Xinh Đẹp - Quân Lai
Chương 27
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Bây giờ anh có thể xác nhận làm bạn trai em không?” Quý Nhiêu bĩu môi, giọng nói rầu rĩ.
Thương Ngôn Tân cười khẽ: “Không phải anh đã đồng ý với em rồi sao.”
Quý Nhiêu cúi đầu thở dài, giọng tủi thân: “Vừa bắt em thề, vừa bắt em hứa, không hứa thì anh sẽ không ở bên em, lời nói, cử chỉ cứ như đang bàn chuyện làm ăn, bình thản không chút tình cảm nào. Mà em thì thích anh đến thế, để được ở bên anh, anh nói gì em cũng nghe theo, em thấy mình thật hèn mọn.”
“Khiến bạn gái không vui, là anh không đúng.” Thương Ngôn Tân nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô: “Anh xin lỗi em.”
“Ai nói em không vui.” Giọng Quý Nhiêu thay đổi, ngẩng đầu, đôi mắt trong suốt nhìn anh, chớp chớp đôi mắt, nhẹ nhàng nói: “Em theo đuổi được người mình thích, vô cùng vui vẻ, chỉ là cảm giác có chút không chân thật.”
Thương Ngôn Tân cười hỏi: “Chỗ nào không chân thật?”
“Không biết.” Quý Nhiêu nhướng mày, kiêu căng nhưng không kém phần quyến rũ nói: “Có lẽ là bởi vì, bạn trai em là Thương Ngôn Tân.”
“Thương Ngôn Tân đấy.” Giọng cô hơi cao lên, lại nhíu mày, vô cùng kiêu ngạo: “Anh có biết bên ngoài có bao nhiêu cô gái muốn theo đuổi anh ta không? Anh có biết ai đã theo đuổi thành công anh ta không? Là em, Quý Nhiêu em đã theo đuổi được anh ta, bây giờ anh ta là bạn trai của Quý Nhiêu em.”
Thương Ngôn Tân không nhịn được cười, cúi người hôn nhẹ lên môi cô: “Bây giờ đã chân thực chưa?”
“Nhẹ quá đi.” Quý Nhiêu chạm nhẹ vào môi: “Cũng không cảm nhận được lắm, anh hôn lại một chút, hôn mạnh một chút, hôn nồng nhiệt kiểu Pháp ấy.”
Cô bĩu môi, chờ anh hôn.
Thương Ngôn Tân xoa má cô, nắm tay cô đi ra ngoài.
“Đi đâu?” Quý Nhiêu hỏi: “Bạn trai ơi, nụ hôn kiểu Pháp của em đâu?”
“Khi trở về sẽ cho em.” Thương Ngôn Tân nói: “Dẫn em đi ăn cơm trước, em không đói bụng sao?”
“Đói.” Quý Nhiêu mới nhớ ra cơm trưa mình còn chưa ăn, nghiêng đầu nhìn anh: “Ôi~, sao anh biết em chưa ăn cơm trưa, Hành Châu nói cho anh biết?”
Thương Ngôn Tân nói không phải: “Đoán thôi.”
“Cái này mà anh cũng có thể đoán được, đúng là thiên tài.” Quý Nhiêu nói quá lên.
Thương Ngôn Tân mỉm cười: “Không tính là thiên tài, chỉ là hơn ba giờ sáng hôm qua, vừa hay nhìn thấy khung chat của anh và em vẫn còn nhấp nháy, khuya đến vậy em vẫn chưa ngủ, anh đoán hôm nay em sẽ dậy rất muộn, lúc này chắc là em vừa mới dậy, còn chưa kịp ăn cơm trưa.”
“Hơn ba giờ sáng, vừa hay nhìn thấy khung chat của em và anh vẫn còn nhấp nháy?” Quý Nhiêu nhướng mày: “Có chuyện trùng hợp như vậy sao? Chẳng lẽ tối qua anh cứ dán mắt vào điện thoại suốt, chờ tin nhắn của em đấy à?”
Thương Ngôn Tân mím môi, từ chối trả lời.
Quý Nhiêu vui vẻ nói: “Em còn tưởng rằng tối hôm qua chỉ có một mình em mất ngủ, thì ra anh cũng trằn trọc không ngủ được.”
Thương Ngôn Tân mỉm cười.
“Hừ!”
Quý Nhiêu đột nhiên hất tay Thương Ngôn Tân ra, hừ mạnh một tiếng, cằm hơi hếch lên, quay mặt sang bên kia.
