Chương 32: Đói khát

Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào? thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bác sĩ và người nhà tương lai của bác sĩ được hưởng ưu đãi giảm giá khi khám sức khỏe tại bệnh viện cậu làm.
Tuy nhiên, xét thấy tính chất đặc biệt của Lục Kiến Xuyên, Phương Hành Chu muốn đến một bệnh viện tư nhân sang trọng để kiểm tra cho anh. Nhưng Lục Kiến Xuyên kiên quyết muốn đến bệnh viện nơi cậu làm việc, lý do: Muốn tham quan nơi vợ mình thường ngày làm việc.
Phương Hành Chu nghe lý do này chỉ biết cười thầm không ngừng.
Lý do thật sự của anh rất dễ đoán: Lục Kiến Xuyên nóng lòng muốn cả bệnh viện biết rằng bác sĩ Phương không chỉ có người yêu mà còn đã đính hôn, thậm chí sắp lên chức bố.
Dĩ nhiên, Phương Hành Chu sẽ không vạch trần tâm tư thầm kín này của người yêu, thuận theo ý anh mà đặt lịch khám tại bệnh viện cậu làm, chờ đến ngày nghỉ thì đến khám với tư cách là bệnh nhân.
Tầng 5 là khoa phụ sản, tầng 4 là khoa tâm lý.
Bệnh viện lúc nào cũng đông nghịt người. Lục Kiến Xuyên dựa vào thân hình cao gần 1m9, dễ dàng che chở Phương Hành Chu trong vòng tay mình, phòng ngừa cậu bị đám đông chen chúc trong thang máy.
Thế là, cả hai bị ép sát vào góc trong cùng của thang máy.
Lục Kiến Xuyên gần như dán chặt vào người Phương Hành Chu, chỉ cần nghiêng đầu là có thể hôn môi cậu. Quái vật nhỏ trong bụng rất bực bội vì bị chen chúc, nó dùng sức đạp Lục Kiến Xuyên mấy cái, xuyên qua lớp áo khoác len vẫn đá trúng eo Phương Hành Chu.
Phương Hành Chu lập tức cúi đầu xem.
Cậu nhíu mày, giữ chặt tay Lục Kiến Xuyên muốn để anh đứng ở bên trong, nói nhỏ: “Có phải con bị chèn ép không?”
Lục Kiến Xuyên cảm thấy bất mãn, nhỏ giọng đánh giá: “Mong manh.”
Phương Hành Chu: “?”
“Anh đang nói về thứ trong bụng,” Lục Kiến Xuyên vội giải thích, “Là... giọt máu của anh, nó quá mong manh.”
Phương Hành Chu: “Con mới chỉ là một cái túi phôi thai còn chưa phát triển, bé con, anh đừng nghiêm khắc quá.”
Lục Kiến Xuyên cười khẽ, tay trái đan mười ngón tay với tay Phương Hành Chu, tay phải ôm eo cậu.
“Ting!” Thang máy đã đến tầng 4, anh che chở Phương Hành Chu thoát ra khỏi đám đông, thở phào một hơi rồi tiện tay nhét tay cậu vào túi áo anh.
Nhiều người không được sống như ý, phòng chờ của khoa tâm lý cũng đông nghịt người. Vóc dáng của Lục Kiến Xuyên và Phương Hành Chu đều rất cao ráo, diện mạo lại vô cùng thu hút, vừa đi vào đã thu hút một đám ánh nhìn.
Mặt Phương Hành Chu có độ nhận diện rất cao ở bệnh viện, gần như là một tấm danh thiếp sống.
Y tá đang trực vừa ngẩng đầu đã giật mình, cười hỏi: “Sao hôm nay chủ nhiệm Phương lại sang khoa chúng tôi làm gì thế?”
Lời này là hỏi Phương Hành Chu, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Lục Kiến Xuyên. Sự hưng phấn trong mắt cô ấy sáng rực đến mức cặp kính cũng không che giấu được.
Phương Hành Chu tự nhiên lại gần người yêu của mình, giới thiệu với đồng nghiệp: “Áp lực công việc lớn quá, đến nhờ chủ nhiệm Lý tư vấn. Đây là vị hôn phu của tôi, hôm nay đi khám cùng tôi.”
Rắc một tiếng.
Tấm thẻ nhựa trong tay cô y tá gãy đôi.
