Xinh Đẹp - Quân Lai
Chương 89
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Tri Tụng đáp: "Ở đây không có người đàn ông nào khác, chỉ có hai dì giúp việc đến nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa thôi."
Nghĩ đến Ngự Cung Trang Viên bên kia có hàng chục người phục vụ Giang Minh Nguyệt như bảo mẫu, tài xế, đầu bếp, vậy mà ở đây chỉ có hai dì giúp việc, so sánh ra dường như có phần keo kiệt.
Tạ Tri Tụng không thích trong nhà có quá nhiều người vây quanh. Bình thường hai dì đến nấu ăn, dọn dẹp xong rồi sẽ về, điều này hiển nhiên không hợp với tiêu chuẩn sinh hoạt của Giang Minh Nguyệt.
“Hôm nay em tạm chịu đựng một chút, ngày mai anh sẽ gọi thêm vài bảo mẫu đến.”
Giang Minh Nguyệt nói: "Không cần đâu, diện tích nhà bên này quá nhỏ, người trong nhà quá nhiều sẽ không tiện đi lại.”
Tạ Tri Tụng: “...”
Diện tích căn nhà này của anh rất nhỏ?
Cũng đúng, so với biệt thự Ngự Cung Trang Viên của cô thì căn biệt thự mấy trăm mét vuông này của anh quả thật rất nhỏ.
Tạ Tri Tụng nói: "Anh còn mấy căn biệt thự trống đứng tên anh, lát nữa em xem, thích căn nào thì sau này chúng ta ở đó khi đến Bắc Thành.”
Giang Minh Nguyệt suy nghĩ một chút, nói: "Không cần, cứ ở chỗ này đi, nhà nhỏ có cái hay của nhà nhỏ.”
Hôm qua khi mới vào cửa, cô đã phát hiện căn nhà này của anh không có người giúp việc. Cô và anh sống ở đây có thể thân mật ở bất cứ đâu, không ai quấy rầy thế giới riêng của bọn họ.
Hơn nữa, bọn họ nhất định sẽ sinh sống chủ yếu tại Hải Thành, còn Bắc Thành bên này, một năm cũng chẳng ở được mấy ngày.
Tạ Tri Tụng nói: "Ở đây có quá thiệt thòi cho em không? Hay là đi xem biệt thự khác đi, không thể để em ở bên anh mà phải hạ thấp tiêu chuẩn của mình.”
Cũng đâu phải anh không có điều kiện mà phải khiến vợ mình chịu thiệt thòi.
Giang Minh Nguyệt không phản đối. Tuy rằng trong lòng cô đã quyết định sau này sẽ ở đây với anh mỗi khi đến Bắc Thành, nhưng cô vẫn cần phải hiểu rõ chồng mình có những tài sản gì đứng tên.
“Được rồi, đưa đây để em xem một chút.”
Cơm tối dì giúp việc vẫn đang làm, Giang Minh Nguyệt đã một ngày không ăn gì, Tạ Tri Tụng mang hoa quả vào để cô lót dạ.
Ngồi trên sofa trong phòng ngủ, Giang Minh Nguyệt ôm máy tính, xem qua mấy căn biệt thự có vị trí đắc địa của Tạ Tri Tụng ở Bắc Thành.
Tạ Tri Tụng hỏi: "Có thích không?”
Giang Minh Nguyệt nói: "Đều rất tốt.”
Tạ Tri Tụng nói: "Anh sẽ bảo Lý Hạ liên lạc với Nguyễn Tịch, chuyển những tài sản này sang tên em.”
Giang Minh Nguyệt hơi giật mình: “Chuyển sang tên em làm gì?”
Tạ Tri Tụng đáp: "Tài sản của đàn ông không phải nên giao cho vợ sao? Không chỉ có những cái này đâu.”
Tạ Tri Tụng mở tài liệu ra: "Đây là tất cả tài sản đứng tên anh, ngoại trừ một số cổ phần đầu tư không thể chuyển nhượng, những bất động sản và tiền mặt khác đều sẽ chuyển sang tên của em."
Ngày hôm qua Giang Minh Nguyệt nói, chồng của một người chị em cô giao hết tiền mình kiếm được cho vợ, lúc ấy Tạ Tri Tụng đã hứa rằng mình sẽ tốt hơn chồng của bất kỳ ai, trong đó đương nhiên bao gồm cả việc giao tài sản.
