Xinh Đẹp Như Vậy Mà Lại Là Alpha
Chương 39: Chỉ cần anh ở bên tôi thôi
Xinh Đẹp Như Vậy Mà Lại Là Alpha thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Rốt cuộc là cái gì vậy?", đôi chân Lạc Tinh Vũ kẹp chặt eo Nguyên Dục, chặn hết đường lui, "Anh không thể nói trực tiếp cho tôi biết à?"
"...... Cậu không cần biết bây giờ." Nguyên Dục thở dài, không ngờ người đối diện lại có thể biến thành đứa trẻ tò mò trước những chuyện như thế này, "Là đánh dấu sau khi trưởng thành thôi."
Hắn chỉ có thể giải thích như vậy, còn những điều khác hắn cũng không biết phải nói thế nào.
Nguyên Dục ngước mắt nhìn xuống, đôi chân Lạc Tinh Vũ vì quấn lấy eo hắn mà dang rộng, có thể thấy rõ chỗ ấy hơi nhô lên, khiến cậu quay mặt đi chỗ khác.
"Tôi sắp trưởng thành rồi." Lạc Tinh Vũ nói rồi giơ ba ngón tay lên, "Còn ba tháng nữa thôi."
Nguyên Dục giật mình: "Trưởng thành?"
Lạc Tinh Vũ gật đầu như gật tỏi, nói: "Ba mẹ tôi không muốn tôi đi học sớm, sợ tôi bị bắt nạt."
Nguyên Dục không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cậu, thầm nghĩ bây giờ vẫn rất dễ bị bắt nạt.
Lạc Tinh Vũ còn định truy hỏi nữa thì đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên, giọng La Tiểu Khả từ bên ngoài truyền vào: "Tinh Vũ! Tinh Vũ!"
Hai người trong phòng cùng nhìn về phía cửa, thấy La Tiểu Khả đang gõ cửa, tiếng hét của cậu ta vang cả hành lang. Nguyên Dục định đứng dậy mở cửa, nhưng lại bị đôi chân đang quấn quanh eo mình chặn lại, hắn vỗ nhẹ vào đùi cậu: "Thả chân ra đi."
Lạc Tinh Vũ phụng phịu buông hắn ra, rồi lùi về phía sau, nhìn Nguyên Dục mở cửa.
Cửa vừa mở, La Tiểu Khả ôm ván trượt đứng bên ngoài, cánh tay vẫn giữ nguyên tư thế gõ cửa. Cậu ta nhìn Nguyên Dục cười cười, sau đó quay đầu nhìn Lạc Tinh Vũ.
Lạc Tinh Vũ cũng nhìn thấy La Tiểu Khả cùng chiếc ván trượt qua khe cửa, liền hô lên: "Hôm nay tôi không trượt đâu."
"Thật không trượt à? Nếu không trượt thì chẳng còn cơ hội nữa đâu!" La Tiểu Khả nói xong, Nguyên Dục lùi bước nhường đường, cậu ta liền tiến thẳng tới chỗ Lạc Tinh Vũ, ngó quanh một lượt, "Hình như chẳng có gì thay đổi nhỉ?"
"Có thay đổi cậu cũng không cảm nhận được." Lạc Tinh Vũ sờ cổ, nhảy xuống khỏi bàn học rồi kéo ghế ngồi xuống, "Hôm nay cậu tự chơi đi, tôi nghỉ ngơi."
"Lại nghỉ nữa hả? Không phải cậu đã nghỉ cả tuần trong bệnh viện rồi sao?" La Tiểu Khả nói, "Sau vụ việc ở khu vực mù xảy ra, trường còn phát hiện rất nhiều tàn thuốc ở đó, quyết định lắp camera. Camera chỉ cần hai ngày là xong, hôm nay mà không đi chơi thì sau này chẳng còn cơ hội nữa."
Lạc Tinh Vũ nghe xong dựng thẳng lưng: "Lắp camera? Sau này trường muốn quản lý khu đó à?"
