Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào?
Chương 47: Yêu thương
Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào? thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sự thật chứng minh, nỗi lo của cậu hoàn toàn chính xác.
Ngày thứ năm sau khi ăn xong số tròng mắt, Phương Hành Chu tan làm về nhà, nhìn thấy những bông hồng trong bình đã bắt đầu có dấu hiệu héo tàn, tuy rằng vẫn còn vẻ kiều diễm nhưng không còn tươi mới như mấy ngày trước.
Cậu khẽ nhíu mày, nhìn chằm chằm những bông hoa hồng đó hồi lâu, sau đó vươn tay chạm vào phần bị héo, cánh hoa cứ thế mà rơi xuống, đọng lại trên mặt bàn tủ giày.
Đêm đó, Lục Kiến Xuyên ăn hết toàn bộ thức ăn trong tủ lạnh.
Có lẽ số tròng mắt cuối cùng đã được tiêu hóa hết, bụng anh lại to thêm một chút. Sau khi ăn xong, anh chống nạnh đi đi lại lại trong phòng khách, vẻ nôn nóng, chiếc áo thun đã căng tròn rõ rệt, gần giống với phụ nữ mang thai bình thường ở tháng thứ năm.
Phương Hành Chu khó có thể tin nổi, cậu lật xem lịch, xác nhận bữa ăn tròng mắt chỉ mới trôi qua năm ngày, trong khi bác sĩ khuyên lần bổ sung dinh dưỡng tiếp theo nên là ba tuần sau.
Suốt đêm đó, cậu chạy sang siêu thị bên cạnh để mua thịt.
Chỉ nửa tiếng sau khi cậu trở về, Phương Hành Chu thấy Lục Kiến Xuyên đang mở toang tất cả ngăn kéo trong nhà, ngồi xổm trước tủ bếp, lục lọi hồi lâu rồi lôi ra một gói khoai tây chiên đã hết hạn.
Phương Hành Chu: "..."
Cũng may, may mà không phải là con gián hay con chuột nào đó.
"Em đưa anh đến trại chăn nuôi," cậu bỏ túi thịt vừa mua xuống, "Anh chẳng phải rất thích ăn rắn sao? Tối nay đi mua vài con về nấu canh."
Lục Kiến Xuyên ngẩng đầu lên, trực tiếp nhét cả gói khoai tây chiên hết hạn vào miệng, nói không rõ lời: "Không sao, anh không đói lắm đâu bảo bối. Cứ để mai tính, em nghỉ ngơi đi, ngày mai còn phải đi làm nữa."
Phương Hành Chu nhẫn nhịn, thấy trạng thái của Lục Kiến Xuyên vẫn còn ổn, cuối cùng cậu cũng không ép, chỉ nấu số thịt vừa mua cho anh ăn.
Trước khi đi ngủ, cậu mở WeChat, định nhắn cho Ngôn Tâm xin dời lịch bổ sung dinh dưỡng lần hai lên sớm hơn.
Vừa mở khung chat, cậu nhìn thấy dòng tin nhắn cũ: "Có thể gây nguy hiểm cho cơ thể mẹ".
Động tác của cậu chần chờ lại, nhìn chằm chằm vào câu nói đó hồi lâu.
... Không thể cưng chiều...
Cậu tắt điện thoại di động, ép bản thân nhìn về phía trần nhà, tự nhủ với bản thân.
Con hư tại mẹ.
Thai giáo cũng rất quan trọng.
Bổ sung dinh dưỡng một cách khoa học là điều không thể thiếu.
Ăn uống vô độ không phải là cách nuôi dưỡng lành mạnh.
Cậu trằn trọc ghi nhớ những suy nghĩ này vào tâm trí, ngăn cản xúc động muốn liên lạc với Viện Nghiên Cứu Dị Thường, rồi chìm vào giấc ngủ trong nỗi lo âu mơ hồ. Nhưng đêm đó, cậu bắt đầu mơ liên tục.
Trong mơ, vô số đôi mắt màu đỏ tươi như máu nhìn cậu từ bốn phương tám hướng, vây quanh cậu bốn phía, liên tục nhắc đi nhắc lại những âm tiết đứt quãng, trong âm thanh mang theo nỗi ai oán nồng đậm, nghe như lời quỷ ám trong phim kinh dị.
"Đói... Ha ha... Ăn ăn ăn... papa... Đói... Ăn ngon... Ăn... papa... mm..."
