Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào?
Chương 56: Tín đồ
Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào? thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Anh nhìn thấy những giọt nước còn đọng lại trên xúc tu xấu xí của mình, phản chiếu dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, khiến những hoa văn phức tạp trên xúc tu trông như đang chuyển động, như thể đang chủ động mời gọi người yêu thưởng thức.
Phương Hành Chu dường như bị mê hoặc, sau khoảnh khắc dừng lại ngắn ngủi, cậu hơi nheo mắt, hơi thở nặng nề, cẩn thận quan sát từng hoa văn.
Lục Kiến Xuyên bị ánh mắt nóng bỏng đó của cậu thiêu đốt, anh theo bản năng nuốt nước bọt, giọng khàn đặc hỏi: "...Có vị gì vậy?"
Phương Hành Chu không trả lời.
Ngón tay cậu nhẹ nhàng vuốt ve làn da ướt át trên xúc tu, một lúc lâu sau mới khẽ nói: "Có vị ngọt tanh nhàn nhạt, vị không tồi."
Xúc tu lập tức phấn khích mấp máy, càng ngày càng dài ra, như rắn mà quấn quanh cổ tay người yêu, thò ra một cái lưỡi đặc trưng của quái vật từ trong miệng, liếm dọc theo cánh tay của cậu như một cách đáp lại.
Phương Hành Chu cười một tiếng: "Còn biết dài ra nữa." Rồi cậu lại nắm lấy đoạn xúc tu này, siết chặt nó trong lòng bàn tay, một lần nữa cẩn thận vuốt ve và ngắm nghía nó.
Một khoảng trầm mặc ngọt ngào.
"Thật xinh đẹp..." Phương Hành Chu dùng giọng điệu mơ hồ khẽ tán thưởng, "Hoa văn như đang chuyển động, đây chỉ là một đoạn nhỏ thôi sao? Một đoạn xúc tu hoàn chỉnh trông như thế nào? Bản thể gắn liền với xúc tu trông như thế nào?"
Xúc tu e thẹn quấn quanh mu bàn tay cậu. Lục Kiến Xuyên bị khen đến muốn bay lên, yết hầu khẽ động, cái đuôi sưng đến phát đau, hoàn toàn mất đi khả năng nói chuyện của con người, chỉ phát ra những âm thanh vô nghĩa.
Phương Hành Chu lật xúc tu lại, đánh giá giác hút và cái miệng trên đó.
Một cái giác hút co lại, bên trong phủ đầy những sợi lông tơ, khi xúc tu quấn quanh con mồi thì những lông tơ ấy sẽ chui vào trong cơ thể của con mồi, không để con mồi có chút cơ hội thoát thân nào.
Cái miệng ngoan ngoãn mấp máy, Phương Hành Chu thò ngón tay vào, rất nhanh đã thấy rõ những chiếc răng sắc nhọn trùng điệp bên trong, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, khi nó xoay tròn có thể biến thành máy xay thịt với lực sát thương kinh người.
Nhưng giờ đây, nó chỉ cẩn thận liếm lòng bàn tay người yêu, mút làn da của cậu, trông vô cùng đáng yêu. Phương Hành Chu gần như không khống chế được cảm xúc kịch liệt dâng trào trong lòng, cúi xuống hôn lên cỗ máy giết chóc ghê rợn này.
Lục Kiến Xuyên cảm thấy luồng nhiệt từ bụng bốc lên đỉnh đầu, lý trí con người đang dần bị bản năng quái vật lấn át.
Anh sợ mình sẽ làm ra hành động quá giới hạn nào đó, cố gắng tìm lại giọng nói, cầu xin cậu: "Chu Chu... đừng thế."
Nhưng Phương Hành Chu dường như không nhận ra sự nguy hiểm, còn tiếp tục kinh ngạc thốt lên, giọng nói mất đi sự điềm tĩnh thường thấy, thậm chí còn hơi rối bời.
