75. Chương 75

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Mẹ, mẹ làm sao vậy? Sao không nói gì nữa?”
Đứa bé tinh tế nhanh chóng nhận ra vẻ mặt mẹ không ổn, liền vươn tay muốn vuốt ve má mẹ, an ủi mẹ.
Quý Nhiêu hiểu ý con, chợt nghĩ đến đôi bàn tay nhỏ bé đáng yêu trắng nõn kia vừa múc nước từ bồn cầu, chắc chắn đã ngâm trong nước bồn cầu rồi. Cô không nói một lời, vội né tránh bàn tay nhỏ bé của con, rồi đặt con vào lòng Thương Ngôn Tân.
“Anh mau dẫn con bé đi rửa tay sạch sẽ đi.”
Thương Ngôn Tân không nói câu nào, vội vàng ôm con gái đến bồn rửa tay rửa tay.
Cùng lúc đó, Quý Nhiêu còn nghĩ đến một vấn đề nghiêm trọng hơn nữa: khi Thương Ngôn Tân ở nhà, dường như ngày nào anh cũng hôn cô. Nói cách khác, Thương Ngôn Tân đã dùng cái miệng vừa uống nước bồn cầu để hôn cô.
Quý Nhiêu hít sâu một hơi, giọng điệu vô cùng bình tĩnh hỏi: "Thương Ngôn Tân, con gái bảo bối của anh bưng nước cho anh uống khi nào vậy?"
Thương Ngôn Tân đứng trước bồn rửa tay, cẩn thận thoa nước rửa tay trẻ em lên bàn tay nhỏ bé của con gái, giả vờ vô cùng chuyên tâm rửa tay cho con, không hề lên tiếng trả lời.
Nhu Nhu trong lòng ba, vẫn không biết lúc này, trong lòng người mẹ dịu dàng xinh đẹp của mình đang dậy sóng, cô bé vui vẻ nghịch bong bóng xà phòng trên tay.
“Ba, thơm thật.”
Nhu Nhu đưa bàn tay nhỏ bé tới chóp mũi Thương Ngôn Tân, để Thương Ngôn Tân ngửi thấy.
Thương Ngôn Tân không hề chê bàn tay nhỏ bé của con gái vừa mới thò vào bồn cầu, anh cầm tay con với vẻ mặt yêu thương, dùng mũi hít hà, giọng nói tràn đầy tự hào: "Tay của cục cưng mềm mại thơm quá, sao lại thơm như vậy nhỉ?"
Nhu Nhu bị ba chọc cười khanh khách, lắc lắc chân nhỏ, đưa tay về phía Quý Nhiêu: "Mẹ, mẹ ngửi đi.”
Không, mẹ không muốn ngửi.
Quý Nhiêu sợ làm tổn thương tâm hồn non nớt của con gái, cố nén xúc động lùi về phía sau, nhìn hai ba con với vẻ mặt khó tả, rồi cười nói với bé Nhu Nhu: "Mẹ không cần ngửi cũng biết tay Nhu Nhu thơm, nhưng sau này Nhu Nhu không được lấy nước từ trong bồn cầu cho ba mẹ uống nữa nhé."
“Tại sao vậy?”
Nhu Nhu nghiêng đầu nhìn Quý Nhiêu.
Quý Nhiêu cho rằng sau khi biết Nhu Nhu múc nước từ bồn cầu, Thương Ngôn Tân vẫn chưa dạy con bé rằng không được làm như vậy. Cô trừng mắt nhìn Thương Ngôn Tân một cái, nhưng khi nhìn Nhu Nhu, ánh mắt cô lại biến thành nụ cười hiền hậu của người mẹ.
"Bởi vì nước trong bồn cầu không uống được, ba không nói với Nhu Nhu sao?"
Nhu Nhu chớp mắt liên hồi, dường như đang cố nhớ xem ba có từng nói điều đó hay chưa.
