Chương 2: Thú cưng

Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào? thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm đó, Phương Hành Chu mơ về một ký ức xa xôi đến mức cậu không thể tự nhớ lại.
Khoảng 4 tuổi, cậu đi theo bố mẹ đến một hòn đảo mới được khai thác du lịch để nghỉ dưỡng. Ở đó, cậu phát hiện một sinh vật bán trong suốt, đẹp đến rợn người, mắc kẹt trong vũng nước cạn ven biển. Nó có những xúc tu màu xanh ngọc phát ánh huỳnh quang, bộ não mềm mại lộ rõ qua lớp da đầu trong suốt, đôi mắt đỏ thẫm sâu thẳm, bí ẩn... vừa quỷ dị, cao quý, lại ưu nhã, nhẹ nhàng trôi trong nước như muốn tiến về phía cậu.
Phương Hành Chu bị mê hoặc.
Hình ảnh uyển chuyển, nhẹ nhàng ấy ám ảnh cậu suốt đêm, khiến cậu không thể nào ngủ được. Sáng hôm sau, cậu lén mang theo chiếc bình thủy tinh lớn ra bờ biển, bỏ "con sứa" quý giá vào rồi giấu nó trong vali. Thật kỳ lạ, cậu vượt qua kiểm tra an ninh một cách dễ dàng, thành công đưa nó về nhà. Cậu nói dối bố mẹ rằng đó là món đồ chơi cậu mua bằng tiền tiết kiệm của mình.
Hai năm trời, cậu nuôi nó ngay đầu giường mình, tỉ mỉ chăm sóc nó. Trong khi bạn bè vui đùa ngoài kia, cậu ở nhà ôm "con sứa" của mình, ngây ngô trò chuyện cùng nó, kể chuyện cổ tích cho nó và hát cho nó nghe.
Nó càng ngày càng lớn, cũng càng ngày càng đẹp, mà cơ thể của Phương Hành Chu thì càng ngày càng kém.
Ban đầu chỉ là thường xuyên mơ thấy ác mộng, mơ thấy một đôi mắt đỏ tươi nhìn chằm chằm cậu.
Dần dần, cậu không thể ngủ được, tay chân cậu luôn xuất hiện những vết thương bí ẩn (đến ngày hôm sau những vết thương đó lại lặng lẽ biến mất), như thể bị vật gì đó cắt vào động mạch. Cậu bị thiếu máu trầm trọng, cơ thể trở nên gầy gò ốm yếu, thường xuyên đổ bệnh, tinh thần cũng ngày càng bất ổn.
Bố mẹ đưa cậu đi gặp nhiều bác sĩ nổi tiếng nhưng tình trạng bệnh vẫn không cải thiện, thậm chí càng ngày càng tệ. Đến năm 6 tuổi, đến cả việc đứng dậy cũng trở nên khó khăn, cả ngày cậu chỉ có thể yếu ớt nằm trên giường, dùng đôi mắt ảm đạm chăm chú nhìn vào "con sứa" xinh đẹp lộng lẫy trên đầu giường, nhỏ giọng trấn an cảm xúc của nó. Nó dường như cũng rất lo lắng, áp sát bộ não trong suốt vào thành bình pha lê, những xúc tu bám chặt vào thành bình pha lê, tròng mắt đỏ thẫm của nó chậm rãi rơi những "giọt nước mắt" màu xanh lục.
Phương Hành Chu vươn bàn tay gầy guộc, trơ xương, cách lớp pha lê, nắm lấy xúc tu của nó, rồi cậu rơi vào cơn hôn mê. Khi cậu tỉnh dậy, chiếc bình đã trống rỗng, chỉ còn bọt khí nhỏ sủi lên từ ống oxy.
"Con sứa" như cơn mộng đến rồi đi, như thể chỉ là ảo giác của cậu.
Cậu không thể chấp nhận kết cục này, ôm chiếc bình khóc nức nở, nhưng kỳ lạ thay, sức khỏe của cậu dần dần hồi phục, chỉ có ký ức phai mờ.
Dù cậu cố gắng nhớ kỹ bằng mọi cách, nhưng hình ảnh về "con sứa" vẫn từ từ tan biến.
Chưa đầy nửa năm, cậu chỉ còn nhớ mang máng từng có món đồ chơi cậu cực kỳ yêu thích.
Rồi cậu trở lại cuộc sống bình thường, lớn lên bình thường như bao người khác. Vào năm 18 tuổi, trong buổi lễ chào sinh viên mới, cậu gặp Lục Kiến Xuyên, chàng trai đẹp đến mức không giống người thường.
Khi ánh mắt dừng trên làn da trắng đến mức bán trong suốt của anh, ký ức bị chôn vùi suốt 12 năm chợt trỗi dậy như thủy triều. Phương Hành Chu nhớ ra "con sứa" khi nhìn Lục Kiến Xuyên. Tim cậu đập thình thịch, lần đầu tiên cảm thấy rung động mãnh liệt như thế, dù biết rõ đối phương là một người đàn ông.
......
