87. Chương 87

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Minh Nguyệt sững sờ, không nghĩ tới tình huống lại chuyển biến thế này. Cô vẫn cho rằng Tạ Tri Tụng ghét bỏ cuộc hôn nhân này vì sợ mất mặt, không muốn thừa nhận quan hệ của bọn họ với bên ngoài, cho nên ngay cả ông nội bị bệnh cũng không dẫn cô trở về, ảnh gia đình nhà họ Tạ công khai ra bên ngoài cũng không có mặt cô.
Nhưng vừa nghe Tạ Tri Tụng nói, dường như anh nghĩ cô không muốn về nhà họ Tạ nên mới không gọi cô.
Giang Minh Nguyệt cẩn thận nhớ lại khoảng thời gian hai người họ chung sống sau khi kết hôn, quanh năm sống ly thân, không ai muốn chủ động nói chuyện, cũng không ai muốn nhượng bộ đối phương, cứ thế giằng co duy trì mối quan hệ vợ chồng giả tạo. Chỉ khi cô đến kỳ rụng trứng, cô mới có một lý do đường hoàng, không mất mặt để chủ động gọi anh đến.
Việc Tạ Tri Tụng tự cho rằng cô không để tâm đến anh, cũng sẽ không muốn cùng anh về nhà, lý do này hoàn toàn hợp lý.
Anh ta đúng là một người sĩ diện như vậy, sợ bị cô từ chối nên dứt khoát không gọi điện.
Tất nhiên, cô cũng không khác.
Ở một khía cạnh nào đó, hai người họ là cùng một kiểu người, thật ra chỉ cần không có tình cảm, cứ như vậy hết năm này đến năm khác cũng có thể trôi qua. Nhưng vì đã nhận ra tình cảm của mình, và cũng nhận ra tình cảm mơ hồ của đối phương, nên trong lòng mới cảm thấy tủi thân khó tả, không chịu nổi mối quan hệ vợ chồng lạnh nhạt và cô đơn như vậy nữa.
Nhưng bây giờ, Tạ Tri Tụng thẳng thắn nói rằng thích cô.
Trong lòng Giang Minh Nguyệt vô cùng xúc động.
Tại giao lộ đèn xanh đèn đỏ, Tạ Tri Tụng dừng xe chờ đèn xanh. Từ lúc bắt đầu Giang Minh Nguyệt vẫn cúi đầu, mím môi, nặng trĩu tâm tư.
Tạ Tri Tụng hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy?”
Đang nghĩ xem rốt cuộc anh thích cô đến mức nào.
Giang Minh Nguyệt ngước mắt nhìn anh: “Tạ Tri Tụng, quay xe, đưa em về.”
Tạ Tri Tụng nhướn mày: “Không phải em vẫn luôn muốn anh đưa em đến Bắc Thành sao?”
“Ai mà luôn muốn anh đưa đi Bắc Thành chứ, không phải em.” Giang Minh Nguyệt phản bác.
Tạ Tri Tụng cười nói: “Vậy em giận dỗi gì vậy?”
Giang Minh Nguyệt nghẹn họng.
Tạ Tri Tụng giơ tay véo má cô: “Còn tấm ảnh gia đình trong điện thoại của em, em lấy từ đâu vậy? Anh không có tấm nào.”
Ngày ông cụ Tạ xuất viện, không biết ai đã đề nghị chụp một tấm ảnh để chúc mừng ông. Tạ Tri Tụng chỉ phối hợp chụp một tấm, còn việc tấm ảnh này lan truyền ra ngoài, bị biên tập viên viết bài đăng lên mạng gọi là ảnh gia đình, anh hoàn toàn không hay biết gì, càng không ngờ rằng tấm ảnh chụp chung mà anh không để tâm này lại đe dọa đến cuộc hôn nhân của mình.
Giang Minh Nguyệt mím chặt môi lại, không trả lời vấn đề này.
Cô không nói thì Tạ Tri Tụng cũng đại khái đoán được, ảnh chụp đó hoặc là bạn cô gửi, hoặc là cô nhìn thấy trên một trang web nào đó bằng điện thoại di động.