"Đúng vậy." La Tiểu Khả dứt lời, lại hỏi, "Cậu thật sự không đi à?"
Lạc Tinh Vũ nhìn Nguyên Dục, tối nay cậu còn muốn âu yếm chàng trai này, làm gì có hứng chạy ra ngoài. Nhưng nếu khu vực mù mà lắp camera thì ngày thường sẽ không thể trèo tường đi chơi được nữa.
Hôm nay là thứ ba, món quà sinh nhật cậu chuẩn bị tặng Nguyên Dục vẫn chưa lấy được.
La Tiểu Khả không thấy cậu trả lời liền thở dài: "Ài, tôi đi một mình vậy."
"Tôi muốn ra ngoài, nhưng không phải đi trượt ván." Lạc Tinh Vũ nói.
La Tiểu Khả vừa bước một bước, nghe thấy vậy liền dừng chân, quay đầu nói: "Cùng nhau đi đi."
Lạc Tinh Vũ gật gật đầu, vừa đứng lên thì nghe Nguyên Dục nói: "Tôi đi cùng cậu."
Lạc Tinh Vũ nhìn chàng trai, ngoan ngoãn gật gật đầu.
"Hả......" La Tiểu Khả vừa dừng chân, bước ra ngoài, cười gượng nói, "Tôi vẫn đi trước cho khỏe, hai người cứ thong thả đi bộ nhé."
Hai người không đi chậm, khi tới khu vực mù vẫn nhìn thấy bóng dáng La Tiểu Khả trượt nhanh như gió về phía quảng trường Thái Dương. Khu vực mù bên này đã được dọn dẹp sạch sẽ, tàn thuốc trên mặt đất đã bị quét sạch, mùi thuốc lá cũng không còn.
"Đông người quá, cậu có sao không?" Lạc Tinh Vũ nhìn dòng người tấp nập phía trước, theo bản năng nắm chặt tay Nguyên Dục.
Hiện tại là giờ tan tầm ăn cơm, nơi đây có rất nhiều quán ăn, đương nhiên cũng đông người. Lạc Tinh Vũ xa xa đã có thể ngửi thấy không ít mùi thuốc lá, tuy rất nhạt nhưng hòa lẫn vào nhau không thể coi thường.
"Không sao." Nguyên Dục nhìn Lạc Tinh Vũ cười cười, "Chỉ cần anh ở bên tôi thôi."
Tiệm bói bên này rất ít người, nhưng lần này lại có một nữ sinh đang ngồi trước mặt thầy bói, nghe cô nói chuyện không ngớt.
"Thủy tinh may mắn của tôi không bán ở chỗ khác đâu. Không dám nói chị đeo rồi, vận đào hoa bùng nổ, thế nhưng thu hút ba, bốn người khẳng định sẽ không thành vấn đề."
"...... Thật thần kỳ như vậy?" Nữ sinh bán tín bán nghi nhìn chiếc lắc tay kia nửa ngày trời, "Tôi độc thân 21 năm trời, lắc tay này thật sự có thể thu hút đào hoa sao?"
"Chị đeo nhưng không ra ngoài giao lưu, tiếp xúc với ai thì cũng vô dụng." Thầy bói nói, "Tác dụng của thủy tinh là gia tăng sự may mắn. Chị đeo nó lên tay, phải siêng ra ngoài giao lưu chuyện trò, đào hoa nhất định sẽ ùn ùn kéo tới."
Nữ sinh nâng lắc tay thủy tinh lên, ướm vào cổ tay nhìn nửa ngày: "Nhìn cũng rất đẹp......"
Thầy bói chờ nữ sinh suy xét, nhìn thấy Lạc Tinh Vũ liền cười nói: "Anh đẹp trai rốt cuộc cũng tới rồi, người bên cạnh chính là bạn trai của cậu sao?"