"Thật mê hoặc lòng người, nai con. Anh là bạch tuộc? Mực? Hay loài rắn nào đó? Hay là sinh vật huyền bí cao cấp hơn, không thuộc về thế giới này?"
"...Có vẻ em hơi mất kiểm soát," Phương Hành Chu im lặng một khoảng ngắn, cố gắng lấy lại bình tĩnh, "Nó quả thật đẹp đến mức khó có thể tưởng tượng nổi, những cảm xúc mãnh liệt đang chiếm lấy tâm trí em..."
Hơi thở nóng bỏng phả lên làn da lạnh lẽo của xúc tu, hoa văn màu xám nhạt dần chuyển màu xanh ngọc lấp lánh, như một con công được bạn tình khen ngợi mà điên cuồng xòe đuôi.
"Không biết tại sao em cảm thấy xúc tu này trông quen thuộc quá," giọng Phương Hành Chu càng lúc càng nhỏ, "Em chưa từng thấy sinh vật nào như vậy, nhưng lại có cảm giác như đã gặp ở đâu đó... Anh ăn no chưa?"
Đôi chân Lục Kiến Xuyên đã biến mất, thay vào đó là những xúc tu to khỏe, nguy hiểm hơn, chúng đang uốn lượn trên giường, ngoe nguẩy, rục rịch quấn quanh cổ chân Phương Hành Chu rồi nhanh chóng bò lên...
"Anh thật sự đã ăn no rồi," giọng anh khàn đặc như giấy nhám, giọng điệu kỳ lạ, đã hoàn toàn khác hẳn với cách phát âm của người bình thường, "Bảo bối, em biết mình đang nói gì không?"
Phương Hành Chu lưu luyến thu hồi ánh mắt từ trên đoạn xúc tu, nhìn vào mặt Lục Kiến Xuyên.
Hai người đối diện nhau, trong mắt nhau đều là tình yêu nồng cháy đến mức sắp bùng nổ.
"Em biết," cậu nói, "Lục Kiến Xuyên, khoang miệng em không ngừng tiết nước bọt, đói như đã ba ngày chưa ăn gì, có phải là em đã bị anh ảnh hưởng sao?"
Lục Kiến Xuyên như nổ tung vì câu nói này.
Cái đuôi quái vật chưa từng được dùng đúng cách, lần duy nhất nó được phát huy tác dụng là cái đêm ngọt ngào sau khi anh nuốt chửng Kiến Hậu ---
Trước đây anh chưa bao giờ dám nghĩ mình sẽ có một ngày phơi bày mặt xấu xí nhất trước mặt Phương Hành Chu khi cậu hoàn toàn tỉnh táo.
Lục Kiến Xuyên dùng tay trái vẫn mang hình dáng con người xoa môi Phương Hành Chu, cạy hàm răng của cậu, thò ngón tay khều nhẹ lưỡi cậu.
Ngón tay anh nhanh chóng ướt đẫm nước bọt, vì thế anh rút ngón tay về, cho vào miệng mình.
"Anh không đói bụng chút nào, Chu Chu," anh nói, "Cơn thèm ăn của em không phải do anh gây ra... Em đang khao khát điều gì?"
Phương Hành Chu một lần nữa nhìn về phía đoạn xúc tu.
Vừa thấy nó, vị ngọt tanh bí ẩn như đang trào lên từ cuống lưỡi, cậu không ngừng nuốt nước bọt, cuối cùng quyết định không kiềm chế bản thân nữa, đưa đoạn xúc tu có thể dễ dàng siết chết cậu vào miệng, cắn mạnh một cái.
Một cú cắn không chút nương tay, đủ để xé toạc một miếng thịt.
Nhưng với bản thể của Lục Kiến Xuyên, hàm răng yếu ớt của loài người không thể làm hại nó, cú cắn của Phương Hành Chu chỉ như một trò tình tự giữa những người yêu nhau, sẽ chỉ làm anh cực kỳ hưng phấn.
Ở nơi cậu không nhìn thấy, tay chân của Phương Hành Chu đã bị quấn chặt, như con mồi đáng thương sa vào lưới nhện.
