Xinh Đẹp - Quân Lai
Chương 84
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuối tháng là sinh nhật ba Giang, từ sáng sớm Giang Minh Nguyệt đã ra ngoài, mua hoa tươi, nến, bóng bay và những vật dụng cần thiết để trang trí sinh nhật, cô định tự tay trang trí sinh nhật cho ba.
Ba Giang vốn khiêm tốn, sinh nhật không mời bạn bè, người thân, chỉ muốn cả nhà quây quần ăn bữa cơm, thậm chí ngay cả Tạ Tri Tụng cũng không gọi.
Từ sau khi Giang Minh Nguyệt và Tạ Tri Tụng kết hôn, mỗi năm đến sinh nhật ba Giang, mẹ Giang đều dặn dò Giang Minh Nguyệt gọi Tạ Tri Tụng tới ăn cơm. Năm nay cũng vậy nhưng Giang Minh Nguyệt đã từ chối. Từ khi nhìn thấy tấm ảnh gia đình nhà họ Tạ kia, trong đầu cô liền nảy ra ý nghĩ muốn ly hôn.
Không phải giận dỗi, cô thật sự muốn ly hôn với Tạ Tri Tụng.
Cô cũng không hiểu sao mình lại như vậy. Trước kia Tạ Tri Tụng không bận tâm đến cô, cô thấy không sao cả, nhưng không biết từ lúc nào, cô đột nhiên đặc biệt để ý đến thái độ của Tạ Tri Tụng đối với mình.
Ngày lễ tình nhân, cô thầm mong Tạ Tri Tụng sẽ chuẩn bị quà cho mình. Dù không phải kỳ sinh lý, cô cũng không kìm được mà nghĩ anh có thể bất ngờ đến Hải Thành tìm cô. Cô âm thầm đến Bắc Thành, khi đứng trong đám đông nhìn anh, cô cũng sẽ giống như những người đang yêu mù quáng khác, ảo tưởng Tạ Tri Tụng và cô có thể tâm linh tương thông, rồi anh sẽ nhận ra sự hiện diện của cô.
Đáng tiếc, tất cả đều chỉ là ảo tưởng của cô.
Tạ Tri Tụng vẫn là Tạ Tri Tụng, chỉ khi cô gọi anh mới đến Hải Thành, chưa từng có ngoại lệ. Hơn ba năm rồi, ý nghĩa duy nhất của cuộc hôn nhân này có lẽ chỉ là để sinh một đứa con mang huyết thống hai nhà Giang Tạ, để ba mẹ cô không phải lo lắng cho tương lai của cô.
Nhưng tấm ảnh gia đình không có cô đó giống như một cái gai nghẹn trong cổ họng cô.
Cô biết mình không cần bận tâm, hôn nhân của cô và Tạ Tri Tụng vốn là Tạ Tri Tụng kết hôn để trả ơn cho anh trai. Từ sâu thẳm trong lòng, anh không muốn thừa nhận cuộc hôn nhân này. Những cử chỉ thiện chí đó cũng chỉ là giả tạo, có lẽ chỉ là vì sau hơn ba năm ngủ cùng cô, anh đã quen với cơ thể cô mà thôi.
Giữa nam nữ có ràng buộc thể xác, điều này ít nhiều sẽ tạo ra những cảm xúc khác nhau.
Nhưng một chút tình cảm này không đủ để anh không cần giữ thể diện mà thẳng thắn công khai mối quan hệ của họ với tất cả mọi người.
Nói cách khác, chút tình cảm anh dành cho cô còn kém xa so với thể diện của anh.
Tuy mẹ Giang hy vọng cô và Tạ Tri Tụng hòa thuận, êm ấm nhưng vẫn tôn trọng suy nghĩ của cô. Cô không muốn gọi Tạ Tri Tụng đến nhà họ Giang, thì ba Giang, mẹ Giang cũng không tự ý mời anh ta đến sau lưng cô, chỉ khuyên cô suy nghĩ thật kỹ.