Nghĩ đến Giang Minh Nguyệt vì một tấm ảnh nhỏ mà tức giận đến mức muốn ly hôn khiến anh phiền muộn, nhưng nguyên nhân cô muốn ly hôn lại khiến tâm trạng anh vô cùng thoải mái.
Kết hôn lâu như vậy, chỉ khi đến thời điểm vàng để sinh con Giang Minh Nguyệt mới gọi anh, những lúc khác đều coi thường anh, xem anh như chồng hờ.
Từ khi nào Giang Minh Nguyệt lại để tâm đến anh như vậy.
Tạ Tri Tụng mỉm cười, hỏi: “Tấm ảnh đó là tỷ muội nào của em gửi cho em vậy? Em thường xuyên nói chuyện riêng với tỷ muội về anh sao?”
Giang Minh Nguyệt hừ lạnh một tiếng, kiêu căng nói: “Đừng tự luyến, bọn em nói chuyện không nhắc đến anh đâu.”
Nghĩ đến lúc Tạ Tri Tụng bí mật tán gẫu với bạn bè về cô, tuyên bố đời này cũng sẽ không thích cô, trong lòng Giang Minh Nguyệt lại bắt đầu tức giận, châm chọc: “Tôi không bao giờ thích loại con gái tùy hứng như Giang Minh Nguyệt…”
Chưa nói hết câu, Tạ Tri Tụng nghiêng người, đặt một nụ hôn lên môi cô.
Giang Minh Nguyệt phẫn nộ trừng mắt nhìn anh: “Đồ lưu manh, anh có thể…”
“Giang Minh Nguyệt, anh thích em.” Tạ Tri Tụng nhìn cô chằm chằm, đôi mắt đen láy, thâm tình và chân thành.
Giang Minh Nguyệt lập tức im lặng, giật mình sững sờ vài giây. Cô cúi đầu xuống, tránh ánh mắt của anh, giọng điệu có chút gượng gạo: “Nói… nói cái gì vậy chứ.”
Đèn xanh bật, Tạ Tri Tụng nở nụ cười, tiếp tục chăm chú lái xe, hướng về phía trước.
Giang Minh Nguyệt mơ hồ nhận thấy tim mình đang đập thình thịch, bên tai dường như nóng bừng, trong lòng thầm than mình thật kém cỏi.
Người ta chỉ nói một câu thích thôi, có cần phải vui vẻ đến mức này không?
Miệng cũng không khống chế được mà cong lên.
Giang Minh Nguyệt vùi đầu thấp hơn nữa, cố nén khóe miệng đang cong lên, không cho Tạ Tri Tụng nhìn thấy, mí mắt lại thỉnh thoảng nâng lên, lén lút liếc về phía anh.
“Muốn nhìn thì nhìn, đường đường chính chính.” Tạ Tri Tụng đột nhiên lên tiếng, giọng nói mang theo ý cười: “Không cần nhìn lén, nhìn chồng mình thì có gì sai.”
Giang Minh Nguyệt lúng túng, mím môi, hừ lạnh một tiếng: “Ai thèm nhìn lén anh chứ, bớt tự mình đa tình đi.”
Tạ Tri Tụng cong khóe miệng: “Có phải em phát hiện ra anh rất đẹp trai không?”
Khóe miệng Giang Minh Nguyệt khẽ giật, ngẩng đầu nhìn anh: “Tạ Tri Tụng, sao trước đây em không phát hiện anh tự luyến đến thế?”
Tạ Tri Tụng: “Trước kia em có bao giờ quan sát anh đâu.”
“Ai nói trước đây em không quan sát…” Nói được một nửa, Giang Minh Nguyệt nhận ra không ổn, đây là Tạ Tri Tụng đang gài bẫy cô.
Tạ Tri Tụng cong khóe miệng, cười hỏi: “Trước kia em quan sát anh cái gì?”
Giang Minh Nguyệt hít sâu một hơi, nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái, giơ tay nâng cằm, nhếch khóe môi, chậm rãi nói: “Quan sát khuôn mặt của anh, xem ngũ quan của anh có đủ ưu tú không, gen có đủ tốt không, có thể sinh cho em một đứa bé xinh đẹp không.”
