Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào? thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi gặp Lý Toàn, Phương Hành Chu thuê phòng khách sạn để tắm rửa, thay bộ quần áo sạch sẽ đã chuẩn bị từ trước. Cậu đảm bảo trên người không lưu lại bất cứ mùi lạ nào, rồi mới dám lái xe đến nhà họ Lục dùng bữa cơm gia đình.
Vừa đỗ xe vào gara nhà họ Lục, còn chưa kịp tắt máy, đã có người lịch sự gõ cửa kính xe cậu.
Phương Hành Chu hạ cửa kính xe xuống.
Ngay lập tức, môi cậu bị chặn lại.
Mùi hương quen thuộc tràn ngập khoang xe, đầu lưỡi linh hoạt như xúc tu chui vào khoang miệng cậu, khám xét khắp bên trong, cẩn thận kiểm kê từng kẽ răng. Phương Hành Chu bị cướp mất dưỡng khí, theo bản năng lùi lại, nhưng ý đồ đó dễ dàng bị Lục Kiến Xuyên phát hiện. Một bàn tay lạnh lẽo nhanh chóng đỡ sau gáy cậu.
Nụ hôn không chỗ trốn khiến cằm cậu bắt đầu tê dại, nước bọt trào ra theo khóe miệng. Hồi lâu sau, khi tai Phương Hành Chu ù đi vì nụ hôn, Lục Kiến Xuyên mới lưu luyến tách ra, lau khóe miệng cậu.
"Chu Chu, em..."
Chưa nói hết câu, phía sau đã truyền đến tiếng ho khan nhẹ: "Khụ khụ."
Phương Hành Chu nhanh chóng tách ra khỏi Lục Kiến Xuyên.
Lục Hòa Âm đỏ mặt ló đầu ra từ cửa sau, ánh mắt sáng rực nhìn hai người bọn họ: "Anh hai, kỹ năng hôn của anh thật lợi hại, cách một hành lang mà em vẫn nghe được tiếng hai người hôn đấy."
Lục Kiến Xuyên: "......"
Phương Hành Chu lau miệng một cách bình thản: "Chào em."
"Chào anh! Chu ca, mọi người đang đợi anh đấy, mau đến đi, hôm nay có tin vui muốn tuyên bố đó."
Thúc giục xong, cô nhanh chóng rút lui, không làm kỳ đà cản mũi nữa, để lại hai người bọn họ ở bãi đỗ xe. Lục Kiến Xuyên nhìn về phía Phương Hành Chu mà anh đã không gặp suốt một ngày, gương mặt đầy vẻ tươi cười. Anh định đến gần để thân mật một chút, nhưng ngay khi anh lại gần, vẻ mặt anh đơ người lại.
Anh nhìn chằm chằm người yêu, giật giật cái mũi, nheo mắt đầy tinh ý.
"... Mùi vị xa lạ." Anh chậm rãi nói với giọng điệu khác hẳn giọng vừa rồi.
Vẻ mặt này khiến Phương Hành Chu lập tức liên tưởng đến thú hoang nguy hiểm.
Rõ ràng cậu đang bị chất vấn, nhưng Phương Hành Chu lại nhìn anh đến ngẩn ngơ.
Từng câu từng câu Lý Toàn nói chuyện với cậu vang lên bên tai. Hắn không chịu miêu tả bản thể của Lục Kiến Xuyên, lại dùng từ thần linh để hình dung Lục Kiến Xuyên... Rốt cuộc là quái vật như thế nào mới có thể được gọi là thần linh?
Nếu cậu chọc giận nai con, liệu anh có mất kiểm soát mà lộ nguyên hình, sau đó mở ra cái miệng đầy răng nanh, nuốt chửng cậu rồi tiêu hóa thành một bãi chất dinh dưỡng không?
Suy nghĩ về trò đùa dại này chợt lóe qua, Phương Hành Chu hít sâu một hơi, kìm nén suy nghĩ đang trỗi dậy: "Mùi gì?"
Ánh mắt của Lục Kiến Xuyên gắt gao khóa chặt vào người cậu, nhìn cậu từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, cẩn thận đánh giá. Trong mắt anh lấp lóe sắc đỏ.
Giọng anh càng lúc càng quái dị, như tiếng ma quỷ văng vẳng trong tầng hầm, khiến người ta rợn tóc gáy:
"...Sữa tắm lạ... dầu gội..." Anh hơi ngừng lại, cánh mũi lại giật giật, "Mùi hương khó chịu... thuốc khử trùng... khách sạn... cà phê... lòng đỏ trứng... bánh mì sandwich..."
