64. Chương 64

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đây là lần đầu tiên Từ Tĩnh Viện thấy có người nói thẳng chuyện đổi ý như vậy, cô bật cười: “Tối hôm qua cậu khóc suốt đường đến bệnh viện, trông cứ như muốn khóc ngập cả Trường Thành, tớ biết ngay cái quan điểm không kết hôn của cậu sớm muộn gì cũng chỉ là phù du thôi mà.”
Trong lòng Quý Nhiêu vẫn còn sợ hãi: “Trước đây tớ luôn cảm thấy hôn nhân không thể bền lâu, mười năm, hai mươi năm, một ngày nào đó sẽ phai nhạt. Khi tình yêu không còn, một tờ giấy chứng nhận sẽ biến thành gông xiềng. Tớ sợ một ngày nào đó trong tương lai có thể sẽ bị hôn nhân trói buộc. Nhưng trải qua chuyện ngày hôm qua, tớ đột nhiên nhận ra, chẳng ai biết được ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì, ngày mai và chuyện ngoài ý muốn, không biết cái nào sẽ đến trước. So với việc lo lắng tương lai có thể sẽ bị hôn nhân không có tình cảm trói buộc, tớ càng sợ đoạn tình cảm này của tớ và anh ấy sẽ phải tiếc nuối.”
Tuy rằng tai nạn xe lần này của Thương Ngôn Tân không nghiêm trọng nhưng Quý Nhiêu thật sự cảm nhận được nỗi đau thấu tim gan, tê tái lòng này. Trải qua chuyện lần này, cô hoàn toàn suy nghĩ thấu đáo: việc tình cảm của cô và anh có biến chất trong tương lai hay không là một ẩn số, nhưng ngay lúc này, cô và anh đang yêu nhau. Vì ngày mai còn chưa tới, phủ nhận tất cả những gì đang có hôm nay, cố ý xem nhẹ tình cảm đã tồn tại trong lòng mình, cũng không thể có được tự do chân chính, ngược lại còn là một sự tự giam cầm bản thân.
Từ Tĩnh Viện cười nói: “Thời gian hôn lễ đã định chưa? Đến lúc đó tớ nhất định phải đến uống rượu mừng.”
“Vẫn chưa quyết định.” Quý Nhiêu nói: “Chờ sau khi Thương Ngôn Tân xuất viện, tớ và anh ấy sẽ thương lượng một chút, nhưng cũng sắp rồi. Bây giờ đã là tháng Tám, chuẩn bị hôn lễ ít nhất cũng phải hai ba tháng, hôn lễ đại khái là tháng Mười một. Sau khoảng thời gian đó thời tiết sẽ lạnh, không thích hợp mặc áo cưới.”
Quý Nhiêu vốn là một người hành động nhanh chóng. Sau khi có ý định kết hôn trong lòng, cô lập tức nghĩ đến việc đăng ký kết hôn và tổ chức hôn lễ.
Từ Tĩnh Viện nghe cô còn chưa bàn bạc chuyện kết hôn với Thương Ngôn Tân mà đã nghĩ kỹ thời gian cử hành hôn lễ, liền khoác tay lên vai cô: “Cậu chờ một chút, Thương Ngôn Tân cầu hôn cậu chưa?”
Quý Nhiêu: “Chưa.”
Từ Tĩnh Viện mím môi, dường như muốn nói gì đó rồi lại thôi.
Quý Nhiêu hỏi: “Sao vậy?”
“Tớ cảm thấy, chuyện kết hôn này, vẫn là nên để nhà trai nói thì tốt hơn, nếu không cậu cũng không biết trong lòng đối phương nghĩ như thế nào.”
Giống như trước đây cô vẫn luôn lên kế hoạch kết hôn với bạn trai cũ, kết quả trong lòng bạn trai cũ vẫn luôn nghĩ làm sao để bỏ rơi cô mà cưới con gái hào môn.
“Hơn nữa, chuyện đăng ký kết hôn này, đối với con gái mà nói, vẫn cần một nghi thức mang lại cảm giác, chẳng lẽ cậu chưa từng mong chờ người cậu thích giơ nhẫn trước mặt cậu cầu hôn, mang đến cho cậu sự vui mừng kinh ngạc hay sao?”
Quý Nhiêu: “Quả thật chưa từng nghĩ tới.”