“Vị hôn phu!” Tâm hồn hóng chuyện của cô ấy bùng cháy dữ dội, “Hóa ra trước đây mọi người đồn anh đeo nhẫn đính hôn là thật!”
Lục Kiến Xuyên mỉm cười giơ tay lên, khoe chiếc nhẫn xấu xí đến kinh ngạc, giống hệt chiếc của Phương Hành Chu, nói: “Đúng vậy, tôi và Chu Chu mỗi người có một chiếc. Cảm ơn mọi người thường ngày quan tâm Chu Chu.”
Y tá suýt bị ánh vàng chói mắt một cách phô trương của chiếc nhẫn làm mù mắt.
...Xấu đúng như lời đồn.
Không, thậm chí còn xấu hơn lời đồn...
Nhưng cái nhẫn như vậy lại đeo trên tay hai người họ, càng xấu đến mức làm người ta muốn bóp cổ tay. Cô ấy cười gượng gạo hai tiếng, miễn cưỡng khen một câu: “Cái nhẫn thật đẹp mắt, không ngờ chủ nhiệm Phương còn trẻ thế mà đã đính hôn rồi, chúc hai anh đính hôn vui vẻ, trăm năm hạnh phúc... chủ nhiệm Lý ở phòng khám số 5.”
Lục Kiến Xuyên lịch sự cầm phiếu khám, lễ phép gật đầu với cô ấy: “Cảm ơn.” Sau đó đường hoàng nắm tay Phương Hành Chu, đi đến phòng khám.
Bởi vì họ hẹn trước nên phòng khám số 5 đã gọi số thứ tự của cậu.
Lục Kiến Xuyên còn khẩn trương hơn cậu, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, nhẹ nhàng hít sâu một hơi, hôn nhẹ lên má Phương Hành Chu một cái: “Vợ yêu, em nhớ nói thật với bác sĩ nhé, đừng giấu bệnh sợ thầy thuốc. Đặc biệt là chuyện em muốn đút máu cho anh, nhất định phải kể rõ cho bác sĩ, để bác sĩ đánh giá kỹ cho em, được không? Anh chờ em ở ngay đây, không đi đâu đâu.”
Phương Hành Chu: “Ừ, không sao đâu, anh đừng lo lắng.”
Lục Kiến Xuyên lại ôm chặt cậu, dõi theo bóng dáng cậu đi vào phòng khám rồi ngồi xuống ghế dựa. Anh vốn định nghe lén nội dung khám bệnh, nhưng nghĩ nghĩ thì thôi, anh quyết định không nghe lén.
Hành Chu gần đây càng ngày càng nhạy cảm, một chút bất thường đều có thể phát hiện, anh không muốn để cậu phát hiện điều lạ ngay lúc này.
...
Phương Hành Chu đóng cửa phòng khám lại.
Hôm qua cậu đã hẹn trước với chủ nhiệm Lý, người đang cười tủm tỉm ngồi sau bàn, chậm rãi nhấp một ngụm trà: “Lâu lắm rồi mới thấy cậu ghé qua, Hành Chu. Thế nào, công việc ở khoa ngoại áp lực quá hả?”
Phương Hành Chu tự rót trà, ngồi đối diện bác sĩ tâm lý, nhớ lại những cảm xúc khác thường gần đây của mình. Không biết phải bắt đầu từ đâu, cậu đưa tay xoa trán.
“Bệnh án sẽ được bảo mật hoàn toàn, cậu biết mà,” chủ nhiệm Lý nói, “Cậu cứ nói đi, không cần lo lắng.”
Phương Hành Chu trầm mặc một lát.
Cậu chọn lọc từ ngữ một chút rồi đi thẳng vào vấn đề: “Dạo này tôi đúng là có vấn đề về tinh thần, đặc biệt là sau khi người yêu tôi mang thai, tôi thường xuất hiện những ý nghĩ kỳ lạ.”
Cậu mới mở miệng, người đối diện đã phụt một tiếng, phun trà khắp bàn, ho sặc sụa đến long trời lở đất.
“Cậu... khụ khụ... đã có con?!”
Phương Hành Chu khẽ mỉm cười, lộ ra ý cười nhu hòa: “Ừ, ba tháng rồi.”
“Giấu kỹ thế!” Chủ nhiệm Lý rút khăn giấy, loay hoay lau bàn, “Tình cảm của hai người có tốt không?”