Khi cậu tỉnh giấc, dư vị của tình yêu mù quáng ấy vẫn đọng lại trong tim, làm Phương Hành Chu đờ đẫn nhìn trần nhà một lúc lâu.
Một suy nghĩ điên rồ đột nhiên len lỏi vào trong đầu cậu:
Liên hôn cũng chẳng sao, bọn họ không có tình cảm sâu đậm, Lục Kiến Xuyên vẫn sẽ mãi mãi ở bên cạnh cậu thôi.
Ý nghĩ này vừa lóe lên, cậu đã ghê tởm chính mình.
Cậu ngồi dậy với vẻ mặt vô cảm, phát hiện quần áo ngủ của cậu rối bời như thể vừa "ác chiến" với ai đó ba trăm hiệp vào đêm qua.
"......"
Cậu khẽ cắn môi, càng thêm ghét bỏ chính mình, rồi với gương mặt lạnh tanh đi tắm, đến cả bữa sáng cũng lười ăn. Cậu thu dọn toàn bộ đồ đạc của Lục Kiến Xuyên vào thùng carton, rồi đặt lịch để nhân viên chuyển phát nhanh tới lấy.
Nhân viên chuyển phát nhanh đến rất nhanh, mười phút sau người ta đã ấn chuông cửa của cậu.
Phương Hành Chu mở cửa ra.
Ngoài cửa không có nhân viên chuyển phát nhanh nào cả, chỉ có một gương mặt điển trai nở nụ cười nịnh nọt, giống hệt thi thể đêm qua trong nhà xác.
"Vợ yêu, em dậy rồi à!"
Lục Kiến Xuyên giơ túi giấy lên, như chú chó trung thành chờ được chủ nhân khen ngợi: "Anh đã xếp hàng 2 tiếng để mua bánh củ cải mà em thích đấy."
Phương Hành Chu cực kỳ căm ghét cơ thể mình vì đã có phản ứng sinh lý với Lục Kiến Xuyên. Chỉ nhìn gương mặt này thôi, trái tim cậu đã không kìm được mà mềm nhũn.
"Anh tới đúng lúc," cậu không nhận túi bánh củ cải, chỉ dựa vào khung cửa nói, "Đồ đạc của tôi đã thu xếp xong rồi, anh mang đi luôn đi."
"Đồ gì?" Lục Kiến Xuyên giả ngu.
Phương Hành Chu: "Đồ chuyển nhà."
Lục Kiến Xuyên: "Đây là ngôi nhà chúng ta đã cùng nhau trang hoàng, mới ở nửa năm mà đã phải chuyển à? Chu Chu muốn dọn đi đâu? Anh sẽ dọn đi cùng."
Phương Hành Chu không muốn dây dưa với anh lúc nội tâm cậu yếu ớt nhất, không kịp chờ đợi mà bê cái thùng ra ngoài cửa rồi dùng sức đóng sầm cửa lại.
"Đùng!"
Chỉ còn tiếng gió lạnh lùa qua.
Mái tóc đen nhánh mềm mại của Lục Kiến Xuyên bị gió thổi bay lất phất, anh ngơ ngác nhìn cánh cửa đang khép chặt trước mắt, chăm chú nhìn vào mắt mèo trên cửa, rồi chậm rãi thu lại nụ cười, sau đó ngồi xuống trước chiếc hộp mà Phương Hành Chu đã tự tay đóng gói, lộ ra vẻ mặt quái dị, rồi thấp giọng lầm bầm lầu bầu.
"Tại sao..."
Anh như gặp phải vấn đề khó khăn nhất trong cuộc đời, không thể giải nổi.
Sau đó, cổ họng anh dần dần phát ra những âm thanh vượt ra ngoài phạm vi ngôn ngữ của loài người, trở nên mơ hồ quỷ dị, với khả năng của tai người, chỉ có thể miễn cưỡng phân biệt được một hai âm tiết.
"Tức giận..." "Ném..." "Vì sao..." "Không cần..." "Tìm về..." "Hài tử..." "Yêu..."
"Yêu" "Thích" "Yêu" "Mạng sống" "Vợ yêu" "Yêu" "Thích" "Yêu" "Nuốt chửng" "Ấp" "Yêu"...
Đồng tử nâu nhạt dần dần loang rộng, chiếm lấy cả lòng trắng mắt, ẩn mình trong bóng tối dưới mái tóc rủ xuống.
Ở xa, một người hàng xóm chậm rãi dắt chó đi ngang qua. Vừa thấy Lục Kiến Xuyên thì niềm nở chào hỏi anh: "Chào buổi sáng Lục tiên sinh! Mấy hôm không thấy anh đi chợ, anh bận đi công tác à?"
Đến gần, người hàng xóm xui xẻo này mới nhận ra gương mặt vô cảm của Lục Kiến Xuyên. Không biết anh đang suy nghĩ gì mà mặt anh lại cứng nhắc như không phải người sống.
Hắn chợt cảm thấy sợ hãi vô cớ, theo bản năng hạ thấp giọng: "Lục tiên sinh? Anh không khỏe à?"