Suốt đêm những tiếng thì thầm líu lo không dứt, khiến Phương Hành Chu ngủ không yên.
Không biết có phải là cậu bị ảnh hưởng bởi thai nhi hay không, cậu cũng bắt đầu cảm thấy đói cồn cào. Thậm chí trong một buổi khám bệnh gấp vào đêm khuya, cậu dùng dao mổ cắt bỏ miếng thịt thối trên người bệnh nhân, nhìn dòng máu màu đen chảy ra, bỗng bị cơn đói dữ dội nuốt lấy.
Nhưng đến khi thức ăn bình thường bày ra trước mặt cậu, cậu lại chẳng muốn động đũa, chỉ ăn được vài miếng.
Những ảnh hưởng nhỏ này không khiến Phương Hành Chu khổ sở đến mức không nói nên lời, nhưng nghĩ đến việc Lục Kiến Xuyên cũng bị cơn đói khát này tra tấn suốt ngày đêm như vậy, lòng cậu bắt đầu dao động.
Tuần thứ hai, Phương Hành Chu mở nhóm mua thịt giá sỉ.
Lý Toàn đã nhắn tin ngày hôm qua, nói với cậu: "Chúng tôi đã kiểm tra trường từ tính ở hướng ba giờ, không có biến động gì, phố Hương Hạnh vẫn rất yên bình, chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi. Lục tiên sinh có khỏe không? Sao dạo gần đây anh ấy cứ chạy ra chợ hải sản thế?"
Chợ hải sản...
Lục Kiến Xuyên đã sớm không thể chịu nổi nữa, quay lại thói quen săn mồi ở trại chăn nuôi.
Phương Hành Chu âm thầm theo dõi hành trình của anh, phát hiện ngoài trại chăn nuôi, anh còn thích đi lang thang quanh chợ hải sản, dừng lại ở các quầy sashimi, có lẽ để xem còn sót lại trứng tròng mắt nào không.
Như lúc này, khi cậu kiểm tra hệ thống định vị, cậu thấy Lục Kiến Xuyên đang ở bờ biển, đã đứng đó suốt nửa tiếng, không biết đang thèm thuồng nước biển hay đang tự hỏi về quái vật biển.
Trái tim cậu hơi co rút đau đớn, lặng lẽ nhìn về phía lịch, đếm ngày.
Đã 15 ngày kể từ khi anh ăn hết tròng mắt.
Hai tuần, dù vẫn còn cách mục tiêu ba tuần một khoảng, nhưng cậu và Lục Kiến Xuyên đã cố gắng hết sức...
Trong đầu Phương Hành Chu liên tục nghĩ ra lý do mới, nhìn chằm chằm khung chat rất lâu, cuối cùng cậu vẫn thỏa hiệp mà nhắn một tin: "Anh ấy dạo này quá đói bụng, tôi cảm thấy... nên suy xét đến việc dời lịch bổ sung dinh dưỡng lần hai lên sớm hơn một chút, sớm hơn 4 ngày được không? Nếu không có vấn đề gì thì chúng ta gặp ở địa điểm cũ."
Cậu vừa nhắn xong, Ngôn Tâm lập tức gọi điện cho cậu, hỏi cặn kẽ tỉ mỉ về tình trạng của Lục Kiến Xuyên trong thời gian qua.
Cả hai đều xuất thân y khoa, họ trao đổi rất nhanh chóng. Chưa đầy 5 phút, bọn họ đã thống nhất được kế hoạch mới.
Ngôn Tâm: "Tôi đồng ý với quan điểm của cậu, nếu nhu cầu năng lượng của Lục tiên sinh quá lớn, đúng là nên ăn thêm chút thức ăn, nên đẩy bữa ăn thứ hai lên sớm hơn vài ngày. Trưa mai lúc 12 giờ rưỡi, gặp ở chỗ cũ."
Phương Hành Chu như trút được gánh nặng, tắt màn hình điện thoại, thở phào nhẹ nhõm.
Cậu lái xe về nhà.
Trên đường về nhà, người mà cậu đang theo dõi trên màn hình, vốn đang lang thang ở bờ biển lập tức chạy về, tốc độ còn nhanh hơn lần trước, với tốc độ 120km/h, về trước Phương Hành Chu tận năm phút.
Hôm nay Phương Hành Chu mua mười con rắn từ chợ.