Thương Ngôn Tân sợ Quý Nhiêu hiểu lầm mình, vội vàng nhắc nhở Nhu Nhu: "Cục cưng, hôm qua ba đã nói với con, không được nghịch nước trong bồn cầu.”
Thì ra là hôm qua uống nước bồn cầu.
Trong đầu Quý Nhiêu hiện lên hình ảnh nụ hôn nồng cháy tối hôm qua với Thương Ngôn Tân, cô cảm thấy buồn nôn, vội che miệng nôn khan.
Nhu Nhu thấy dáng vẻ không thoải mái của mẹ, vội la lên: "Mẹ làm sao vậy, mẹ.”
Quý Nhiêu nghe thấy giọng nói lo lắng của con gái, trong nháy mắt lại mềm lòng vì tình mẫu tử, cô khẽ nhếch khóe miệng, cười nói: "Mẹ không sao đâu, cục cưng đừng lo lắng nhé."
Thương Ngôn Tân biết chuyện gì đang xảy ra, anh tự động ôm con gái, đứng cách cô rất xa, không dám lại gần.
Quý Nhiêu quả thực hoàn toàn không còn chút thiện cảm nào với Thương Ngôn Tân, cô nắm chặt tay thành nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi: "Thương Ngôn Tân, trước tiên hãy rửa sạch tay cho con gái anh, sau đó dạy dỗ con bé thật tốt, không được để con bé nghịch nước trong bồn cầu nữa. Nếu con bé còn bưng nước từ trong bồn cầu ra, thì anh lập tức dọn đồ đạc, mang con bé cút ra khỏi nhà. Cuối cùng, tối nay, sau khi anh dỗ con bé ngủ thì ở lại phòng nó mà ngủ đi, không được vào phòng em."
Thương Ngôn Tân chột dạ, cúi thấp đầu, đôi mắt sâu thẳm đầy chân thành nhìn Quý Nhiêu: “Nhiêu Nhiêu.”
Quý Nhiêu xoay mặt sang một bên, không để ý tới anh.
Đôi mắt to tròn long lanh chớp liên hồi, Nhu Nhu nhìn mẹ, rồi lại nhìn ba: "Ba ơi, mẹ giận rồi."
Thương Ngôn Tân cúi đầu nhìn con bé, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái: "Mẹ giận thì phải làm sao đây?"
Nhu Nhu lắc lắc cái đầu nhỏ của mình: “Ba dỗ mẹ như thế này này.”
Bé Nhu ghé sát mặt Thương Ngôn Tân hôn một cái, rồi ghé vào tai anh nói nhỏ: “Hôn mẹ như vậy, mẹ sẽ không giận đâu.”
Đương nhiên Thương Ngôn Tân không thể nói với con gái rằng mẹ chính vì bị ba hôn mà mới tức giận, anh liếc nhìn Quý Nhiêu.
Bé Nhu đẩy cánh tay anh, thúc giục anh: “Ba, mau, hôn mẹ đi, mẹ tức giận rồi.”
Thương Ngôn Tân rửa tay cho con gái rất nhiều lần, rồi bế con bé đi tới bên cạnh Quý Nhiêu, khẽ nói: “Nhu Nhu bảo anh hôn em.”
Quý Nhiêu tức giận lườm anh, nhưng trước mặt con gái, cô cố nhịn không mắng anh, xoay người đi ra khỏi phòng tắm.
Nhu Nhu thấy ba dỗ mẹ không được thì thở dài.
Thương Ngôn Tân buồn cười: “Con thở dài gì thế?”
Nhu Nhu nói: “Ba ngốc, làm mẹ tức giận.”
Thương Ngôn Tân nhéo nhéo cái mũi nhỏ của con gái, hỏi con bé: "Cục cưng nói xem, ba nên dỗ thế nào để mẹ vui vẻ lại đây?"
Bé Nhu đưa tay nâng cằm, đôi mắt to tròn xoay tròn, vẻ mặt suy tư giống hệt Quý Nhiêu.
