Chân tướng Nghiêm Xảo Nhi

Xuyên Đến Cổ Đại Làm Phò Mã

Chân tướng Nghiêm Xảo Nhi

Xuyên Đến Cổ Đại Làm Phò Mã thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Công chúa." Cố Uẩn nắm lấy tay nàng, giọng điệu bình tĩnh trấn an:
"Đừng nghĩ nhiều. Ngươi cũng đâu ép buộc nàng ấy vào phủ. Muốn trách... thì trách ta."
Nếu không phải nàng vội vã đuổi người đi mà chưa kịp tìm hiểu rõ thân phận, thì chuyện cũng sẽ không thành ra thế này.
Khương Lê Bạch không vì lời ấy mà cảm thấy nhẹ nhõm hơn, trái lại càng thêm áy náy:
"Trách gì ngươi, là bổn cung sai."
Cố Uẩn không muốn nói thêm, chỉ khéo léo chỉnh lại áo choàng cho nàng, rồi cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn:
"Ban đêm gió lớn, chúng ta về phòng thôi."
Khương Lê Bạch cúi xuống nhìn bàn tay bị nắm, lòng chợt dâng lên một chút ấm áp:
"Được."
...
Ăn tối xong vốn là giờ Khương Lê Bạch đi dạo cho tiêu cơm, nhưng hôm nay nàng chẳng có tâm tình.
Cố Uẩn im lặng một lúc rồi nói:
"Ngươi đang mang thai, cứ mãi tự trách, buồn bực không vui sẽ có hại cho sức khỏe."
Khương Lê Bạch lười biếng tựa lưng vào ghế, tinh thần uể oải:
"Nhưng bổn cung chỉ cần nghĩ đến một cô gái đang khỏe mạnh mà giờ thành ra điên loạn... trong lòng liền thấy hụt hẫng vô cùng."
Chuyện của Nghiêm Xảo Nhi giống như cái xương cá mắc trong cổ họng, khiến nàng nghẹn ngào khó chịu.
Cố Uẩn bước lại gần, đưa tay ra:
"Đừng nghĩ nữa, coi như đi dạo cùng ta một chút."
Trong lòng nàng, phu nhân đương nhiên là quan trọng nhất.
Vả lại chuyện Nghiêm Xảo Nhi, với nàng, chỉ là chuyện vặt. Căn bệnh điên khùng chẳng qua là vấn đề trong não bộ, mà nàng có thể dùng tinh thần lực dò tìm qua sóng não để phát hiện chỗ sai. Sau đó chỉ cần khởi động quang não là có thể xâm nhập vào não đối phương và giải quyết vấn đề.
Chỉ là hiện giờ quang não vẫn chưa khởi động lại, nên cần chờ thêm.
Nhưng Khương Lê Bạch không biết điều đó, chỉ biết vì nàng mà có hai người vô tội bị tổn thương.
Vì vậy nàng không đặt tay vào lòng bàn tay Cố Uẩn, chỉ hờ hững gạt đi:
"Ngươi tự đi đi."
Thấy nàng mệt mỏi, Cố Uẩn cũng không ép buộc, thầm nghĩ: quả nhiên phụ nữ mang thai dễ bị cảm xúc chi phối.
"Vậy ta đưa công chúa về nghỉ nhé?"
Khương Lê Bạch suy nghĩ một lát:
"Được."
...
Đêm đến, sau khi dỗ Thất công chúa ngủ yên, Cố Uẩn khẽ ngồi dậy, nhìn nàng dưới ánh trăng.
Có lẽ vẫn còn nghĩ tới chuyện Nghiêm Xảo Nhi, nên công chúa ngủ cũng không yên, đôi mày hơi nhíu lại. Thấy vậy, Cố Uẩn không khỏi đau lòng.
Ban đầu, nàng định đợi quang não khởi động lại rồi mới đến Nghiêm phủ xem xét, nhưng thấy Thất công chúa như vậy, nàng không yên lòng.
Hiện tại tinh thần lực của nàng đã đủ, một mình nàng cũng có thể chữa trị cho Nghiêm Xảo Nhi.
Không một tiếng động, nàng rời khỏi phòng, hòa vào màn đêm.
Trước khi ngủ, nàng đã âm thầm hỏi Mộc Thuyền về vị trí Nghiêm phủ, nên dù là ban đêm, nàng vẫn nhanh chóng tìm đến nơi.
Nhìn bức tường cao, nàng nhẹ nhàng nhảy lên, tiếp đất không một tiếng động.
Men theo lối đi, nàng vào hậu viện, lần lượt tìm kiếm từng sân.
