Xuyên Đến Thập Niên 70 Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Phát Tài
Vụ Trộm Tiền Trên Xe
Xuyên Đến Thập Niên 70 Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Phát Tài thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô gái này trông có vẻ mong manh, vậy mà tự mình xách hành lý mà bước đi cũng nhanh nhẹn, tạm ổn đấy.
Triệu Hữu Điền gật đầu với Diệc Thanh Thanh, ánh mắt chuyển sang Vương Linh Linh vẫn đang nức nở đằng sau: “Sao cháu lại khóc thế?” Diệc Thanh Thanh ngoảnh đầu nhìn qua: “Đồ của cô ấy bị trộm trên xe ô tô.”
“Ai da, sao còn có móc túi? Tình hình an ninh trật tự ở huyện chúng ta vẫn khá tốt, đây là lần đầu chú nghe nói có chuyện này.” Triệu Hữu Điền kinh ngạc nói.
Vương Linh Linh nghe thấy những lời này, sự nghi ngờ trong lòng càng thêm lớn. Tình hình an ninh trong huyện tốt, vậy chứng tỏ kẻ trộm là người ngoại lai.
Diệc Thanh Thanh như được nhắc nhở, quay đầu quan sát kỹ Vương Linh Linh. Hiện giờ cô ấy ôm chặt túi vải nhỏ trước ngực, hai vết rách gọn gàng được cô ấy dùng tay che lại, trong tay còn có một hộp xà phòng nhựa.
Đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, Diệc Thanh Thanh kéo cô ấy lại: “Tiền cô bỏ trong túi quần áo như thế sao?” Vương Linh Linh không có thiện cảm với Diệc Thanh Thanh vì đã cản trở cô kiểm tra túi của mình nên nói: “Có chuyện gì không?”
“Có phải cô dùng hộp xà phòng này để tiền hay không?” Diệc Thanh Thanh tiếp tục hỏi.
“Đúng vậy thì sao? Nếu không phải cái hộp này bị ném ở góc cửa xe, thì tôi còn chẳng biết mình bị trộm đâu!” Vương Linh Linh tức giận nói.
“Kẻ này có thể tìm được chính xác vị trí cô để tiền, lấy hộp xà phòng ra, lấy sạch tiền, rồi vứt hộp đi, chắc chắn là biết cô cất tiền ở chỗ này. Cô thử nghĩ xem mình mất tiền khi nào, nhìn xem có thể tìm ra manh mối nào không? Vết rách này gọn gàng như vậy, có lẽ kẻ trộm có dao.” Diệc Thanh Thanh chỉ có thể nhắc nhở đến đây thôi.
Cô đoán người thanh niên trí thức đứng cạnh cô ấy là đối tượng đáng ngờ nhất, nhưng lại không biết là ai.
Vương Linh Linh nghe thấy thế, hai mắt sáng rực: “Tôi đi tìm công an!”
“Cô ấy cứ chạy đi như vậy ư?” Triệu Hữu Điền chỉ vào Vương Linh Linh đang chạy nhanh như bay, vừa thở hổn hển vừa nói.
“Ừm, Đội trưởng à, chú bớt giận chút đi. Chúng ta ăn hạt dưa nói chuyện đã. Tiền của cô ấy bị mất cũng tội nghiệp lắm, công an vẫn chưa đi xa đâu, cô ấy chắc chắn sẽ nhanh chóng trở về.” Diệc Thanh Thanh lấy ra một nắm hạt dưa, đưa cho Triệu Hữu Điền.
Cô tự mình lo chuyện bao đồng nên phải chịu trách nhiệm, chẳng qua cô hơi tiếc mớ hạt dưa của mình, lại bị hao hụt một ít rồi. Nếu Vương Linh Linh tìm được tiền, nhất định phải bắt cô ấy đền bù.
Diệc Thanh Thanh can thiệp vào chuyện này cũng là vì trong sách, Vương Linh Linh vì chuyện trộm tiền mà nghi ngờ Lý Mộng Tuyết. Tuy gây chuyện với cô ấy khắp nơi, nhưng chỉ dừng lại ở việc cãi vã, không làm ra chuyện gì tày trời. Cùng lắm thì chỉ có thể xem là không quá thông minh, làm liên lụy đến người vô tội, lại không nghe lời khuyên, cũng không đến nỗi quá xấu xa. Nói cho cùng, cũng chỉ vì mất tiền, thấy ai cũng như kẻ trộm, những điểm đáng ngờ trên người nữ chính đương nhiên bị cô ấy phóng đại lên. Nếu cô ấy có thể tìm được tiền, cuộc sống sau này của mọi người sẽ yên bình hơn một chút.
Triệu Hữu Điền vốn không kiên nhẫn chờ đợi, nhưng thấy cô đưa hạt dưa thì cũng thông cảm hơn phần nào, một cô bé mười mấy tuổi bị mất tiền, cũng khiến người ta thấy đáng thương.
“Đại đội trưởng, chú có thể kể một chút về thôn Hưởng Thủy của chúng ta được không? Có phải có núi có sông, đẹp đặc biệt không ạ?” Diệc Thanh Thanh hỏi với vẻ ngây thơ.
Cô biết Triệu Hữu Điền là đại đội trưởng có trách nhiệm, một lòng muốn dẫn dắt thôn Hưởng Thủy làm giàu, dân làng kính trọng ông ấy, ông ấy cũng có tình cảm sâu sắc với thôn Hưởng Thủy, nghe cô khen ngợi như vậy chắc chắn sẽ rất vui. Cho dù thế nào cũng phải ở thôn Hưởng Thủy 3-4 năm, tạo dựng quan hệ tốt với đại đội trưởng thì chẳng bao giờ sai.
Triệu Hữu Điền nghe cô nói “thôn Hưởng Thủy của chúng ta”, lại còn khen đẹp, gương mặt ngăm đen cười đến hằn lên những nếp nhăn. Cô gái này nói chuyện đúng là dễ nghe, dễ gây thiện cảm, lập tức hào hứng kể chuyện: “Chú nói với cháu, tuy thôn Hưởng Thủy chúng ta xa xôi, nhưng núi sông nuôi dưỡng con người, trong nạn đói lớn cũng không có ai chết đói, là một vùng đất trù phú…”