“Ba làm thế này này.” Bé Nhu học theo dáng vẻ dỗ dành của Thương Ngôn Tân mà vỗ vỗ bụng nhỏ của mình, nói: “Cục cưng, đừng giận nhé, giận sẽ có nếp nhăn, sẽ không đẹp đâu.”
Thương Ngôn Tân cười, xoa xoa đầu con gái: "Đúng là một cục cưng thông minh. Cục cưng thông minh của ba, sau này không được thò tay vào bồn cầu nữa nhé!"
Nhu Nhu: "Tại sao vậy? Ba nói đi, uống ngon mà.”
Vẻ mặt Nhu Nhu vô tội.
Thương Ngôn Tân im lặng một lát. Ngày hôm qua, con gái bưng nước cho anh uống, sau khi anh uống một hơi hết sạch thì đã nhận ra có điều không ổn. Nhưng đối mặt với ánh mắt tràn ngập lòng hiếu thảo của con gái, mặc dù biết đó là nước trong bồn cầu, anh vẫn khen ngon. Sau đó, anh cũng đã dặn dò con gái không được lấy nước từ trong bồn cầu nữa. Không ngờ vì anh khen ngon, con gái lại tin là thật, rồi rất có hiếu bưng cho mẹ uống.
Xem ra, mặc dù con gái còn nhỏ nhưng không phải cái gì cũng khen được, lúc cần nói thật vẫn phải nói thật.
Con gái còn quá nhỏ, không thể phân biệt lời người lớn là thật hay giả. Đôi khi, ngay cả lời nói dối thiện ý cũng sẽ bị con bé tin là thật.
Để tránh cho con gái sau này còn làm như vậy, Thương Ngôn Tân ôm con gái ra ngoài, nghiêm túc dạy dỗ.
Buổi tối dỗ con gái ngủ xong, Thương Ngôn Tân trở về phòng, đẩy cửa ra, trước mặt có một cái gối bay tới.
“Ai cho anh vào, đi ra ngoài.”
Quý Nhiêu tức giận trừng anh.
Thương Ngôn Tân cúi người nhặt chiếc gối trên mặt đất lên, vô thức bước tới bên giường, đưa tay ôm cô vào lòng: "Cục cưng, hôm qua trước khi hôn em, anh đã đánh răng một tiếng đồng hồ rồi."
Quý Nhiêu vẫn không thể chấp nhận được: "Thương Ngôn Tân, tại sao hôm qua anh không nói với em rằng anh uống nước bồn cầu, tại sao còn hôn em?"
Thương Ngôn Tân nói: "Hôm qua là em chủ động, anh đã từ chối, em nói có phải anh không yêu em nữa hay không.”
Quý Nhiêu nghẹn một tiếng.
Đúng là như thế.
Nhưng cô không biết anh uống nước bồn cầu. Ngày nào anh cũng chủ động hôn cô, bỗng nhiên lại không hôn. Cô chủ động đòi hôn mà anh còn muốn từ chối, đương nhiên cô nghi ngờ có phải anh không còn yêu cô nữa hay không.
"Vậy sao anh không nói thật với em?" Quý Nhiêu tức đến bật khóc: “Thương Ngôn Tân, anh khốn kiếp.”
Thương Ngôn Tân lau nước mắt cho cô, Quý Nhiêu đẩy tay anh ra, khóc thút thít.
Thương Ngôn Tân giải thích: "Anh sợ em biết rồi sẽ ghét bỏ anh nên mới không nói cho em. Nhiêu Nhiêu, thật lòng mà nói, nếu hôm qua anh nói cho em biết chuyện này, có phải em sẽ không bao giờ hôn anh nữa không?"
Quý Nhiêu im lặng, cẩn thận suy nghĩ lại. Chuyện này, anh cũng là người bị hại, kẻ đầu sỏ gây nên là con gái của bọn họ.
Thương Ngôn Tân nói: "Nể mặt công lao ngăn em uống ly nước kia hôm nay của anh, em tha thứ cho anh lần này đi."