Ánh trăng bị mây đen che khuất, nhưng Cố Uẩn vẫn tìm thấy tiểu viện nơi Nghiêm Xảo Nhi ở.
Thấy bên trong còn đèn nến, nàng nép mình vào một góc dưới cửa sổ.
"Tiểu thư, món thuốc bổ này tốt cho thân thể, xin người uống thêm rồi ngủ tiếp..." – giọng một tiểu nha hoàn vang lên.
Cố Uẩn ngạc nhiên. Chẳng phải nói Nghiêm Xảo Nhi đã điên khùng sao? Sao nha hoàn này vẫn nói chuyện như vậy? Nàng ấy có nghe hiểu không?
Ngay lúc nàng còn đang nghi hoặc, bên trong vang lên giọng nói yếu ớt của Nghiêm Xảo Nhi:
"Ta không uống, mang đi đổ."
Tiểu nha hoàn có chút sốt ruột:
"Nhưng gần đây tiểu thư vẫn không khỏe, không uống thuốc bổ thì sao được?"
"Rầm!" – tiếng bát đĩa vỡ vang lên.
"Ta đã nói là không muốn uống..."
Phần sau Cố Uẩn không cần nghe thêm nữa. Tình hình đã quá rõ ràng: Nghiêm Xảo Nhi không hề điên, chỉ là không muốn gặp ai.
Trên đường về, nàng suy nghĩ: vì sao Nghiêm phủ lại để tin đồn nàng ấy hóa điên lan truyền ra ngoài? Theo lời Xuân Hỉ, Nghiêm phủ vốn phong tỏa tin tức, không muốn gây ồn ào, vậy tại sao tin ấy lại truyền đến phủ công chúa?
Càng nghĩ, nàng càng thấy có điều kỳ lạ.
Dù sao, xác định Nghiêm Xảo Nhi vẫn ổn, Thất công chúa cũng không cần phải tự trách. Chỉ là, xem ra Nghiêm phủ không hề đơn giản như vẻ ngoài.
Trở lại phủ công chúa, Cố Uẩn lặng lẽ mở cửa, bước vào trong. Cởi áo khoác ngoài, nàng chậm rãi chui vào chăn.
Bên cạnh, Thất công chúa thở đều, ngủ rất say. Cố Uẩn nghiêng người, nhẹ nhàng ôm nàng.
Người trong ngực khẽ ư một tiếng, Cố Uẩn cúi đầu ngỡ nàng tỉnh, nhưng hóa ra nàng chỉ rúc vào lòng nàng, rồi lại ngủ tiếp.
Nàng khẽ vuốt mái tóc mềm, ôm nàng sát hơn rồi cũng nhắm mắt.
...
Sáng hôm sau.
Ăn sáng xong, cả hai lên xe ngựa vào cung.
Khương Lê Bạch mơ màng, ngáp liên hồi, mắt vẫn không mở hẳn ra. Bỗng nàng ngửi thấy mùi hương quen thuộc, liền ngẩng đầu lên:
"Ngươi làm gì vậy?"
Cố Uẩn vòng tay qua lưng nàng, đỡ vai:
"Dựa vào ta ngủ thêm một lát."
Khương Lê Bạch hơi sững sờ, nhưng vì quá mệt nên cũng ngoan ngoãn dựa vào hõm vai ấm áp ấy.
Sự ấm áp và hơi thở quen thuộc khiến nàng thả lỏng, nhắm mắt, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.
Xe ngựa lăn bánh chậm rãi. Tiếng rao của hàng quán, bước chân người qua lại cũng không đánh thức công chúa. Mãi tới khi xe dừng trước cửa cung, Cố Uẩn mới khẽ gọi:
"Công chúa, dậy thôi."
Khương Lê Bạch vốn thích ngủ, chưa muốn mở mắt, còn ôm chặt eo nàng, dụi dụi vào người nàng.
Cố Uẩn khựng lại, nhìn nữ nhân ôm mình ngủ say, bất đắc dĩ nghĩ: quả nhiên phụ nữ mang thai thường hay buồn ngủ.
Nàng vén màn, nói nhỏ với Minh Đào đang chờ bên ngoài:
"Công chúa còn ngủ, phiền chờ một chút."
Minh Đào thoáng thấy công chúa đang nằm trong lòng nàng, vội vàng dời mắt đi:
"Nếu công chúa chưa tỉnh, vậy để xe ngựa chạy thẳng vào Trường Xuân Cung."
Như vậy vừa tiết kiệm thời gian, vừa không làm nàng tỉnh giấc.
Cố Uẩn gật đầu, buông màn.