Giận rồi.
Thương Ngôn Tân hỏi: “Sao vậy?”
Quý Nhiêu bắt đầu lên án anh: “Tối hôm qua rõ ràng anh nhìn chằm chằm điện thoại, vì sao không thể chủ động gửi tin nhắn cho em?”
Thương Ngôn Tân đang chuẩn bị nói, cô liền gạt phắt vấn đề này đi: “Sau này em chính là bạn gái của anh, anh sẽ chủ động gửi tin nhắn cho em chứ?”
Thương Ngôn Tân nói: “Ừ.”
Quý Nhiêu: “Mỗi ngày anh sẽ đều nói chào buổi sáng và ngủ ngon với em chứ?”
Thương Ngôn Tân: “Ừ.”
Quý Nhiêu: “Anh sẽ chủ động hẹn em đi ăn cơm chứ?”
“Ừ.”
“Anh sẽ cùng em đi dạo phố xem phim chứ?”
“Ừ.”
“Sẽ tặng quà cho em để dỗ em vui chứ?”
“Ừ.”
Quý Nhiêu đảo mắt, quay mặt lại, híp híp mắt, cười một nụ cười không đứng đắn: “Sẽ cởi quần áo cho em xem chứ?”
Thương Ngôn Tân xoa đầu cô, ánh mắt anh ánh lên ý cười: “Ăn cơm trước đã.”
Thương Ngôn Tân đưa tay mở cửa, Quý Nhiêu nhanh chóng tiến đến hôn lên mặt anh một cái.
Cửa phòng mở ra, Tề Hành Châu ghé vào cửa nghe lén bị bất ngờ không kịp đề phòng, thấy Quý Nhiêu hôn anh, cả người dán sát vào anh, cậu ta thoáng chút bối rối, nhếch miệng, để lộ hàm răng trắng, đưa tay lên bịt lỗ tai giải thích: “Cháu không nghe thấy gì cả, cũng không thấy gì cả, mọi người cứ coi như cháu không tồn tại, muốn làm gì thì làm, tối qua cháu ngủ không ngon giấc, cháu về phòng nghỉ ngơi đây.”
Cậu ta quay người, nhanh chóng chạy về phòng ngủ.
Quý Nhiêu mặt dày, cũng không cảm thấy xấu hổ, còn trêu chọc Tề Hành Châu: “Bạn nhỏ, nghe lén cậu mợ trò chuyện, không phải là thói quen tốt đâu nha.”
Nói xong, cô quay đầu nhìn Thương Ngôn Tân, nhướng mày: “Em có thể tự xưng là mợ em ấy không?”
Thương Ngôn Tân cười nói: “Có thể.”
Lúc ăn cơm, Quý Nhiêu nhiều lần hỏi lại Thương Ngôn Tân về mối quan hệ yêu đương của họ, có được câu trả lời chắc chắn mười phần, cô tràn đầy tự tin lấy điện thoại ra trả lời tin nhắn ba cô.
[Được, ba, con dọn dẹp một chút, tối nay sẽ về.]
Buổi sáng ba cô gọi điện thoại cho cô, lúc ấy cô còn đang ngủ nên không nghe máy, ba cô nhắn tin trên WeChat, bảo cô hôm nay về nhà một chuyến.
Vốn dĩ cô không muốn để tâm, nhưng hiện tại tâm trạng cô rất tốt, theo đuổi được Thương Ngôn Tân, tuy mới là ngày đầu tiên ở bên nhau, tình cảm còn chưa vững chắc, chưa thể đắc ý vênh váo dẫn Thương Ngôn Tân về nhà để dằn mặt ba và mẹ con Trần Nhã Như, nhưng có một chuyện cô không cần phải nhẫn nhịn thêm nữa.
Hai nhà Quý - Lâm vẫn luôn ám chỉ với bên ngoài về chuyện cô và Lâm Uyên sắp đính hôn, cô nhất định phải nhanh chóng giải quyết dứt điểm, không thể để Thương Ngôn Tân cảm thấy cô một chân đạp hai thuyền, ảnh hưởng đến tình cảm của cô và Thương Ngôn Tân.
Ăn cơm xong, Quý Nhiêu ở nhà Thương Ngôn Tân đến tận chạng vạng tối. Lúc cô về đến nhà, Quý Hồng Chấn, Trần Nhã Như và Quý Tư Nhu đều có mặt ở đó, đang ngồi trên sofa xem tivi. Trần Nhã Như cầm con dao gọt hoa quả trên tay, gọt táo cho hai cha con Quý Hồng Chấn và Quý Tư Nhu.
