Hồ ly nhỏ giở trò

Xinh Đẹp - Quân Lai

Hồ ly nhỏ giở trò

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quý Nhiêu đợi anh một lát, không thấy anh mở miệng, bèn nhún vai, cười thản nhiên: “Được rồi, xem ra anh Thương thật sự không có ý gì với tôi, ngay cả cơ hội theo đuổi cũng không cho tôi. Thật không ngờ lần đầu tiên theo đuổi một người lại đụng ngay phải bức tường thép như anh Thương, đây quả là một đả kích rất lớn. Tôi cần một tình yêu ngọt ngào để bù đắp cho trái tim đang tổn thương này.”
Quý Nhiêu đứng thẳng dậy, lùi về phía sau vài bước, giãn khoảng cách với Thương Ngôn Tân: “Anh Thương yên tâm, tuy rằng tôi theo đuổi Hành Châu là vì em ấy giống anh, nhưng sau khi tôi theo đuổi được em ấy, tôi nhất định sẽ không còn tơ tưởng đến anh nữa, cũng sẽ không dây dưa mập mờ với anh. Anh không nói, tôi cũng không nói, sẽ không ai biết tôi từng theo đuổi anh đâu.”
Rõ ràng là Quý Nhiêu đang dùng Tề Hành Châu để uy hiếp Thương Ngôn Tân.
Thương Ngôn Tân bất lực hỏi: “Nhất định phải như thế sao?”
“Đúng vậy, nhất định phải như thế.” Quý Nhiêu gật đầu, thái độ kiên định, với vẻ mặt như thể rất có lý lẽ: “Tôi muốn theo đuổi anh Thương, nhưng anh Thương lại từ chối tôi. Tôi không dây dưa với anh Thương nữa, muốn phân rõ ranh giới với anh, nên mới theo đuổi Hành Châu. Nhưng anh Thương lại phản đối tôi theo đuổi Hành Châu. Mọi chuyện cũng không thể cứ theo ý anh Thương mãi được, hai người anh và Hành Châu, dù sao cũng phải để tôi theo đuổi một người chứ?”
Thương Ngôn Tân còn chưa lên tiếng, Quý Nhiêu đã tiếp tục dồn ép.
“Hành Châu nói với tôi, cậu của em ấy thương em ấy nhất. Tôi thấy anh đối xử với em ấy cũng chẳng tốt đẹp gì, biết rõ tôi theo đuổi em ấy là vì anh, vậy mà lại cứ do dự lựa chọn giữa bản thân và cháu ngoại.”
Cô nói cứ như thể ai cô theo đuổi thì người đó sẽ rơi vào tay quỷ dữ. Thương Ngôn Tân lắc đầu cười khẽ, giả vờ bất lực, dịu dàng nói: “Tôi cần suy nghĩ.”
Suy nghĩ có nghĩa là có hy vọng.
Hai mắt Quý Nhiêu sáng ngời, sợ anh đổi ý, cô thừa thắng xông lên: “Tôi chỉ muốn một cơ hội theo đuổi anh mà thôi, cũng không cần anh trở thành bạn trai tôi ngay lập tức, điều này cũng cần suy nghĩ sao?”
“Bởi vì chiêu khích tướng sẽ khiến đầu óc người ta mất lý trí, đưa ra quyết định ngược lại với trạng thái tỉnh táo.”
Anh trực tiếp nói ra chiêu khích tướng của cô.
“Được thôi.” Quý Nhiêu biết hôm nay mình lấy cháu trai ra làm bình phong thì hơi quá đáng, nên không còn hùng hổ nữa mà rút lui: “Anh Thương cần suy nghĩ bao lâu?”
Thương Ngôn Tân nói: “Chờ tôi suy nghĩ kỹ rồi sẽ cho cô biết.”
Quý Nhiêu cảm thấy những lời này chỉ là nói cho qua chuyện, người đàn ông này giỏi nhất là lừa dối người khác.
“Một ngày có thể suy nghĩ kỹ không?” Quý Nhiêu ấn định thời gian cho anh, e rằng nếu chờ người đàn ông này suy nghĩ xong chủ động nói với mình, thì lại giống như lần đầu gặp mặt anh, hẹn anh khi nào rảnh liên lạc với mình, chắc phải đến mùa quýt năm sau.
Thương Ngôn Tân im lặng một lát, cười khẽ: “Được.”
Lông mày Quý Nhiêu nhướng lên, đôi mắt lấp lánh ý cười, quơ quơ điện thoại di động trong tay: “Bây giờ là hai giờ rưỡi chiều, trước hai giờ rưỡi ngày mai, tôi chờ tin tức của anh Thương.”
