Chương 6: Tình yêu điên cuồng

Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào?

Chương 6: Tình yêu điên cuồng

Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào? thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phương Hành Chu thật sự đã uống quá say, đi đứng không vững, phải dựa vào người đàn ông bên cạnh mới có thể miễn cưỡng bước đi. Nhưng tính cách cậu khi say rất dễ chịu, ngoại trừ khuôn mặt hơi đỏ và bước chân loạng choạng, cậu gần như không khác gì lúc tỉnh táo, đặc biệt là đôi mắt trong veo ẩn sau cặp kính không độ, sáng đến kinh ngạc.
Người đàn ông bên cạnh có vẻ quen cậu, có lẽ là đồng nghiệp tốt bụng tình cờ gặp. Anh ta không có cử chỉ quá thân mật, chỉ cười trêu cậu vài câu, chắc là chê tửu lượng của Phương Hành Chu quá tệ.
Phương Hành Chu cũng cười theo, nhưng nụ cười không với tới đáy mắt. Hai người cùng nhau đi đến trước cửa, Phương Hành Chu lấy chìa khóa ra từ túi, tựa người vào khung cửa để đứng vững.
Trong khoảnh khắc này, hơi ấm xung quanh đột ngột biến mất, một mùi hương kỳ lạ quen thuộc xộc vào mũi, khiến người ta lập tức liên tưởng đến cái chết. Người đàn ông không say rượu chợt rùng mình, theo bản năng quay đầu lại muốn nhìn.
Một tiếng gầm gừ thô bạo vang lên: "Nhắm mắt lại! Đừng nhìn!"
Hắn sửng sốt, sự chú ý bị dời đi, quay đầu nhìn nơi phát ra âm thanh, nhìn thấy một người đàn ông cao lớn trên mặt mang một vết sẹo lớn đang chạy như điên về phía hắn, sắc mặt nhăn nhó, như thể sắp có chuyện kh*ng b* gì đó xảy ra ở đây. Hắn hô: "Chạy mau!"
Người đàn ông hơi ngơ ngác.
Hắn không hề hay biết một xúc tu đang uốn lượn như rắn trong bóng đêm, các giác hút trên xúc tu đã mở toang, để lộ những chiếc răng nanh lạnh lẽo bên trong, chắc chắn có thể biến một người trưởng thành thành một đống thịt nát ngay lập tức!
Trong chớp mắt, xúc tu vụt lên từ mặt đất, nhanh như chớp lao về phía người đàn ông đang ngơ ngác.
Lý Toàn hoàn toàn không kịp ngăn cản, toàn thân hắn toát mồ hôi lạnh, võng mạc hắn đã chuẩn bị đón nhận cảnh tượng máu thịt văng tung tóe.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
......
Cảnh tượng chết chóc dự kiến không hề xảy ra, mọi người chìm vào khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi, chỉ còn tiếng máu nhỏ giọt xuống đất.
Phương Hành Chu tóm lấy xúc tu.
Những chiếc răng nanh chưa kịp thu vào đã làm tay cậu bị thương, máu đã nhuộm đỏ lớp da của xúc tu.
Người đàn ông bên cạnh cậu như thấy ma mà trừng mắt nhìn cái xúc tu bị đứt kia, cả người hắn run rẩy, tinh thần hắn không thể chịu đựng được khi đối mặt với hình dạng thật của quái vật, hắn mềm nhũn đổ gục xuống.
Lý Toàn thở phào nhẹ nhõm, hắn bước lên vài bước, kéo người đàn ông xui xẻo đang bất tỉnh vào xe, gọi tài xế đưa hắn đến bệnh viện.
Ngoài dự đoán của mọi người, Lục Kiến Xuyên không tiếp tục tấn công, anh như bị Phương Hành Chu khống chế hoàn toàn, đến cả nhúc nhích cũng không dám.
Trong mắt anh là một màu đỏ tươi, trên gương mặt tuấn tú lộ vẻ yêu dị và nguy hiểm, lặng lẽ nhìn người yêu chỉ cách mình vài chục bước, khóe miệng anh khẽ giật, như đang cố gắng kìm nén điều gì đó.
Hệ thống ngôn ngữ của anh dường như đã tan vỡ, âm thanh phát ra từ cổ họng Lục Kiến Xuyên vượt quá khả năng phát âm của con người, tai người chỉ có thể miễn cưỡng nghe được vài âm tiết.
"Yêu... Tôi... Ăn em ấy... Xé xác... Tiêu hóa... Chỉ có... Tôi..."
Lý Toàn theo bản năng lùi lại vài bước, ra lệnh phong tỏa toàn bộ phố Hương Hạnh qua bộ đàm.
Đêm đã về khuya, xung quanh không một bóng người, việc phong tỏa diễn ra thuận lợi. Lý Toàn thận trọng tiến lại gần Lục Kiến Xuyên, muốn thử giao tiếp với anh.
Lúc này, Phương Hành Chu đứng ở cửa đột nhiên lên tiếng.