Từ Tĩnh Viện: “…”
“Thật ngại quá, tớ quên mất, lúc trước cậu không theo quan điểm hôn nhân, hôm nay vừa mới thay đổi suy nghĩ, đã muốn kết hôn. Nhưng tớ thật sự cảm thấy chuyện kết hôn này phải do nhà trai đề cập. Nếu anh ấy yêu cậu, nhất định sẽ chủ động cầu hôn cậu.”
“Có lý.” Quý Nhiêu nâng cằm, gật đầu: “Vậy tạm thời tớ sẽ không chủ động nói chuyện kết hôn với Thương Ngôn Tân, chờ anh ấy nói trước.”
“Nhưng hẳn là cũng rất nhanh.” Quý Nhiêu tràn đầy tự tin: “Anh ấy vẫn luôn muốn kết hôn sớm.”
“Muốn kết hôn với cậu mới là biểu hiện có trách nhiệm.” Từ Tĩnh Viện căm giận nói: “Loại người chỉ muốn hẹn hò với cậu mà không muốn kết hôn đều là cặn bã làm chậm trễ tuổi thanh xuân của người khác.”
Người mà Từ Tĩnh Viện nhắc đến là bạn trai cũ, Quý Nhiêu lại không hiểu sao cảm thấy hơi chột dạ một phen.
Chỉ muốn yêu đương, không muốn kết hôn, đó không phải là cô lúc trước sao?
Thử đặt mình vào vị trí khác, những người bạn bè bên cạnh Thương Ngôn Tân chắc hẳn đều cảm thấy cô là một kẻ cặn bã vô trách nhiệm.
Lúc Quý Nhiêu trở lại phòng bệnh, Thương Ngôn Tân cầm di động ngồi trên sofa trong phòng khách, không biết đang gọi điện thoại cho ai. Anh nghe được tiếng cô đẩy cửa, ngẩng đầu nhìn về phía cô.
Quý Nhiêu đi tới trước mặt anh, ôm cổ anh ngồi lên đùi anh, cằm đặt lên vai anh.
Thương Ngôn Tân vỗ về lưng cô, tiếp tục nói điện thoại: “Không sao, ba không cần lo lắng.”
Giọng nói khàn khàn, già nua truyền đến tai Quý Nhiêu, Quý Nhiêu nhận ra người đầu dây bên kia là ông cụ Thương.
“Cái thằng anh trời đánh của con, ba đã sớm bảo nó mau tu tâm dưỡng tính, nó không nghe, cả ngày chơi bời với phụ nữ, không quan tâm đến bất cứ đứa con nào, bây giờ còn suýt nữa thì hại chết con.”
Ông cụ Thương tức giận từ đáy lòng, giọng điệu cao lên vài phần: “Hiện tại nó ở trong bệnh viện cùng con đúng không? Con cứ cho người giữ nó lại, không cho nó ra ngoài lang thang tìm phụ nữ. Chờ đến khi con xuất viện, trở về Bắc Thành thì đem nó tới đây, lần này ba nhất định sẽ trừng phạt nó thật nặng.”
Thương Nguyên Đạt phóng đãng đã quen, ngày thường rất ít khi trở về nhà cũ của nhà họ Thương, cho dù ông cụ gọi anh ta trở về thì anh ta cũng luôn kiếm cớ. Người phong lưu hơn nửa đời người đâu phải chỉ cần một trận răn đe là có thể sửa ngay. Lúc trước ông cụ Thương xem như mặc kệ anh ta, chỉ cần không làm ra chuyện gây họa cho gia tộc là được. Không ngờ lần này thiếu chút nữa thì anh ta khiến Thương Ngôn Tân gặp chuyện không may. Đã không thể trông đợi gì vào anh ta mà giờ còn hại trụ cột của gia tộc nhà họ Thương. Ông cụ Thương càng nghĩ càng giận, mắng chửi liên hồi.
“Thằng khốn đó sớm muộn gì cũng phải chết trong tay phụ nữ, thay vì để nó chết trong tay phụ nữ khiến nhà họ Thương trở thành trò cười thì thà rằng để ba tự mình đánh chết nó.”
Ông cụ Thương không được tức giận vì bệnh, Thương Ngôn Tân liền nói sang chuyện khác: “Ba, Nhiêu Nhiêu ở cạnh con, ba giữ mặt mũi cho anh trai một chút.”
Nghe Thương Ngôn Tân nói Quý Nhiêu ở chỗ anh, tâm trạng ông cụ Thương lập tức vui vẻ hẳn lên: “Lần này Nhiêu Nhiêu sẽ theo con về nhà chứ?”