Phương Hành Chu: “Rất tốt, cực kỳ tốt, chúng tôi yêu nhau mười năm mới có được kết quả viên mãn, đứa bé cũng đến đúng lúc, không làm xáo trộn cuộc sống của chúng tôi quá nhiều.”
Chủ nhiệm Lý gật đầu: “Ý nghĩ kỳ lạ của cậu cụ thể là gì?”
Phương Hành Chu dừng một chút.
Cậu bắt đầu bình tĩnh phân tích những điều bất thường gần đây, như đang tự giải phẫu chính mình.
“Ban đầu chỉ là thường xuyên có những giấc mơ về... một ít quái vật kỳ dị, chúng có vô số xúc tu xinh đẹp khó tả, suốt đêm bò khắp người tôi. Khi bình minh đến thì tôi sẽ nhanh chóng quên hết, chỉ để lại một bóng dáng mờ nhạt trong tâm trí tôi.”
“Tiếp theo, tôi cảm thấy ký ức của mình trở nên không đáng tin cậy. Đôi khi tôi sẽ cảm thấy hoảng hốt, lờ mờ cảm thấy mình đã quên mất điều gì rất quan trọng, nhưng dù cố gắng nhớ lại đến mấy cũng không thể nhớ ra... Ngoài ra, tôi còn có rất nhiều ý nghĩ kỳ dị khống chế suy nghĩ của tôi.”
“Ví dụ, đôi khi tôi cảm thấy người yêu...”
Cậu ngừng lại.
Chủ nhiệm Lý: “Ý nghĩ đó khiến cậu cảm thấy rất khó nói?”
“Không,” Phương Hành Chu đáp, “Chỉ đang đợi anh uống xong ngụm trà này thôi.”
Chủ nhiệm Lý: “...”
Hắn đặt cốc trà xuống, mười ngón tay lướt trên bàn phím, lạch cạch gõ bệnh án: “Cậu nói đi, tôi không uống nước.”
Phương Hành Chu thong thả mở miệng:
“Đôi khi, tôi cảm thấy người yêu mình không phải là con người.”
Ngón tay đang gõ bàn phím khựng lại.
Chủ nhiệm Lý nhìn thẳng vào mắt cậu qua cặp kính của mình, muốn đánh giá cảm xúc của cậu khi nói những lời này. Nhưng Phương Hành Chu hoàn toàn bình tĩnh, không hề có cảm xúc gì.
“Cảm ơn cậu đã chờ tôi uống xong nước,” hắn lại gõ bệnh án, “Có bằng chứng nào chứng minh... cô ấy không phải người không?”
*Trong tiếng Trung, đại từ “tā” (他/她/它) đều phát âm giống nhau là “tā”, nên khi nghe thì không phân biệt giới tính.
他 (tā) – anh ấy
她 (tā) – cô ấy
它 (tā) – nó
Phương Hành Chu lắc đầu: “Không có chứng cứ, chỉ là một loại trực giác kỳ lạ.”
Hắn gật đầu ra hiệu cậu tiếp tục.
Phương Hành Chu: “Sau ý nghĩ đó, những ý tưởng phi lý khác xuất hiện như nấm mọc sau mưa. Tôi bắt đầu cảm thấy người yêu rất đói bụng, đứa bé trong bụng anh ấy cũng rất đói, mà máu của tôi có thể cung cấp năng lượng đặc biệt cho họ, có thể xoa dịu cơn đói khát của họ.”
Chủ nhiệm Lý nhạy bén hỏi: “Vậy nên cậu bắt đầu tự làm hại bản thân?”
Phương Hành Chu: “Đúng vậy.”
“Cũng vì nguyên nhân này, tôi làm anh ấy sợ hãi, nên bị anh ấy đưa đến khoa tâm lý.”
Chủ nhiệm Lý: “......”
Hắn cau mày, vẻ mặt nghiêm túc hẳn lên, ngồi thẳng dậy, nói: “Nếu chỉ là muốn máu, vì sao cậu không chọn phương pháp dùng kim tiêm rút máu? Việc này đối với cậu rất dễ dàng, hơn nữa sẽ không để lại vết thương ảnh hưởng đến sinh hoạt bình thường của cậu.”
Vấn đề này làm Phương Hành Chu im lặng rất lâu.
Trong mắt cậu hiện ra chút mơ hồ, nói: “Rất khó miêu tả... Giống như cảm giác tiếc nuối tột độ vì không thể hoàn thành điều gì đó, dẫn đến tâm lý bù đắp.”