Nhìn thấy Quý Nhiêu trở về, Trần Nhã Như chào hỏi trước: “Nhiêu Nhiêu trở về rồi, mau tới đây ngồi đi.”
Quý Nhiêu đưa túi xách cho dì giúp việc, cười rồi đi tới: “Ba, dì.”
Quý Nhiêu ngồi xuống sofa, kéo cánh tay Quý Hồng Chấn, hỏi: “Ba, ba cố ý gọi con về, có chuyện gì sao?”
Quý Hồng Chấn cười nói: “Con bé này, không có chuyện gì thì ba không thể gọi con về sao? Con ở bên ngoài không về nhà, không nhớ ba à?”
Quý Nhiêu nói: “Đương nhiên là nhớ, cho nên ba vừa gọi là con về ngay, chỉ là chỗ này cách công ty con sẽ làm sau này quá xa, nếu không thì con cũng đã không dọn ra ngoài ở rồi.”
Trong lúc nói chuyện, Trần Nhã Như gọt xong quả táo, đưa cho Quý Tư Nhu.
Lúc Quý Nhiêu quay lại, Quý Hồng Chấn đang cầm miếng táo mà Trần Nhã Như vừa gọt, Quý Nhiêu chờ Trần Nhã Như đặt dao gọt hoa quả lên bàn trà, đi vào bếp rửa tay rồi quay ra, vẻ mặt nghi hoặc nói: “Táo của con đâu, ba và chị đều có táo, chỉ mỗi con là không có?”
Quý Nhiêu nhìn chằm chằm Trần Nhã Như.
Dì giúp việc nghe thấy, vội vàng lên tiếng: “Tôi đi gọt táo cho Nhiêu Nhiêu, gọt miếng thật to cho Nhiêu Nhiêu.”
Quý Nhiêu bĩu môi, bất mãn: “Dì Điền, táo dì gọt và táo dì tự tay gọt làm sao giống nhau được.”
Quý Nhiêu tủi thân: “Táo của ba và chị đều là dì gọt, chỉ có con là không được ăn táo dì gọt, nhìn con cứ như người ngoài vậy.”
“Nhiêu Nhiêu, nói gì ngốc nghếch vậy, con là con gái của ba, sao lại là người ngoài.”
Quý Hồng Chấn nháy mắt với Trần Nhã Như, Trần Nhã Như vội nói: “Đúng vậy, Nhiêu Nhiêu, ba con thương con nhất, con nói như vậy, làm ba con đau lòng, dì tưởng con không thích ăn táo nên mới không gọt cho con, nếu con muốn ăn, dì sẽ gọt cho con.”
Quý Nhiêu mỉm cười nói: “Cảm ơn dì, dì nhớ đeo găng tay dùng một lần.”
Quý Tư Nhu căm tức: “Quý Nhiêu, em dựa vào đâu mà sai khiến mẹ chị?”
“Cái này gọi là sai khiến sao?” Vẻ mặt Quý Nhiêu vô tội: “Nhưng dì gọt táo cho chị, chị thì được, sao em lại không?”
Quý Tư Nhu lên giọng: “Đây là mẹ chị, không phải mẹ em.”
Quý Nhiêu nhìn Quý Tư Nhu trừng mắt với mình, vẻ mặt càng vô tội: “Nhưng lúc dì cùng chị dọn vào đã nói sẽ đối xử với em như con gái ruột.”
“Em...”
“Được rồi.” Trần Nhã Như nói với Quý Tư Nhu: “Tư Nhu, đừng cãi nhau với em gái con, em gái con còn nhỏ, chẳng lẽ con cũng không biết điều sao?”
Đây là đang nói cô không hiểu chuyện.
Quý Nhiêu mỉm cười, cười ý nhị nói: “Không phải chỉ là một quả táo thôi sao? Con không ăn là được rồi, dì đừng mắng chị ấy.”
Trần Nhã Như: “...”
Quý Tư Nhu: “...”
“Ba, ba xem đi.” Quý Nhiêu quay sang mách Quý Hồng Chấn: “Con đã nói rồi, con về ở đây, có thể sẽ chọc chị ấy không vui, ba còn nói chị ấy rất thương đứa em gái này, nhưng ngay cả một quả táo cũng tiếc không cho con ăn, con thấy sau này con không nên về ở đây nữa, khi nào ba nhớ con thì đến thăm con, con sẽ không về nữa đâu.”