Bọn họ cũng nhìn thấy rõ cuộc sống hôn nhân ba năm qua của Giang Minh Nguyệt và Tạ Tri Tụng không khác gì hai người xa lạ. Gần đây, hai ông bà vẫn luôn suy nghĩ lại, liệu việc họ tự cho là vì tương lai tốt đẹp của Minh Nguyệt, thông qua việc báo đáp ân tình mà khiến Tạ Tri Tụng trở thành con rể nhà họ Giang trong sự bất mãn của anh, rốt cuộc có phải là một sự sắp xếp đúng đắn hay không. Bọn họ luôn cảm thấy Minh Nguyệt phải sớm sinh con đẻ cái thì tương lai mới được đảm bảo nhưng lại bỏ qua việc Minh Nguyệt vẫn chỉ là một cô gái hơn hai mươi tuổi. Từ khi Minh Nguyệt vừa mới tốt nghiệp đại học, bọn họ liền nhồi nhét vào đầu Minh Nguyệt tư tưởng phải sớm sinh con để có chỗ dựa. Những cô gái khác sau khi tốt nghiệp đại học đều vô tư tận hưởng cuộc sống, chỉ có Minh Nguyệt của họ là phải đối mặt với việc ba mẹ già yếu không biết ngày nào sẽ qua đời. Dưới sự thúc giục của ba mẹ già, cô sớm bước vào một cuộc hôn nhân không tình yêu, coi việc sinh con là trách nhiệm và nghĩa vụ.
Ba mẹ Giang cũng đã suy nghĩ thông suốt. Thay vì để Giang Minh Nguyệt sống cả đời trong một cuộc hôn nhân không tình yêu, cả ngày phiền muộn vì không sinh được con, thà để cô sớm ly hôn, tự do tìm kiếm tình yêu. Nếu vì muốn có người thừa kế cho nhà họ Giang mà cuộc sống hiện tại cứ mãi buồn bực, không vui thì còn quan tâm gì đến tương lai nữa.
Giang Minh Nguyệt mua đồ xong, vừa mới trở lại biệt thự nhà họ Giang, liền nhìn thấy một chiếc xe ô tô màu đen không thuộc về nhà họ Giang đang dừng trước cổng lớn. Chiếc xe trông lạ lẫm, cô chưa từng thấy bao giờ.
“Xe của ai?”
Giang Minh Nguyệt nhìn về phía vệ sĩ.
Vệ sĩ nói: “Của ngài Tạ.”
Giang Minh Nguyệt tưởng là Tạ Tri Tụng, cán cân giữa việc ly hôn và không ly hôn trong lòng cô liền hơi nghiêng về phía không ly hôn.
Khi đi đến cửa chính phòng khách, nghe thấy tiếng nói chuyện vọng ra từ phòng khách, cô mới biết “ngài Tạ” này không phải “ngài Tạ” mà cô nghĩ, mà là anh trai của Tạ Tri Tụng, Tạ Tri Uẩn. Nhiều năm trước, ba Giang cứu được Tạ Tri Uẩn ở bờ biển, Tạ Tri Uẩn ghi nhớ ơn cứu mạng của ba Giang, và vẫn luôn hết mực kính trọng ông. Mỗi dịp lễ Tết, sinh nhật ba Giang, mẹ Giang và cả Giang Minh Nguyệt, anh đều sai người gửi quà đến. Mỗi lần đến Hải Thành, anh đều đích thân ghé thăm nhà họ Giang, số lần anh đến nhà họ Giang còn nhiều hơn cả con rể Tạ Tri Tụng này.
Giang Minh Nguyệt cũng rất quen với Tạ Tri Uẩn. Đang định bước vào, thì chợt nghe mẹ hỏi Tạ Tri Uẩn: “Sức khỏe ông cụ Tạ đã khá hơn chút nào chưa?”