Ánh mắt anh dừng lại ở tay phải của Phương Hành Chu.
Trái tim Phương Hành Chu đập lỡ nửa nhịp, ý thức được mình đã xem thường khứu giác của Lục Kiến Xuyên. Cậu muốn lặng lẽ giấu cái tay phải đã nắm tay với Lý Toàn vào túi.
Cậu vừa nhúc nhích một chút, đã bị Lục Kiến Xuyên nắm chặt tay.
Lục Kiến Xuyên cúi đầu, trực tiếp dán mũi lên lòng bàn tay cậu, chậm rãi ngửi từng chút một, ngửi từ lòng bàn tay đến mu bàn tay, ngửi đến mức Phương Hành Chu rợn tóc gáy. Cậu dùng sức muốn rút tay ra.
Lục Kiến Xuyên nắm chặt tay cậu, nhíu mày, nhìn chằm chằm vào làn da tinh tế trong lòng bàn tay cậu. Anh chắc cảm nhận được điều bất thường nhưng lại không thể xác nhận hơi thở xa lạ đó.
Phương Hành Chu nói: "... Nai con, bây giờ anh kỳ lạ quá, không giống con người, em rất sợ."
Những lời này có hiệu quả tức thì, như dựng sào thấy bóng.
Lục Kiến Xuyên hơi sửng sốt, lập tức thả lỏng tay, Phương Hành Chu nhanh chóng rút tay về.
Sắc đỏ trong mắt anh dịu đi đôi chút, thoạt nhìn lý trí đã trở về, nhưng vẻ mặt vẫn rất không vui. Anh nhìn Phương Hành Chu, nói một cách chắc chắn: "Em đi khách sạn."
"Hôm nay là thời gian làm việc, vì sao em lại đi khách sạn?"
"Hơn nữa em còn tắm ở trong đó, đang yên đang lành, sao em lại tắm rửa trong khách sạn?"
"Hơn nữa trưa nay em không ăn ở nhà ăn, nơi đó có mùi cà phê rất nồng, không giống quán cà phê trong nhà ăn..."
Giọng Lục Kiến Xuyên càng lúc càng trầm, Phương Hành Chu hôn má anh: "Hôm nay khi em kiểm tra phòng, một người bệnh bị viêm tuyến tụy đột nhiên nôn trớ khắp người em. Bệnh viện không có nơi tắm rửa, cho nên em thuê phòng ở khách sạn để tắm rửa, sau khi tắm rửa thì tiện thể ghé quán cà phê bên cạnh."
Lục Kiến Xuyên nhìn chằm chằm vào mắt Phương Hành Chu.
Người sau bình thản đối mặt với anh, không hề nao núng trước ánh mắt đầy áp lực của anh.
Vẻ mặt của Lục Kiến Xuyên dần trở nên dịu dàng.
Hồi lâu sau, Phương Hành Chu nói: "Đi ăn cơm đi, mọi người đều đang đợi chúng ta."
Lục Kiến Xuyên mím môi, trực giác vẫn khiến anh bất an, nhưng lại không tìm được manh mối rõ ràng hơn, chỉ có thể gật đầu nói: "Được."
Phương Hành Chu xuống xe, lập tức bị nắm tay.
Hai người cùng nhau bước vào phòng khách, Phương Hành Chu hỏi: "Hôm nay anh có ăn no không?"
"Có," Mũi Lục Kiến Xuyên vẫn động đậy, "Anh đã thực sự ăn no."
"Bảo bảo thì sao?"
"Bảo bảo đang ngủ."
Giọng Lục Hòa Âm truyền đến từ đầu hành lang bên kia: "Các anh nhanh lên, đừng hôn nữa."
Phương Hành Chu cười cười, đi vào phòng khách, nhìn thấy đồ ăn trên bàn cơm hôm nay còn hoành tráng hơn lần trước. Bàn ăn lần này dài gấp đôi, phía trên bày đủ loại đồ ăn với đủ màu sắc, sơ sơ cũng phải hơn 60 món, đa số là món thịt.
Phương Hành Chu và Lục Kiến Xuyên chào hỏi với mọi người trong nhà. Mẹ Lục nở nụ cười hiền từ: "Ngồi đi."
Bố Lục gật đầu với cậu, hai người liếc nhau, hiểu ý nhau không cần nói: "Cậu đã vất vả rồi."
Phương Hành Chu: "Đó là điều nên làm."
