Trước tuổi mười chín, Tưởng Kỵ là bến đỗ bình yên, là vòng tay che chở, giúp Tưởng Vọng Thư vượt qua những tháng ngày tăm tối, ngột ngạt nhất. Thế nhưng, vào năm cô tròn mười chín, một quyết định nghiệt ngã đã khiến cô rời bỏ anh, bỏ lại sau lưng cả ân tình lẫn quá khứ, mang tiếng là kẻ bạc tình, cao chạy xa bay.
Sáu năm đằng đẵng trôi qua, cô trở về... mảnh đất cũ, người tình xưa. Nhưng giờ đây, khoảng cách giữa họ lại xa vời vợi, tựa như hai thế giới song song. Đến cả một tiếng "Anh" thốt ra từ môi cô cũng trở thành điều xa xỉ, nghẹn ứ nơi cổ họng.
Từng là định mệnh của nhau: Tưởng Vọng Thư – là hòn đá kiên cường, đóa hồng trắng tinh khôi, là vầng trăng rực rỡ trong đêm tối của anh. Còn Tưởng Kỵ – là ngọn núi vững chãi, là cây cổ thụ che bóng mát, là mặt trời sưởi ấm cả cuộc đời cô.
Liệu thời gian có thể hàn gắn những vết thương cũ, hay quá khứ sẽ mãi là bức tường ngăn cách hai trái tim từng thuộc về nhau?
Truyện Đề Cử