Tạ Tri Uẩn nói: “Dạ đã không còn gì đáng ngại.”
Bà Giang gật đầu nói: “Vậy là tốt rồi. Cách đây không lâu, Minh Nguyệt biết ông cụ Tạ bị bệnh, trong lòng rất sốt ruột, muốn đến Bắc Thành thăm ông cụ Tạ. Chỉ là đúng lúc con bé không khỏe, đi qua đó cũng chỉ thêm phiền phức nên bác mới dặn con bé khi nào khỏe hẳn thì hãy đến thăm. Đến khi Minh Nguyệt khỏe hơn, lúc chuẩn bị đi thì lại thấy ảnh chụp gia đình nhà họ Tạ trên mạng, nói rằng ông cụ đã xuất viện, cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nên mới không để Minh Nguyệt sang làm phiền.”
Tạ Tri Uẩn nghe ra sự bất mãn trong lời mẹ Giang, giải thích: “Cũng không phải là ảnh gia đình, chỉ là chụp ảnh chúc mừng ông cụ xuất viện, truyền thông viết lung tung mà thôi. Là do nhà họ Tạ chúng con sơ suất, để bác gái phải chê cười.”
Mẹ Giang thở dài, nói: “Ông cụ Tạ sinh bệnh, theo lý mà nói, Minh Nguyệt làm cháu dâu, dù thế nào cũng phải đến thăm một chuyến. Tri Uẩn, bác và bác Giang đã nhìn con lớn lên, Minh Nguyệt tính tình thế nào, con cũng rõ. Tình hình hiện tại, bác cũng không giấu con, lúc trước cho Minh Nguyệt kết hôn cùng Tri Tụng là vì nghĩ hai nhà đã hiểu rõ cội nguồn, không ngờ đến hơn ba năm trôi qua, Minh Nguyệt và Tri Tụng vẫn chưa thể trở thành một đôi vợ chồng ân ái, quan tâm chăm sóc lẫn nhau như chúng ta mong đợi. Nhưng Minh Nguyệt thì không thông cảm cho Tri Tụng, Tri Tụng cũng không coi Minh Nguyệt là vợ, cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ hai đứa sẽ trở nên bất hòa.”
Tạ Tri Uẩn trầm ngâm một lát, đứng lên, hơi cúi đầu chào ba mẹ Giang, giọng nói mang theo áy náy: “Đây thật sự cũng là điều mà lần này con đến đây muốn bàn bạc với hai bác. Từ nhỏ, Tri Tụng đã có tính tình kiêu ngạo, cố chấp, không thích bị người khác sắp đặt. Lúc trước con nóng lòng báo ân, chưa bàn bạc với Tri Tụng mà đã sắp đặt hôn sự với Minh Nguyệt, còn chưa gặp Minh Nguyệt lần nào nên thằng bé mới sinh ra chống đối. Là anh trai của nó, trong lòng con biết rõ, thằng bé bất mãn vì chúng ta đã tự ý quyết định thay nó mà không được sự đồng ý của nó. Minh Nguyệt rất tốt, chỉ là con dùng sai phương thức, cuối cùng Tri Tụng cũng không thể chấp nhận cuộc hôn nhân này.”
Tạ Tri Uẩn nhận hết mọi trách nhiệm về mình. Thật ra ngay từ đầu anh đã không đồng ý để em trai thay mình báo ân mà phải ở rể nhà họ Giang. Lúc hai nhà Giang Tạ bàn chuyện hôn sự, anh cũng không có mặt ở Bắc Thành. Việc này là người lớn nhà họ Tạ sắp xếp, đến khi anh biết chuyện này, mọi chuyện đã rồi, Giang Minh Nguyệt và Tạ Tri Tụng đã đăng ký kết hôn.