Hai người ngồi cạnh nhau, Lục Hòa Âm lập tức ho khan vài tiếng, khiến tất cả mọi người nhìn về phía cô, sau đó cười tủm tỉm nói: "Em có tin tức tốt muốn tuyên bố."
Màn này hình như đã từng diễn ra.
Giữa mày Phương Hành Chu giật thót, những ký ức mơ hồ bị lãng quên bỗng chốc được khơi gợi.
Mọi người hiển nhiên đều có ám ảnh, toàn bộ bàn ăn chìm vào im lặng. Lục Đồng Cảnh như gặp phải tai họa, anh lập tức ngồi thẳng người: "Chuyện gì mà phải nói bây giờ?"
Mẹ Lục cũng hơi lo lắng: "Chờ ăn uống xong rồi hẵng nói, giờ mọi người ăn cơm trước. Anh hai con giờ đang mang thai, không thể bị đói."
Lục Hòa Âm nóng lòng đến mức dịch chuyển vài cái trên ghế: "Không được, em đã nhịn cả ngày rồi, không thể nhịn được nữa! Chỉ cần chờ hai phút, mọi người có thể vừa ăn vừa nghe tôi nói."
Lục Kiến Xuyên rót nửa ly nước chanh cho em gái, anh là người duy nhất ủng hộ cô. Ánh mắt anh dừng lại trên bụng cô, có lẽ đã sớm nhận ra, anh cười nói: "Em nói đi, anh không đói bụng."
Lục Hòa Âm chắp hai tay trước ngực: "Tin tức này chắc chắn sẽ khiến mọi người ăn ngon miệng hơn."
Tất cả mọi người đều nhìn cô, tim Phương Hành Chu đập nhanh bất thường, không phải vì lời nói của Lục Hòa Âm.
Ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm Lục Hòa Âm, như muốn nhìn thấu cô.
Lục Hòa Âm uống một ngụm nước chanh, trịnh trọng thông báo: "Em cũng có thai rồi, đã được 6 tuần, dự kiến sinh muộn hơn anh hai ba tháng. Năm nay nhà mình có thể đón hai thành viên mới rồi!"
Cả bàn im phăng phắc.
Tiếng keng một cái, chiếc thìa của mẹ Lục rơi xuống đất, nhưng không ai buồn nhặt.
Lục Đồng Cảnh kinh ngạc há hốc mồm, khó có thể tin mà nhìn em gái, gân xanh trên trán giật giật. Bố Lục lập tức nhíu mày, ông không thể giữ vững ly rượu vang đỏ, rượu sóng sánh đổ ra ngoài...
--- Màn này khiến thái dương Phương Hành Chu đau nhói, như thể có trường kiếm đâm xuyên qua sọ não, đau đến toát mồ hôi lạnh, ngón tay cậu run rẩy không ngừng.
... Có gì đó không ổn.
Cảm giác nóng bừng quen thuộc ập lên đỉnh đầu cậu, cậu cảm thấy mình như đang sốt, nhưng chỉ có não nóng bừng, tứ chi lại lạnh buốt như ngâm trong hầm băng, hệt như lúc cậu phát hiện tờ giấy chẩn bệnh trong túi quần áo.
Hiện thực và ký ức bắt đầu đan xen. Những chi tiết mơ hồ từ bữa cơm gia đình đầu tiên tại nhà họ Lục nhanh chóng ùa về, nhưng nó chắp vá, không thể phân biệt thật giả. Não bộ như đang vật lộn với một loại virus vô hình, cơn đau khó chịu khiến cậu bám chặt lấy ghế.
Ánh mắt cậu chậm rãi lướt qua từng gương mặt của gia đình nhà họ Lục.
Mẹ Lục dùng tay ôm ngực, thở dốc liên tục, miệng lẩm bẩm niệm A Di Đà Phật: "Trời ơi... con đừng dọa mẹ, mới có mấy tháng thôi mà, mẹ... mẹ già rồi, chịu không nổi đâu."
Lục Đồng Cảnh đập mạnh bàn, đứng phắt dậy, tức giận nhìn chằm chằm Lục Hòa Âm: "Là của ai? Cái thằng Tây lần trước em kể? Hay là đứa nào mới? Sao em không đưa người về ra mắt gia đình?"
Trên mặt bố Lục cũng hiện rõ sự tức giận... phản ứng hoàn toàn khác so với khi Lục Kiến Xuyên thông báo tin tức mang thai của mình... Không hiểu sao suy nghĩ này chợt lóe lên trong đầu Phương Hành Chu, dù rõ ràng cậu không nhớ rõ chi tiết của bữa tiệc gia đình hôm đó.
Cơn đau đầu càng lúc càng dữ dội.