Thương Ngôn Tân không hổ danh là Thương Ngôn Tân, chỉ một câu đã nói trúng trọng điểm.
So với việc trực tiếp uống ly nước kia, thì việc anh nghiêm túc đánh răng một tiếng đồng hồ sau đó để hôn cô, dường như không đến nỗi không thể chấp nhận được.
Hơn một tháng sau đó, Thương Ngôn Tân không hôn được Quý Nhiêu.
Nhưng kẻ đầu sỏ là Nhu Nhu không vì chuyện này mà bị ba mẹ trách mắng, ngược lại còn được ba mẹ khen là cục vàng hiếu thảo.
Dưới sự cưng chiều hết mực của ba mẹ, Nhu Nhu khỏe mạnh vui vẻ trưởng thành đến ba tuổi, và đối mặt với phiền muộn đầu tiên trong đời mình.
Đi nhà trẻ.
Bởi vì Quý Nhiêu và Thương Ngôn Tân đã sớm nói cho Nhu Nhu rất nhiều điều tốt đẹp khi đi nhà trẻ, ví dụ như trong nhà trẻ có rất nhiều bạn nhỏ có thể chơi cùng con bé, có thể làm quen với rất nhiều bạn bè, sau khi đi nhà trẻ sẽ học được rất nhiều kiến thức, về sau có thể trở thành một nữ siêu nhân thúc đẩy thế giới loài người phát triển, vân vân và mây mây. Những ngày đầu, Nhu Nhu còn thể hiện sự hứng thú tột độ đối với chuyện đi nhà trẻ này, mỗi ngày đều rất tích cực tự giác đeo cặp sách nhỏ của mình. Lúc Thương Ngôn Tân và Quý Nhiêu đưa đến cửa nhà trẻ, con bé đều vui vẻ nắm tay giáo viên nói tạm biệt với ba mẹ, ngoan ngoãn, khéo léo, không hề khóc lóc hay quấy phá.
Giáo viên nhà trẻ và phụ huynh các bạn nhỏ khác đều khen Nhu Nhu là cục cưng ngoan nhất trong nhà trẻ.
Vài ngày sau, con bé đã cảm thấy chán ghét việc đi nhà trẻ, bắt đầu ôm cổ Thương Ngôn Tân khóc sướt mướt, tủi thân hỏi có phải ba không cần mình nữa không.
Điều Thương Ngôn Tân không thể chịu nổi nhất chính là con gái khóc, anh vô cùng đau lòng. Ngón tay anh nhẹ nhàng lau nước mắt trên má con gái, dịu dàng dỗ dành con bé: "Không phải cục cưng Nhu Nhu đã nói với ba mẹ rằng phải cố gắng đi học, thúc đẩy thế giới phát triển, trở thành niềm tự hào của ba mẹ sao?"
Nước mắt Nhu Nhu giàn giụa trên mặt: "Nhưng con chỉ là một em bé, ba ơi, con vẫn là em bé, con còn chưa trưởng thành. Sau này lớn lên rồi... thúc đẩy thế giới phát triển được không? Bây giờ con vẫn là em bé, em bé phải ở nhà với ba mẹ chứ."
Nhu Nhu hôn nhẹ lên má ba, lại quay đầu hôn nhẹ lên má mẹ: “Ba mẹ ơi, em bé Nhu Nhu ở nhà với ba mẹ không được sao? Tại sao phải đi nhà trẻ, nhà trẻ không vui, không có ba mẹ, em bé Nhu Nhu nhớ ba mẹ, hu hu hu~”
Quý Nhiêu mềm lòng vì tiếng khóc của con bé, nhưng nhà trẻ thì vẫn phải đi: "Cục cưng Nhu Nhu, ai cũng phải đi nhà trẻ. Khi còn bé, ba mẹ cũng từng đi nhà trẻ mà."
Nhu Nhu ngửa mặt lên trời khóc òa, lòng đau như cắt: "Tại sao ai cũng phải đi nhà trẻ? Con không làm người nữa có được không?"
Quý Nhiêu: “…”