Mấy năm nay, nhìn tình cảm vợ chồng của em trai không hòa thuận, trong lòng anh cũng vô cùng tự trách bản thân. Lần này ông cụ Tạ sinh bệnh, Giang Minh Nguyệt không theo Tạ Tri Tụng đến Bắc Thành, người lớn nhà họ Tạ bất mãn mà nói vài câu, liền bị Tri Tụng đuổi về.
Tri Tụng nói là anh không muốn cho Giang Minh Nguyệt đến.
Lúc trước Tạ Tri Tụng và Giang Minh Nguyệt kết hôn ra sao, người nhà họ Tạ đều biết. Mấy năm nay, ngày lễ ngày Tết không thấy Giang Minh Nguyệt xuất hiện, cũng không ai dám nhắc đến trước mặt Tạ Tri Tụng vì không muốn anh phải xấu hổ. Lại vì ba Giang có ơn với Tạ Tri Uẩn nên dù Giang Minh Nguyệt chưa bao giờ đến Bắc Thành chúc Tết, nhà họ Tạ cũng không ai cảm thấy cô thất lễ. Chỉ là lần này ông cụ Tạ bị bệnh mà vẫn không thấy mặt cháu dâu Giang Minh Nguyệt, người lớn nhà họ Tạ khó tránh khỏi việc bàn tán. Tạ Tri Tụng vừa nói như thế, mọi người đều hiểu rằng Tạ Tri Tụng bất mãn với cuộc hôn sự này, cố ý không cho Giang Minh Nguyệt đến, khiến không ai cảm thấy Giang Minh Nguyệt làm sai.
Có điều lời này làm cho Tạ Tri Uẩn càng thêm áy náy, nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy việc để em trai hy sinh hạnh phúc cả đời để trả ơn thay mình khiến anh khó lòng yên ổn.
“Bác trai, bác gái, Minh Nguyệt tính tình thẳng thắn, hoạt bát, đáng yêu. Là Tri Tụng không xứng đáng với Minh Nguyệt, cứ tiếp tục như vậy, sợ Minh Nguyệt lỡ dở cả đời. Con biết bác trai, bác gái lo lắng trăm năm sau không ai chăm sóc Minh Nguyệt. Ân tình của bác trai đối với con lớn như ân tái sinh, con cam đoan với bác trai, chỉ cần con còn sống một ngày, con sẽ không để bất cứ ai bắt nạt Minh Nguyệt. Minh Nguyệt và Tri Tụng ly hôn, tìm được người xứng đôi để kết hôn, sinh con. Chỉ cần Minh Nguyệt không chê, con muốn nhận con của Minh Nguyệt trong tương lai làm con nuôi, nhà họ Tạ sẽ giúp đỡ chăm sóc đứa bé này, tuyệt đối sẽ không để người khác cướp mất tài sản của Minh Nguyệt.”
Mọi đường lui đều đã được tính toán chu toàn như vậy, đủ thấy anh đã suy nghĩ kỹ càng ở nhà họ Tạ rồi mới đến đây.
Không biết là suy nghĩ của anh, hay là đã trao đổi với Tạ Tri Tụng.
Lúc trước cô đề nghị ly hôn với Tạ Tri Tụng, thoạt nhìn thái độ của Tạ Tri Tụng không phải là rất muốn ly hôn. Xem ra Tạ Tri Uẩn đã tự mình quyết định vì hạnh phúc của em trai.
Nhưng cho dù việc đến bàn chuyện ly hôn không phải là ý muốn của Tạ Tri Tụng thì cũng đủ để chứng tỏ rằng, trước mặt nhà họ Tạ, Tạ Tri Tụng chưa bao giờ coi cô là vợ mình. Vì nếu không thì anh trai anh cũng sẽ không bỏ qua ân tình của nhà họ Giang mà bàn chuyện ly hôn với ba mẹ cô.
Suy nghĩ của bố mẹ cô cũng đồng ý cho cô ly hôn.