Cậu chậm rãi đảo mắt, khi tất cả mọi người đều nhìn Lục Hòa Âm, cậu nhìn sang Lục Kiến Xuyên.
Lục Kiến Xuyên chỉ khẽ mỉm cười, dường như không hiểu sự phẫn nộ của mọi người trong nhà: "Đây không phải là tin vui sao? Con và Hòa Âm đều rất mong có con."
Lục Đồng Cảnh lập tức chuyển họng súng sang anh: "Em đừng có nói!"
Lục Kiến Xuyên chớp mắt, anh hơi nghiêng đầu, cảm thấy khó hiểu trước những mối quan hệ và đạo lý phức tạp của gia đình loài người.
Lục Hòa Âm: "Anh hai nói đúng mà. Em rất muốn có con của riêng mình nhưng lại không muốn kết hôn với đàn ông. Em đã suy nghĩ kỹ càng rồi, bây giờ cơ thể em đang ở trạng thái tốt nhất, cũng là lúc sự nghiệp sắp thăng hoa. Nếu muốn có con, bây giờ là thời điểm tốt nhất. Sau khi sinh con xong, em có thể chuyên tâm vào sự nghiệp, không bị chậm trễ gì."
Nói xong, cô nắm tay anh trai cả: "Anh cả, anh đã ba mươi mấy tuổi rồi mà vẫn chưa có người yêu, em và anh hai đều có con rồi, áp lực của anh sẽ không còn lớn như vậy nữa."
Lục Đồng Cảnh: "......"
"Em..." Anh trừng mắt nhìn Lục Hòa Âm, "Em... sao em lại có cái suy nghĩ này?!"
Bố Lục trầm giọng lên tiếng: "Cho nên rốt cuộc đứa bé là của ai?"
Lục Hòa Âm nghiêm túc nói: "Là của em. Sau khi sinh, đứa bé sẽ mang họ Lục, là con của nhà họ Lục chúng ta."
Câu nói kiên quyết khiến bàn ăn chìm vào tĩnh lặng.
Vẻ mặt mọi người đều khác nhau, im lặng tiêu hóa tin tức gây sốc này.
Chỉ có Lục Kiến Xuyên chớp mắt, cười nói: "Anh thấy tốt mà, chúc mừng em gái."
Lục Hòa Âm cảm động: "Em biết anh hai sẽ hiểu em, Chu ca chắc chắn cũng sẽ hiểu đúng không?"
Phương Hành Chu im lặng hai giây.
Cậu chìm đắm trong vô số ký ức hỗn loạn, rất nhiều hình ảnh thật giả lẫn lộn tràn ngập trong não cậu. Bóng dáng Lục Kiến Xuyên và Lục Hòa Âm không ngừng chồng lên nhau, rồi lại tách rời, như đang ám chỉ cậu... Tất cả ký ức hỗn loạn đều bắt nguồn từ một bữa ăn gia đình, một lời tuyên bố quan trọng, một cuộc xung đột gây tổn thương lẫn nhau.
Hai giây sau, cậu nghe thấy mình căng thẳng đáp lời: "Ừ... anh cho rằng việc này không có gì to tát cả, anh hoàn toàn có khả năng tự nuôi con, cả về mặt kinh tế lẫn tư tưởng. Chúc mừng em, Hòa Âm."
Lục Hòa Âm: "Cảm ơn Chu ca, Chu ca thật tốt!"
Mẹ Lục nắm chặt tay con gái, ngón tay run run: "Con đã thực sự nghĩ kỹ rồi?"
"Con đã nghĩ kỹ rồi, mẹ không cần lo lắng cho con." Lục Hòa Âm hôn má mẹ Lục, "Ăn cơm đi."
Đôi mắt mẹ Lục đỏ lên: "Tốt, tốt. Cả đời bố mẹ liều mạng kiếm tiền cũng chỉ để các con có thể tùy tâm sở dục mà sống. Đừng nói là một đứa trẻ, con sinh mười đứa chúng ta cũng nuôi nổi, ai cũng bảo phải tìm chồng cho con nhưng mẹ gả con ra ngoài cũng cảm thấy luyến tiếc..."
Mẹ Lục chậm rãi khóc nức nở.
Bà vừa khóc, nhóm đàn ông trên bàn cơm lập tức chìm vào một mảnh hỗn loạn.
Chỉ có Lục Kiến Xuyên và Phương Hành Chu không chút sứt mẻ ngồi ở ghế, Lục Kiến Xuyên lặng lẽ dựa qua, nhỏ giọng thỉnh giáo người yêu: "Vào thời điểm này, anh nên làm gì?"