Giang Minh Nguyệt đại khái lướt qua thông tin tài sản đứng tên anh, cô vô cùng hài lòng với thái độ của anh, khẽ gật đầu nói: "Tấm lòng của anh, em xin nhận. Nhưng chúng ta đều là vợ chồng, những thứ này cũng không cần chuyển cho em. Hơn nữa, nếu anh cho em hết thì anh phải làm sao?"
Tạ Tri Tụng nói: "Sau này mỗi tháng em cho anh tiền tiêu vặt.”
Giang Minh Nguyệt: "Một chút tiền như vậy, chuyển đi chuyển lại phiền phức lắm.”
Tạ Tri Tụng: “...”
Một chút tiền như vậy?
Cô đang nói tài sản đứng tên anh chỉ có bấy nhiêu?
“Anh làm sao thế?” Giang Minh Nguyệt thấy vẻ mặt Tạ Tri Tụng không ổn lắm, lại hỏi: “Có phải em nói sai rồi không?”
Tạ Tri Tụng: "Không.”
Luận về tài sản, gia tộc Giang và Tạ ngang tài ngang sức, nhưng Giang Minh Nguyệt là người thừa kế duy nhất của gia tộc Giang, tất cả tài sản của gia tộc Giang đều là của cô. Ba mẹ Giang đã lớn tuổi, lo lắng nhỡ một ngày nào đó họ qua đời, chuyện thừa kế tài sản sẽ xảy ra bất trắc nên họ đã sớm bắt đầu chuyển phần lớn tài sản của gia tộc Giang sang tên Giang Minh Nguyệt.
Còn về phía gia tộc Tạ, Tạ Tri Tụng có hơn mười huynh đệ tỷ muội họ, người thừa kế được gia tộc bồi dưỡng là Tạ Tri Uẩn. Tài sản mà Tạ Tri Tụng được chia từ gia tộc không nhiều. Ông cụ Tạ vẫn còn sống nên tài sản để lại cho cháu chắt vẫn chưa chính thức chuyển giao cho bọn họ. Tài sản đứng tên Tạ Tri Tụng hiện tại phần lớn là do chính anh kiếm.
So với Giang Minh Nguyệt, đại tiểu thư thừa kế gần như toàn bộ tài sản của gia tộc Giang thì tài sản của anh quả thật có thể nói là “một chút tiền như vậy”.
Tạ Tri Tụng sinh ra đã ngậm thìa vàng, đây là lần đầu tiên cảm nhận được đả kích về mặt tài sản.
Anh không nhắc lại việc giao tài sản cho Giang Minh Nguyệt nữa, nếu nói thêm gì nữa thì anh sẽ giống như con rể có ý đồ bất chính, muốn dùng chút tài sản của mình để chiếm đoạt đống tài sản khổng lồ của vợ.
Nói theo một ý nghĩa nào đó, lúc trước anh sống chết không muốn làm con rể của gia tộc Giang, quả thật rất không biết điều.
Chẳng trách Giang Minh Nguyệt lúc đó luôn oán giận thái độ của anh. Một đại tiểu thư ngồi trên núi vàng như vậy, chim bay qua trước mặt cô cũng phải vỗ cánh mua vui, mà anh lại ghét bỏ cô như vậy, đương nhiên cô ghi nhớ trong lòng.
Lời nói ra không thể thu lại, chỉ có thể hết sức bù đắp.
“Minh Nguyệt, buổi tối anh muốn gọi Ngôn Tân đến ăn bữa cơm, được không?”
“Thương Ngôn Tân?”
Giang Minh Nguyệt nhíu mày. Lúc trước, Tạ Tri Tụng nói câu ‘tôi không bao giờ thích loại phụ nữ tùy hứng được nuông chiều như Giang Minh Nguyệt’ chính là trước mặt Thương Ngôn Tân, nói với Thương Ngôn Tân.
Lúc ấy Giang Minh Nguyệt hận chết Tạ Tri Tụng, ngay cả trong lòng cũng giận cá chém thớt sang Thương Ngôn Tân, cảm thấy Tạ Tri Tụng miệng mồm tệ hại như vậy, Thương Ngôn Tân – người cùng anh cấu kết làm điều xấu cũng chẳng phải người tốt lành gì. Mỗi lần nghe Tạ Tri Tụng nói có hẹn với nhóm Thương Ngôn Tân thì trong lòng cô đều thầm chửi rủa là bạn bè xấu.