*
Tề Hành Châu ngủ một mạch đến tối. Dì trong nhà làm cơm tối xong, đến phòng chiếu phim gọi cậu ta ăn cơm.
Tề Hành Châu vuốt mái tóc bù xù vì ngủ của mình, đi đến phòng khách, nhìn thấy cậu ngồi trên sofa, hỏi: “Cậu, chị gái của cháu đâu?”
Thương Ngôn Tân nói: “Về rồi.”
Tề Hành Châu gãi đầu, tiếc nuối nói: “Chị gái nhỏ ở bên cạnh mà cháu lại ngủ mất, cũng không biết chị gái nhỏ có giận cháu hay không. Để cháu gửi tin nhắn cho chị ấy.”
Thương Ngôn Tân đứng lên khỏi sofa: “Rửa tay ăn cơm.”
Tề Hành Châu cúi đầu xem điện thoại, vừa nhắn tin cho Quý Nhiêu vừa đáp lại cậu: “Cháu tới ngay.”
Ngồi đối diện nhau ở bàn ăn, Tề Hành Châu ngáp một cái. Đám bạn của cậu ta gửi tin nhắn trên WeChat, hỏi cậu ta buổi tối có muốn cùng nhau chơi game không.
Tề Hành Châu trả lời tin nhắn thoại: “Không rảnh, tôi muốn chơi với chị gái nhỏ.”
Đầu bên kia hỏi: “Chị gái nhỏ gì, cậu đang yêu à?”
“Không, hôm qua mới quen.” Tề Hành Châu đắc ý: “Chị gái tôi xinh đẹp lắm.”
“Tề thiếu đã khen xinh đẹp thì chắc chắn phải là tiên nữ giáng trần rồi, dẫn ra mắt chúng tôi đi.”
Tề Hành Châu: “Không được, tiên nữ sao có thể để các cậu tùy tiện nhìn thấy được chứ.”
Cả bữa cơm, Tề Hành Châu liên tục trò chuyện với bạn bè trên WeChat.
Từ nhỏ cậu ta đã ồn ào, khi còn bé ở trên bàn cơm còn thường xuyên tự nói chuyện một mình cho người lớn nghe, Thương Ngôn Tân cũng không kìm cặp cậu ta.
Cơm nước xong, đang chuẩn bị rời khỏi phòng ăn, điện thoại di động của anh nhận được một tin nhắn từ Quý Nhiêu.
Quý Nhiêu: [Anh Thương, áo sơ mi của anh tôi còn chưa trả, anh lên lấy về đi.]
Đó là chiếc áo anh đưa cho cô trong xe vào ngày trời mưa.
Thương Ngôn Tân còn chưa kịp trả lời, phía bên kia lại gửi tin nhắn tới.
[Bỗng nhiên phát hiện tôi mặc chiếc sơ mi này rất đẹp, không muốn trả lại cho anh thì làm sao bây giờ?]
Thương Ngôn Tân: [Được, tặng cho cô.]
Quý Nhiêu: [Cảm ơn anh Thương.]
Quý Nhiêu: [Anh Thương, áo sơ mi của anh dài thật, tôi có thể mặc như mặc váy.]
Quý Nhiêu tiếp tục gửi một tấm ảnh tới.
Trong ảnh, cô mặc áo sơ mi trắng của anh đứng trước gương chụp ảnh tự sướng, vạt áo vừa đủ che mông, không mặc quần, để lộ đôi chân dài thon thả trắng nõn. Đôi chân trần giẫm trên sàn nhà, da thịt mịn màng trắng nõn.
Cô đang quyến rũ anh.
Cô gái nhỏ này, thật sự là quá to gan rồi...
Thương Ngôn Tân than nhẹ trong lòng.
Quý Nhiêu: [Đẹp không? Tôi chụp rất nhiều ảnh, đăng lên dòng thời gian, anh vào nhấn thích cho tôi đi.]
Ánh mắt Thương Ngôn Tân trầm xuống.
Nhấn vào dòng thời gian của cô.
Bài đăng mới nhất của cô là từ hai phút trước, đó là một loạt chín khung ảnh, tất cả đều là ảnh cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, tạo đủ loại tư thế, ở các địa điểm trong nhà như giường, sofa, phòng thay đồ, phòng bếp...
Tề Hành Châu đang trò chuyện vui vẻ với bạn bè, ánh mắt lướt qua cậu, đột nhiên phát hiện sắc mặt cậu trở nên thâm trầm.