Lạc Tinh Vũ nghe hai chữ "bạn trai", đôi mắt sáng lấp lánh, vội vàng kéo Nguyên Dục tới gần, cười cười gật đầu: "Đúng vậy, chúng tôi đến lấy lắc tay."
Nữ sinh nghe thấy chuyện, liền quay đầu nhìn, ngay lập tức bị nhan sắc của hai người làm cho đứng hình, hai mắt trừng lớn.
Thực ra, cô độc thân lâu như vậy chủ yếu là vì chưa gặp được ai đẹp trai. Là người đam mê cái đẹp, giá trị nhan sắc đương nhiên được xếp hàng đầu, chỉ tiếc là từ trước tới giờ vẫn chưa gặp được ai.
Thậm chí đây còn là lần đầu tiên cô được tận mắt nhìn thấy kiểu đàn ông đẹp trai có người yêu xinh như thế này.
Thầy bói đã gói gém cẩn thận lắc tay của hai người từ lâu, nghe vậy liền mở ngăn kéo lấy một chiếc hộp nhỏ đưa cho cậu.
Lạc Tinh Vũ nhận lấy, cô gái quay đầu nói với nữ sinh kia: "Mặt dây chuyền của anh đẹp trai này cũng là mua ở chỗ tôi, có tác dụng hay không chị có thể hỏi cậu ấy."
"Có tác dụng!" Lạc Tinh Vũ nói xong lấy mặt dây chuyền ở cổ ra, đưa trước mặt nữ sinh, "Sau khi tôi đeo nó, đã cưa đổ được người mình thích."
Người bị cưa đổ: "......" Chuyện lông gà gì mà dính vào mặt dây chuyền chứ?
"Thật hay giả vậy?" Nữ sinh hỏi.
"Thật đó!" Lạc Tinh Vũ vừa nói vừa kéo áo Nguyên Dục, chỉ vào người hắn, "Không tin chị cứ hỏi cậu ấy."
"......" Nguyên Dục bị hai cặp mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm, cuối cùng vẫn không địch nổi người đang túm áo mình, "...... Đúng là có chút tác dụng."
Lạc Tinh Vũ cười rộ lên, còn định nói thêm thì bị Nguyên Dục kéo đi, bảo cậu đi thanh toán số tiền còn lại của lắc tay rồi nhanh chóng rút khỏi đây.
Lạc Tinh Vũ vừa đi vừa mở hộp, lấy hai chiếc lắc tay ra. Nên gọi nó là vòng tay dây thừng còn đúng hơn, một chiếc đen, một chiếc đỏ, được bện vô cùng tinh tế, ở giữa còn được xỏ một mặt trang sức nhỏ.
Lạc Tinh Vũ đeo vòng đen lên tay Nguyên Dục, còn mình thì đeo vòng đỏ, sau đó nắm tay hắn giơ ra phía trước. Hai chiếc vòng sát nhau, dưới ánh trăng dịu dàng: "Đẹp không?"
"Ừ." Nguyên Dục xòe tay, chen vào kẽ hở giữa những ngón tay cậu, "Đẹp."
Hai người nắm tay nhau về trường, khi đi qua quảng trường Thái Dương còn đứng lại trò chuyện với La Tiểu Khả một hồi. Lạc Tinh Vũ không nhịn được, mượn ván trượt của cậu trượt vài vòng, khiến mình toàn thân mồ hôi nhễ nhại rồi mới trả lại.
Vừa về đến phòng là lao ngay vào tắm, khi Lạc Tinh Vũ bước ra thì thấy Nguyên Dục đang ngồi làm bài tập, cậu liền sáp vào ôm lấy hắn từ sau lưng, gác cằm lên vai hắn.
"Ngồi xuống đây, cùng nhau làm bài tập." Nguyên Dục không quay đầu, nâng tay trái vỗ vỗ cánh tay cậu.