Nhưng mà thật tâm mà nói, Thương Ngôn Tân thật sự oan uổng. Ngay cả người nói câu đó là Tạ Tri Tụng cũng được cô tha thứ rồi, không cần thiết phải ghi hận người chỉ nghe.
“Được chứ.” Giang Minh Nguyệt hỏi: “Khi nào thì anh ấy đến?”
Tạ Tri Tụng nói: "Vài phút nữa.”
Giang Minh Nguyệt: “Anh ấy cũng ở đây sao?”
Tạ Tri Tụng ừm một tiếng. Được sự đồng ý của Giang Minh Nguyệt, anh lấy điện thoại nhắn tin cho Thương Ngôn Tân.
Thương Ngôn Tân sắp đến, Giang Minh Nguyệt không tiện mặc nguyên áo ngủ, cô đi thay quần áo.
Tạ Tri Tụng đứng trước cửa phòng thay đồ, nhìn bà xã xinh đẹp của mình, do dự một lát rồi dặn dò: "Minh Nguyệt, gần đây tâm trạng Ngôn Tân không tốt, đợi anh ấy đến, em chú ý đến tâm trạng anh ấy nhé.”
Giang Minh Nguyệt hỏi: “Vì sao mà tâm trạng anh ấy không tốt? Em không quen anh ấy, em cũng không biết dỗ dành người khác đâu.”
Tạ Tri Tụng nói ngắn gọn: "Bạn gái anh ấy không cần anh ấy nữa.”
Giang Minh Nguyệt vừa cởi áo ngủ, quần áo cầm trên tay còn chưa mặc vào, kinh ngạc nhìn Tạ Tri Tụng: "Bạn gái anh ấy không cần anh ấy nữa?"
Tạ Tri Tụng gật đầu.
“Nguyên nhân gì?”
Tạ Tri Tụng nói: "Cụ thể nguyên nhân gì thì anh cũng không rõ lắm, em mặc quần áo vào trước đi.”
Giang Minh Nguyệt mặc quần áo vào, ngồi xuống trước bàn trang điểm, vừa trang điểm vừa hỏi: "Anh ấy có thích bạn gái cũ của mình không?”
Tạ Tri Tụng không trực tiếp trả lời câu hỏi này: "Sau khi bạn gái anh ấy đi, anh ấy gầy đi rất nhiều.”
Tức là sau khi bạn gái đi rồi thì đau khổ đến mức ăn không nổi cơm, hẳn là rất thích cô bạn gái đó. Không đúng, bạn gái không cần anh ấy nữa hẳn là bạn gái cũ.
Giang Minh Nguyệt nói: "Anh là bạn của anh ấy, anh nên an ủi anh ấy nhiều một chút đi.”
Vài phút sau, Thương Ngôn Tân đến.
Hai dì đều bận rộn trong bếp, Tạ Tri Tụng đi mở cửa.
Cửa vừa mở, Thương Ngôn Tân còn chưa vào, Tạ Tri Tụng đã nói ngay với anh: "Tôi thích Giang Minh Nguyệt.”
Thương Ngôn Tân không thèm để ý đến anh, vào nhà thay giày.
Tạ Tri Tụng: "Tôi thích Giang Minh Nguyệt.”
Mặt Thương Ngôn Tân không chút thay đổi: “Cậu thích Giang Minh Nguyệt thì đi mà nói với cô ấy, nói với tôi làm gì?”
Tạ Tri Tụng nói: "Giang Minh Nguyệt hoạt bát đáng yêu, xinh đẹp động lòng người khiến tôi mê mẩn.”
Thương Ngôn Tân giơ tay xoa xoa giữa hai đầu mày, giọng điệu nặng nề: “Tri Tụng, có bệnh thì đi bệnh viện.”
Tạ Tri Tụng vẫn còn nói: "Tôi thích Giang Minh Nguyệt.”
Giang Minh Nguyệt từ trong phòng đi ra liền nghe được Tạ Tri Tụng không ngừng nói thích cô với Thương Ngôn Tân. Tuy rằng thoạt nhìn rất giống người bị thần kinh, nhưng trong nháy mắt Giang Minh Nguyệt liền hiểu ra ý đồ của anh.