Phương Hành Chu gắt gao nhìn chằm chằm vào đôi mắt Lục Kiến Xuyên, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, đều là do cậu quá đau nên chảy đầy mồ hôi lạnh.
Cuộc chiến trong não bộ đã tiến vào hồi kết, tất cả ký ức đã từng bị sửa chữa thi nhau ghép thành một bức tranh hoàn chỉnh, chỉ còn lại một khoảng tối.
Năng lực học tập của cậu rất mạnh, từ nhỏ đến lớn cậu đều thi được hạng nhất. Cho dù vài tháng trôi qua, cậu vẫn có thể nhớ lại từng sự kiện nhỏ, thậm chí cậu có thể nhớ từng chữ cái tiếng Anh trong bài báo cáo.
Cậu tìm lại được đa số chân tướng.
Thì ra, ban đầu Lục Kiến Xuyên không dùng lý do "người lưỡng tính" để hợp lý hóa việc mang thai, anh đã từng giả mạo một bài báo cáo thay đổi cơ thể. Bài báo cáo kia có con dấu đỏ uy tín của viện nghiên cứu, sau khi cậu đọc xong, cậu đã tin là thật, sau đó... cậu đã làm việc gì đó quá khích, thậm chí trực tiếp xảy ra xung đột với Lục Kiến Xuyên.
Những ký ức xung đột đã bị xóa sạch hoàn toàn, giống như một cái hố đen. Dù dùng từ ngữ mấu chốt để liên hệ với nó như thế nào, cũng không thể khơi gợi nửa phần.
Có lẽ, trong đám ký ức "xung đột" này, cậu đã nhìn thấy bản thể của Lục Kiến Xuyên...
Lục Kiến Xuyên khẽ nhíu mày, nghiêng người lại gần một ít, ngửi mùi trên người cậu. Anh không rõ vì sao cảm xúc của cậu bỗng nhiên phập phồng, có phải do cậu không tán thành cách nói với anh cả và ba ba không?
Anh bao lấy mu bàn tay của người yêu: "... Hành Chu? Em đang nghĩ gì vậy?"
Phương Hành Chu dời tầm mắt.
Cậu không tiếp tục liều mạng với "hố đen ký ức" nữa, chỉ nhàn nhạt nói: "Không có gì, anh ăn cơm đi, mọi người nhìn anh ăn ngon lành sẽ bình tĩnh lại. Điều này vốn không phải việc lớn gì, Hòa Âm đã suy nghĩ kỹ rồi."
Lục Kiến Xuyên cảm nhận được cảm xúc của người bên cạnh nhanh chóng ổn định trở lại.
Anh thả lỏng, gật đầu đồng tình: "Đúng vậy." Sau đó anh gắp cho Phương Hành Chu một miếng thịt gà, chuyên tâm vùi đầu ăn cơm trong khung cảnh hỗn loạn.
Phương Hành Chu nhịn không được nhìn về phía gương mặt nghiêng của anh.
Báo cáo về việc cải tạo khoang bụng --- chỉ có thể là do Lý Toàn. Nếu không, xét đến mối quan hệ xã giao và năng lực học thuật của Lục Kiến Xuyên, anh không thể nào làm giả một bản báo cáo trông thật đến vậy.
Điều này cũng chứng tỏ Lý Toàn không nói dối.
Tổ chức đứng sau hắn đúng là tổ chức chính phủ, con dấu đỏ đó thuộc về một viện nghiên cứu y học hàng đầu trực thuộc trung ương, không bị bất kỳ tổ chức tư nhân nào đe dọa.
Cuộc trò chuyện hôm nay tại quán cà phê đáng tin hơn cậu nghĩ. Lý Toàn và tổ chức của hắn là một đối tác tiềm năng.
Ý nghĩ đó vừa thoáng qua, cậu mím môi, tạo thành một đường thẳng thể hiện sự không vui. Cậu gắp cho Lục Kiến Xuyên một cái chân giò.
Thì ra, trong khi cậu không hề hay biết, Lục Kiến Xuyên đã làm nhiều chuyện đến vậy.
Muốn giám sát anh 24/7, dùng camera thì không phù hợp, cậu nên xem xét phương thức khác.
Suốt thời gian mang thai, ký ức của cậu không thể để xảy ra bất cứ điều gì ngoài ý muốn.
Phương Hành Chu cụp mắt, cho miếng thịt gà Lục Kiến Xuyên gắp vào miệng, bắt đầu suy nghĩ về những món quà thích hợp.