"Ừ." Cằm Lạc Tinh Vũ vẫn gác trên vai hắn, xoay người nửa vòng ngồi xuống ghế, sau đó lại ôm Nguyên Dục thêm một lúc mới bắt tay vào làm bài tập.
Nguyên Dục làm xong trước, kiên nhẫn ngồi cạnh chờ cậu. Một tay nắm lấy tay trái của Lạc Tinh Vũ để cậu khỏi nghịch ngón tay, một tay kia không nhàn rỗi, thỉnh thoảng lại vuốt ve ngón cái của cậu.
Thật ra Nguyên Dục muốn bảo Lạc Tinh Vũ về phòng mình ngủ, nhưng đoán nói ra cậu cũng chẳng nghe, thậm chí còn có thể quấy lấy mình mà hỏi "Đánh dấu hoàn toàn đánh dấu trọn đời là cái gì" nữa.
Cuối cùng hắn không nói gì, chờ Lạc Tinh Vũ làm xong bài tập thì hai người trước sau như một lên giường đi ngủ.
Nguyên Dục tắt đèn bàn đi, quay đầu lại thì phát hiện Lạc Tinh Vũ đang ngồi trên giường mở to mắt nhìn mình, bèn lại gần đưa tay cọ cọ cằm đối phương: "Không ngủ à?"
"Anh ngồi xuống đây." Lạc Tinh Vũ kéo hắn ngồi xuống giường, mặt đối mặt, rồi chậm rãi phóng thích tin tức tố, "Có thể ngửi thấy không?"
"Có thể." Nguyên Dục đáp.
"Bác sĩ nói làm vậy có trợ giúp cho bệnh của anh." Lạc Tinh Vũ nói rồi ôm lấy Nguyên Dục, cảm giác này thật kỳ diệu, cậu cảm thấy mình như một pháp sư đang phóng thích ma pháp chữa trị cho chàng trai.
Ngay sau đó, Nguyên Dục cũng ôm lấy cậu, môi kề sát gáy cậu.
Lạc Tinh Vũ cũng ngửi thấy tin tức tố của Nguyên Dục, không nồng nặc nóng bỏng như lần trước, mà được phóng ra vô cùng thư thái, bình tĩnh.
"Thoải mái không?" Lạc Tinh Vũ hỏi.
Nguyên Dục thấp giọng "Ừ" một tiếng, lại vùi đầu càng sâu.
Tin tức tố của hai người giao hòa bên nhau, Lạc Tinh Vũ nhắm mắt lại, trải nghiệm này đối với cậu quả thật rất mới mẻ, độc đáo, còn cực kỳ thú vị.
"Có phải đánh dấu sẽ càng thoải mái hơn không?" Lạc Tinh Vũ đột nhiên ngẩng đầu nhìn Nguyên Dục, ánh sáng ảm đạm từ "gương mặt tươi cười" phủ lên bờ vai cậu, ánh mắt lấp lánh như chứa cả trời sao, "Anh có muốn thử một chút không?"
"......" Nguyên Dục không biết tại sao đứa nhỏ này lại nghĩ đến đánh dấu nữa, hắn mím môi, chưa kịp mở miệng thì Lạc Tinh Vũ đã nói tiếp.
"Cắn cổ đúng không?" Lạc Tinh Vũ vừa nói vừa xoa xoa cổ mình, "Đánh dấu tạm thời là cắn cổ, thế còn đánh dấu hoàn toàn và đánh dấu trọn đời là cái gì?"
"...... Ngủ đi." Nguyên Dục nói xong nằm xuống giường, trước khi ngủ còn không quên thêm một câu, "Ngày mai đi hỏi xem lớp sinh lý bao giờ bắt đầu."
"Đầu tháng mười hai sẽ có lớp sinh lý." Sáng hôm sau Lạc Tinh Vũ hỏi Trương Viên Viên, cô gái trả lời.