Cậu xách rắn vào nhà, theo thói quen nhìn về phía lọ hoa hồng, cánh hoa đã héo hơn hôm qua một chút.
Cậu âm thầm thở dài: "Nai con..."
Lục Kiến Xuyên bước nhanh từ trong phòng tắm ra, chống nạnh, cái bụng ngày càng to, mắt anh sáng rực lên khi nhìn thấy cái túi lưới trong tay Phương Hành Chu.
"Tối nay ăn rắn à?!"
Phương Hành Chu biết rõ cách nấu nướng của con người đã không còn ảnh hưởng đến khẩu vị của Lục Kiến Xuyên, vì thế cậu nói: "Chưa ăn vội, nuôi thêm cho béo một chút rồi mới ăn."
Mắt Lục Kiến Xuyên càng lúc càng sáng, gật đầu lia lịa: "Ý kiến hay, mấy con rắn này nhìn gầy quá, anh có thể bắt vài con chuột cho chúng nó ăn no, bảo đảm sẽ nuôi chúng nó béo mẫm."
Phương Hành Chu nghĩ đến những con phố ngày càng sạch sẽ: "... Tha cho lũ chuột thành phố C đi, dù chúng không được chào đón nhưng chúng cũng là một mắt xích trong hệ sinh thái. Anh sẽ cho rắn ăn thịt."
Lục Kiến Xuyên không nghe một chữ nào, chỉ nóng lòng muốn thử: "Tốt!"
Phương Hành Chu treo lồng rắn ở ngoài ban công: "Vậy tối nay chúng ta ăn thịt bò trước đi."
Mắt Lục Kiến Xuyên vẫn dán vào lũ rắn, thất thần đáp: "Ừ, em đi nấu cơm trước đi, lát nữa anh sẽ xào rau giúp em."
Phương Hành Chu hôn nhẹ lên môi anh, xoay người vào phòng bếp, còn cố ý đóng cửa lại để cho Lục Kiến Xuyên có không gian riêng, cậu lấy một miếng thịt bò từ tủ lạnh.
Đã vào tháng sáu, thời tiết càng ngày càng nóng, cơn mưa đầu mùa đang ùn ùn kéo đến ở chân trời, bầu trời đêm thẫm màu treo đầy những đám mây đỏ sẫm, thi thoảng sẽ có tia chớp lóe qua, kèm theo từng tiếng sấm nặng nề.
Phương Hành Chu nhìn chăm chú vào những lát thịt bò đang được thái trên thớt.
Phòng khách chìm trong bầu không khí im lặng, chỉ thỉnh thoảng bị tiếng sấm xé toang sự im lặng. Thời gian trôi qua một cách chậm chạp, khác hẳn với thói quen thường ngày khi Lục Kiến Xuyên hay lén lút chui vào bếp để ăn vụng đồ ăn, mà là...
Một tia chớp lóe lên, Phương Hành Chu không nhịn được, lén ngoái nhìn.
Lục Kiến Xuyên quả nhiên đang đứng ở ngoài ban công.
Tóc anh còn chưa được lau khô, những lọn tóc vẫn còn nhỏ nước, anh hơi ngẩng đầu lên, nhìn chiếc túi lưới rắn treo trên giá, trong đó có những con rắn đang giãy giụa điên cuồng, miệng há rộng, phát ra tiếng rít cảnh báo đầy sợ hãi về phía người đàn ông trước mặt.
Ánh chớp biến cảnh tượng này thành một khung hình kinh dị.
Trong tay Phương Hành Chu còn cầm dao, thấy Lục Kiến Xuyên đột ngột quay đầu liền lập tức thu lại tầm mắt, giả vờ như không có gì, tiếp tục thái thịt bò.
Có ánh mắt cẩn thận dừng lại sau lưng cậu, vài giây sau liền biến mất.
Phương Hành Chu bình tĩnh thái thịt bò, thầm đếm thời gian, nửa phút sau mới dời tầm mắt khỏi bàn tay đang thái thịt, một lần nữa nhìn về phía ban công, thậm chí còn cố ý tạo tiếng động lớn một chút, giả vờ như mình đang tập trung vào đồ ăn.
Ngoài ban công, Lục Kiến Xuyên đã bắt được một con rắn từ túi lưới. Miệng con rắn há to hết cỡ, phát ra tiếng rít đe dọa, đuôi rắn cuốn chặt lấy cánh tay của anh.