Lục Kiến Xuyên ngẩng đầu lên, trong chớp mắt đã khôi phục dáng vẻ hòa nhã thường ngày của mình, lộ ra một nụ cười khổ với hàng xóm, vỗ vỗ chiếc thùng giấy, nói: "Xấu hổ quá, tôi làm vợ giận bị đuổi ra ngoài..."
Thoạt nhìn mọi thứ đều như bình thường.
Nhưng người hàng xóm vẫn thấy bất an, an ủi qua loa vài câu rồi nhanh chóng dắt chó rời khỏi chỗ đó.
Con chó run rẩy, tí tách tí tách tè ra một vệt nước tiểu, dính sát vào chủ nhân, như thể ngửi thấy mùi hương cực kỳ đáng sợ.
Hàng xóm đi rồi, bốn phía chỉ còn một mình Lục Kiến Xuyên.
Anh thu lại nụ cười ngụy tạo, lẻ loi ngồi từ ban ngày cho đến khi mặt trời lặn, dùng tai lắng nghe mọi động tĩnh trong nhà của người yêu.
Anh nghe tiếng bước chân mệt mỏi, tiếng lò vi sóng, tiếng nhai nuốt một cách vô vị, tiếng nước chảy trong bồn tắm... và sau đó là tiếng thở dốc dưới làn nước.
Tai anh lập tức dựng đứng lên.
Anh nhắm mắt lại, thậm chí có thể nghe thấy tiếng lòng bàn tay cùng chất dịch nhầy cọ xát phát ra. Cảm xúc nôn nóng và ghen tuông nảy lên trong lòng, anh đứng dậy, đặt tay lên then cửa, lòng bàn tay anh mọc ra những xúc tu nhỏ xíu, luồn vào ổ khóa.
Khóa cửa phát ra tiếng lách cách nhỏ rồi mở ra. Anh chuẩn bị đẩy cửa ra, đôi tai bỗng dưng bắt được một tiếng than nhẹ mang theo cảm xúc cực kỳ phức tạp: "Lục Kiến Xuyên..."
Lục Kiến Xuyên đứng hình.
Câu lẩm bẩm này làm trái tim mang hình hài con người của anh tràn ngập vô số cảm xúc không tên, ẩn chứa một sức mạnh không thể lý giải, trói buộc anh chặt chẽ ở ngưỡng cửa, khiến anh không thể bước thêm một bước.
Phương Hành Chu lau người xong, liền lên giường nằm nghỉ.
Lục Kiến Xuyên một lần nữa đóng cửa lại, cúi đầu ôm thùng giấy carton, như thú cưng bị đuổi ra khỏi nhà, mơ màng lang thang dưới tòa nhà.
May mắn thay, anh luôn là tạo vật được ông trời đặc biệt chiếu cố.
Nửa tiếng sau, người trên lầu rốt cuộc không nhịn được nữa, lén lút ra cửa sổ, kéo rèm ra một khe nhỏ.
Vừa thấy ánh mắt quen thuộc từ trên lầu truyền xuống, Lục Kiến Xuyên, người đã chờ đợi từ lâu, lập tức ngẩng đầu lên, nở nụ cười rạng rỡ với cậu.
Phương Hành Chu: "......"
Cậu kéo rèm lại, một lần nữa tắt đèn rồi leo lên giường.
Nhưng Lục Kiến Xuyên như đã được khích lệ, tinh lực dồi dào, rất kiên cường mà canh giữ trước cửa nhà, với dáng vẻ quyết không rời đi nếu vợ yêu không lên tiếng.
Anh có thể nghe thấy tiếng Phương Hành Chu mất ngủ.
Mất ngủ đến nửa đêm, Phương Hành Chu mở đôi mắt sưng đỏ của mình, nhìn về phía đồng hồ dạ quang ở đầu giường, trên đó hiển thị đã là 1 giờ sáng. Lòng phập phồng không ngừng, cậu làm theo bản năng của mình, lần thứ hai đứng dậy, đi đến bên cửa sổ.
Tấm rèm được hé mở, cậu hơi cúi đầu, thấy người đàn ông vẫn ôm chiếc hộp carton đi thong thả dưới ánh đèn đường ở dưới lầu, không biết mệt mỏi, như một linh hồn lang thang bị trói buộc ở nơi đây.
Cậu nhíu mày thật chặt.
Vài phút sau, Lục Kiến Xuyên dừng lại, đặt thùng xuống, như thể cuối cùng cũng kiệt sức, anh ngồi bệt xuống vệ đường.
Anh không dám ngẩng đầu vì sợ làm người yêu giận, chỉ lặng lẽ nhếch miệng, vẻ mặt anh bị bóng đêm bao phủ, ngón trỏ chậm rãi viết đi viết lại trên mặt đất.
Một lần rồi lại một lần, cho đến khi Phương Hành Chu nhận ra anh đang viết gì:
--- Anh yêu em.
Rầm một tiếng nhỏ, tấm rèm đã bị cậu dùng sức kéo kín.
...Vợ yêu đã phát hiện rồi.
Nụ cười của Lục Kiến Xuyên càng nở rộng, để lộ hàm răng trắng đều.