Chủ nhiệm Lý: “Tôi có thể xem vết sẹo cậu tự hại mình không?”
Phương Hành Chu: “Không có sẹo.”
Chủ nhiệm Lý: “?”
“Tuần trước tôi cắt ngón tay, và nó đã lành.” Cậu xòe bàn tay không tì vết của mình, “Mấy hôm trước tôi định rạch cổ tay nhưng chưa kịp làm thì bị người yêu phát hiện, anh ấy cãi nhau một trận lớn với tôi.”
Chủ nhiệm Lý nhìn chằm chằm ngón tay cậu, chậm rãi nói: “Cậu cắt ngón tay khi nào?”
Phương Hành Chu: “Khoảng sáu bảy ngày trước.”
Chủ nhiệm Lý: “Hành Chu, cậu là bác sĩ ngoại khoa, cậu hẳn rất rõ ràng --- bảy ngày đúng là đủ để miệng vết thương khép lại, nhưng không thể nào không để lại sẹo. Trí nhớ của cậu có thể đã có vấn đề, có lẽ cậu nhớ nhầm thời gian, hoặc có lẽ, cậu không thật sự cắt ngón tay mình.”
Phương Hành Chu cực kỳ khẳng định: “Không, tôi tin rằng ký ức về chuyện này của tôi cực kỳ chính xác, không thể có bất kỳ sai sót nào.”
Chủ nhiệm Lý im lặng lâu hơn.
Trong lòng hắn đã lờ mờ xác định được bệnh của cậu. Hắn trò chuyện với Phương Hành Chu một hồi, sau đó rút một bộ câu hỏi đánh giá dày cộp từ trong ngăn kéo ra, nói: “Cậu sang phòng bên cạnh điền những câu hỏi này đi, tôi cho rằng mình cần nói chuyện với người yêu của cậu một chút, từ góc độ của cô ấy để hiểu hành vi của cậu, có tiện không?”
Phương Hành Chu: “Đương nhiên, anh ấy ở ngay ngoài cửa. Nhưng tôi hy vọng cậu sẽ giấu việc tôi cảm thấy anh ấy không phải là con người.”
Chủ nhiệm Lý: “Được, tôi biết.”
Phương Hành Chu cầm bộ câu hỏi đánh giá mở cửa, kêu Lục Kiến Xuyên tiến vào, cậu nói chuyện với bác sĩ vài câu, rồi đi vào phòng bên cạnh, nhường lại phòng khám cho Lục Kiến Xuyên.
Chủ nhiệm Lý trầm tư nhìn bệnh án của Phương Hành Chu, cau mày cầm ly trà lên, chậm rãi uống một ngụm nước. Hắn cảm thấy có gì đó không ổn trong cuộc trò chuyện vừa rồi, lại không thể xác định được nó là gì...
Cảm xúc của Phương Hành Chu quá mức bình tĩnh, logic cũng không hề có lỗi, nhưng trong tình huống bình thường, bệnh nhân tự làm hại bản thân thường đã bị bệnh rất nặng, rất ít người có thể biểu hiện bình tĩnh như vậy.
Chẩn đoán thế nào đây?
Trong lúc hắn đang suy nghĩ, một giọng nam trầm ấm vang lên trên đỉnh đầu hắn, trong giọng mang theo chút lo lắng: “Bác sĩ, tình trạng của Chu Chu thế nào? Cần tôi giúp gì sao?”
Phụt một tiếng ---
Chủ nhiệm Lý vừa ho sặc sụa, vừa luống cuống rút giấy lau bàn, ngẩng đầu kinh ngạc nhìn người vừa bước vào phòng.
...Đây là một người đàn ông.
Một người đàn ông đẹp vượt quá giới hạn tưởng tượng của nhân loại, đẹp như nhân vật 3D bước ra từ trò chơi.
Chủ nhiệm Lý từ từ há to mồm, ánh mắt dừng lại trên chiếc nhẫn cưới xấu xí đến kinh ngạc, giống hệt chiếc của Phương Hành Chu, não bộ hắn như tê liệt.
Lục Kiến Xuyên ngồi xuống: “Tôi là vị hôn phu của em ấy.”
Bác sĩ: “...”
Hai người ngươi xem ta, ta nhìn ngươi, im lặng một lúc lâu.
“Bác sĩ?” Lục Kiến Xuyên lễ phép gọi hắn, “Ngài ổn chứ?”