Từ trước đến nay Thương Ngôn Tân vui buồn không lộ ra mặt, luôn giữ vẻ mặt ôn hòa như gió xuân, nay bỗng nhiên thay đổi sắc mặt. Dù Tề Hành Châu cảm thấy mấy ngày nay mình không phạm phải lỗi lầm lớn nào, nhưng trong lòng vẫn không khỏi căng thẳng. Cậu đặt điện thoại di động sang một bên, bưng bát lên, ăn hết bát cơm chỉ trong vài miếng rồi cầm lấy điện thoại di động, như bôi dầu vào lòng bàn chân, nhanh chóng chạy ra khỏi phòng ăn.
Bạn bè trò chuyện với cậu ta trên WeChat nghe cậu ta liên tục khen ngợi chị gái nhỏ, không kìm được sự tò mò, thúc giục cậu ta xin ảnh của Quý Nhiêu.
Tề Hành Châu nhìn vào điện thoại, hạ giọng nói: “Đợi chút, tôi vào dòng thời gian của cô ấy xem có ảnh không.”
Nói xong, gáy Tề Hành Châu lạnh toát, sau lưng xuất hiện một bóng người. Bước chân Tề Hành Châu dừng lại, run rẩy lo sợ.
Thương Ngôn Tân vươn tay, bình thản nói: “Điện thoại.”
Tề Hành Châu ngơ ngác, không biết vì sao cậu đột nhiên muốn lấy điện thoại di động của mình. Bình thường trên mặt Thương Ngôn Tân luôn thường trực nụ cười, luôn hiền hòa, thoải mái, không bao giờ nổi giận. Tề Hành Châu ở trước mặt cậu cũng rất tùy ý, nhưng cậu của cậu ta chỉ cần nghiêm mặt, cậu ta liền không kìm được mà run rẩy, đến thở mạnh cũng không dám.
Thương Ngôn Tân không dễ dàng nổi giận. Lần trước Tề Hành Châu thấy sắc mặt cậu nghiêm túc như vậy là từ lúc cậu ta sáu tuổi. Cậu ta dẫn theo cô em họ bốn tuổi cởi sạch quần áo xuống nước bắt cá, suýt chút nữa thì bị nước dìm chết. Cậu nhấc cậu ta từ trong nước lên rồi đặt cậu ta lên sofa, cầm gậy đánh vào mông cậu ta một trận. Ai can ngăn cũng vô ích, cậu ta khóc đến mấy lần ngất lịm đi. Cậu dùng ngón tay thăm dò hơi thở của cậu ta, xác nhận cậu ta chưa chết thì ấn nhân trung cho cậu ta tỉnh lại, sau đó lại tiếp tục đánh. Đánh cậu ta tới ngất đi tỉnh lại ba lần mới dừng tay, quả thực là chỉ cần chưa chết thì cứ đánh cho đến khi gần chết mới thôi.
Tề Hành Châu thành thật đặt điện thoại vào tay Thương Ngôn Tân.
Thương Ngôn Tân dùng điện thoại di động của cậu ta mở dòng thời gian của Quý Nhiêu.
Trong WeChat của Tề Hành Châu, bài đăng mới nhất của cô là từ ba ngày trước, là một tấm hình cô ăn sáng.
Bài đăng này ba ngày trước anh cũng đã xem qua. Bên Tề Hành Châu không nhìn thấy loạt ảnh chín tấm kia.
Thương Ngôn Tân đoán ra cô đã cài đặt, chỉ có anh mới có thể nhìn thấy.
Vẻ mặt Thương Ngôn Tân dịu đi, thở dài trong lòng. Thật đúng là một hồ ly nhỏ, lúc nào cũng bị mấy trò vặt vãnh này lừa gạt.
Tề Hành Châu bất lực nhìn đám mây đen trên mặt cậu dần tan biến sau khi xem điện thoại di động của cậu ta, như mây tan trăng sáng. Cậu ta thở phào nhẹ nhõm.
Thương Ngôn Tân trả lại điện thoại cho cậu ta, trên màn hình hiển thị vẫn là dòng thời gian của Quý Nhiêu.
Tề Hành Châu nhìn lên màn hình điện thoại di động, lại kích động, lớn tiếng ồn ào: “Cậu, sao cậu lại cố ý lấy điện thoại của cháu xem ảnh của chị gái nhỏ? Cậu, không lẽ cậu để ý đến chị ấy, muốn cướp chị ấy của cháu sao?”
Vẻ mặt Thương Ngôn Tân không thay đổi, đi về phía sofa.