Lục Kiến Xuyên không biết từ lúc nào đã đè lên người cậu, dùng ánh mắt nguy hiểm ghim chặt Phương Hành Chu xuống gối. Anh vẫn duy trì khuôn mặt hoàn hảo, thân hình vẫn giữ nguyên hình dạng con người, nhưng toàn bộ tứ chi đã biến mất không thấy, nửa đứng trên giường bằng cách dùng xúc tu chống đỡ.
"Ăn ngon không?" Lục Kiến Xuyên hỏi.
Phương Hành Chu vừa định trả lời, anh đã "suỵt" một tiếng, rút xúc tu khỏi miệng cậu, kéo ra một sợi dịch dài, rồi dùng xúc tu mới vuốt ve khóe miệng ẩm ướt của người yêu, cố gắng dùng chút lý trí cuối cùng để giữ lại chút phong thái lịch thiệp: "Bảo bối, em có thể nói với anh... không được ăn. Anh sẽ biến lại hình người, tối nay..."
Lời còn chưa nói hết.
Anh nhìn thấy Phương Hành Chu đang mỉm cười dịu dàng về phía anh, cắn đứt một đoạn xúc tu.
Như một tín đồ dâng hiến cả thể xác lẫn ý thức cho thần linh.
Lục Kiến Xuyên sững sờ, đồng tử nhanh chóng co rút lại, đại não một lần nữa trống rỗng.
Anh vội vàng hít một hơi thật sâu, cúi xuống hung hăng bịt kín môi Phương Hành Chu.
......
Khi Phương Hành Chu một lần nữa tỉnh lại, một tia sáng yếu ớt lọt qua khe cửa sổ, miễn cưỡng chiếu sáng căn phòng tối.
...Mấy giờ rồi?
Cậu nhìn chằm chằm trần nhà, chậm rãi hồi tưởng lại đêm qua điên cuồng, thở dốc vài nhịp rồi theo bản năng vươn tay tìm kiếm người bên cạnh nhưng chỉ chạm phải khoảng trống lạnh lẽo.
Chỗ nằm bên cạnh đã lạnh ngắt. Phương Hành Chu sửng sốt hai giây, chống khuỷu tay cố gắng ngồi dậy, nhưng cơn đau nhức như bị xé toạc lập tức xâm chiếm thần kinh cậu. Mồ hôi lấm tấm trên trán, cơ thể mềm nhũn ra, cậu đành một lần nữa ngã xuống gối.
Tiếng xào nấu loáng thoáng vọng đến từ nhà bếp.
Phương Hành Chu hơi há miệng, muốn gọi Lục Kiến Xuyên đến giúp, đáng tiếc là dây thanh quản của cậu đã bị lạm dụng quá mức nên hoàn toàn đình công, dù cậu có cố gắng thế nào cũng không thể phát ra tiếng.
Phương Hành Chu: "..."
Cậu bất lực một lúc, sau đó cậu dứt khoát nhắm mắt lại, kim đồng hồ tích tắc... tích tắc... sau khoảng trăm nhịp đếm.
Người đang nấu nướng dưới bếp dường như cảm nhận được điều gì, bước lên cầu thang, mở cửa phòng ngủ, nhẹ nhàng đi đến cạnh giường.
Phương Hành Chu cố tình nhắm mắt.
Lục Kiến Xuyên cúi người xuống, khẽ hít hít cánh mũi, cẩn thận ngửi từ trán xuống cằm của người yêu, qua mùi hương để xác nhận cậu đã tỉnh, sau đó cực kỳ cẩn thận mở miệng nói: "Chào buổi sáng, bảo bối."
Phương Hành Chu mở mắt.
Khuôn mặt điển trai hiện ra trước mắt, Lục Kiến Xuyên vẫn đeo tạp dề, hình dáng con người của anh rất hoàn hảo, thoạt nhìn chẳng liên quan gì đến con quái vật đáng sợ đêm qua.
