Di vật duy nhất mẫu thân để lại trước khi qua đời là một chiếc khăn tay thêu tinh xảo. Khi ta vừa tròn tuổi cập kê, nó không chỉ là kỷ vật mà còn là lời thề, là phép thử cho những lang quân muốn bước vào cuộc đời ta. Đáng tiếc thay, chiếc khăn đã ném đến sờn cả viền, mà ta vẫn lẻ bóng, chưa tìm được phu quân như ý.
Cho đến vài hôm trước, tin đồn về một công tử họ Thôi tài hoa từ kinh thành lên Trường Châu, muốn tổ chức một buổi tao ngộ thi ca giữa rừng trúc thanh u. Đây có lẽ là cơ hội cuối cùng! Không chút chần chừ, ta khoác lên mình bộ xiêm y lộng lẫy nhất, nắm chặt chiếc khăn tay quen thuộc, thẳng tiến đến buổi gặp mặt định mệnh ấy.
Truyện Đề Cử






