến cậu vô cùng thoải mái, vừa nhắm mắt hưởng thụ, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, hỏi: "Điện thoại của tôi cậu cầm à?"
Tay Nguyên Dục khựng lại, gật đầu, rời khỏi vết cắn rồi lấy điện thoại ra. Lúc đưa qua còn nói: "Đại sư kia nhắn cho cậu mấy tin, còn gọi tới hai lần."
Lạc Tinh Vũ giật mình, vội vàng xoay người nhận lấy điện thoại rồi mở ra.
Điện thoại của cậu không khóa, tin nhắn gửi tới đều hiển thị trên màn hình. Nguyên Dục chắc chắn đã đọc hết rồi.
Đại sư hỏi cậu vài lần "Tới không", cuối cùng nói rằng không thể chờ thêm nữa, tới giờ đóng cửa rồi.
Nhìn qua màn hình điện thoại, cậu lén nhìn Nguyên Dục một cái, nhắn tin trả lời đại sư xong rồi nhìn thời gian, thế mà đã ba giờ sáng rồi.
"Sinh nhật vui vẻ." Lạc Tinh Vũ buông điện thoại xuống, nhìn Nguyên Dục nói.
"Cảm ơn cậu." Nguyên Dục cười rộ lên, duỗi tay xoa đầu Lạc Tinh Vũ.
"Tôi có chuẩn bị quà sinh nhật cho cậu đó." Lạc Tinh Vũ cúi đầu nói, giọng điệu có chút mất mát: "Vốn định đi lấy, kết quả lại xảy ra chuyện như vậy."
"Không sao, tôi đã nhận được rồi." Nguyên Dục nói: "Cậu chính là món quà trân quý nhất của tôi."
Hai mắt Lạc Tinh Vũ lấp lánh, mọi muộn phiền biến mất trong nháy mắt, cậu cũng toét miệng cười: "Chờ tôi khỏe lại rồi chúng mình cùng đi lấy nhé."
Nguyên Dục: "Được."
"Cậu ngủ ở đâu?" Lạc Tinh Vũ hỏi, "Bây giờ muộn lắm rồi."
Nơi này là phòng bệnh một người, giường rất nhỏ, không chứa được hai người.
"Ở cạnh phòng cậu." Nguyên Dục đưa phiếu nhập viện trong tay cho cậu xem: "Tôi cũng là bệnh nhân."
"Vậy cậu mau về phòng ngủ đi." Lạc Tinh Vũ vừa nói vừa ngáp, nhắm mắt lại: "Tôi cũng muốn ngủ."
"Ừ." Dứt lời, Nguyên Dục đứng dậy, thừa dịp Lạc Tinh Vũ vừa nhắm mắt đã ngủ mà khẽ chạm vào má cậu một cái: "Ngủ ngon."
Lạc Tinh Vũ nói: "Ngủ ngon."
Lạc Tinh Vũ ngủ thẳng đến 10 rưỡi ngày hôm sau mới dậy, vừa rửa mặt xong đã phải đi kiểm tra lại.
Thực ra cậu không có vấn đề gì, chỉ là vừa mới phân hóa đã bị hướng dẫn ph*t t*nh, lại còn bị đánh dấu, khiến trạng thái tuyến thể chưa ổn định.
Hơn nữa Lạc Tinh Vũ vừa mới phân hóa, chưa thể khống chế được tin tức tố, nên bác sĩ đề nghị cậu nằm viện theo dõi một tuần, chờ tuyến thể ổn định mới về trường học.
Nguyên Dục cũng kiểm tra lại cùng cậu.
Buổi sáng, ba má Nguyên cũng chạy tới bệnh viện. Ba Nguyên đi xử lý chuyện Giản Húc, mẹ Nguyên ở lại với Nguyên Dục.
"Tình trạng tuyến thể quả thực đã có chuyển biến tốt." Bác sĩ cầm kết quả kiểm tra, vừa xem vừa nói: "Cấp bậc tin tức tố của Lạc Tinh Vũ và cháu bằng nhau, đều thuộc loại đặc thù, vậy nên tin tức tố của cậu ấy có tác dụng trị liệu nhất định đối với cháu."
Lạc Y cũng cầm một phiếu báo cáo xét nghiệm, chờ bác sĩ nói xong, cô nàng mới "chậc" một tiếng: "Bảy sao, còn có cấp bậc cao hơn sao?"
"Đương nhiên là có. Quân đội cấp cao hầu hết đều là tám sao, trước kia còn có chín sao nữa." Bác sĩ đáp, dứt lời lại nhìn Nguyên Dục: "Nhưng cháu vẫn phải khống chế tin tức tố, không được tùy tiện phóng thích. Chuyện giống như tối qua tuyệt đối không thể xảy ra thêm lần nữa."
Nguyên Dục không cần nằm viện, nhưng vẫn ở lại dỗ dành Lạc Tinh Vũ hai ngày. Phía Giản gia muốn tìm Lạc Tinh Vũ giảng hòa, nhưng Lạc Y kiên quyết không đồng ý. Không những không cho họ vào thăm mà còn nổi giận đùng đùng, trực tiếp gọi điện cho trường học.
Hướng dẫn Omega ph*t t*nh là chuyện lớn, tuy chưa xảy ra hậu quả nghiêm trọng, nhưng Giản Húc vẫn phải bị xử phạt.
Đồng thời bị xử phạt còn có Nguyên Dục vì đã đá vào tuyến thể của người ta.
"Vì sao chứ?" Lạc Tinh Vũ ngồi trên giường bệnh, tức đến đấm ngực giậm chân: "Vì sao cậu đã cứu tôi mà vẫn phải chịu phạt cùng với Giản Húc?"
"Xử phạt cũng phân nặng nhẹ." Nguyên Dục nói: "Hình phạt của tôi sẽ được xóa bỏ vào năm sau, nhưng Giản Húc đã học 12 rồi, không còn cơ hội được nữa."
Lạc Tinh Vũ hừ một tiếng: "Đáng đời nó!"
Cậu tức giận trừng mắt, còn hung hăng đập vào ván giường một phát. Thế mà Nguyên Dục còn có thể cười cả nửa ngày trời.
Hết hai ngày nghỉ, Nguyên Dục lại phải về trường học, hai người chỉ đành liên lạc với nhau qua điện thoại.
Lạc Tinh Vũ ở bệnh viện chán muốn chết, chỉ có thể căn giờ tan học để nhắn tin buôn chuyện với Nguyên Dục.
- Có điểm thi chưa?
Giữa trưa, Lạc Tinh Vũ hỏi hắn.
- Có rồi.
- Cậu làm bài rất khá.
Nguyên Dục nói xong, còn chụp hình gửi qua, là bảng điểm cuộc thi giữa kỳ.
Hắn còn khoanh tròn cột điểm của Lạc Tinh Vũ nên Lạc Tinh Vũ liếc mắt một cái đã thấy ngay. Cậu phóng to ảnh lên, thành tích lần này của cậu đã tiến bộ vượt bậc, còn tăng hẳn 130 hạng lận.
Lạc Tinh Vũ lập tức gửi một loạt biểu tình vui sướng đến mức xoay vòng vòng qua.
- Yeee!! Không phải đổi chỗ nữa rồi!!
- ……
- Đổi rồi.
Lạc Tinh Vũ khựng lại, xóa sạch hàng chữ mới đánh trong khung chat đi, rồi gửi sang một chuỗi chấm hỏi.
- Vì sao chứ??
- A với O không thể ngồi cùng bàn.