Lạc Tinh Vũ hiện tại giống cậu ta, Trương Viên Viên cảm thấy như tìm được đồng loại, vô cùng tích cực giải đáp mọi thắc mắc của cậu, "Thế nhưng đó là môn học của lớp 10, lớp 11 cũng có thể tham gia, đến lúc đó tôi sẽ đi cùng cậu!"
Lớp sinh lý được sắp xếp vào cuối tuần, một ngày Alpha một ngày Omega, tiến hành ở phòng học cạnh cầu thang. Buổi tọa đàm được tổ chức trong nhiều khoảng thời gian, mỗi tiết hai tiếng, Lạc Tinh Vũ cùng Trương Viên Viên chọn một tiết buổi chiều.
Khi hai người bước vào lớp, trung tâm phòng học đã kín người, họ là đàn anh khối 11, cũng không tiện ngồi chen với đàn em khóa dưới, bèn tìm hai ghế bên cạnh ngồi xuống.
"Cô giáo này giảng bài cũng ổn lắm." Trương Viên Viên nhìn người trên bục giảng nói, "Lúc trước tôi cũng nghe cô ấy giảng, vô cùng rõ ràng."
Học sinh lục tục bước vào lớp. Hai giờ chiều, giáo viên đúng giờ mở micro: "Đã đông đủ chưa? Đến rồi thì mau tìm chỗ ngồi."
Phòng học vẫn đang ồn ào náo nhiệt, thậm chí còn có vài học sinh hô lớn "Đến đủ rồi ạ". Mãi đến khi cả lớp đều yên chỗ, cô giáo phải nhắc trật tự hai lần, đám học sinh mới dần yên tĩnh.
"Tới đây nghe giảng hẳn đều là Omega vừa mới phân hóa nhỉ? Mọi người chắc chắn có nhiều thắc mắc về trạng thái hiện tại của bản thân, nhưng không sao. Chỉ cần các em nghiêm túc nghe giảng, sau tiết này, cô không dám đảm bảo 100%, nhưng ít nhất các em cũng có thể nắm vững 90% nội dung liên quan đến Omega."
Cô giáo vừa nói xong, đã có không ít học sinh ngồi thẳng lưng, Lạc Tinh Vũ cũng không ngoại lệ.
Cả lớp rất hứng thú với tiết học, lại thêm có liên quan đến bản thân, nên ai cũng nghiêm túc lắng nghe, thậm chí còn có vài người mang theo bút vở chuẩn bị ghi chép.
"Không nói nhiều lời vô nghĩa nữa, đầu tiên cô sẽ cho các em xem một đoạn video." Cô giáo nói xong, nhấn vài cái vào con chuột, mở video ra.
Giáo viên phóng to video, màn hình máy chiếu nháy mắt bị lấp đầy, Lạc Tinh Vũ nhìn video không chớp mắt.
Đoạn video dài khoảng 20 phút, phần giới thiệu tóm tắt nội dung ban đầu dài hai phút. Giọng người đọc diễn cảm mạnh mẽ, kết hợp với nhạc nền vang dội, cảm giác như đang xem một bộ phim điện ảnh.
Từng đoạn cốt truyện được phát nối tiếp nhau, rất nhanh đã đến phần hứng thú nhất của Lạc Tinh Vũ -- ký hiệu.
Có lẽ đây là phần mọi người đều hứng thú, xung quanh truyền đến những tiếng xì xào bàn tán.
Mãi đến trên màn hình thình lình xuất hiện ba bức tranh minh họa, tiếng nói chuyện càng trở nên to hơn, thậm chí còn có vài người hô lớn.
Tranh minh họa được vẽ rất đơn giản, nhưng mọi người vẫn nhìn ra được. Ở bên dưới mỗi bức tranh còn hiện lên đoạn thuyết minh vô cùng đứng đắn, hợp quy cách khiến người không dám nhìn thẳng.
Vừa giới thiệu xong về đánh dấu tạm thời, da mặt Lạc Tinh Vũ đã tê rần.