“Ba.” Quý Tư Nhu cũng tức giận: “Ba xem em ấy, vừa về đã kiếm chuyện.”
Quý Hồng Chấn hòa giải: “Chuyện lớn đến mấy cũng không đáng để hai chị em con cãi nhau như vậy. Chị em mà, gặp nhau đã khó, hãy nhường nhịn nhau một chút.”
“Nhã Như đi gọt đi, gọt cho Nhiêu Nhiêu một quả táo.”
Trần Nhã Như ngoài mặt cười nhưng trong lòng không cười: “Em đi ngay đây.”
Quý Nhiêu cười tít mắt, dặn dò lần nữa: “Dì nhớ đeo găng tay nha, đúng rồi, thuận tiện giúp con làm một ly kem xoài, con muốn dì tự tay làm, con thấy chị đăng lên vòng bạn bè, người khác làm đều không ngon bằng dì làm đâu.”
“Quý Nhiêu, em...”
“Tư Nhu.” Quý Tư Nhu vừa nói được một nửa thì bị Quý Hồng Chấn cắt ngang.
Quý Tư Nhu tức giận vung tay lên lầu.
Trong phòng khách chỉ còn Quý Hồng Chấn và Quý Nhiêu, Quý Hồng Chấn nói với Quý Nhiêu: “Mấy ngày nữa là sinh nhật dì Bạch, ba đã giúp con chọn quà, đến lúc đó con cùng ba đến nhà họ Lâm chúc mừng dì Bạch.”
“Sinh nhật dì Bạch?” Quý Nhiêu tò mò: “Sao không nghe ai nói có người nhận được thiệp mời dự tiệc của nhà họ Lâm?”
Quý Hồng Chấn nói: “Chú Lâm của con nói không phải tiệc mừng thọ, không mở tiệc chiêu đãi khách khứa lớn, chỉ mở tiệc gia đình.”
“Tiệc gia đình của nhà họ Lâm, con đi làm gì chứ?” Quý Nhiêu nói: “Con không đi, con cũng không phải người của nhà họ Lâm.”
Quý Hồng Chấn nói: “Hôm qua trong tiệc sinh nhật bác gái, không phải con và Lâm Uyên ở chung vui vẻ lắm sao? Dì Bạch đã cố ý gọi điện mời con đó.”
“Ba, ba không nói thì con cũng không nhớ ra đâu.” Quý Nhiêu oán giận nói: “Con thật sự không thể chịu đựng Lâm Uyên được nữa, anh ta không hiểu tiếng người, con đã nói với anh ta, đừng lúc nào cũng nhắn tin cho con vào buổi tối, nhưng anh ta luôn thích nhắn tin, gọi điện cho con lúc con ngủ, làm con ngủ không ngon giấc, con với anh ta không hợp nhau, sau này ba đừng tác hợp con với anh ta nữa.”
Quý Hồng Chấn nói: “Ba đây là muốn tốt cho con, người nhà họ Lâm thích con đến thế.”
“Người thích con nhiều như vậy, chẳng lẽ con đều phải gả cho họ hay sao?”
Quý Hồng Chấn nghẹn một tiếng.
Quý Nhiêu cầm di động lên, nghiêng người sang một bên, gửi tin nhắn cho Thương Ngôn Tân.
[Bạn trai? Có ở đó không?]
Vài giây sau, Thương Ngôn Tân trả lời: [Có anh.]
Ừ, rất tốt, hiện tại Thương Ngôn Tân là bạn trai cô, cô vun đắp tình cảm với Thương Ngôn Tân xong là có thể đưa Thương Ngôn Tân về nhà.
Cô không cần cùng hai nhà Quý - Lâm diễn cảnh ông trời tác hợp này nữa.
Quý Hồng Chấn chân thành nói: “Nhiêu Nhiêu, con với Lâm Uyên thử thêm một lần nữa xem sao, ba biết con là một đứa trẻ hiểu chuyện mà.”
“Ba, con và Lâm Uyên không thể tiếp tục được nữa.”
Quý Nhiêu mở ảnh đại diện WeChat của Lâm Uyên, trong khung chat Lâm Uyên gửi cho Quý Nhiêu hơn mười tin nhắn thoại, Quý Nhiêu không thèm đọc một tin nào, liền trực tiếp gửi tin nhắn trước mặt Quý Hồng Chấn: “Cút đi đồ ngốc.”
Quý Hồng Chấn kinh hãi.
Quý Nhiêu nhún vai: “Ba xem, con và anh ta cãi nhau rồi.”