Đây là lúc trước anh từng nói không bao giờ thích cô trước mặt Thương Ngôn Tân, nên hiện tại cố ý gọi Thương Ngôn Tân đến, nói thích cô trước mặt anh ta, để dỗ cô vui vẻ.
Giang Minh Nguyệt nấp ở hành lang, thấy vẻ mặt Thương Ngôn Tân trở nên khó tả, cảm thấy nếu không ra thì Thương Ngôn Tân có thể sẽ gọi điện thoại cho bệnh viện, liên hệ với người của khoa tâm thần đến kiểm tra đầu óc cho Tạ Tri Tụng. Thế là cô vừa cười vừa từ hành lang bước vào phòng khách, chào hỏi Thương Ngôn Tân.
“Giám đốc Thương.”
Thương Ngôn Tân khẽ gật đầu: “Cô Giang.”
Trước đó Thương Ngôn Tân cũng không biết Giang Minh Nguyệt ở đây. Lúc này nhìn thấy Giang Minh Nguyệt, trong lòng liền hiểu rõ hành vi vừa rồi của Tạ Tri Tụng.
Khóe mắt Tạ Tri Tụng cong lên, đi đến bên cạnh Giang Minh Nguyệt, đưa tay ôm vai cô, cười nói với Thương Ngôn Tân: "Cái gì mà cô Giang, gọi là em dâu.”
Giang Minh Nguyệt nghiêng đầu nhìn Tạ Tri Tụng, trừng mắt nhìn anh.
Tạ Tri Tụng làm bộ như không hiểu ý cô.
Chờ Thương Ngôn Tân đi vào phòng ăn, Giang Minh Nguyệt tiến sát đến tai Tạ Tri Tụng, nhỏ giọng nói: "Không phải anh nói anh ấy chia tay và đang khổ sở sao? Anh kéo em vào để thể hiện tình cảm thì có ổn không?”
Tạ Tri Tụng lơ đễnh: "Không sao, tâm lý anh ấy mạnh mẽ, chịu đựng được.”
Giang Minh Nguyệt: “...”
Vậy vừa rồi anh còn cố ý dặn dò cô rằng bạn gái Thương Ngôn Tân không cần anh ấy nữa, bảo cô chăm sóc anh ấy làm gì?
Anh, là huynh đệ của Thương Ngôn Tân nhưng cũng chẳng thấy anh quan tâm đến tâm trạng bạn mình.
Cũng may Thương Ngôn Tân được giáo dục tốt, lúc chia tay thất tình bị bạn bè thể hiện tình cảm trước mặt cũng không trở mặt. Trong khi đó, lúc mấy tỷ muội hùa của cô cố ý thể hiện trước mặt cô, cô trực tiếp cắt đứt quan hệ với những người đó.
“Ngôn Tân, tôi có chuyện muốn cho cậu biết, sau này tôi sẽ theo Minh Nguyệt sống lâu dài tại Hải Thành, hoan nghênh cậu thường xuyên đến Hải Thành chơi.”
Thương Ngôn Tân liếc anh một cái, thản nhiên nói: "Chúc mừng.”
Ăn cơm xong, Giang Minh Nguyệt về phòng mình, Tạ Tri Tụng và Thương Ngôn Tân tiếp tục trò chuyện trong phòng khách.
Tạ Tri Tụng thu lại vẻ mặt khoa trương, hỏi: "Gần đây có liên lạc với Nhiêu Nhiêu không?”
Thương Ngôn Tân liếc anh một cái, sắc mặt không được tốt.
Tạ Tri Tụng hiểu rõ, là không liên lạc.
Tạ Tri Tụng trầm mặc một lát, giơ tay khoác vai Thương Ngôn Tân, thở dài, lấy kinh nghiệm thành công của mình hôm qua để truyền thụ cho Thương Ngôn Tân: "Có lẽ lúc ấy Nhiêu Nhiêu muốn chia tay với cậu là có hiểu lầm gì đó rồi giận dỗi mà rời đi. Nếu cậu không quên được cô ấy thì chủ động liên lạc với cô ấy, thẳng thắn nói với cô ấy rằng cậu thích cô ấy, thật ra phụ nữ không quá khó dỗ đâu.”
Bản thân Tạ Tri Tụng cũng rất bất ngờ, Giang Minh Nguyệt là một đại tiểu thư kiêu ngạo mà chỉ vài câu “thích” của anh đã dỗ được cô.
