Mặt trời từ từ chìm vào phương Tây, từng đàn quạ gào thét bay về tổ, ánh hoàng hôn rực rỡ như lửa đang thiêu đốt bầu trời, biến cả nửa vòm không gian thành một bức tranh đỏ rực.
Trong sân điện tịch mịch, Vệ Trăn hơi thở yếu ớt, người nàng run rẩy, quần áo xộc xệch, nửa nằm nửa quỳ bên giường. Những tia sáng kỳ lạ nhảy nhót trong đôi mắt nàng, nàng nheo mắt lại, và rồi... một vũng máu tươi sẫm màu hiện ra trước mặt. Một người đàn ông bất tỉnh nằm đó, máu từ vết thương hắn tuôn ra không ngừng, tạo thành dòng suối nhỏ chảy về phía tà váy xanh nhạt của nàng.
Không khí vẫn còn vương vấn hương mê dược, khiến đầu nàng quay cuồng. Nàng vịn lấy cái trán đau như búa bổ, cố gắng hồi tưởng lại những gì đã xảy ra trong khoảng khắc định mệnh vừa qua.
Truyện Đề Cử