Tạ Tri Tụng thực sự rất không thích nghe Giang Minh Nguyệt nói chuyện sinh con. Mỗi lần Giang Minh Nguyệt thẳng thắn, vô tư nhìn anh nói chuyện sinh con, anh đều cảm thấy mình giống như một công cụ để sinh sản.
Tạ Tri Tụng thở dài: “Minh Nguyệt, sau này chúng ta đừng chỉ nói chuyện sinh con nữa được không?”
Tạ Tri Tụng dừng xe ở ven đường, nghiêm túc hỏi Giang Minh Nguyệt.
Giang Minh Nguyệt nửa phần trách móc, nửa phần truy hỏi, trong lòng đột nhiên dâng lên một nỗi tủi thân khó tả.
“Ngoài việc nói chuyện sinh con với anh, em còn có thể nói gì với anh nữa? Nói anh bị ép cưới em sao, nói anh vì không muốn cưới em mà biết rõ em đứng ngay gần đó, anh còn cố ý nói với bạn bè mình rằng cả đời này cũng sẽ không thích em, chính là muốn em nghe thấy, muốn em biết khó mà lui, chủ động buông bỏ việc kết hôn với anh sao. Hay là nói mỗi lần em gọi anh đến, anh đều từ chối, không cam tâm tình nguyện? Tạ Tri Tụng, Giang Minh Nguyệt em từ nhỏ đến lớn đều không thiếu người thích, anh dựa vào cái gì mà trước mặt bạn bè lại hạ thấp em như vậy? Giang Minh Nguyệt em là người thừa kế duy nhất của nhà họ Giang, anh có biết bao nhiêu người xếp hàng muốn cưới em không? Nếu không phải vì sinh con nối dõi cho nhà họ Giang thì có đến lượt anh – người luôn ghét bỏ em – cưới được em không?”
Giang Minh Nguyệt càng nói càng tủi thân, vành mắt đều đỏ hoe: “Em gọi anh đến chính là vì sinh con, anh dựa vào đâu mà không phối hợp với em để sinh con.”
Lần đầu tiên Tạ Tri Tụng thấy Giang Minh Nguyệt trước mặt anh lộ ra vẻ mặt tủi thân như vậy. Đại tiểu thư luôn được yêu chiều, nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên nên rất kiêu ngạo, từ trước đến nay luôn là dáng vẻ hơi nâng cằm, nụ cười kiêu căng, từ khi nào lại đáng thương đến thế.
Tạ Tri Tụng thấy cô sắp khóc, bỗng cảm thấy mình như kẻ tội đồ, mọi sĩ diện đều ném lên chín tầng mây, dịu dàng dỗ dành cô: “Không phải anh không phối hợp với em để sinh con, mỗi lần anh đều rất phối hợp.”
“Anh không có.” Giang Minh Nguyệt nhanh chóng phản bác: “Mỗi lần đều là em gọi anh đến, mà anh luôn từ chối em, em phải đe dọa anh mới chịu đến. Tạ Tri Tụng, anh có biết không, em lớn như vậy nhưng chưa từng có ai từ chối em, anh là người duy nhất. Càng không có ai ghét bỏ em, để em phải nghe những lời khó nghe như vậy.”
Giang Minh Nguyệt là đóa hoa trong nhà kính, tất cả mọi người trước mặt cô đều nói chuyện nhỏ nhẹ, chậm rãi, không có một câu nặng lời. Lời khó nghe nhất cô từng nghe chính là câu Tạ Tri Tụng nói: “Tôi không bao giờ thích loại con gái được nuông chiều, tùy hứng như Giang Minh Nguyệt”, nhất là khi anh biết rằng lúc ấy cô ở ngay bên cạnh, những lời anh nói cô đều có thể nghe thấy.
Điều này đối với Giang Minh Nguyệt mà nói, chính là một sự sỉ nhục vô cùng lớn.
Tạ Tri Tụng đột nhiên hiểu vì sao cô luôn níu giữ những lời này không buông. Giang đại tiểu thư sống trong muôn vàn nuông chiều, đã bao giờ phải chịu nỗi tủi thân như thế này. Hết lần này đến lần khác, anh lại không giải thích gì cả. Việc Giang Minh Nguyệt nghe được những lời đó của anh, đúng là không phải chuyện ngoài ý muốn.