Giây tiếp theo, Lục Kiến Xuyên nâng tay lên, bị bóng dáng của anh che khuất tầm nhìn.
Chờ đến khi cánh tay của Lục Kiến Xuyên một lần nữa xuất hiện trong tầm mắt Phương Hành Chu, con rắn đã biến mất, chỉ còn lại chiếc túi lưới rách toạc, những tia chớp lóe lên, và những con rắn may mắn sống sót đang run rẩy sợ hãi.
Phương Hành Chu khẽ mỉm cười, không để ý tới ban công nữa, cắt lát miếng thịt bò cuối cùng rồi ướp đơn giản với tiêu trắng xay và gừng băm, sau đó bắt đầu vo gạo nấu cơm.
Mười phút sau, tiếng bước chân chậm rãi vang lên từ ban công tiến về phía bếp.
Một thân hình lạnh lẽo ôm lấy cậu từ phía sau, chiếc bụng ngày càng rõ rệt của anh tựa vào lưng cậu.
Trên người Lục Kiến Xuyên mang theo hơi ẩm của nước mưa, anh cọ cọ vào má Phương Hành Chu rồi tựa đầu lên vai cậu một cách thân mật, như một con trăn khổng lồ dính người, giọng nói trầm thấp quyến rũ, ghé sát bên vành tai cậu: "Trời mưa rồi, bảo bối."
Phương Hành Chu khẽ mỉm cười: "Ừ, tối nay có thể ngủ ngon."
Lục Kiến Xuyên im lặng hai giây.
Khi anh mở miệng, giọng anh nhỏ hơn chút: "Anh có tin tức không tốt lắm..."
Nụ cười của Phương Hành Chu càng lớn hơn.
Cậu nghiêng đầu nhìn đôi mắt lấp lánh của Lục Kiến Xuyên, giả vờ như cái gì cũng không biết, hỏi: "Tin tức không tốt gì vậy?"
Lục Kiến Xuyên hít sâu một hơi, môi cong lên vẻ nũng nịu, giọng nói càng lúc càng nhỏ: "Anh vừa ra ban công... anh rất tò mò về những con rắn đó, nên chơi với chúng nó một hồi."
Anh nhấn mạnh từ "chơi".
Phương Hành Chu gật đầu, kiên nhẫn chờ đợi anh nói tiếp: "Cho nên?"
"Rồi túi lưới bị rách, chúng nó rơi xuống ban công, anh sợ dọa đến em, cho nên anh nhanh chóng đóng cửa ban công lại," anh nói, "... Chúng nó chạy ra ngoài hết rồi."
Nói xong lời dối trá, tim anh đập thình thịch, dán bụng vào sát lưng Phương Hành Chu hơn: "Anh xin lỗi, Chu Chu."
Phương Hành Chu cho gạo đã rửa sạch vào nồi cơm điện, bấm nút nấu cơm rồi xoay người lại ôm Lục Kiến Xuyên.
Cậu nhìn chăm chú vào đôi mắt của Lục Kiến Xuyên, nở nụ cười dịu dàng, chậm rãi nói: "Không sao đâu nai con, chỉ là mười con rắn thôi mà."
"Mất thì mất, mai em lại mua cho anh nữa."
Lục Kiến Xuyên ngơ ngác nhìn người yêu.
Bản năng mách bảo anh rằng phản ứng của Phương Hành Chu có chút kỳ lạ, nhưng giờ phút này, anh có thể cảm nhận rõ ràng tình yêu tràn đầy của cậu dành cho anh.
Tình yêu của Phương Hành Chu chân thật, nồng nàn, vô điều kiện, thậm chí không có giới hạn nào...
Trong đôi mắt Phương Hành Chu, anh nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình.
Tình yêu mênh mông dâng trào từ đáy lòng cậu, giống như cơn mưa to ngoài cửa sổ, trút xuống từ trời cao vạn trượng, cuốn trôi mọi nghi ngờ của anh.
Lục Kiến Xuyên không nhịn được mà ôm chặt lấy cậu, bụng anh hơi nóng lên, cảm động vô cùng mà cúi đầu hôn lên giữa trán Phương Hành Chu: "Vợ yêu, em đối tốt với anh quá."
Phương Hành Chu lấy một miếng thịt bò ướp trên thớt nhét vào miệng Lục Kiến Xuyên: "Còn đói không?"