Tề Hành Châu đi theo sau anh, ngồi xuống sofa, hỏi Thương Ngôn Tân: “Cậu, cậu muốn theo đuổi chị gái nhỏ sao?”
Giọng Thương Ngôn Tân nhàn nhạt: “Không phải cháu nói muốn theo đuổi cô ấy sao?”
Tề Hành Châu sửng sốt, gãi gãi đầu, ngượng ngùng nói: “Chị gái nhỏ rất xinh đẹp, cháu muốn theo đuổi chị ấy, nhưng cháu mới mười tám tuổi, chuyện yêu đương thì không cần vội. Cậu cũng sắp ba mươi rồi, khó khăn lắm cậu mới gặp được người mình thích, hay là cậu theo đuổi chị ấy đi.”
Thương Ngôn Tân không trả lời.
Tề Hành Châu truy hỏi: “Rốt cuộc cậu có theo đuổi hay không? Nước phù sa không chảy ruộng ngoài, nếu cậu nhất định không theo đuổi thì cháu sẽ theo đuổi.”
Thương Ngôn Tân hiểu rõ: “Quý Nhiêu hứa hẹn với cháu điều gì mà cháu lại phối hợp với cô ấy như vậy?”
Tề Hành Châu ứ nghẹn một tiếng, cúi đầu tránh tầm mắt cậu: “Cậu có ý gì, sao cháu nghe không hiểu?”
Thương Ngôn Tân đặt tay lên vai cậu ta, ánh mắt chăm chú nhìn cậu ta.
Tề Hành Châu cố gắng chống đỡ được một phút, lắp bắp nói: “Chị ấy nói với cháu là chị ấy thích cậu, nhờ cháu giúp chị ấy theo đuổi cậu. Chị ấy nói chờ chị ấy theo đuổi được cậu, xe thể thao phiên bản giới hạn tùy cháu chọn, du thuyền máy bay mặc sức cháu mua.”
Thương Ngôn Tân cười khẽ: “Tề Hành Châu, cháu chỉ có mỗi chút tiền đồ như vậy thôi sao?”
Tề Hành Châu tự mình giải thích: “Chủ yếu không phải vì xe thể thao, du thuyền hay máy bay. Cậu vẫn một mình, ông ngoại lúc nào cũng thúc giục cậu kết hôn. Cháu đây chẳng phải cũng sốt ruột thay cậu, muốn cậu sớm cưới mợ cho cháu sao? Chị gái nhỏ xinh đẹp như vậy, rất xứng đôi với cậu đấy chứ.”
Tề Hành Châu ngẩng mắt liếc nhìn Thương Ngôn Tân một cái, trên mặt Thương Ngôn Tân không hề có biểu cảm gì. Tề Hành Châu không thể hiểu được thái độ của cậu đối với chị gái nhỏ, ngượng ngùng nói: “Cháu sai rồi, sau này cháu không bao giờ phối hợp với chị gái nhỏ diễn trò trước mặt cậu nữa.”
Thương Ngôn Tân đứng dậy, vỗ vỗ vai cậu ta, ôn hòa nói: “Cứ nghe lời cô ấy đi, đừng nhiều lời.”
*
Quý Nhiêu vẫn chưa biết nội gián mà mình mua chuộc đã bại lộ, nằm ở trên giường tiếp tục gửi tin nhắn WeChat quấy phá Thương Ngôn Tân.
[Anh Thương, sao anh còn không nhấn thích cho tôi? Tôi không đẹp sao?]
[Bài đăng này chỉ có anh mới có thể thấy được, anh không nhấn thích cho tôi, vậy thì tôi sẽ chẳng có ai nhấn thích.]
[Thật đau lòng đấy, tôi chụp mấy bức ảnh trong hai tiếng đồng hồ vậy mà một lượt thích cũng không có.]
[Được rồi, anh đã không nhấn thích cho tôi thì tôi sẽ để cho Hành Châu cũng có thể nhìn thấy. Hành Châu nhất định sẽ nhấn thích cho tôi.]
Phía trên cùng hộp trò chuyện hiển thị biểu tượng đối phương đang nhập liệu…
Vài giây sau, tin nhắn của Thương Ngôn Tân được gửi tới.
[Đã nhấn thích]
Ánh mắt Quý Nhiêu sáng ngời, thoát khỏi khung chat với Thương Ngôn Tân, mở dòng thời gian, quả nhiên thấy trong mục thích có thêm một lượt thích từ Thương Ngôn Tân.
Thương Ngôn Tân đã nhấn thích những bức ảnh gợi cảm đó của cô!