Lúc ấy người lớn trong nhà họ Tạ thay nhau gây áp lực cho anh, ép anh kết hôn cùng Giang Minh Nguyệt. Cha lại trực tiếp nói với anh, nếu như anh không đồng ý đến nhà họ Giang ở rể thì sẽ trục xuất anh khỏi nhà họ Tạ, đoạn tuyệt quan hệ với anh. Anh không thể cãi lại mệnh lệnh của người lớn nên cố ý hẹn Thương Ngôn Tân tạo ra một cuộc gặp gỡ tình cờ, cố ý để Giang Minh Nguyệt nghe được anh nói sẽ không bao giờ thích cô, muốn chọc giận Giang Minh Nguyệt, để cô tự nguyện từ bỏ hôn sự với anh.
Giang Minh Nguyệt là hòn ngọc quý trên tay cha mẹ Giang, chỉ cần cô không thích anh, không muốn kết hôn cùng anh, cha mẹ Giang tất nhiên sẽ không ép buộc cô.
Vở kịch độc ác đó thực sự đã chọc giận Giang Minh Nguyệt, nhưng không ngờ cô hận anh đến nghiến răng nghiến lợi nhưng vẫn lựa chọn kết hôn cùng anh.
Tạ Tri Tụng hận không thể quay lại lúc mình nói câu đó, tự tát vào miệng mình mấy cái.
“Minh Nguyệt, anh thừa nhận, lúc trước để em nghe được câu nói kia là anh cố ý.” Tạ Tri Tụng nói: “Anh xin lỗi em, lúc ấy là anh hèn hạ, có ý đồ xấu. Chính mình không thể phản kháng người lớn trong nhà nên mới nhắm vào em, cố ý chọc em tức giận. Lúc anh nói những lời này, anh cũng không nghĩ tới có một ngày anh sẽ phải trả giá đau đớn vì chúng.”
Giang Minh Nguyệt không đồng tình với lời anh nói: “Anh trả giá đau đớn gì chứ?”
Tạ Tri Tụng hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ em cảm thấy người anh thích phải đau lòng khổ sở vì những lời đó, cái giá này không đau đớn sao?”
Giang Minh Nguyệt giật mình sững sờ một chút, không chống đỡ được chiêu này của anh.
“Tạ Tri Tụng, anh… Anh nói chuyện đàng hoàng đi, đừng có mồm mép trơn tru như vậy, trước kia anh không thế.”
Tạ Tri Tụng: “Giống như trước kia, không phải em sẽ ly hôn với anh sao?”
Giang Minh Nguyệt: “Vậy nên anh căn bản không thích em, hiện tại anh miệng mồm ngon ngọt nói lời dễ nghe đều là để dỗ em không ly hôn với anh.”
Quả thực là oan uổng, Tạ Tri Tụng nghiêng người đến gần cô, môi kề bên tai cô, hơi thở ấm áp phả lên cổ cô, than thở: “Nếu anh không thích em, hà tất gì phải dỗ dành em không ly hôn. Minh Nguyệt, lúc trước là anh sai, anh luôn cho rằng em chỉ trỏ ra lệnh cho anh, chỉ khi sinh con mới gọi anh qua, trong lòng không có anh. Mỗi lần em gọi anh đến đây, anh từ chối em là bởi vì em luôn nhờ trợ lý liên hệ với trợ lý của anh, anh muốn em tự mình gửi tin nhắn cho anh. Thật ra mỗi ngày anh đều mong ngóng em gửi tin nhắn cho anh, gọi anh qua. Chỉ là anh cho rằng trong lòng em không có anh, nếu như anh sớm biết em cũng thích anh, anh tuyệt đối sẽ không sống ly thân với em, cho dù em tát vào mặt anh đuổi anh đi, anh cũng sẽ không đi.”
“Ai thích anh chứ.”
Giang Minh Nguyệt vẫn cứng miệng, không thừa nhận thích anh.
Tạ Tri Tụng nhìn thấu cô đang tự dối lòng, cười nắm lấy cằm cô: “Không thích, sao em phải lặng lẽ quan tâm, giữ ảnh của anh, lại bởi vì trong ảnh không có em mà đau lòng không thôi.”