Một cuộc hôn nhân đến mức ngay cả người lớn hai bên từng cực lực tác hợp cũng muốn họ ly hôn, xem ra thật sự không cần phải tiếp tục nữa rồi.
Giang Minh Nguyệt bước qua ngưỡng cửa, cười khanh khách chào Tạ Tri Uẩn: “Anh Tạ tới rồi.”
Từ khi Giang Minh Nguyệt còn bé và bắt đầu nhớ chuyện, Tạ Tri Uẩn đã thường xuyên đến nhà họ Giang. Khi còn bé, Tạ Tri Uẩn còn thường xuyên dẫn Giang Minh Nguyệt đi chơi. Giang Minh Nguyệt gọi Tạ Tri Uẩn là anh Tạ. Từ sau khi Giang Minh Nguyệt và Tạ Tri Tụng kết hôn, cách xưng hô với Tạ Tri Uẩn liền theo Tạ Tri Tụng mà đổi thành “anh trai”. Giờ đây cách xưng hô lại đổi thành “anh Tạ”, chứng tỏ những lời Tạ Tri Uẩn và ba mẹ Giang nói, cô đều đã nghe thấy.
Tạ Tri Uẩn khẽ gật đầu, cười nói: “Nghe bác trai bác gái nói sáng sớm em đã ra ngoài mua đồ, mua cái gì thế?”
“Hoa tươi, nến, bóng bay, ruy băng màu, và một ít đồ trang trí nhỏ khác, đều đang ở phía sau.” Giang Minh Nguyệt chỉ vào những người giúp việc đang mang đồ vào bên trong. Cô đi tới sofa, ngồi xuống bên cạnh mẹ Giang, với giọng điệu thoải mái nói: “Anh Tạ cũng nhìn ra quan hệ giữa em và Tạ Tri Tụng không tốt?”
Biết rõ mà vẫn cố hỏi, có ai mà không nhìn ra tình cảm của cô và Tạ Tri Tụng không tốt chứ.
Tạ Tri Uẩn nói: “Tri Tụng không có phúc.”
Giang Minh Nguyệt cười nói: “Cũng không thể nói là anh ấy không có phúc, chỉ là em và anh ấy không có duyên phận vợ chồng mà thôi. Hôm nay là sinh nhật ba em, anh Tạ ở lại đây ăn cơm tối nhé, nhân tiện làm phiền anh nhắn tin cho Tạ Tri Tụng, bảo anh ấy mang theo hộ khẩu và căn cước công dân, ngày mai đến đây ly hôn với em.”
Trong suốt quá trình nói những lời này, cô vẫn nở nụ cười. Thoạt nhìn là thật lòng muốn ly hôn với Tạ Tri Tụng.
Ông Giang và bà Giang liếc nhau, đều nhìn ra sự bất đắc dĩ trong mắt đối phương.
Tạ Tri Uẩn nói: “Con xin lỗi mọi người.”
Giang Minh Nguyệt cười càng rạng rỡ: “Anh Tạ nói gì vậy, việc hôn nhân của em và Tạ Tri Tụng thất bại thì liên quan gì đến anh đâu. Như chúng ta đã nói trước đây, anh nhìn em lớn lên, trước đây anh vẫn luôn coi em là em gái, không thể vì cuộc hôn nhân thất bại của bọn em mà sau này anh lại xa lánh em, không coi em là em gái nữa chứ.”
Tạ Tri Uẩn mỉm cười: “Đương nhiên rồi.”
Chuyện Giang Minh Nguyệt và Tạ Tri Tụng ly hôn cứ thế được vui vẻ quyết định dưới sự chủ trì của ba Giang, mẹ Giang và Tạ Tri Uẩn, chỉ trừ đương sự Tạ Tri Tụng tạm thời vẫn chưa hề hay biết chuyện này.