Thương Ngôn Tân không trả lời, đường nét khuôn mặt dưới ánh đèn hiện lên rõ ràng.
Sau một lúc lâu, anh mới mở miệng, giọng điệu bình tĩnh: “Nhiêu Nhiêu và Giang Minh Nguyệt không giống nhau.”
Giang Minh Nguyệt lớn lên trong tình yêu, tất cả những gì cô ấy trải qua đều là tốt đẹp. Suy sụp lớn nhất trong cuộc đời chính là việc Tạ Tri Tụng không thích cô ấy, chấp niệm lớn nhất cũng là việc Tạ Tri Tụng không nói thích cô ấy. Cô ấy chỉ cần Tạ Tri Tụng thích.
Nhưng Quý Nhiêu, từ đầu đến cuối đều không tin tưởng vào tình yêu. Cô hướng tới tự do, thích đối với cô là một sự trói buộc.
Cô dùng cách đó để rời khỏi anh, làm sao cô lại không biết anh thích cô?
*
Lần này Giang Minh Nguyệt và Tạ Tri Tụng ở lại Bắc Thành hơn một tháng. Vốn chỉ định ở lại một tuần, nhưng lúc thu dọn đồ đạc chuẩn bị quay về Hải Thành, Giang Minh Nguyệt đột nhiên nhớ tới lời bác sĩ Hà từng nói với cô rằng nếu thời gian dài không mang thai được cục cưng thì hãy đổi một địa điểm khác, có thể sẽ dễ mang thai hơn. Thế là họ liền ở lại Bắc Thành thêm một thời gian, muốn thử xem ở Bắc Thành có thể mang thai hay không. Kết quả, vẫn không như ý muốn.
Giang Minh Nguyệt từ trong phòng vệ sinh đi ra, thở dài.
Tạ Tri Tụng ngồi trên sofa, đang cầm điện thoại, thảo luận trong nhóm chat mà mình tạo xem nên cầu hôn Giang Minh Nguyệt như thế nào.
Vì muốn tạo bất ngờ cho Giang Minh Nguyệt, chuyện trọng đại này anh lặng lẽ tiến hành mà giấu cô. Vừa nghe tiếng khóa cửa phòng vệ sinh chuyển động, anh liền tỉnh bơ thoát khỏi nhóm chat.
Nghe Giang Minh Nguyệt than thở, Tạ Tri Tụng hỏi tự nhiên: "Sao vậy, cục cưng?”
Giang Minh Nguyệt đi đến ngồi xuống bên cạnh anh, đưa tay giữ chặt ống tay áo sơ mi anh, cài khuy áo cổ tay của anh để giảm bớt sự bất an trong lòng: “Anh nói xem, có phải cả đời này em cũng không thể sinh được cục cưng không? Đã lâu như vậy rồi.”
Tạ Tri Tụng đưa tay ôm cô, an ủi: "Không vội, nhà anh có một người bà con xa, sau khi kết hôn bảy năm mới sinh đứa con đầu lòng. Chúng ta còn chưa đến mức đó. Có thể con chúng ta đang tích góp sao trên trời, chờ nó tích góp đủ sao, nó sẽ xuống tìm chúng ta.”
Từ sau khi cùng Giang Minh Nguyệt trải qua cuộc sống hôn nhân thực sự, Tạ Tri Tụng biết Giang Minh Nguyệt lo lắng không thể sinh con nên mỗi ngày đều nghĩ cách giảm bớt sự lo âu của Giang Minh Nguyệt.
“Sao lại tích sao?” Giang Minh Nguyệt hỏi.
Tạ Tri Tụng nói: "Hôm nay anh thấy một câu chuyện nhỏ trên mạng, người ta nói mỗi đứa bé đều chọn mẹ khi còn ở trên trời. Sau khi đứa bé chọn được gia đình mình muốn đến thì phải tích góp đủ sao mới có thể từ trên trời giáng xuống. Em xinh đẹp như vậy, các em bé muốn đầu thai vào bụng em nhất định rất nhiều, rất nhiều bé muốn làm con của chúng ta nên tất nhiên phải tích góp rất nhiều sao mới có thể đầu thai được vào nhà chúng ta. Thế nên, không cần gấp gáp, con của chúng ta vẫn đang cố gắng tích góp sao.”