Chủ nhiệm Lý cố ép mình tỉnh táo, hắn hít sâu một hơi, cúi đầu nhìn lại bệnh án của Phương Hành Chu, nhìn chằm chằm dòng chữ hắn vừa gõ mười phút trước.
“Bệnh nhân có biểu hiện rối loạn ký ức sau khi vợ mang thai.”
À thì... “người vợ mang thai” này có vẻ không giống như hắn tưởng tượng.
Nhưng không sao, làm việc ở khoa tâm lý lâu như vậy rồi, trên đời không có chuyện gì mà hắn chưa từng gặp. Chủ nhiệm Lý nhanh chóng ổn định lại, hắn cẩn thận tránh đề cập đến chuyện mang thai, chỉ nói, “Không sao, xin hỏi nên xưng hô thế nào?”
“Tên Kiến Xuyên.” Lục Kiến Xuyên đáp, “Chữ ‘Kiến’ trong ‘nhìn thấy’, chữ ‘Xuyên’ trong ‘sông’. Còn Phương Hành Chu của tôi là ‘thuyền đi trên sông’, nên tôi là người nhìn thấy dòng sông đó.”
Bác sĩ: “... Được. Cậu và bác sĩ Phương đã quen nhau bao lâu? Tình cảm của hai người thế nào?”
Trong mắt Lục Kiến Xuyên ánh lên chân tình không chút giả tạo, giọng nói trở nên dịu dàng hơn: “Chúng tôi quen nhau hơn 20 năm, từ thuở ấu thơ, tình cảm trúc mã sâu đậm.”
Bác sĩ gạch tròn dòng “quen nhau 10 năm” trong bệnh án.
Một người nói 10 năm, một người nói 20 năm, có chênh lệch xa quá không?
Hắn không biểu lộ sự nghi ngờ của mình, tiếp tục: “Bác sĩ Phương gần đây có xu hướng tự làm hại bản thân. Từ góc độ của cậu, bác sĩ Phương có biểu hiện bất thường bắt đầu khi nào?”
Lục Kiến Xuyên ngồi ngay ngắn.
“Điều bất thường lớn nhất là, em ấy luôn cảm thấy tôi cần máu của em ấy, nên em ấy sẽ cố ý tự tạo vết thương cho mình, để tôi được uống máu em ấy. Ngoài điều này ra thì không có vấn đề lớn nào khác. Tính cách Chu Chu ôn hòa, tâm tư tỉ mỉ, lại thông minh hơn người, cân bằng được công việc và cuộc sống. Về phương diện làm người, em ấy làm tốt hơn tôi rất nhiều.”
Nói xong, anh nghiêng đầu suy nghĩ hai giây, rồi bổ sung: “Những suy nghĩ bất thường này bắt đầu từ khi tôi mang thai, ừm... khoảng hơn một tháng trước.”
Rầm một tiếng. Bác sĩ làm đổ ly trà.
Trước khi ly trà sắp chạm xuống đất, Lục Kiến Xuyên nhanh như chớp chụp lấy nó.
“Cẩn thận một chút, bác sĩ, cái ly này rất đẹp, rơi vỡ rồi sẽ rất đáng tiếc.” Lục Kiến Xuyên đặt ly trà hình hoa hồng to lớn, xấu xí vô cùng, lại chỗ cũ.
Chủ nhiệm Lý trầm mặc, im lặng đến mức tai ù đi.
Hắn nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, lâu sau mới nhỏ giọng hỏi lại: “Cậu... mang thai?”
Lục Kiến Xuyên mỉm cười: “Đúng, đã ba tháng rồi. Lát nữa vợ yêu sẽ đưa tôi đi khám thai.”
Chủ nhiệm Lý: “............”
“Tốt,” Mười ngón tay hắn bắt đầu bay múa, điền bệnh án mới, “Cho nên, ba tháng trước cậu bắt đầu cảm thấy mình mang thai, hơn nữa bác sĩ Phương cũng chấp nhận điều này, đúng không?”
Lục Kiến Xuyên: “Không phải là cảm giác, mà là sự thật.”
Chủ nhiệm Lý: “Ừ ừ.”