Ông cụ Thương nói Quý Nhiêu có thể nghe thấy, ánh mắt Thương Ngôn Tân hỏi thăm nhìn về phía cô.
Kỳ thật trong lòng Quý Nhiêu hơi sợ ông cụ Thương một chút, không chỉ vì trước đây ông cụ Thương cố ý dọa cô ở nhà họ Quý, mà còn vì cô vừa nghe ông cụ mắng Thương Nguyên Đạt rất hung dữ.
Nhưng ông cụ Thương là ba của Thương Ngôn Tân, cô và Thương Ngôn Tân sắp kết hôn, nhất định phải đi gặp người lớn.
Quý Nhiêu gật đầu, bên kia điện thoại ông cụ Thương sốt ruột hỏi lại lần nữa: “Sao không nói nữa, Nhiêu Nhiêu có về với con không?”
Thương Ngôn Tân còn chưa lên tiếng, Quý Nhiêu đã đến bên cạnh điện thoại của anh, xen vào: “Có ạ, chú, con về cùng Ngôn Tân.”
Ông cụ Thương mặt mày hớn hở: “Là Nhiêu Nhiêu phải không?”
Trong lòng Quý Nhiêu thấp thỏm nhưng ngoài miệng đã ngọt ngào như bôi mật: “Là con, chú, gần đây sức khỏe chú có tốt không?”
“Tốt chứ tốt chứ.” Giọng điệu ông cụ Thương không ngừng cười: “Sức khỏe chú rất tốt.”
Ông cụ hoàn toàn không nhắc đến chuyện Quý Nhiêu và Thương Ngôn Tân chia tay hơn nửa năm mà chỉ nói: “Ngôn Tân đối xử tốt với con không?”
Quý Nhiêu nói: “Tốt ạ, anh ấy đối xử với con rất tốt.”
Ông cụ Thương cười ha hả: “Vậy là tốt rồi, hai người các con phải thật hòa thuận đấy.”
“Vâng, chúng con sẽ thật hòa thuận ạ.” Quý Nhiêu nói: “Trước mắt Ngôn Tân kiểm tra không có vấn đề gì lớn, chỉ là đầu có một ít trầy da, bác sĩ nói ở lại bệnh viện quan sát hai ngày, giờ đã qua một ngày, ngày mai có thể xuất viện. Chờ anh ấy xuất viện, chúng con sẽ cùng nhau quay về Bắc Thành, con sẽ cùng anh ấy đến nhà họ Thương thăm chú.”
Ông cụ Thương bị dỗ đến tâm trạng sung sướng, hoàn toàn quên mất chuyện muốn dạy dỗ con trai lớn. Quý Nhiêu nói với ông cụ vài câu liền trả điện thoại di động lại cho Thương Ngôn Tân.
Thương Ngôn Tân nhận điện thoại, nói với ông cụ Thương: “Lần này con và Nhiêu Nhiêu sẽ cùng nhau trở về, còn về phía anh trai, sợ là con không thể lo được.”
Ý là lần này anh không thể mang Thương Nguyên Đạt về Bắc Thành.
Kỳ thật mang Thương Nguyên Đạt trở về không khó, anh là lo lắng ông cụ sau khi nhìn thấy Thương Nguyên Đạt lửa giận càng lớn, tức giận hại thân.
Con dâu nhỏ sắp theo con trai về nhà, làm sao ông cụ Thương còn để ý đến con trai lớn phóng đãng, cười ha hả nói: “Vậy mặc kệ nó, con mang con dâu về cho ba là được.”
Kết thúc cuộc trò chuyện với ông cụ Thương, Thương Ngôn Tân cất di động, cúi đầu nhìn Quý Nhiêu trong lòng, xác nhận lại lần nữa: “Thật sự muốn cùng anh trở về nhà cũ của nhà họ Thương sao?”
Quý Nhiêu gật đầu xác nhận: “Em là vợ chưa cưới của anh, đương nhiên phải về nhà với anh. Những cặp tình nhân bên ngoài không phải đều muốn theo đối phương về nhà gặp phụ huynh sao?”
Thương Ngôn Tân cười xoa xoa tóc cô, dịu dàng nói: “Ông cụ vẫn hy vọng anh kết hôn sớm một chút, em theo anh trở về, có lẽ ba muốn nói với em về chuyện kết hôn.”
Quý Nhiêu gật đầu, còn chưa lên tiếng, lại nghe Thương Ngôn Tân nói: “Ông cụ sức khỏe không tốt, lúc ba nói những lời này, em cứ nghe là được rồi, không cần phản bác ông cụ, cũng không cần để trong lòng.”