Xem ra Thất công chúa quả nhiên được sủng ái thật, mới có thể ngồi xe vào tận trong cung.
Chỉ là... nếu được sủng ái như thế, vì sao đã một tháng sau thành thân mà Hoàng thượng vẫn chưa gặp nàng? Chẳng lẽ vẫn còn giận sao?
Nàng lắc đầu. Đây không phải chuyện nàng nên bận tâm. Giờ chỉ cần được ở bên công chúa là đủ rồi.
Nửa canh giờ sau, xe vào Trường Xuân Cung.
Khương Lê Bạch vừa tỉnh, nghe giọng Cố Uẩn:
"Tỉnh rồi sao?"
Nàng dụi mắt, nhận ra mình vừa ôm Cố Uẩn ngủ, bỗng ngượng ngùng tách khỏi nàng, thấy nàng đang xoa cánh tay, liền hỏi:
"Ngươi tê tay? Ta nặng đến vậy sao?"
Cố Uẩn liếc nhìn nàng:
"Không, không hề nặng." Rồi vén màn xuống xe.
Khương Lê Bạch cắn môi, bước theo. Thấy nàng đưa tay, nàng ngẩng cằm, xách váy bước xuống xe.
Cố Uẩn không ngờ công chúa lại mất hứng, vội ghé tai giải thích:
"Tay ta tê là vì ôm công chúa cẩn thận, không dám siết mạnh sợ công chúa ngủ không yên. Nhưng ôm lỏng quá lại sợ công chúa ngã, nên ta phải dùng lực ở cánh tay..."
Khương Lê Bạch khựng bước:
"Ta đâu có sao, giải thích làm gì?"
Quả là tâm trạng thai phụ thất thường, giờ nàng đã thấm thía điều này.
Cố Uẩn nhẹ nhàng móc ngón tay vào tay nàng, trấn an:
"Công chúa rất nhẹ, không nặng chút nào. Là ta yếu, là lỗi của ta."
Khương Lê Bạch liếc nàng, vẻ mặt bớt căng thẳng:
"Không sai, ngươi quá yếu rồi."
Cố Uẩn: "..."
Cảnh này vừa khéo lọt vào mắt Nguyên Quý phi, khiến bà yên tâm phần nào:
"Đến trễ vậy, ăn sáng chưa?"
Hai người hành lễ, bà vẫy tay:
"Được rồi, các hài tử, ngồi xuống đi."
Nhìn không khí ngọt ngào giữa hai người họ, Nguyên Quý phi mỉm cười:
"Xem ra ý chỉ của ta và Hoàng thượng không sai, hai đứa thật sự rất xứng đôi."
Khương Lê Bạch thu lại nụ cười, dịu dàng hỏi:
"Mẫu phi, hôm nay người triệu kiến chúng thần là vì chuyện gì ạ?"
Ánh mắt Nguyên Quý phi dừng lại trên người Cố Uẩn, rồi dịu giọng nói:
"Vài hôm trước thái y nói con đã có thai hơn một tháng rồi. Chuyện lớn thế này, sao không báo cho ta và phụ hoàng biết?"
Cố Uẩn hơi tránh ánh mắt, không biết nên diễn như thế nào, có chút lúng túng.
Khương Lê Bạch tiếp lời:
"Vốn định chờ qua ba tháng mới báo, nhưng khi người hầu biết thì tin đồn lại lan ra ngoài. Cuối cùng lại khiến mẫu phi và phụ hoàng là những người biết sau cùng, đó là lỗi của nhi thần."
...
Ba người cứ thế mà "đóng kịch" một hồi, ngầm hiểu nhau.
Thấy thời gian vừa đủ, Nguyên Quý phi mỉm cười, nói với Cố Uẩn:
"Hoàng thượng vừa bảo muốn gặp ngươi, theo Minh Đào đi."
Cố Uẩn nhận ánh mắt ra hiệu từ Khương Lê Bạch, hiểu rằng việc tiếp theo đã được giao cho nàng.
Khi Cố Uẩn rời đi, Nguyên Quý phi mới có vẻ buồn bã hỏi:
"Rốt cuộc thế nào? Cố Uẩn chấp nhận đứa bé này sao?"
Khương Lê Bạch thản nhiên:
"Nàng nghĩ đứa bé là của nàng, rằng nó được hoài thai trong đêm tân hôn."
Nguyên Quý phi trầm mặc giây lát, rồi nắm tay nàng, thở dài nói:
"Nếu nàng đã tin như vậy, thì cứ để như thế. Chỉ là... sau này con nên đối xử tốt với nàng, đừng mãi cau có, biết chưa?"