“Để Chu Chu tin tưởng điều này đã tốn rất nhiều thời gian,” Lục Kiến Xuyên liếc nhìn bức tường ngăn cách hai phòng, nhỏ giọng nói, “Ban đầu, tôi nói với em ấy mình đã phẫu thuật điều chỉnh khoang bụng, nhưng điều này kích thích em ấy quá nhiều, cho nên... em ấy bắt đầu tự làm hại bản thân, tôi nghi ngờ em ấy đang tự trừng phạt vì tôi đã tự ý quyết định. Tôi đúng là suýt nữa bị dọa đến phát điên, giờ vẫn thường xuyên mơ thấy ác mộng.”
“Sau đó tôi đổi cách giải thích, dùng nhiều cách để em ấy chấp nhận sự thật tôi đang mang thai.” Lục Kiến Xuyên thở dài, “Nhưng từ đó về sau, Chu Chu thường xuyên có những suy nghĩ bất thường. Tôi rất lo cho em ấy, rất sợ tinh thần của em ấy sẽ có vấn đề.”
“Bác sĩ nghĩ sao?”
Chủ nhiệm Lý gật đầu lia lịa, tay gõ bàn phím không ngừng, thoăn thoắt gõ xong một bệnh án mới: “Bác sĩ Phương đúng là có chút vấn đề, nhưng cần đợi có kết quả đánh giá mới có thể đưa ra chẩn đoán chính xác. Nhưng Lục tiên sinh, tôi còn một vấn đề muốn hỏi anh.”
Lục Kiến Xuyên: “Ngài nói đi.”
Bác sĩ ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên khuôn mặt hoàn hảo đến mức không chân thật của Lục Kiến Xuyên.
“Vậy,” hắn ngập ngừng, “Cậu có thật sự thèm khát máu của bác sĩ Phương không? Và ‘đứa bé’ ba tháng trong bụng cậu cũng vậy?”
Lục Kiến Xuyên: “......”
Vấn đề này tựa hồ rất khó trả lời, phòng khám im lặng một lát.
Không biết vì sao, chủ nhiệm Lý nhìn đôi mắt pha lê nửa trong suốt của Lục Kiến Xuyên mà bỗng cảm thấy rùng mình, như bị một sinh vật nguy hiểm không rõ nhìn chằm chằm.
Hắn không nhịn được mà kéo cà vạt, dựa lưng vào ghế phía sau, kéo giãn khoảng cách giữa hắn và Lục Kiến Xuyên.
Lục Kiến Xuyên dường như trải qua một cuộc đấu tranh tư tưởng kịch liệt, cuối cùng anh chậm rãi thở dài một hơi:
“Đúng vậy, chúng tôi cần máu tươi của em ấy, tựa như khao khát sự ban ơn từ Chúa Sáng Thế tối cao, mọi lúc mọi nơi.”
Tay chủ nhiệm Lý run rẩy hẳn lên.
Hắn nuốt nước bọt, trong chớp mắt ấy, hắn nảy sinh ý nghĩ muốn báo cảnh sát.
Hắn hít sâu một hơi, bình tĩnh lại rồi cầm bộ câu hỏi đánh giá đưa cho Lục Kiến Xuyên, “Cậu cũng làm bài kiểm tra này đi.”
Lục Kiến Xuyên khó hiểu: “Tại sao? Vì sao tôi cũng phải làm? Tôi cảm thấy mình hoàn toàn khỏe mạnh, không hề có bất kỳ bệnh tâm lý nào.”
Chủ nhiệm Lý: “... À, cái này,” Lưng hắn ướt đẫm mồ hôi lạnh, “Cậu có thể nghĩ như vậy là chuyện tốt, nhưng trạng thái tâm lý của bạn đời sẽ ảnh hưởng đến tinh thần của người bệnh, tôi cần đánh giá tâm lý của cả hai.”
Lục Kiến Xuyên lần đầu tiên nghe thấy cách nói này.
Vẻ mặt anh thay đổi, tiếp nhận bộ câu hỏi dày cộp, trong lòng dâng lên sự tin tưởng: “Bác sĩ, ngài nói đúng, tôi và Chu Chu là một, nếu em ấy có vấn đề, nhất định là do tôi có chỗ nào đó không phù hợp với tiêu chuẩn của con người. Ngài đúng là thần y! Tôi nhất định sẽ nghiêm túc điền tất cả các câu hỏi.”
Chủ nhiệm Lý: “......”
Hắn cười gượng gạo hai tiếng, nhìn người đàn ông bước vào gian phòng bên cạnh để điền câu hỏi, run rẩy vặn nắp bình giữ nhiệt, uống cạn nước trà bên trong.
...Hay là khuyên họ chia tay thì hơn?