Lục Kiến Xuyên cười tươi, đôi mắt lấp lánh hạnh phúc: "Không đói lắm, để anh giúp em xào rau nhé."
Anh đeo tạp dề, khẽ huýt sáo, bật bếp ga dưới bầu trời sấm chớp, đổ dầu đậu phộng vào chảo.
Anh bỏ hành gừng vào nồi, âm thanh xèo xèo trộn lẫn với mùi thơm của hành gừng, hơi ấm lan tỏa khắp gian bếp, che lấp tiếng mưa rào bên ngoài.
Phương Hành Chu tựa vào bàn bếp, ngắm nhìn người đàn ông đang xào nấu một cách thuần thục trước mặt, không nhịn được mà cười.
Trong thế giới quái vật, Lục Kiến Xuyên hẳn là đầu bếp giỏi nhất.
Phương Hành Chu nói: "Hôm nay là thứ hai."
Lục Kiến Xuyên ừm một tiếng: "Đúng vậy. Sao thế bảo bối?"
Phương Hành Chu: "Cố thêm ba ngày nữa, thứ năm em sẽ đãi anh ăn một bữa tiệc lớn."
Lục Kiến Xuyên không nghĩ ngợi gì mà cười, tiếp tục đảo nồi: "Được, anh rất mong chờ."
...
Cơn mưa kéo dài suốt ba ngày không ngớt.
Thứ tư, sau khi Phương Hành Chu đi làm, cậu thấy Lục Kiến Xuyên vậy mà đã đứng yên suốt cả ngày ở ngoài bờ biển trong cơn mưa lớn, không biết rốt cuộc anh đang làm gì.
Phương Hành Chu sợ anh quá đói mà mất kiểm soát, cậu đã đặc biệt nhắn tin cho anh: "Ngày mai em sẽ đưa anh đi ăn ngon, về sớm đi, mưa càng ngày càng to rồi."
Lục Kiến Xuyên: "Ừ, anh về ngay."
Nhắn xong câu đó, anh vẫn lưu luyến ngoài bờ biển thêm nửa tiếng.
Về nhà, tâm trạng Lục Kiến Xuyên có chút chùng xuống, trước khi đi ngủ cùng Phương Hành Chu, anh vừa oán trách vừa cảm thán: "An ninh của thành phố C quá tốt, Chu Chu, sao trật tự an ninh lại tốt thế nhỉ? Mười năm trước rõ ràng có người xấu khắp nơi, buổi tối ra đường cũng có thể gặp án mạng, giờ... không thể tin nổi. Hay là do suốt mười năm nay anh làm nhiều việc tốt quá nên đã giúp cảnh sát bắt hết tội phạm rồi?"
Có vẻ anh không tìm thấy tung tích của quái vật mắt mù Nice.
Phương Hành Chu thầm thở phào, cười nói: "Nếu cảnh sát Lý nghe anh đánh giá trật tự an ninh thành phố tốt như thế thì chắc vui lắm."
Hai tay hai chân Lục Kiến Xuyên ôm cậu, bụng kề sát vào eo cậu, thai nhi trong bụng không ngừng cử động.
"Nhưng trật tự an ninh lại quá tốt..." Anh vẫn chưa từ bỏ ý định, nói thầm, "Sao lại tốt như vậy... không thể tìm thấy thứ gì trong toàn bộ thành phố C, còn thành phố B bên cạnh thì lại không thể thường xuyên đến đó... Aiz, an ninh tốt quá."
Phương Hành Chu vỗ nhẹ lưng anh, giả vờ như không nghe thấy: "Ngủ đi, ngày mai sẽ có đồ ăn ngon."
Lục Kiến Xuyên miễn cưỡng nhắm mắt, phòng ngủ chìm vào yên tĩnh.
Cơn mưa mùa hạ vẫn không ngừng, đập ầm ầm vào mái nhà và cửa sổ. Thi thoảng có tia chớp xé toạc màn mây đen kịt, chiếu sáng bóng đêm trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Sau khi tia chớp thứ 100 xẹt qua, Lục Kiến Xuyên bỗng ngồi bật dậy, che bụng lại, trong bóng tối, đôi mắt anh phát ra ánh sáng xanh đói khát.
Một phần xúc tu anh để lại ở bờ biển cảm nhận được một luồng hơi thở thần bí chợt xuất hiện.
Anh nhìn về hướng chợ hải sản, bắt đầu điên cuồng nuốt nước miếng.