Buổi chiều Giang Minh Nguyệt dẫn theo người giúp việc trang trí nhà ăn. Cơ bản đều do cô tự tay làm, người giúp việc chỉ phụ giúp. Bận rộn hai ba tiếng đồng hồ mới chuẩn bị xong, xoay người bước ra khỏi nhà ăn, đang định gọi mẹ cô đến xem thì Tạ Tri Tụng từ bên ngoài bước vào, tay cầm hộp quà, nhìn cô một cái, rồi đưa quà cho ba Giang trước: “Ba, sinh nhật vui vẻ.”
Ông Giang khẽ gật đầu, nhận quà, không nói thêm gì.
“Mẹ, anh.”
Tạ Tri Tụng lại chào mẹ Giang, ánh mắt anh ta nhìn về phía Giang Minh Nguyệt.
Giang Minh Nguyệt không bận tâm đến anh, quay đầu đi về phía nhà ăn.
Tạ Tri Tụng bước chân đi theo.
Giang Minh Nguyệt thấy anh đi vào thì liền xoay người đi ra ngoài.
Tạ Tri Tụng nhíu mày, đưa tay giữ chặt cô lại khi cô đi đến cửa nhà ăn, hỏi: “Sao em không nói lời nào?”
Giang Minh Nguyệt nhàn nhạt nhìn anh một cái: “Anh trai không nói với anh sao?”
“Nói gì?” Tạ Tri Tụng hỏi.
Giang Minh Nguyệt đẩy cánh tay anh ra, mắt cong cong nói: “Anh đi hỏi anh trai xem, có chuyện vui.”
Tạ Tri Tụng nhìn chằm chằm khuôn mặt Giang Minh Nguyệt, trực giác mách bảo không có chuyện gì tốt lành, nhưng Giang Minh Nguyệt chỉ nói anh đi hỏi anh trai một chút, không nói thêm một lời nào.
“Anh trai, sao hôm nay anh lại tới đây?”
Ông bà Giang trở về phòng ngủ, trong phòng khách chỉ còn lại Tạ Tri Uẩn.
Tạ Tri Uẩn nói thẳng: “Em và Minh Nguyệt sau khi kết hôn lâu như vậy mà tình cảm vẫn không hòa thuận, anh đến đây để bàn chuyện ly hôn của hai đứa với bác trai, bác gái.”
Vẻ mặt Tạ Tri Tụng thoáng sững sờ, nhìn chằm chằm Tạ Tri Uẩn, một lúc lâu mới lên tiếng: “Anh điên rồi sao?”
Tạ Tri Uẩn cho rằng em trai lo lắng mình sẽ bị người lớn nhà họ Tạ trách cứ, giơ tay vỗ vỗ bả vai anh, nhẹ nhàng nói: “Yên tâm, việc này là do một mình anh quyết định. Về phía ba mẹ, muốn đánh muốn phạt, một mình anh sẽ gánh vác.”
Tạ Tri Tụng trầm ngâm: “Ly hôn không phải chuyện nhỏ, chưa nói đến ba mẹ, ba mẹ vợ cũng sẽ không đồng ý.”
Tạ Tri Uẩn: “Bác trai, bác gái đồng ý.”
Tạ Tri Tụng nghiêm mặt: “Minh Nguyệt sẽ không đồng ý.”
Tạ Tri Uẩn dường như nhận ra có gì đó không đúng, ánh mắt nhìn Tạ Tri Tụng, dừng lại một chút, nói: “Tri Tụng, em cho anh một câu trả lời chắc chắn, rốt cuộc là em không thích Minh Nguyệt, hay Minh Nguyệt không thích em?”
Trong phòng ăn, Giang Minh Nguyệt thò đầu ra ngoài, không chút biểu cảm nhìn anh.
Tạ Tri Tụng thật sự hết chịu nổi anh ruột mình, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tạ Tri Uẩn, sau này em sẽ tính sổ với anh.”