Bởi vì say rượu nên giọng cậu hơi mơ hồ, không cao không thấp, nghe rất ôn hòa:
"Nai con."
Cách xưng hô này khiến Lục Kiến Xuyên sững sờ, anh im lặng vài giây, gương mặt dần hiện lên vẻ đau khổ, ngũ quan vặn vẹo, đồng tử đỏ chậm rãi biến mất, nhường chỗ cho đôi mắt đen trắng rõ ràng của con người.
Lý Toàn thấy vậy thì dừng bước, không tiến thêm nữa.
Hắn thay đổi suy nghĩ, đưa ra một quyết định táo bạo, không đến gần con quái vật sắp mất kiểm soát này nữa, mà lặng lẽ lùi về sau, nhường không gian riêng tư cho hai người.
Chẳng mấy chốc, chỉ còn lại tiếng gió vi vu.
Phương Hành Chu vẫn nắm chặt cái xúc tu bị đứt lìa kia, như giữ mối quan hệ đầy nguy hiểm giữa họ.
Men rượu đã hoàn toàn che mờ lý trí cậu, cậu không nhận ra sự bất thường, như thể Lục Kiến Xuyên vốn dĩ là như vậy, một sinh vật kh*ng b* ẩn dưới lớp da người đẹp đẽ.
Cậu thậm chí kéo xúc tu về phía mình, khiến Lục Kiến Xuyên từng bước tiến về phía mình.
"Lại đây." Cậu nói.
Lục Kiến Xuyên nhắm mắt bước tới, xúc tu đã sớm thu hết răng nanh, trở nên mềm mại như chiếc lưỡi, ân cần l**m vết thương của Phương Hành Chu, tiết ra chất nhầy giúp vết thương cậu mau lành.
"Hành Chu..." Anh tìm lại khả năng phát âm của con người, giọng khàn đặc, mang theo vẻ tủi thân và sợ hãi "Em không cần anh nữa sao?"
Phương Hành Chu không đáp, chỉ im lặng chờ người yêu tới gần. Tay trái cậu nắm chặt xúc tu không yên, tay phải giấu trong túi, siết chặt con dao mổ sắc lẹm.
Cơ thể Phương Hành Chu khẽ run.
Men say. Phẫn nộ. Thất vọng. Yêu. Hận. Mong đợi. Phấn khích.
Cảm xúc dâng trào, cậu mở cửa, loạng choạng đá giày sang một bên, dựa vào tường, nở một nụ cười nhẹ, lại một lần nữa nhẹ nhàng nói: "Lại gần chút nữa, nai con, về nhà."
Lục Kiến Xuyên hơi sững sờ, trong mắt anh bùng cháy hy vọng, bước qua ngưỡng cửa, vội vàng ôm chặt lấy eo Phương Hành Chu, các tuyến mồ hôi trên cơ thể đều hoạt động, anh điên cuồng cọ sát vào cậu, cơ thể tỏa ra mùi hương đặc trưng của mình để xóa đi mùi đàn ông lạ trên người Phương Hành Chu.
Phương Hành Chu buông cái xúc tu kia, vòng tay ôm lấy anh.
Cử chỉ này xoa dịu Lục Kiến Xuyên đáng kể. Anh chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, thu hết răng nanh, ngoan ngoãn gục đầu lên vai người yêu, tự an ủi mình rằng: "Em cố ý chọc anh giận phải không? Em không muốn mang người kia về nhà, cũng tuyệt đối không muốn xảy ra chuyện gì với người kia, chỉ muốn trừng phạt anh thôi đúng không?"
Phương Hành Chu cười khẽ.
Ngay sau đó, một vật lạnh lẽo áp vào động mạch cổ Lục Kiến Xuyên.
Câu nói tiếp theo của anh nghẹn ứ trong cổ họng.
Lục Kiến Xuyên bị ép sát vào tường, anh cúi đầu nhìn gương mặt tái nhợt và đôi mắt đục ngầu của người yêu mình, rồi liếc nhìn lưỡi dao sắc lẹm.
"Ừm?" Anh nghi hoặc nghiêng đầu. Lưỡi dao lập tức rạch một đường nhỏ trên da anh, máu lập tức rỉ ra.
"Đừng nhúc nhích." Giọng Phương Hành Chu khàn khàn.
Lục Kiến Xuyên như không hề biết đau, anh lại cử động thân thể một chút, cố ý để lưỡi dao đâm sâu hơn, trên mặt lại tràn đầy vẻ mong đợi: "Vợ yêu muốn chơi trò này sao? Để anh chơi cùng em nhé, người khác không được đâu, trên đời này chỉ có anh nguyện ý, người vừa rồi..."
Phương Hành Chu: "Em không có chơi trò chơi với anh."
Lục Kiến Xuyên: "Ừm ừm."
"..." Phương Hành Chu hơi nhắm mắt, xoa dịu cơn choáng váng vì quá hưng phấn, rồi áp sát môi lên môi Lục Kiến Xuyên: "Tối nay hẹn hò vui vẻ không?"