Giang Minh Nguyệt lúng túng: “Em không đau lòng, em chỉ không muốn tiếp tục cuộc hôn nhân bất bình thường như thế. Cho dù em không thích anh, trong lúc hôn nhân còn tồn tại, em cũng là vợ của anh, là người nhà của anh. Trong ảnh gia đình của anh phải có em nhưng lại không có em, chính là không nể mặt em, không nể mặt nhà họ Giang, truyền ra ngoài người khác sẽ cảm thấy nhà họ Tạ các anh không coi nhà họ Giang ra gì, làm nhà họ Giang mất mặt.”
Tạ Tri Tụng cười: “Cho dù em để ý việc trong ảnh gia đình không có em không phải vì thích anh, vậy em giải thích thế nào về việc tối hôm qua lúc nằm mơ em ôm anh không buông, hỏi anh vì sao không yêu em?”
Giang Minh Nguyệt bất ngờ không kịp đề phòng, nhất thời nghẹn lời.
Tạ Tri Tụng cong khóe miệng: “Minh Nguyệt, thật ra tối qua em không nói mê, nhưng phản ứng của em đã nói lên tất cả, em thích anh.”
Giang Minh Nguyệt hai má đỏ bừng, trừng mắt nhìn anh: “Anh lừa em sao?”
Tạ Tri Tụng liếc mắt cười: “Vậy nên em thừa nhận rồi chứ?”
Tạ Tri Tụng ung dung nhìn cô, chóp mũi gần như dán sát vào chóp mũi cô, hơi thở đan xen. Cả người Giang Minh Nguyệt bị anh bao phủ trong lòng, chóp mũi tràn ngập mùi hương trên người anh, tư thế vô cùng thân mật.
Một tia nắng xuyên qua cửa sổ xe chiếu vào, vừa vặn rơi trên bả vai Tạ Tri Tụng. Ánh nắng càng làm nổi bật đường nét khuôn mặt góc cạnh của anh. Giang Minh Nguyệt nhìn chằm chằm mặt anh, làm sao cũng không nói ra được ba chữ “không thích anh” này, cũng không muốn lại bị anh trêu chọc và tra hỏi. Cô dứt khoát thẳng thắn thừa nhận: “Thích anh thì sao, anh đẹp trai như vậy, không cho người ta thích à?”
Ánh mắt Tạ Tri Tụng nhìn cô lập tức thay đổi, nâng cằm Giang Minh Nguyệt lên và hôn.
Nụ hôn này không hề dịu dàng, môi lưỡi quấn quýt. Đầu lưỡi của anh lướt qua từng tấc trong khoang miệng cô, mút lấy đầu lưỡi cô, phần nhiều là sự xâm lược đầy chiếm hữu.
Giang Minh Nguyệt bị anh vây trên ghế ngồi, bị anh nắm cằm hôn hết lần này đến lần khác. Trong lúc dục vọng dâng trào, Giang Minh Nguyệt đột nhiên giơ tay che môi, chớp mắt, không cho anh hôn nữa.
Tạ Tri Tụng kéo tay cô xuống, môi chuyển đến bên tai cô, thấp giọng nói: “Ngoan.”
Giang Minh Nguyệt quay mặt sang bên kia, vẫn không cho anh hôn.
Tạ Tri Tụng nhìn chằm chằm đôi môi sưng đỏ của cô, đôi môi khó kiềm chế mà hôn xuống cổ cô: “Môi em đau sao?”
Giang Minh Nguyệt lắc đầu, hai tay chống lên vai anh, muốn nói lại thôi.
Tạ Tri Tụng nhìn ra cô có lời muốn nói, hỏi: “Muốn nói gì?”
Hai má Giang Minh Nguyệt đỏ rực, cắn cắn cánh môi, giọng điệu bất giác mềm nhũn, giống như làm nũng: “Anh lặp lại lần nữa đi.”
“Cái gì?” Tạ Tri Tụng giả vờ như không nghe hiểu.
Đôi mắt Giang Minh Nguyệt hơi mở to vài phần, chống trên vai anh, tay dùng sức đẩy, làm bộ không muốn cho anh hôn.
Tạ Tri Tụng cầm cổ tay cô, trong mắt xẹt qua ý cười, môi dán vào tai cô: “Giang Minh Nguyệt, anh thích em.”