Ánh mắt không thể nhìn thấu của Quý Nhiêu xẹt qua một chút giật mình.
Không cần để trong lòng là có ý gì, chẳng lẽ anh không muốn kết hôn với cô?
Quý Nhiêu khéo léo nói: “Ông cụ thúc giục kết hôn mà em không hùa theo thì có phải không lễ phép lắm không?”
Thương Ngôn Tân nói: “Ba có suy nghĩ của ba, em có suy nghĩ của em, không thể vì làm cho ba vui vẻ mà khiến em phải chịu thiệt.”
Không, em không thiệt thòi, em có thể kết hôn.
Quý Nhiêu gần như đã chắc chắn rằng, vậy mà bây giờ Thương Ngôn Tân lại cảm thấy cô không muốn kết hôn cho nên tạm thời anh cũng không có ý định kết hôn.
Ở trước mặt Từ Tĩnh Viện, Quý Nhiêu có thể thẳng thắn vô tư nói mình không cần mặt mũi nhưng giờ mới quay lại với Thương Ngôn Tân, biết trong lòng anh không có dự định kết hôn, cô quả thật không thể mặt dày chủ động nói muốn kết hôn. Hơn nữa từ khi Từ Tĩnh Viện nói với cô muốn Thương Ngôn Tân chủ động cầu hôn cô, trên đường từ khách sạn tới bệnh viện trong đầu cô đều nghĩ đến cảnh Thương Ngôn Tân quỳ một gối trước mặt cô cầu hôn.
“Ai nói em chịu thiệt thòi.” Quý Nhiêu nhỏ giọng nói thầm.
“Sao cơ?” Thương Ngôn Tân không nghe rõ cô nói, hơi nghiêng người, ghé tai sát vào cô.
“Không có gì.” Quý Nhiêu ôm cổ anh, ghé vào môi anh hôn một cái: “Thương Ngôn Tân, em rất thích anh.”
Nếu Thương Ngôn Tân cảm thấy cô không muốn kết hôn, vậy cô liền cho anh chút ám chỉ, để cho anh biết lần này mình đối với anh thật sự là tình cảm chân thành.
Đoán chừng Thương Ngôn Tân bị cô lừa nhiều rồi nên đáy lòng căn bản không tin lần này cô sẵn sàng ở bên anh cả đời.
“Thương Ngôn Tân, hơn nửa năm nay, em rất nhớ anh, mỗi ngày đều nhớ anh.” Quý Nhiêu ngồi trong lòng anh, nói một đống những lời tâm tình ngọt ngào.
Thương Ngôn Tân bị lời ngon tiếng ngọt của cô dỗ dành, cô còn nhìn anh bằng ánh mắt quyến rũ, anh không thể kìm lòng mà đè cô lên sofa.
Toàn bộ quá trình Quý Nhiêu đều ôm cổ anh, ngoan ngoãn khéo léo mặc anh đùa nghịch. Khi nồng nhiệt hay khi sợ hãi, cô vẫn không quên thốt ra những lời tâm tình dễ nghe.
“Nhiêu Nhiêu.” Thương Ngôn Tân đưa tay che đôi môi bị hôn sưng húp của cô.
Ngón tay Quý Nhiêu nắm chặt áo sơ mi anh, đôi mắt mờ mịt nhìn anh, lên tiếng trả lời: “Ưm?”
Thương Ngôn Tân: “Đừng nói nữa.”
“Vì sao?” Quý Nhiêu không hiểu.
Thương Ngôn Tân cắn nhẹ vành tai cô, gần như nghiến răng nghiến lợi: “Là muốn chọc anh phát điên sao?”
Quý Nhiêu cười nói: “Vậy em không nói nữa.”
Nói xong, Thương Ngôn Tân cảm thấy ngón tay cô đang viết chữ trên lưng anh.
Viết một chữ dừng một chút, dừng ba lần, viết thành ba chữ.
Cô cong mắt, cười như một con hồ ly tinh, thè lưỡi liếm lòng bàn tay anh: “Thương Ngôn Tân, anh đoán xem em viết chữ gì.”
Ánh mắt Thương Ngôn Tân nhìn cô nóng rực, cánh tay ôm eo cô siết chặt hơn, như muốn bóp cô vào tận xương tủy nhưng lúc hôn lên môi cô lại rất dịu dàng, giọng nói khàn khàn: “Anh yêu em.”
Những gì cô viết trên lưng anh là, em yêu anh.