Anh cực kỳ chột dạ, lặng lẽ liếc nhìn vết cắn sưng đỏ trên xương quai xanh của người yêu.
"Em cảm thấy thế nào?" Giọng nói của anh càng lúc càng thiếu tự tin, "Cần anh giúp không?"
Phương Hành Chu một lần nữa hé môi, không tiếng động nói "cần".
Lục Kiến Xuyên càng chột dạ hơn, anh cởi tạp dề, dịu dàng bế người yêu lên, cúi đầu hôn lên môi cậu rồi xoay người đi về phía phòng tắm.
"Tối qua anh đã định tắm rửa sạch sẽ cho em rồi, nhưng em lại không cho," Lục Kiến Xuyên chủ động giải thích, "Nhưng em không cho anh rời khỏi phạm vi chiếc giường."
Phương Hành Chu gật đầu, cậu nhớ rất rõ.
Đêm qua cậu vẫn luôn túm chặt xúc tu của Lục Kiến Xuyên, thậm chí còn chọn ra cái xúc tu mình thích nhất, dùng xúc tu thắt thành nơ con bướm trên cổ tay mình, không cho anh biến lại thành hình người, cũng không cho anh rời xa cậu nửa bước.
Sau khi tỉnh táo lại, những chi tiết về ký ức cuồng nhiệt ùa vào trong đầu cậu... Phương Hành Chu nhanh chóng đỏ mặt.
Lục Kiến Xuyên vẫn đang suy nghĩ về hành vi thái quá của mình. Sau khi vào phòng tắm, anh đổi tư thế, một tay ôm Phương Hành Chu, tay kia mở vòi nước. Chờ đến khi nước ấm chảy ào ào vào bồn tắm, anh bỗng nhiên nhận ra --- giờ mình có thể dùng xúc tu.
Vì thế, anh lập tức dùng cả hai tay ôm chặt người yêu, thò ra hai xúc tu cởi đồ cho Phương Hành Chu, thêm hai xúc tu nữa lấy bông tắm bọt biển, hoàn thành công tác chuẩn bị một cách hiệu quả.
Anh cẩn thận đặt Phương Hành Chu vào bồn nước ấm, nhìn chằm chằm vào vùng bụng nhỏ nhô lên của cậu, yết hầu không ngừng lên xuống.
"Anh sẽ nhẹ nhàng." Anh hôn lên trán Phương Hành Chu, lại không dám nhìn thẳng vào mắt cậu.
Chẳng mấy chốc, dòng nước trong vắt trở nên đục ngầu như sữa bò bị lỡ tay làm đổ. Phương Hành Chu cắm móng tay vào cánh tay Lục Kiến Xuyên, dây thanh quản bị tổn thương phát ra vài âm thanh khản đặc, khó nghe.
Lục Kiến Xuyên đau lòng khôn xiết, đổ thêm sữa tắm vào dòng nước vẩn đục, dùng bốn xúc tu quấn quanh người yêu, tiết ra chất nhờn có khả năng chữa trị từ miệng trên xúc tu, bao bọc người yêu thành một cái kén.
Những vết thương nhỏ nhanh chóng khép lại, cảm giác đau nhức giảm bớt đáng kể, giọng nói cũng dần hồi phục. Phương Hành Chu bị mùi hương quen thuộc bao quanh, cậu không nhịn được hít sâu một hơi, nắm lấy một đoạn xúc tu rồi hôn lên đó.
Cái đuôi của Lục Kiến Xuyên cực kỳ thành thật mà phản ứng ngay lập tức. Anh hoảng loạn rút xúc tu về, rửa sạch chất nhờn rồi quấn khăn tắm quanh người yêu, không có chút uy hiếp nào mà dọa cậu: "Không được chạm vào chúng nữa."
Giọng Phương Hành Chu khàn khàn: "...Tại sao?"
Tai Lục Kiến Xuyên đỏ bừng, không nói lời nào, lấy máy sấy tóc ra sấy tóc cho cậu.