Lục Kiến Xuyên sững sờ.
Gương mặt anh lập tức cứng đờ, sắc mặt trắng bệch, môi khẽ run, anh ngây ra, vì không quen nói dối mà trở nên đờ đẫn.
Sao Phương Hành Chu biết?
Chỉ cần cậu đến gần, anh sẽ ngửi thấy mùi của cậu, nhưng đêm nay rõ ràng...
"Không nói à?" Hơi thở của Phương Hành Chu phả vào khóe môi anh, mang theo mùi rượu nồng nặc, "Nai con, anh có còn yêu em không?"
Vấn đề này Lục Kiến Xuyên không cần suy nghĩ cũng biết câu trả lời.
Anh vội vàng bày tỏ lòng mình với người yêu đang tức giận: "Đương nhiên, anh yêu em, nhiều hơn tình yêu của tất cả nhân loại cộng lại, sâu hơn cả rãnh biển sâu nhất đại dương trên Trái Đất, nồng nhiệt hơn mặt trời ban trưa..."
Phương Hành Chu: "Em cũng vậy."
Yết hầu Lục Kiến Xuyên khẽ nuốt, vừa rồi còn miệng lưỡi xảo quyệt, giờ đây tai anh đỏ ửng, như thể quái vật lần đầu tiên hóa thành người, không biết che giấu cảm xúc của mình.
"Chu Chu..." Anh lẩm bẩm, "Em quả nhiên là yêu anh nên mới..."
Phương Hành Chu nhẹ nhàng hôn lên môi anh.
Đã lâu không hôn môi, Lục Kiến Xuyên còn say hơn cả Phương Hành Chu, hơi thở anh dồn dập, không thèm quan tâm con dao đang đặt trên cổ, lập tức thò lưỡi vào, linh hoạt cạy hàm răng của người đối diện.
Nhưng Phương Hành Chu đã nhanh chóng tách ra, áp lên khóe miệng anh, nhẹ nhàng nói lời âu yếm: "Chúng ta chết cùng nhau đêm nay nhé, thể xác hòa vào nhau, không bao giờ xa cách."
Lưỡi dao từ từ ấn sâu, cắt rách làn da mỏng manh của con người.
Lục Kiến Xuyên chỉ siết chặt eo Phương Hành Chu, không hề hoảng sợ hay chống cự, như vừa nghe được lời tỏ tình tha thiết nhất của người yêu.
"Đây quả là một ý kiến hay, hòa vào nhau, vĩnh viễn không xa rời nhau," anh nói, ánh mắt tràn đầy khát khao, "Nhưng mà, bây giờ anh có chút luyến tiếc, anh vẫn chưa có con với em. Em kiên nhẫn đợi thêm vài ngày, đừng tìm người khác, được không?"
Nụ cười trên mặt Phương Hành Chu chậm rãi biến mất, mặt không cảm xúc nhìn anh.
Thấy cậu không vui, Lục Kiến Xuyên lập tức nói: "Nếu em muốn thử trước trên người anh cũng được! Em thích bắt đầu từ cổ? Hay bắt đầu từ tim? Anh nghĩ tim thì tốt hơn, tay bảo bối khéo léo lắm, có thể mổ tim anh ra, khắc đầy tên em lên đó, rồi dùng nó làm đồ trang trí, đặt ở nơi em có thể nhìn thấy mỗi ngày."
Anh càng nói càng hào hứng, anh nóng lòng muốn thử, anh sợ Phương Hành Chu thay đổi ý định rồi lại tìm người đàn ông khác để chơi trò này, lập tức dùng sức nắm tay Phương Hành Chu đưa dao về phía ngực trái.
"Chỗ này," anh chỉ vào trái tim, dụ dỗ, "Thử đi, em nhất định sẽ thích nó."
Tim Phương Hành Chu đập thình thịch, chỉ cần ấn nhẹ, mũi dao đã rỉ máu, nhuộm đỏ đôi mắt men say của cậu. Mà Lục Kiến Xuyên vẫn nhìn cậu một cách chân thành, như thể thật sự chờ mong được cùng cậu xuống suối vàng.
Cậu làm bác sĩ nhiều năm, có vài việc đã trở thành thói quen.
Chỉ cần đâm vào nửa phân...
Cậu có thể chiếm hữu anh hoàn toàn, cho dù liên hôn hay có chuyện gì khác, cũng không thể chia lìa bọn họ.
Phương Hành Chu hoàn toàn say, cả người cậu nóng ran, một lần nữa cúi đầu, dùng sức hôn lên môi Lục Kiến Xuyên.
Môi lưỡi quấn quýt, Lục Kiến Xuyên nắm tay cậu, chủ động áp sát, gương mặt diễm lệ nở nụ cười như ác quỷ đang dụ dỗ thiên sứ sa đọa, cho đến khi chất lỏng ấm áp nào đó hòa quyện vào nhiệt độ cơ thể họ.