Trong tiếng máy sấy ong ong, Phương Hành Chu cụp mắt xuống, nhìn thấy bằng chứng về sức sống mãnh liệt của anh.
Anh giả vờ như không nhìn thấy gì, đánh mắt sang chỗ khác.
Sấy tóc xong, Lục Kiến Xuyên không dám ở cùng phòng với cậu nữa, nói: "Dưới bếp còn đang hầm canh, anh phải xuống trông chừng. Lát nữa em mặc đồ xong thì xuống ăn sáng nhé? Anh đã hầm canh bách hợp."
Phương Hành Chu gật đầu mỉm cười. Lục Kiến Xuyên thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, vội vàng rời khỏi phòng tắm.
Anh trở lại phòng bếp, anh không e dè điều gì nữa, mười tám xúc tu cùng lúc múa may, rửa rau, thái rau, xào nấu, dọn bàn, chưa đầy năm phút đã chuẩn bị xong bữa sáng, chỉ còn nồi canh bách hợp hầm thịt đang sôi sùng sục.
Lục Kiến Xuyên đứng trước nồi canh một lát.
Một ý nghĩ kỳ quặc bỗng xuất hiện.
Anh hơi hưng phấn rút ra một con dao, lặng lẽ ló đầu ra khỏi phòng bếp, nhìn lên lầu, xác nhận lúc này người yêu đang thay quần áo, rồi anh đóng chặt tất cả cửa bếp, thu hồi tất cả xúc tu quanh người, xếp chúng thành một hàng.
"Ừm... Giờ chọn một sợi xúc tu may mắn," ánh mắt anh đảo qua mười tám cái xúc tu, nghiêm túc nói, "Tối qua Chu Chu muốn nếm thử hương vị của bọn mày, tiếc là hàm răng của con người quá yếu, không thể cắn rách."
"--- em ấy đã cắn đoạn xúc tu nào?"
Mười tám sợi xúc tu tranh nhau vươn ra, giả vờ mình là nạn nhân bị cắn, nóng lòng nhào về phía lưỡi dao sắc bén, sợ chậm một bước sẽ mất đi cơ hội được ăn. Hai xúc tu xông lên trước thậm chí bắt đầu đánh nhau, một cái há miệng, hung hăng cắn đối thủ cạnh tranh, rồi bị Lục Kiến Xuyên túm lấy.
"Chọn mày." Anh mỉm cười.
Mười bảy sợi còn lại không cam lòng mà điên cuồng mấp máy, nhìn Lục Kiến Xuyên dứt khoát chặt đôi đoạn xúc tu may mắn, thái lát nó rồi bỏ vào nồi canh thịt bách hợp sôi sùng sục.
Chúng rũ xuống đầy thất vọng, như đã mất hết ý nghĩa tồn tại chỉ trong vài phút ngắn ngủi, bất động nằm bẹp trên sàn. Chỉ có cái xúc tu được chọn vẫn diễu võ dương oai, hấp thu năng lượng từ bản thể để nhanh chóng khôi phục lại hình dáng ban đầu.
Ngoài phòng bếp vọng đến tiếng bước chân cậu đi xuống cầu thang.
Lục Kiến Xuyên nhanh chóng thu hồi xúc tu, khuấy nồi canh.
Xúc tu thái lát mới gia nhập đã nhanh chóng hòa tan trong canh, không để lại chút dấu vết nào, chỉ tỏa hương thơm nồng đậm.
Lục Kiến Xuyên rất hài lòng với tài nấu nướng của mình, cuối cùng anh rắc thêm chút muối, nở nụ cười tươi hơn, tắt bếp rồi múc canh vào chén.
Phía sau vọng đến tiếng cửa bếp bị kéo ra.
Anh bưng canh quay người lại, nhìn Phương Hành Chu đã mặc một chiếc áo cổ cao, cười tủm tỉm đến mức mắt cong thành hình lưỡi liềm, dùng giọng nói ngọt ngào nói: "Vợ yêu, đến nếm thử bữa sáng của anh đi."